Báo điện tử Tuổi Trẻ tổng hợp lại các quan điểm từ giới truyền thông, chuyên gia bóng đá quốc tế, nhìn nhận về những lợi ích cũng như thách thức mà FIFA phải đối mặt nếu mở rộng quy mô World Cup lên 64 đội.
Trong bài phát biểu mới nhất của mình, Chủ tịch Infantino đưa ra lập luận quan trọng về kế hoạch mở rộng quy mô World Cup 2026:
“Mọi nền bóng đá đều nên có giấc mơ World Cup. Nếu không tạo cơ hội cho các nền bóng đá nhỏ hơn, họ sẽ thiếu đi động lực để tiếp tục phát triển”, báo Athletic dẫn lời ông Infantino.
Quả vậy, người hâm mộ đã chứng kiến câu chuyện phi thường mà Cape Verde viết nên tại World Cup 2026.
Nếu giải đấu không được mở rộng lên quy mô 48 đội, sẽ rất khó để một quốc gia nhỏ bé như Cape Verde mơ về World Cup. Nhưng một khi có động cơ rõ ràng, họ đã làm những gì tốt nhất cho mục tiêu World Cup.
Chuyện phi thường của Cape Verde không chỉ nằm ở World Cup 2026, mà đã kéo dài 3-4 năm qua khi họ vượt qua Cameroon ở giai đoạn vòng loại.
Tương tự, các đại diện châu Á như Iraq, Uzbekistan, Jordan, hay châu Phi như CHDC Congo, châu Mỹ như Curacao, Haiti… đã lập nên những dự án bóng đá dài hơi để phục vụ cho mục tiêu World Cup.
Ở châu Phi, CHDC Congo là đội bóng gây bất ngờ thứ 2 khi tham dự World Cup 2026. Đội bóng vùng Trung Phi này đến tham dự ngày hội bóng đá số một hành tinh với một dàn sao kiều bào như Wan Bissaka, Mukau, Tuanzebe, Mbuku…
Mời gọi những cầu thủ kiều bào trở về quê hương là một xu hướng của làng bóng đá toàn cầu, khởi xướng từ Morocco vào 4 năm trước.
Một kỳ World Cup rộng mở giúp các nền bóng đá trung lưu có thêm nhiều cơ hội, và cả những ngôi sao gốc nhập cư cũng có thêm cơ hội.
Quá khó để Wan Bissaka có thể chen chân vào đội hình toàn sao của tuyển Anh để tham dự World Cup. Nhưng trong màu áo CHDC Congo, anh chơi một giải đấu để đời trên đất Bắc Mỹ, cho thấy mình hoàn toàn có thể gia nhập đội ngũ những hậu vệ phải xuất sắc nhất giải đấu.
FIFA vận hành tài chính theo chu kỳ 4 năm, với World Cup bóng đá nam tạo nguồn thu chủ lực từ bản quyền truyền hình, tài trợ, vé, dịch vụ tiếp khách và cấp phép thương mại.
Chu kỳ 2007-2010, khép lại bằng World Cup ở Nam Phi, mang về khoảng 4,19 tỉ USD. Riêng các quyền thương mại gắn với giải đấu tạo 3,655 tỉ USD, chưa tính doanh thu vé.
Đến chu kỳ 2011-2014, doanh thu tăng lên 4,826 tỉ USD, chu kỳ 2015-2018 tiếp tục nhảy lên 6,421 tỉ USD, tăng khoảng 33%, bất chấp cuộc khủng hoảng quản trị của FIFA. Và ở chu kỳ 2019-2022, FIFA lập kỷ lục mới với doanh thu 7,568 tỉ USD.
Bước ngoặt lớn xuất hiện ở chu kỳ 2023-2026. FIFA ban đầu dự toán thu 11 tỉ USD, nhưng giờ đây con số này có thể lên đến 13 tỉ USD, tức tăng gần gấp đôi so với chu kỳ trước. Lời giải thích vô cùng rõ ràng, đến từ quy mô 48 đội.
