Đại lý vé số Tài Lộc ở TP.HCM đăng tải hình ảnh sau khi bán 8 vé trúng giải nhất theo kết quả xổ số miền Nam ngày 18 tháng 5. Cụ thể, 8 vé có dãy số cuối là 95265 thuộc xổ số Cà Mau trúng giải nhất trị giá 240 triệu đồng (chưa trừ thuế). Đại lý đăng tải thông báo để chủ nhân biết kết quả và đến đổi thưởng.
Trong khi đó, đại lý vé số Thành Đạt ở TP.HCM (Bình Dương cũ) thông báo đã bán trúng cọc vé 160 tờ. Cụ thể, 160 tờ có dãy số cuối 314 thuộc xổ số Cà Mau trúng giải bảy trị giá 32 triệu đồng.
Xổ số ngày 18 tháng 5 mở thưởng 3 đài gồm đài TP.HCM với dãy số trúng độc đắc là 590865, đài Đồng Tháp với dãy số trúng độc đắc là 043809 và đài Cà Mau với dãy số trúng độc đắc là 331798.
Kết quả xổ số miền Nam thứ hai cũng như hình ảnh những tờ vé trúng số lộ diện sớm được dân mạng chia sẻ kèm theo lời chúc mừng chủ nhân đã gặp may mắn. Bên cạnh đó, một số người cũng để lại bình luận hy vọng bản thân có cơ hội trúng số.
Theo kết quả xổ số miền Nam ngày 17 tháng 5 chiều qua, đại lý vé số Hải Diệu I ở Đồng Nai (Bình Phước cũ) thông báo đã bán trúng lốc 16 vé giải ba, mỗi vé trị giá 10 triệu đồng cho một khách. Cụ thể, những tờ vé này có dãy số cuối may mắn là 41451 mở thưởng đài Đà Lạt.
“16 vé này đại lý phụ đồng nghiệp bán trúng, tổng trị giá 16 vé là 160 triệu đồng (chưa tính thuế)”, đại lý chia sẻ. Người trúng số vừa được hỗ trợ đổi thưởng, vì tính bảo mật nên đại lý không chia sẻ thêm thông tin cá nhân.
Tin Gốc: Thanh Niên

Có một thời, nhắc đến miền Tây là nhắc đến một kho tàng cổ vật sống động nằm rải rác trong từng nếp nhà. Đất đai trù phú, đời sống dư dả, người dân nơi đây không chỉ biết làm giàu mà còn biết chơi - mà đã chơi là tới bến.
Ở xứ miền Tây, dấu hiệu sung túc không ở lời nói, mà hiện rõ nơi phòng khách và bàn thờ. Một cặp bình sứ xanh trắng đặt trang trọng, bộ ngũ sự với lư mắt tre, chân đèn da báo… ánh lên dưới lớp khói hương thời gian, chiếc đĩa quả tử, mâm bồng cùng giàn chén kiểu men lam Huế… tạo nên không gian vừa linh thiêng vừa phô diễn gu thẩm mỹ và độ giàu có của gia chủ.
Mỗi nếp nhà, có ít cũng phải một tủ thờ thường cẩn ốc kiểu Nam bộ, với từng mảng ốc lớn, bố cục đăng đối, thể hiện tích truyện cổ như Văn Vương cầu hiền, Tam cố thảo lư. Gia đình giàu có hơn sở hữu bộ bàn ghế Louis - hoặc nhập từ Pháp, hoặc được thợ Việt chế tác lại - đặt ngay phòng khách. Tất cả những chi tiết ấy là sự hòa trộn giữa văn hóa bản địa và ảnh hưởng ngoại lai, tạo nên bản sắc miền Tây: hào sảng, chịu chơi và cũng không kém phần tinh tế.
Khi phong trào sưu tầm cổ vật nổi lên, miền Tây thành điểm đến lý tưởng để "đi sứ". Những món đồ gia bảo, theo năm tháng và biến động kinh tế, dần được bán đi. Từ vật thờ phụng, chúng trở thành hàng hóa, mở ra thời kỳ săn tìm đầy sôi động.
