Ngày 30/5, lãnh đạo Công an xã Krông Pắk (Đắk Lắk) cho biết đơn vị đã tiếp nhận trình báo của một phụ nữ phản ánh việc bị chồng bạo hành và đang xác minh, xử lý theo quy định pháp luật.
Theo vị lãnh đạo, vụ việc xảy ra vào ngày 28/2 nhưng người phụ nữ không trình báo cơ quan chức năng. Đến ngày 29/5 người này mới có đơn gửi công an.
Mới đây, một loạt hình ảnh ghi lại một phụ nữ với nhiều thương tích ở vùng mặt, kèm clip về vụ việc người phụ nữ bị người đàn ông tấn công được lan truyền. Trong clip, người này ngồi dưới nền nhà, liên tục bật khóc sau khi bị đánh.
Vụ việc thu hút sự chú ý, nhiều ý kiến bày tỏ sự bức xúc, lên án hành vi bạo lực đối với phụ nữ và mong muốn cơ quan công an sớm vào cuộc làm rõ.
Chị L.T.N.D. (37 tuổi, trú tại xã Krông Pắk) xác nhận đã chia sẻ hình ảnh và clip ghi lại việc chị bị chồng bạo hành. Theo chị D., vợ chồng chị có mâu thuẫn trong cuộc sống hôn nhân do chị biết chồng có quan hệ ngoài luồng. Mỗi lần lên tiếng về vấn đề này, chị đều bị chồng quát mắng, hành hung.
Chị D. cho biết clip ghi lại cảnh chị bị đánh diễn ra từ ngày 28/2. Tuy nhiên, do thời điểm này chị mới sinh con được khoảng 2 tháng nên đã âm thầm chịu đựng, không báo cho người thân và công an.
“Nay con tôi đã cứng cáp hơn, tôi cũng không muốn chịu đựng thêm nữa nên công khai vụ việc này với mong muốn được pháp luật xử lý nghiêm”, chị D. nói.
Hiện tại chị D. đã đưa 3 người con nhỏ về với bố mẹ ruột.
Tin Gốc: Dân Trí

Ngày 6.4, tin từ Công an thành phố Cần Thơ cho biết Công an phường Hưng Phú đang củng cố hồ sơ, làm rõ vụ việc 23 thanh thiếu niên có hành vi "cố ý gây thương tích" và "gây rối trật tự công cộng".
Thông tin ban đầu, lúc 0 giờ 30 phút ngày 31.3, Công an phường Hưng Phú nhận được tin báo của người dân tại khu vực Khánh Bình có đông người tụ tập đánh nhau gây mất an ninh trật tự.
Tiếp nhận thông tin, Ban chỉ huy Công an phường Hưng Phú đã chỉ đạo triển khai lực lượng nhanh chóng đến hiện trường tiến hành xác minh, làm rõ vụ việc.
Công an phường đã ngăn chặn và mời 28 thanh thiếu niên có liên quan về trụ sở để phục vụ công tác điều tra. Qua làm việc, lực lượng chức năng xác định có 23 nghi phạm trực tiếp tham gia đến vụ đánh nhau; trong số này, 3 người còn đi học, 20 người đã bỏ học.
Công an cũng xác định 2 nghi phạm cầm đầu vụ đánh nhau là T.Đ.K (16 tuổi, ngụ khu vực Thạnh Mỹ, phường Cái Răng) và N.K (17 tuổi, ngụ khu vực Phú Hưng, phường Hưng Phú).
Nguyên nhân ban đầu được xác định do mâu thuẫn cá nhân trên mạng xã hội, 2 thanh niên này đã rủ bạn bè và hẹn thời gian, địa điểm để đánh nhau. T.Đ.K đã huy động 15 người hỗ trợ, còn N.K đã huy động 8 người.
Vụ đánh nhau đã làm 4 người bị thương. Lực lượng chức năng đã thu giữ tang vật gồm 8 dao tự chế, một số vỏ chai bia và 6 xe mô tô các loại.
