Đội tuyển Anh trở lại sân Azteca (ở Mexico City), 40 năm sau sự kiện lịch sử World Cup, “Bàn tay của Chúa”. Đó là bàn thắng ghi bằng tay của huyền thoại Diego Maradona từng khiến “Tam sư” khi đó thua đội tuyển Argentina tỷ số 1-2 ở vòng tứ kết. Lần này, họ sẽ đối đầu với đội đồng chủ nhà Mexico ở vòng 16 đội World Cup 2026.
Cuộc trở lại Azteca của đội tuyển Anh được đánh giá là “lành ít dữ nhiều”. Bởi vì, lần này họ phải đối mặt với một đội chủ nhà đang hừng hực khí thế và đang có thành tích bất bại ngay trên thánh địa của mình. “El Tri” (biệt danh của đội tuyển Mexico) có thành tích cực kỳ ấn tượng tại sân Azteca, nơi họ chưa từng thua một trận nào tại World Cup ở đó, hòa 2 trận và thắng 8 trận, bao gồm cả 6 trận thắng liên tiếp gần nhất.
Theo siêu máy tính Opta, hai đội có tỷ lệ thắng thua rất sát nhau, với xác suất thắng của đội tuyển Anh là 40,6% so với 31,5% của Mexico.
Đó là trên sân cỏ, bên ngoài sân, đội tuyển Anh đối mặt áp lực rất lớn từ khán giả Mexico trên khán đài sân Azteca (có sức chứa hơn 80.000 chỗ ngồi), nơi những CĐV này chắc chắn sẽ tạo ra thứ âm thanh chát chúa với hy vọng sẽ khiến đôi chân các cầu thủ đến từ xứ sương mù phải run rẩy. Đó còn là độ cao hơn 2.200 m so với mực nước biển tại sân Azteca, nơi là ưu thế tuyệt đối của các cầu thủ Mexico, còn các cầu thủ Anh hoàn toàn có thể bị rơi vào trạng thái bị say độ cao, khó thở và mệt mỏi nhanh hơn đối thủ.
“Chắc chắn rồi, thi đấu với Mexico tại Azteca, và sẽ có rất, rất nhiều trở ngại đang chờ đợi chúng tôi”, HLV Tuchel của đội tuyển Anh bày tỏ. Nhưng ông cũng hy vọng, các cầu thủ của mình “sẽ vượt ngàn chông gai” để thích nghi với mọi hoàn cảnh, và đối đầu sòng phẳng với đối thủ trong mọi điều kiện thi đấu bất lợi.
Đội tuyển Anh có đẳng cấp cao hơn Mexico, điều này là rõ ràng, thông qua lực lượng cầu thủ chất lượng hơn, và họ cũng xếp vị trí trên bảng xếp hạng FIFA cao hơn đối thủ, hạng 4 thế giới so với hạng 14.
Mexico cũng có nhiều cầu thủ đang thi đấu ở Anh (Raul Jimenez và Edson Alvarez), cùng nhiều ngôi sao khác ở các giải tại châu Âu như Obed Vargas (Tây Ban Nha), Santiago Gimenez (Ý) hay Mateo Chavez (Hà Lan). Nhưng dàn sao này khó so sánh với các tên tuổi của “Tam sư”, như chân sút thượng thặng Kane, tiền vệ Declan Rice, Bukayo Saka, Jude Bellingham…
Nhưng điểm yếu của đội tuyển Anh là đến nay họ vẫn chưa ổn định, HLV Tuchel chưa tìm ra đội hình tốt nhất, trong đó vị trí hậu phải của họ đến nay là một lỗ hổng lớn khi Reece James chấn thương. Djed Spence và Jarell Quansah thay thế, nhưng cả hai chưa tạo được niềm tin. Điều này đã xảy ra ở trận vòng 32 đội khi đội tuyển Anh bị CHDC Congo khoét vào điểm yếu này, và có bàn mở tỷ số 1-0 của Cipenga ghi ngay phút thứ 7.