Trong ký ức người "đi sứ" miền Tây, bao giờ cũng là cuộc phiêu lưu thực sự, bất kể thành - bại. Có lần, tôi theo chân thương lái từ chợ đồ cổ Lê Công Kiều (TP.HCM) tìm về cù lao thuộc vùng giáp ranh Cần Thơ - Vĩnh Long, nơi có chiếc đĩa xanh trắng đường kính hơn 30 cm, vẽ kiểu tam lam, tả chuối, bướm, vân mây… Nghe thế, nếu đúng sứ Tàu, và kích cỡ đó thì đúng là báu vật.
Hành trình bắt đầu bằng một chuyến xe dài, rồi qua phà, qua đò, đi tiếp xe máy len lỏi qua những con đường đê, băng qua 25 cây cầu giao thông chênh vênh, bề ngang chừng 6 tấc, nối tiếp nhau, mỗi lần qua là một lần tim thót lại. Khách bám chặt yên xe như thằn lằn ôm cột đình, tay lái xe ôm được nước khoái chí: "Mấy huynh Xì Gòn đâu thấy cái cảnh, quê dzầy mới dzui heng!".
Đến được nơi, trời đã chạng vạng. Cả đoàn mệt nhoài, người dính đầy bùn đất, chỉ mong xem nhanh cái đĩa để kịp quay về. Nhưng gia chủ ung dung như không. Ông mời khách ngồi, sai người bắt cá dưới ao, thản nhiên: "Công xuống đây, lai rai bây ơi, mua bán tính sau". Không ai dám từ chối. Một mâm rượu dựng lên giữa bóng tối nhập nhoạng. Tiếng ếch nhái, tiếng máy ghe, tiếng nước vỗ bờ, tiếng muỗi vo ve hòa thành âm thanh vừa hoang dã vừa mê hoặc.
Cái đĩa, "linh hồn" của chuyến đi, thi thoảng được nhắc đến sau một ly xây chừng, gia chủ khề khà: "Đĩa này hồi đó ông nội quý lắm… Cất kỹ trong tủ heng, tết mới đem dùng, mở ra là cả nhà sáng choang…". Mỗi lời nói như mồi lửa khiến đám "đi sứ" nhấp nhổm không yên. Đêm xuống sâu hơn. Bàn nhậu có thêm 3 ông hàng xóm, nghe tiếng ồn ào, xách đèn pin lội sình kéo sang nhập cuộc. Rượu cứ thế đầy vơi, câu chuyện cứ thế lan dài, khách chìm xuồng tại bến cùng gia chủ và 3 ông hàng xóm. Một đêm quắc cần và làm mồi cho muỗi.
Sớm mơ sau, khi các ban ngành đã tỉnh rượu, chiếc đĩa được mang ra. Đúng là lớn, đúng là cổ, nhưng là đồ Nhựt Bổn vẽ tay, không phải hàng Tàu hay món "độc" như kỳ vọng. Cả đoàn nhìn nhau, cười cầu tài: một chuyến đi "bể kèo", nhưng không có cảm giác buồn bực hay thất vọng nặng nề như những chuyến "đi sứ" ở các vùng miền khác. Bởi thứ còn đọng lại không phải là sở hữu được món cổ vật, mà là cái tình, thứ tình hào sảng, chân chất chỉ có ở miền Tây.
Miền Tây từng là thiên đường của dân "đi sứ", nhưng theo thời gian, mọi thứ dần thay đổi. Nguồn cổ vật trong các nhà dân ngày một cạn. Những chiếc bình tu hú, bình đùi dế, bình song tâm… từng xuất hiện dày đặc, nay hiếm hoi vô vàn. Những bàn thờ xưa - từng là "kho báu" - giờ nhìn lại, hiếm chỗ còn lưu dấu đồ xưa.