Cuộc chơi càng đông, càng vui, và càng thu được nhiều tiền. FIFA có tiền thì… cả làng bóng đá đều vui, bởi cơ quan đầu não làng bóng đá có trách nhiệm giải ngân, biến doanh thu thành những gói tài trợ hợp lý cho các liên đoàn thành viên.
Chuyện FIFA ăn nên làm ra cũng tương đương với sự thịnh vượng của một tập đoàn, hay một nền kinh tế, đều mang đến giá trị cho những người lao động.
Đi cùng lợi ích tất nhiên là những mặt trái, hay nói chính xác hơn là thách thức. Một kỳ World Cup 48 đội đã tạo nên rất nhiều thách thức cho FIFA về cách vận hành, tổ chức, và World Cup 64 đội tất nhiên sẽ càng nhiêu khê hơn nữa.
Điểm cộng cho World Cup 64 đội đó là khả năng trở lại mô hình truyền thống. Báo AS của Tây Ban Nha nhận định:
“World Cup 64 đội thật ra không quá cồng kềnh so với 48 đội. Ví dụ, kỳ World Cup năm nay vốn đã có 104 trận, sẽ chỉ tăng lên thành 128 trận, nếu FIFA sử dụng công thức chia bảng kiểu cũ – tức mỗi bảng 4 đội”.
Với World Cup 48 đội, FIFA cũng đã phải tổ chức vòng 32 đội. World Cup 64 đội về lý thuyết chỉ nhiều bảng đấu hơn chứ không nhiều vòng đấu hơn.
Thời gian đăng cai phiên bản World Cup 64 đội vì vậy có thể không quá dài, nhưng sẽ mang đến thách thức về mặt sân bãi. Cần rất nhiều sân bãi, địa điểm đăng cai để có thể tổ chức đến 16 bảng đấu trong giai đoạn vòng bảng.
“FIFA sẽ phải có một cuộc đại rà soát về số lượng vé phân bổ cho các lục địa. Cần có một công thức công bằng hơn để đảm bảo chất lượng của giải đấu”, AS bình luận.
Dù không nói rõ, AS ngầm ám chỉ đến số lượng vé phân bổ hiện nay cho khu vực Bắc Trung Mỹ – Caribbean (CONCACAF) và châu Á (AFC) là quá nhiều.
Tại World Cup 2026, CONCACAF nhận được nhiều vé một phần vì họ đã có đến 3 nước chủ nhà là Mỹ, Canada và Mexico, rồi được phân thêm 3 vé chính thức (Haiti, Curacao, Panama) cùng các vé dự play-off.
Nếu World Cup mở rộng lên 64 đội, CONCACAF khó lòng giữ số lượng 6 vé như hiện tại, một khi những nền bóng đá hạng 2 của lục địa này vẫn chưa cho thấy khả năng phát triển.
Mặt khác, châu Á – với tổng cộng 9 đội dự World Cup 2026 từ “8 vé rưỡi” cũng chưa cho thấy những màn trình diễn xứng đáng.
Chỉ vỏn vẹn 2/9 đại diện châu Á vượt qua vòng bảng, và châu Á sạch bóng khi giải bước vào vòng 16 đội.
Vì vậy World Cup khi mở rộng lên 64 đội chưa chắc đã trao thêm nhiều vé hơn cho châu Á và Bắc Trung Mỹ – Caribbean.
Trái lại, châu Phi – với 9/10 đội vượt qua vòng bảng ở kỳ World Cup năm nay, cũng như châu Âu – góp 7/8 đội ở tứ kết có thể sẽ được trao nhiều vé hơn.
Loạt đá cân não diễn ra kịch tính khi Juan Quintero mở màn bằng cú sút thành công cho Colombia, trước khi Granit Xhaka gỡ hòa 1-1 dù thủ môn Camilo Vargas chạm được tay vào bóng.