Công an phường Hưng Phú cho biết thêm, qua xác minh nhân thân, hầu hết các nghi phạm có độ tuổi từ 14 - 18 tuổi, chưa có tiền án tiền sự. Sự việc này nghiêm trọng, vì nhiều nghi phạm còn tuổi vị thành niên nhưng lại có hành vi giải quyết mâu thuẫn bằng bạo lực, có sự sắp xếp, chuẩn bị hung khí từ trước, làm ảnh hưởng xấu đến tình hình an ninh, trật tự tại địa phương.
Hiện, Công an phường Hưng Phú tiếp tục điều tra, làm rõ vụ việc để xử lý.
Nguồn: https://thanhnien.vn/can-tho-23-thanh-thieu-nien-danh-nhau-4-nguoi-bi-thuong-185260406131005119.htm

Ngày 12.5, HĐND tỉnh Tây Ninh khóa XI (nhiệm kỳ 2026 - 2031) tổ chức kỳ họp thứ 2 nhằm thông qua chủ trương đầu tư nhiều dự án giao thông trọng điểm, mang tính chiến lược trong việc kết nối liên vùng với TP.HCM.
Tại kỳ họp, HĐND tỉnh Tây Ninh đã thống nhất ban hành nghị quyết giao UBND TP.HCM làm cơ quan chủ quản thực hiện các dự án giao thông huyết mạch nằm tại khu vực giáp ranh.
Đáng chú ý nhất là tuyến quốc lộ 50B, được xem là hành lang kinh tế mới kết nối TP.HCM - Tây Ninh - Đồng Tháp. Dự án có tổng chiều dài khoảng 55 km, quy mô 6 làn xe, tổng mức đầu tư dự kiến hơn 5.200 tỉ đồng, được kỳ vọng sẽ "giải vây" cho quốc lộ 1, quốc lộ 50 đang quá tải và mở không gian phát triển về phía tây.
Bên cạnh đó, trục Đông - Tây (đường Võ Văn Kiệt nối dài) cũng là dự án được đẩy mạnh. Tuyến đường dài hơn 15 km, từ nút giao quốc lộ 1 (Tân Kiên) đến ranh giới Tây Ninh, có tổng vốn đầu tư gần 16.000 tỉ đồng từ ngân sách TP.HCM.
Hai công trình khác gồm cầu Rạch Dơi (trên trục đường Lê Văn Lương) và tuyến đường - cầu kết nối số 1 (quốc lộ 56B) cũng đã được thống nhất chủ trương thực hiện. Trong đó, cầu Rạch Dơi dự kiến khởi công năm 2026, đóng vai trò quan trọng trong việc khơi thông giao thương giữa phía nam TP.HCM với các huyện giáp ranh của Tây Ninh.
Cũng trong khuôn khổ kỳ họp, UBND tỉnh Tây Ninh đã có trình tờ trình về dự án cấp bách: Trục kết nối Long An - Tân Ninh (kết nối 2 trung tâm tỉnh lỵ Tây Ninh và Long An trước sáp nhập).
Dự án có tổng mức đầu tư lên đến 20.746 tỉ đồng, được xác định là công trình giao thông nhóm A. Với chiều dài hơn 100 km, tuyến đường này đi qua hàng loạt địa phương Tân An, Long An và các xã Thủ Thừa, Bình Đức, Thạnh Lợi, Đức Huệ, Đông Thành, Mỹ Quý, Phước Chỉ, Bến Cầu.
Theo hồ sơ trình, tuyến đường có quy mô 6 làn xe, vận tốc thiết kế 80 km/giờ. Để đảm bảo tiến độ và ổn định đời sống người dân, dự án dự kiến xây dựng đồng bộ 5 khu tái định cư tại các khu vực bị ảnh hưởng.
Việc hình thành trục lộ này được giới chuyên gia đánh giá là bước đi đột phá để giảm phụ thuộc vào quốc lộ 1 và quốc lộ 22 vốn thường xuyên ùn tắc. Khi hoàn thành vào năm 2031, dự án sẽ rút ngắn đáng kể thời gian vận chuyển, giảm chi phí logistics và tạo đà bứt phá cho kinh tế - xã hội Tây Ninh và các tỉnh, thành lân cận.
Tin Gốc: Thanh Niên

Trong hành trình tìm ra căn bệnh hiếm, có lần, khi chịu cơn đau từ thủ thuật lấy tủy, bé Lâm Mỹ Ngọc hoảng sợ bật khóc: "Ba ơi cứu con". Câu nói ấy khiến anh Lâm Văn Thành (43 tuổi, ở xã Dương Minh Châu, tỉnh Tây Ninh) ám ảnh đến tận bây giờ.