Cùng lúc đó, công nghệ len lỏi vào từng ngóc ngách. Việc mua bán không cần lặn lội đường xa. Một tấm hình gửi qua điện thoại có thể quyết định giá trị món đồ trong vài phút. Cái thú "đi sứ" dần mất chất phiêu lưu, mất luôn cả những cuộc nhậu thâu đêm và những câu chuyện dài bất tận. Đáng ngại hơn, chính vùng đất từng là thiên đường ấy lại trở thành nơi cài cắm đồ giả. Những kẻ buôn gian bắt đầu đưa đồ mới, đồ nhái về gài vào các gia đình, chờ người thiếu kinh nghiệm sập bẫy. Ngày trước, nhìn vào bàn thờ có thể đoán được giá trị của gia chủ. Còn bây giờ, chính nơi ấy lại có thể là một chiếc bẫy tinh vi.
"Đi sứ" thời nay không còn là hành trình tìm kiếm, mà là cuộc đấu trí. Không còn những chuyến đi ngập tràn tình người, mà thay vào đó là sự dè chừng, tính toán. Dẫu vậy, hoài niệm về những chuyến "đi sứ" ngày xưa vẫn còn nguyên vẹn: những con đường đất, những cây cầu khỉ, những bữa rượu bất tận và những con người hào sảng đến mức quên cả lời lỗ…; mỗi khi gợi lại, luôn là kỷ niệm đẹp của một thời "đi sứ" miền Tây.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Hôm nay 7.5, Bảo tàng Hồ Chí Minh ở Bến Nhà Rồng tạm đóng cửa để cải tạo

Theo thông báo từ Bảo tàng Hồ Chí Minh - chi nhánh TP.HCM, nơi đây bắt đầu dự án cải tạo, chỉnh trang bảo tàng từ ngày 7.5 nên bảo tàng sẽ tạm ngưng phục vụ khách tham quan cho đến tháng 9.
Bảo tàng Hồ Chí Minh sẽ tiếp tục phục vụ khách tham quan sau khi hoàn thành dự án. Thời gian mở cửa trở lại sẽ được bảo tàng thông báo trên các phương tiện thông tin đại chúng.
Trước đó, ngày 29.4, UBND TP.HCM tổ chức lễ khởi công các dự án, công trình quy mô lớn, ý nghĩa quan trọng chào mừng kỷ niệm 51 năm đất nước thống nhất (30.4.1975 - 30.4.2026). Dự án cải tạo, chỉnh trang Bảo tàng Hồ Chí Minh - chi nhánh TP.HCM được xây dựng tại khu vực Bến Nhà Rồng với quy mô khoảng 1,4 ha, thuộc phạm vi khu vực trọng điểm khoảng 9 ha thuộc giai đoạn 1 dự án Công viên văn hóa Bến Nhà Rồng - Khánh Hội và cây xanh công cộng ven sông Sài Gòn.
Dự án dự kiến thực hiện theo hình thức đối tác công tư và hợp đồng BT không yêu cầu thanh toán, với 100% vốn do nhà đầu tư tự thu xếp, thực hiện từ tháng 4 - 8. Sau đó, hoàn thành nghiệm thu và đưa vào sử dụng vào tháng 9 năm nay.
Công trình này không chỉ đóng góp thực hiện quy hoạch khu vực Bến Nhà Rồng - Khánh Hội và mở rộng không gian di tích Bảo tàng Hồ Chí Minh, mà đây còn là khu vực có giá trị đặc biệt về lịch sử, văn hóa, gắn liền với hành trình ra đi tìm đường cứu nước của Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Cùng với các công trình di sản quan trọng ven sông Sài Gòn, việc cải tạo, chỉnh trang Bảo tàng Hồ Chí Minh - Chi nhánh TP.HCM không chỉ góp phần bảo tồn, phát huy giá trị lịch sử, văn hóa của di tích mà còn tạo diện mạo mới cho không gian cộng đồng ven sông Sài Gòn, kết nối hài hòa với Bến Nhà Rồng - Khánh Hội. Đó là không gian văn hóa, cảnh quan và sinh hoạt cộng đồng tiêu biểu của TPHCM.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Những ngôi chùa trên quần đảo Trường Sa: Điểm tựa tinh thần giữa trùng khơi

Trong những chuyến hải trình đến với quần đảo Trường Sa (tỉnh Khánh Hòa), nhiều người ấn tượng trước những ngôi chùa nhỏ tại các đảo. Dù quy mô hay diện tích khác nhau, nhưng những ngôi chùa ở đây mang đậm nét văn hóa truyền thống Việt Nam. Chùa còn là điểm tựa tinh thần cho quân và dân trên đảo để khẳng định chủ quyền biển đảo thiêng liêng, bất khả xâm phạm của Tổ quốc.