Chỉ có tài nghệ của Harry Kane và những sự thay người thần tốc của HLV Tuchel trong hiệp hai với sự hiện diện của Gordon và Saka, mới giúp đội tuyển Anh lật ngược thế cờ thắng lại tỷ số 2-1. Trong đó, Kane ghi cả 2 bàn và đều do Gordon kiến tạo.
Điểm yếu hàng thủ này của đội tuyển Anh đến trước trận gặp Mexico vẫn chưa được giải quyết, vì James vẫn còn chấn thương, Quansah chỉ mới hồi phục. Vậy Declan Rice được kéo về vị trí này một lần nữa? Nhưng HLV Tuchel bác bỏ ý định, sau khi phải kéo tiền vệ này về trám vào vị trí trọng yếu đó ở cuối trận đấu với CHDC Congo.
Sẽ có rất nhiều điều đội tuyển Anh cần phải cải thiện, sau những gì họ đã thể hiện có phần dưới sức ở trận gặp CHDC Congo. Trước một Mexico còn là thử thách lớn hơn, và nhiều thứ khó khăn khác còn nhiều hơn nữa đang bủa vây. “Tam sư” có lẽ một lần nữa lại đặt hết mọi hy vọng vào chân sút Harry Kane, trông chờ ngôi sao này ghi những bàn không thể tin được để đưa họ đi tiếp. Trừ khi, sẽ có một màn trình diễn siêu hạng, đạt điểm rơi phong độ như HLV Tuchel kỳ vọng, thì đội tuyển Anh mới chứng minh sức mạnh thực sự của mình.
Thắng Newcastle ở vòng đấu cuối tuần qua, Arsenal đã chiếm lại ngôi đầu bảng từ tay Man.City. Từ nay đến hết mùa bóng, Arsenal chỉ còn 4 trận ở giải Ngoại hạng, đều gặp các đối thủ trung bình - yếu (Fulham, West Ham, Burnley, Crystal Palace). Toàn thắng trước các đối thủ như thế là nhiệm vụ khả thi. Và nếu Arsenal làm được điều đó, họ sẽ vô địch trong trường hợp Man.City mất điểm trước một trong 5 đối thủ còn lại, gồm: Everton, Brentford, Bournemouth, Aston Villa, Crystal Palace.
Quay sang Champions League, Arsenal chỉ phải đụng độ Atletico Madrid ở vòng bán kết (như thế là quá nhẹ nhàng so với cặp bán kết còn lại là PSG và Bayern Munich). Vượt qua Atletico để tranh chức vô địch? Đây cũng là nhiệm vụ khả thi. Ở vòng bảng mùa này, Arsenal từng gặp Atletico và thắng đến 4-0.
Lý thuyết là vậy, thực tế ra sao lại là chuyện khác. Cái giá phải trả cho trận thắng Newcastle 1-0 cuối tuần qua là Eberechi Eze và Kai Havertz chấn thương. Trong vòng 12 ngày (từ 25.4 - 6.5), Arsenal phải cố sức đá 4 trận ở giải Ngoại hạng và Champions League (gặp Newcastle, Atletico, Fulham, Atletico lượt về). Giả sử trận nào cũng có cầu thủ chấn thương, thì nguyên đội tan nát. Hoàn toàn ngược lại, đối thủ trong nước của Arsenal là Man.City thì quá thuận lợi, không phải đá trận nào ở giải Ngoại hạng từ cuối tuần qua cho đến ngày 5.5.
Arsenal có nên xoay tua đội hình? Mặt khác, giả sử chiếm được ưu thế dẫn điểm, thì họ nên ưu tiên bảo toàn lực lượng hay bung sức quyết thắng? Cả hai câu hỏi đều khá hóc búa, âu cũng là dịp để giới quan sát kiểm chứng năng lực cũng như bản lĩnh của HLV Mikel Arteta trong giai đoạn dầu sôi lửa bỏng. Tác dụng lớn của một trận thắng trong giai đoạn này là nó có thể trở thành vũ khí tinh thần, giúp các cầu thủ vượt qua mệt mỏi. Mặt khác, Arsenal có một nhược điểm, nhưng cũng là ưu điểm. Đội hình Arsenal không có siêu sao thực sự, thiếu hẳn những thủ lĩnh lớn. Cái hay là sự đồng đều giữa các cầu thủ trên sân và ghế dự bị, dẫn đến tình trạng Arsenal có rất nhiều cầu thủ vào sân từ ghế dự bị và lập công trong mùa bóng này.