Mỗi lần nhắc đến con gái, anh Thành lại quay mặt đi, đưa tay quệt vội nước mắt trên gương mặt khắc khoải. Với người cha ấy, nỗi sợ lớn nhất không phải những tháng ngày chạy chữa nhọc nhằn, mà là một ngày nào đó không còn giữ được con ở bên mình nữa.
Trong phòng bệnh ở Bệnh viện Nhi đồng 1, bé Ngọc nằm ngoan trên giường, chờ đến lượt truyền thuốc rồi thiếp đi lúc nào không hay. Thân hình nhỏ thó của em chỉ nặng vỏn vẹn 21 kg, còn cánh tay gầy guộc thì đã sớm quen với những mũi kim tiêm. Mỗi lần truyền thuốc, em không khóc, chỉ lặng lẽ nằm im.
Cuối năm 2018, khi bé Ngọc mới hơn 1 tuổi, vợ chồng anh Thành thấy bụng con to bất thường. Nghĩ con chỉ bị đầy bụng nhưng gần một tháng không bớt, người cha sốt ruột đưa con đi khám ở một phòng khám trong tỉnh.
Sau khi thăm khám, bác sĩ nói gan và lách của bé đều to bất thường, dặn gia đình phải đưa con lên Bệnh viện Nhi đồng 1 (TP.HCM) càng sớm càng tốt. Nghe tin ấy, hai vợ chồng ôm con lên xe máy, rời nhà từ lúc 2 giờ sáng. Gần 100 km đường tối hun hút phía trước, người cha vừa cầm lái, vừa nặng trĩu lòng vì trong túi chỉ còn vỏn vẹn hơn 1 triệu đồng.
Đến bệnh viện, vợ chồng anh Thành nhận tin dữ: bé Ngọc mắc Thalassemia (bệnh tan máu bẩm sinh). Theo bác sĩ, bé có thể phải truyền máu định kỳ, đối mặt nguy cơ thiếu máu nặng và các biến chứng tim, gan nếu không được điều trị và theo dõi chặt chẽ.
“Lúc đầu, vợ chồng tôi không biết Thalassemia là bệnh gì. Đến khi được bác sĩ giải thích, hai vợ chồng đi xuống dưới trệt, ôm nhau mà khóc. Khi đó chỉ biết ráng lo cho con chứ thật lòng cũng không biết phải xoay xở ra sao”, anh Thành nghẹn ngào.
Vào phòng bệnh, anh lại nghe một phụ huynh khác đang chăm con mắc cùng bệnh nói: “Bệnh này là bệnh nhà giàu, có trúng hai tờ vé số độc đắc cũng không nuôi nổi”. Nghe câu đó, người cha nghèo chỉ biết lặng đi.
Từ ngày con đổ bệnh, tháng nào anh Thành cũng đèo con vượt gần 100 km lên TP.HCM chữa trị. Ở quê, anh làm trong lực lượng bảo vệ an ninh trật tự cơ sở xã Dương Minh Châu (tỉnh Tây Ninh), thu nhập hơn 2 triệu đồng mỗi tháng. Để có thêm thu nhập, anh xin đi làm bảo vệ ở núi Bà Đen. Anh còn đi rải diêm mì, gánh phân bò, bưng bê đám cưới để có tiền chữa bệnh cho con.
Vợ anh thì đi nhổ cỏ, lặt lá, thu hoạch, búng bông, lặt trái mãng cầu… mỗi ngày được 70.000 đồng. Từ ngày con bệnh nặng, chị nghỉ ở nhà chăm con, rồi mua thêm cái thùng mút, ướp ít nước giải khát đem bán trước nhà.
May mắn, suốt mấy năm sau đó, tình trạng của bé Ngọc tương đối ổn định nên chưa phải truyền máu. Vợ chồng anh cứ ngỡ con tạm ổn, có thể bớt đi phần nào nỗi lo nhưng một biến cố khác lại ập đến.