Đại đức Thích Nhuận Hiếu, trụ trì chùa Đá Tây A cho biết ngôi chùa được khởi công xây dựng vào năm 2019 và chính thức khánh thành vào tháng 7.2022. Chùa diện tích hơn 200 m2, toàn bộ công trình được dựng hoàn toàn bằng gỗ theo kiến trúc hệ phái Bắc tông, mang dáng dấp của chùa Bái Đính nổi tiếng.
Bên trong chính điện, các pho tượng Phật Thích Ca Mâu Ni, Phật A Di Đà và các vị tổ như Phật hoàng Trần Nhân Tông, thiền sư Nguyễn Minh Không được chế tác trang nghiêm từ đá thạch anh đen. Chùa tọa lạc theo hướng chính tây, khiến không gian thờ tự mỗi buổi chiều đều trở nên thiêng liêng khi ánh nắng hoàng hôn chiếu thẳng vào cửa điện.
Đại đức Thích Nhuận Hiếu nói rằng chỉ có thầy tu tập và quán xuyến Phật sự ở chùa. Trong suốt 4 năm trụ trì, sống ở đảo, đại đức tự mình lo liệu mọi việc, từ dọn dẹp, bài trí đến thỉnh chuông và tụng kinh.
Vào những ngày rằm hay mùng 1 hằng tháng, chùa Đá Tây A trở thành điểm hội ngộ của cán bộ, chiến sĩ trên đảo và ngư dân từ các tàu cá vào lễ Phật, dùng cơm chay. Đây còn là nơi trú chân, tránh bão an toàn cho ngư dân sau những chuyến ra khơi dài ngày.
Theo đại đức Thích Nhuận Hiếu, sự hiện diện của ngôi chùa giữa biển đảo mang ý nghĩa đặc biệt, góp phần khẳng định chủ quyền lãnh thổ.
Với chùa Sinh Tồn trên đảo Sinh Tồn hiện không có trụ trì phụ trách quán xuyến nên các cán bộ chiến sĩ trên đảo thay nhau đảm nhiệm Phật sự. Chùa ở đây được xây dựng vào năm 2004, khánh thành năm 2005. Khuôn viên chùa khá nhỏ, với chánh điện cùng với phần sân phía trước.
Đại đức Thích Nhuận Đạt, trụ trì chùa Trường Sa cho biết trong tâm thức truyền thống, ở đâu có người Việt Nam sinh sống thì ở đó có đình, có chùa. Ở đảo Trường Sa cũng vậy, hình ảnh ngôi chùa từ lâu đã luôn là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho bà con nơi biển đảo xa xôi và có ý nghĩa thiêng liêng với những người sinh sống, thực hiện nhiệm vụ ở các đảo. Người dân đến chùa cũng là hướng về cội nguồn dân tộc, hướng về đất liền và cầu mong sóng yên, biển lặng…
Cũng theo đại đức Thích Nhuận Đạt, bà con ngư dân đánh bắt hải sản trên vùng ngư trường quanh các đảo cũng ghé thuyền vào để lên chùa thắp hương, cầu mong sức khỏe, mỗi chuyến ra khơi đều may mắn.
Tin Gốc: Thanh Niên