Khi Arsenal vượt qua Sporting Lisbon ở vòng tứ kết Champions League, thì bàn thắng duy nhất của họ (trong cả hai lượt) là do một cầu thủ dự bị kiến tạo cho cầu thủ dự bị khác ghi bàn ở phút bù giờ. Do vậy, giới hâm mộ Arsenal không phải quá lo lắng, khi đội này đang có quá nhiều cầu thủ chấn thương, gồm: Eze, Havertz, Martin Zubimendi, Jurrien Timber, Mikel Merino, Riccardo Calafiori. Họ đá chính, ngồi ngoài, hay thậm chí vắng mặt… đều được. Chi tiết quan trọng nhất có lẽ là sự trở lại của Bukayo Saka. Anh đã xuất hiện ở trận gặp Newcastle vừa qua, chơi khá ổn, và sẽ gánh vác hy vọng cho Arsenal trong chuyến làm khách trên sân Atletico rạng sáng mai (2 giờ ngày 30.4).
Bên phía Atletico thì Pablo Barrios và Jose Gimenez không thể thi đấu do chấn thương. Ademola Lookman, Julian Alvarez và David Hancko đang chờ kiểm tra phong độ để biết rõ khả năng ra sân. Chiến tích đáng kể nhất của Atletico là họ đã vượt qua Barcelona để có mặt ở vòng đấu này. Thật ra, Barcelona tự thua là chính (luôn có cầu thủ lãnh thẻ đỏ một cách không cần thiết trong cả hai lượt).
Dù đã thắng đậm 4-0 hồi đầu mùa, nhưng Arsenal có lẽ chỉ ở mức độ cân sức với Atletico trong cặp đấu này, nhất là khi Atletico có ưu thế sân nhà. Mặt khác, đôi bên cũng khá tương đồng trong cách chơi (lấy sự chắc chắn của hàng phòng ngự làm nền tảng), chờ dịp tung đòn từ các pha phản công hoặc tình huống cố định. Trận đấu do vậy sẽ rất căng thẳng, khó có nhiều bàn thắng.
Đây có lẽ là trận đấu quan trọng nhất, và chắc chắn là khó khăn nhất cho Arsenal từ nay đến cuối mùa bóng (trừ phi họ còn có thêm trận chung kết Champions League). Sự thành bại trong trận bán kết lượt đi Champions League sẽ gây ảnh hưởng rất lớn đến các trận đấu tiếp theo của Arsenal, quyết định Arsenal sẽ "được tất cả" hoặc "không có gì" trong mùa bóng này.
Theo đánh giá của siêu máy tính Opta, Thổ Nhĩ Kỳ có 55,3% cơ hội giành chiến thắng. Khả năng Australia giành 3 điểm là 20,5%. Còn khả năng trận đấu kết thúc với tỷ số hòa là 24,1%. Điều đó cho thấy Thổ Nhĩ Kỳ được đánh giá vượt trội so với đối thủ tới từ xứ chuột túi.
Có chi tiết ít ai ngờ, đây mới là lần đầu tiên Thổ Nhĩ Kỳ trở lại đấu trường World Cup kể từ năm 2002. Đó là giải đấu mà họ đã gây ấn tượng mạnh khi giành vị trí thứ ba chung cuộc.
Vincenzo Montella cũng tham dự World Cup 2002 với tư cách cầu thủ. Ông cùng đội tuyển Italy bị loại khỏi vòng 1/8 sau thất bại trước Italy. Giờ đây, “Tiểu phi cơ” có cơ hội lần đầu tiên tham dự World Cup trong vai trò HLV khi dẫn dắt đội tuyển Thổ Nhĩ Kỳ. Ông trở thành HLV thứ hai sau Senol Gunes dẫn dắt Thổ Nhĩ Kỳ ở World Cup lẫn Euro.