Năm 2025, các bác sĩ thấy bé có biểu hiện không hoàn toàn giống bệnh Thalassemia nên chỉ định làm thêm các xét nghiệm chuyên sâu để tìm nguyên nhân, mẫu bệnh phẩm của bé được gửi ra nước ngoài.
Lần xét nghiệm gien đầu tiên tốn 8,5 triệu đồng nhưng vẫn chưa tìm ra bệnh. Bé phải làm tiếp xét nghiệm gien chuyên sâu hơn, chi phí lên tới 14 triệu đồng. Phòng Công tác xã hội của bệnh viện hỗ trợ 9 triệu đồng, gia đình tạm ứng thêm 1 triệu nhưng vẫn còn thiếu 4 triệu đồng.
“Lúc đó tôi quay sang hỏi vợ, vợ tôi bật khóc vì móc túi ra chẳng còn bao nhiêu. Thấy cảnh ấy, bác sĩ nói cứ để bệnh viện lo”, anh kể.
Kết quả cuối cùng trả về: bé mắc bệnh Gaucher (một loại bệnh hiếm). Theo các bác sĩ, bệnh gây gan lách to, thiếu máu, xuất huyết, tổn thương xương và ở một số thể bệnh có thể kèm tổn thương thần kinh nghiêm trọng. Nếu không được điều trị, bệnh có thể gây tàn phế, đe dọa tính mạng.
“Vợ chồng tôi sụp đổ khi con mắc căn bệnh phải truyền thuốc suốt đời…”, anh Thành nói.
Từ đó, cứ cách nửa tháng, cha con anh lại từ quê lặn lội lên TP.HCM để truyền thuốc định kỳ. Nguồn thuốc được các bác sĩ làm đơn xin tài trợ từ nước ngoài.
Từ ngày con út lâm bệnh, cuộc sống của gia đình anh Thành chỉ còn quẩn quanh giữa nhà và bệnh viện. Mỗi chuyến đưa con vào viện lại kéo theo đủ khoản phải lo. Hiện công ty nơi anh làm bảo vệ ở núi Bà Đen có hỗ trợ tiền xe đi lại nhưng mỗi lần đưa con vào viện, anh vẫn phải chắt chiu, tính toán từng đồng.
Ngồi bên giường bệnh của con, người cha cúi mặt rất lâu rồi mới nghẹn giọng: “Vợ chồng tôi ráng bao nhiêu cũng được, chúng tôi chỉ sợ mất con…”.
Hai vợ chồng anh luôn tự nhắc nhau một điều: không được khóc trước mặt con. Họ sợ con nhìn thấy rồi thêm buồn, thêm lo. Đêm về, vợ chồng anh lại thủ thỉ với nhau, tự nhủ phải ráng làm để có tiền đưa con đi viện.
Anh Thành bảo bé Ngọc ít khi than đau. Chỉ một lần duy nhất, khi bé làm thủ thuật lấy tủy, cơn đau ập tới khiến con hoảng sợ bật kêu: “Ba ơi cứu con”. Đó là âm thanh ám ảnh nhất mà đến nay anh vẫn không thể quên.
Ở cuối giường bệnh, chiếc balo cũ đựng vài bộ quần áo và ít bánh trái mang theo từ nhà nằm lặng lẽ một góc. Đó là tất cả những gì hai cha con mang lên cho một lần vào viện truyền thuốc. Mỗi chuyến đi như vậy là một lần anh phải tính toán từng khoản chi.
Nằm trên giường bệnh, có lần bé Ngọc quay sang nhìn ba rồi hỏi nhỏ: “Ba ơi, mai con có đi học được không?”. Câu hỏi khiến anh Thành nghẹn lại. Anh nhẹ nhàng xoa đầu con: “Ráng khỏe rồi ba cho đi học”. Bé im lặng gật đầu, quay mặt đi một lúc rồi nói rất khẽ: “Con không sợ kim tiêm đâu. Con chỉ sợ ba mẹ buồn, sợ không được đi học thôi…”.
Giờ đây, mong mỏi lớn nhất của người cha là con đáp ứng thuốc tốt hơn: “Tôi chỉ mong bệnh của bé nhẹ lại thôi. Chứ mong hết thì chắc không dám mong. Chỉ mong con sống lâu với mình thêm chút nào hay chút đó…”.