Bước ngoặt đến ở lượt đá thứ hai của Colombia. Trung vệ Davinson Sanchez sút dội xà ngang, trao lợi thế cho Thụy Sĩ. Tuy nhiên, Manuel Akanji cũng không tận dụng được khi sút vọt xà ở lượt kế tiếp, đưa hai đội trở lại thế cân bằng.
Sau khi Jaminton Campaz ghi bàn nâng tỷ số luân lưu lên 2-2, thủ môn Gregor Kobel trở thành người hùng của Thụy Sĩ với pha cản phá cú đá căng của Cucho Hernandez về góc trái. Cedric Itten bình tĩnh sút vào giữa khung thành để giúp đội bóng châu Âu dẫn 3-2.
Luis Diaz giữ hy vọng cho Colombia bằng cú đá chính xác ở lượt thứ năm. Nhưng Ruben Vargas không mắc sai lầm khi đánh lừa Camilo Vargas bằng cú sút vào góc thấp, ấn định chiến thắng 4-3 và đưa Thụy Sĩ vào tứ kết gặp Argentina.
Ngay sau cú đá quyết định, toàn bộ cầu thủ Thụy Sĩ lao vào ôm Ruben Vargas trong màn ăn mừng cuồng nhiệt. Theo BBC, các cầu thủ Thụy Sĩ đã giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc dù phải thực hiện loạt đá trước sự la ó liên tục từ đông đảo CĐV Colombia trên khán đài.
Chiến thắng cũng giúp Thụy Sĩ lần đầu góp mặt ở tứ kết World Cup sau 72 năm. Lần gần nhất họ làm được điều này là kỳ World Cup 1954 tổ chức trên sân nhà. Đây cũng là lần đầu họ thắng hai trận liên tiếp ở vòng knock-out World Cup. Trong khi đó, Colombia lỡ cơ hội vào tứ kết lần thứ hai trong lịch sử, sau năm 2014.
Trái ngược với loạt luân lưu hấp dẫn, 120 phút thi đấu không có nhiều tình huống đáng chú ý. Hai đội tạo ra ít cơ hội nguy hiểm và không bên nào đủ sắc bén để kết liễu đối thủ.
Colombia nhỉnh hơn trong phần lớn thời gian. Cơ hội rõ rệt nhất đến ở phút 99, khi Jhon Lucumi bật cao đánh đầu từ quả phạt góc của Quintero nhưng bóng dội xà ngang. Sang hiệp phụ thứ hai, Jaminton Campaz thoát xuống đối mặt Gregor Kobel ở phút 116, song lại sút vọt xà trong tình huống có thể định đoạt trận đấu.
Bên phía Thụy Sĩ, cơ hội đáng kể nhất xuất hiện ở phút 104. Vừa vào sân thay người, Zeki Amdouni sút cận thành xuyên qua nhiều cầu thủ nhưng bị Camilo Vargas phản xạ cứu thua.
Theo thống kê, tổng chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) của hai đội sau 90 phút chỉ đạt 0,7, gồm 0,4 của Colombia và 0,3 của Thụy Sĩ. Đây là trận có tổng xG thấp nhất sau 90 phút tại World Cup 2026, cho thấy lối đá cẩn trọng của hai đội, đặc biệt là đại diện châu Âu. Trong hiệp phụ, họ tạo ra nhiều tình huống nguy hiểm hơn nhưng lại thiếu yếu tố quyết định.
Cựu tiền vệ Andros Townsend nhận xét trên ITV rằng Thụy Sĩ đã thực hiện kế hoạch chiến thuật gần như hoàn hảo từ phút đầu đến phút 120. Theo ông, đoàn quân Murat Yakin khóa chặt khoảng trống, khiến các mũi tấn công Colombia không thể phát huy khả năng sáng tạo. Dù Colombia là đội chơi nhỉnh hơn, loạt luân lưu luôn chứa đựng yếu tố may rủi và Thụy Sĩ bản lĩnh hơn.
HLV Murat Yakin tiếp tục nối dài chuỗi thành tích ấn tượng. Thụy Sĩ đã thắng bốn trận liên tiếp tại World Cup 2026 và chỉ thua một trong 18 trận kể từ đầu năm 2025. Trong lịch sử dự World Cup, chưa HLV Thụy Sĩ nào đạt số trận thắng nhiều hơn Yakin.