Sau khi đứng thứ hai ở vòng loại World Cup 2026 khu vực châu Âu (sau Tây Ban Nha), Thổ Nhĩ Kỳ đã giành vé sau khi đánh bại Romania và Kosovo ở vòng play-off.
Hakan Calhanoglu và Arda Guler là hai “ngòi nổ” quan trọng của Thổ Nhĩ Kỳ. Họ đóng góp mỗi người 4 pha kiến tạo, góp công vào 42% số bàn thắng của đội bóng (8/19 bàn). Trong khi đó, Kenan Yildiz là người ghi bàn nhiều nhất của đội bóng ở vòng loại với 3 pha lập công. Cầu thủ này đang chạy đua với thời gian sau khi dính chấn thương trong màu áo Juventus.
Trong 2 lần tham dự World Cup (1954 và 2002), Thổ Nhĩ Kỳ chỉ thất bại trước đúng hai đội là Tây Đức và Brazil (mỗi đội hai trận).
Trong khi đó, Australia được kỳ vọng sẽ tái hiện là thành tích vượt qua vòng bảng ở giải đấu năm 2022. Ở giải đấu đó, đội bóng xứ chuột túi lần đầu tiên giành nhiều hơn 1 chiến thắng ở một vòng chung kết World Cup (2 chiến thắng).
HLV Tony Popovic là thành viên của đội tuyển Australia tham dự World Cup 2006 với tư cách cầu thủ. Ở giải đấu đó, đội bóng xứ chuột túi đã vượt qua vòng bảng và dừng bước ở vòng 1/8 sau thất bại trước Italy.
Kể từ World Cup 2006, Australia đã để thua 10/17 trận tại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, nhiều hơn bất kỳ đội tuyển nào khác. Kể từ năm 2014 tới nay, thủ thành Mathew Ryan cũng là người phải vào lưới nhặt bóng nhiều nhất ở các kỳ World Cup với 20 bàn thua.
Dưới thời HLV Tony Popovic, Australia bất bại trong 8 trận đấu ở vòng loại World Cup khu vực châu Á. Họ có lần đầu tiên giành vé trực tiếp tới giải đấu này (không qua vòng play-off) kể từ năm 2014. Australia là đội bóng có hàng công mạnh thứ ba ở vòng loại World Cup 2026 khu vực châu Á với 38 bàn, chỉ sau Nhật Bản (54 bàn) và Hàn Quốc (40 bàn).
Trận đấu này có thể được quyết định bởi các tình huống cố định. Thổ Nhĩ Kỳ đã ghi 5 bàn từ các tình huống phạt góc ở vòng loại World Cup 2026 khu vực châu Âu, chỉ kém CH Séc (7 bàn). Còn Australia cũng là đội tận dụng các quả phạt góc tốt thứ hai ở vòng loại khu vực châu Á với 8 bàn, chỉ kém Qatar (11 bàn).
Thành tích đối đầu Australia vs Thổ Nhĩ Kỳ
Trong hai lần gặp nhau trong quá khứ, Thổ Nhĩ Kỳ đều giành chiến thắng. Cả hai trận đấu đều diễn ra vào năm 2004. Trong trận đầu tiên, Thổ Nhĩ Kỳ đã thắng 3-1 tại Sydney. Ba ngày sau, họ tiếp tục hạ gục Australia với tỷ số 1-0 ở Melbourne.
Thổ Nhĩ Kỳ toàn thắng cả 4 trận đấu gặp các đại diện tới từ Liên đoàn bóng đá châu Á, họ ghi 14 bàn và chỉ thủng lưới 2 bàn.
Thông tin lực lượng Australia vs Thổ Nhĩ Kỳ
Hai đội không có tổn thất nào nghiêm trọng trước trận đấu.