Với Colombia, thất bại này nối dài nỗi ám ảnh trên chấm luân lưu ở World Cup. Sau khi bị Anh loại bằng luân lưu tại vòng 1/8 World Cup 2018, đại diện Nam Mỹ một lần nữa dừng bước theo cách nghiệt ngã. Họ cũng chưa từng vượt qua tứ kết trong lịch sử giải đấu.
Trong khi đó, Thụy Sĩ sẽ gặp Argentina ở tứ kết lúc 8h Chủ nhật 12/7 trên sân Kansas City.
An Se Young là ngôi sao thống trị làng cầu lông đơn nữ thế giới suốt 3 năm trở lại đây, với vô số danh hiệu lớn bao gồm cả HCV Olympic.
Sự nghiệp của An Se Young mới đây được điểm son thêm một cột mốc chói lọi, nhưng không đến từ những màn trình diễn đỉnh cao, mà từ hoạt động không ngừng nghỉ của cô để đấu tranh chống lại nạn tham nhũng và phơi bày nhiều góc khuất khác trong làng cầu lông Hàn Quốc.
Theo báo Chosun, vào ngày 17-4, An Se Young được trao giải thưởng 4·19 Democratic Peace Award vì "phơi bày tham nhũng trong giới thể thao Hàn Quốc”.
Câu chuyện bắt đầu sau Olympic Paris - nơi An Se Young giành HCV đơn nữ.
Ngay sau chiến thắng ấn tượng trên đất Pháp, An Se Uoung bất ngờ công khai chỉ trích Liên đoàn Cầu lông Hàn Quốc (BKA).
Trọng tâm các chỉ trích của cô xoay quanh cách vận hành mà cô cho là lỗi thời, không đặt vận động viên làm trung tâm, và không minh bạch về chuyện nhận tài trợ.
Tay vợt số 1 thế giới tố cáo BKA xử lý chấn thương của các VĐV chưa hiệu quả, thường xuyên gây áp lực thi đấu khi nhiều tay vợt chưa đạt thể trạng tốt nhất, cùng những quy định kiểm soát quá chặt về sinh hoạt và nghề nghiệp.
Một nội dung gây chú ý lớn là vấn đề tài trợ thiết bị thi đấu. Theo Chosun, VĐV đội tuyển quốc gia bị ràng buộc sử dụng sản phẩm của nhà tài trợ chính thức liên đoàn, trong đó có giày thi đấu.
An Se Young cho rằng trang bị không phải lúc nào cũng phù hợp với nhu cầu chuyên môn cá nhân. Trong thể thao đỉnh cao, các chi tiết như độ ôm chân, khả năng nâng đỡ cổ chân hay phân bổ lực có thể ảnh hưởng trực tiếp đến phong độ và nguy cơ chấn thương.
VÌ vậy, việc BKA ép buộc các VĐV sử dụng thiết bị của các hãng tài trợ là đi ngược lại các quy định thông thường của làng thể thao đỉnh cao, mang yếu tố "tham nhũng" - theo như báo Chosun cho biết.
Tại Hàn Quốc, nơi văn hóa tôn ti trong thể thao vẫn còn ảnh hưởng mạnh, việc một VĐV còn đang thi đấu công khai phê phán liên đoàn là điều rất hiếm khi xảy ra.
Chính vì thế, phát biểu của An Se Young nhanh chóng tạo làn sóng tranh luận lớn trong xã hội. Một bộ phận công chúng xem đây là hành động dũng cảm.
Sau đó cơ quan quản lý thể thao Hàn Quốc đã vào cuộc rà soát hoạt động của Liên đoàn Cầu lông Hàn Quốc. Một số quy định liên quan quyền tài trợ cá nhân và sử dụng thiết bị được xem xét điều chỉnh.
Nhiều tờ báo Hàn Quốc gọi đây là bước ngoặt trong quan hệ giữa VĐV thành tích cao và các liên đoàn thể thao quốc gia.
Việc 4·19 Democratic Peace Award còn kèm thêm giải thưởng 50 triệu won (hơn 900 triệu đồng) ít nhiều gây bất ngờ. Đây không phải số tiền lớn với một siêu sao như An Se Young, nhưng được xem là "sự bù đắp xứng đáng" vì thời gian, công sức và không ít hy sinh mà cô phải đối mặt khi đấu tranh cho lẽ phải.
Quyết định này lập tức gây tranh cãi bởi trước đó không lâu, tiền vệ Miguel Almiron của Paraguay đã trở thành cầu thủ đầu tiên bị truất quyền thi đấu ở World Cup vì hành động tương tự trong trận gặp Thổ Nhĩ Kỳ (20.6).
Tuy nhiên, theo phân tích của truyền thông Anh, luật mới được Hội đồng Hiệp hội Bóng đá Quốc tế (IFAB) ban hành hồi tháng 4 không cấm tuyệt đối việc cầu thủ dùng tay che miệng khi nói chuyện trên sân. Quy định này ra đời sau vụ việc gây ồn ào ở Champions League mùa trước, khi Gianluca Prestianni (Benfica) bị cáo buộc có những lời lẽ mang tính xúc phạm nhắm vào Vinicius Junior của Real Madrid. Sau cuộc điều tra của UEFA, cầu thủ người Argentina bị cấm thi đấu 6 trận, trong đó có 3 trận treo.
Theo luật mới, trọng tài chỉ có thể rút thẻ đỏ nếu việc che miệng diễn ra trong một tình huống được đánh giá là “gây hấn” hoặc có dấu hiệu xúc phạm đối phương. Vì vậy, quyết định cuối cùng vẫn phụ thuộc vào nhận định của trọng tài.
Daily Mail nhấn mạnh: “Trong trường hợp của Almiron, hậu vệ Mert Muldur (Thổ Nhĩ Kỳ) đã lập tức phản ứng và báo cho trọng tài. Sau khi VAR vào cuộc xác nhận, cầu thủ Paraguay bị truất quyền thi đấu. Trong khi đó, Jordan Ayew dường như không phản ứng mạnh với Bellingham, khiến tình huống không bị đẩy lên mức nghiêm trọng. Vì lý do trên, VAR lẫn trọng tài chính đều không truy cứu thêm tình huống này, giúp Bellingham thoát thẻ đỏ”.
Dù vậy, nhiều tờ báo châu Âu cho rằng vụ việc mới nhất của Bellingham là một ví dụ về “công tác trọng tài hai cấp” của FIFA. RMC Sport (Pháp) đặt câu hỏi: “Tiêu chuẩn kép, thật không thể hiểu nổi trọng tài của FIFA?”.
Kênh truyền hình này cho rằng Bellingham đã “thoát tội dễ dàng”, đặc biệt trong bối cảnh trọng tài Said Martinez còn bị chỉ trích vì nhiều quyết định gây tranh cãi khác, như tình huống Jordan Pickford va chạm với cầu thủ Ghana hay VAR đã không can thiệp trong pha bóng có thể dẫn đến quả phạt đền cho đại diện châu Phi.
Sau trận đấu, HLV Carlos Queiroz của Ghana cũng tiết lộ Bellingham đã có phản ứng gay gắt và dùng những lời lẽ nặng nề trong cuộc tranh cãi giữa hai đội trên đường vào phòng thay đồ. Thậm chí, khi bước vào giờ nghỉ giữa trận, đôi bên còn lời qua tiếng lại, suýt xảy ra xô xát trên sân.
“Ý định của tôi chỉ là yêu cầu cậu ấy bình tĩnh lại. Nhưng trong lúc cảm xúc lên cao, những lời nói nặng nề xuất hiện là chuyện bình thường. Đây là bóng đá, không phải một buổi khiêu vũ trong bộ vest sang trọng”, chiến lược gia người Bồ Đào Nha cho biết.