Từ khi áp dụng thể thức vòng bảng phân hạng (league phase) mùa 2024-2025, quy mô của Champions League và Europa League liền được mở rộng, bên cạnh sự hiện diện của giải đấu thứ ba là Conference League. Với sức mạnh của Ngoại hạng Anh hiện tại, bất kỳ đại diện đoạt Cup châu Âu cũng sẽ giúp số lượng các đội bóng Anh tham dự sân chơi cựu lục địa mùa sau tăng lên.
Cuộc đua vô địch Ngoại hạng Anh 2025-2026 đang dần ngã ngũ, nhưng cuộc chiến giành vé dự cup châu Âu lại đang trở nên khốc liệt và hấp dẫn hơn bao giờ hết, với sự góp mặt của 13 đội bóng vẫn còn nguyên cơ hội. Nhiều yếu tố cộng hưởng đã tạo nên một cục diện mở như hiện tại. Bên cạnh đó, nhóm giữa bảng cũng đang có sự bám đuổi sát sao.
Hiện tại, chỉ có 7 điểm cách biệt giữa Liverpool (thứ 5) và Bournemouth (thứ 13). Đây là khoảng cách ít nhất giữa vị trí thứ 5 và 13 tính đến đầu tháng 4 kể từ mùa đầu tiên của kỷ nguyên Ngoại hạng Anh 1992-1993, khi Sheffield Wednesday và Southampton chỉ cách nhau vỏn vẹn 4 điểm. Trong khi, khoảng cách giữa đội xếp thứ 7 và 13 cũng chỉ là 4 điểm, mức thấp thứ hai trong lịch sử giải đấu vào giai đoạn này.
Mùa này, có 9 đội bóng Anh tham chiến tại châu Âu: 6 tại Champions League, 2 tại Europa League và 1 tại Conference League. Con số này thậm chí có thể tăng lên vào mùa tới, dựa trên nhiều kịch bản.
Ở Champions League, hai suất bổ sung sẽ được trao cho các liên đoàn có thành tích tốt nhất tại cup châu Âu mùa trước đó, dựa trên hệ thống tính điểm phức tạp của UEFA. Ngoại hạng Anh gần như chắc chắn sẽ giành được một suất tương tự mùa 2024-2025, khi 5 trên 9 đại diện vẫn đang tiếp tục cuộc hành trình, là Arsenal và Liverpool (Champions League), Nottingham Forest và Aston Villa (Europa League), cùng Crystal Palace (Conference League).
Ngoài ra, vẫn có khả năng Anh sở hữu thêm hai suất Champions League nữa, nhưng điều này đòi hỏi kết quả xuất sắc tại châu Âu, đi kèm với việc cả Liverpool và Villa “phải” cùng sa cơ ở giải quốc nội. Cụ thể, hai đội này cần vô địch giải đấu châu lục mà mình đang tham dự, nhưng phải cán đích ngoài top 5 Ngoại hạng Anh (với giả định top 5 đều có vé dự Champions League). Nếu kịch bản này xảy ra, Anh sẽ có tới 7 đội dự Champions League mùa tới. Nottingham cũng có thể giành vé dự giải đấu danh giá nhất này nếu vô địch Europa League.
Ở Europa League, bóng đá Anh có ít nhất hai suất dự. Nếu top 5 Ngoại hạng Anh đủ điều kiện dự Champions League như giả định, đội xếp thứ 6 và đội đoạt Cup FA sẽ giành vé dự Europa League.
Tuy nhiên, nếu Arsenal, Man City, Chelsea hoặc Liverpool đoạt Cup FA – một kịch bản dễ xảy ra – và họ kết thúc mùa giải ở vị trí đủ để dự Champions League hoặc Europa League (tức top 6), suất dự Europa League từ Cup FA sẽ được chuyển xuống cho đội có thứ hạng cao nhất tiếp theo tại Ngoại hạng Anh chưa có vé đi châu Âu.
Trong bối cảnh đó, nếu cả Liverpool và Villa đều không vô địch cup châu Âu mà họ tham dự và cán đích trong top 5, suất Europa League này sẽ thuộc về đội xếp thứ 7 ở Ngoại hạng Anh. Còn nếu một trong hai đội vô địch châu Âu nhưng nằm ngoài top 5, đội xếp thứ 8 sẽ có vé. Thậm chí, nếu cả hai cùng vô địch châu lục và nằm ngoài top 5, các đội xếp thứ 8 và thứ 9 cũng sẽ được dự Europa League.
Song song đó, nếu Palace vô địch Conference League nhưng xếp ngoài top 6 Ngoại hạng Anh, họ sẽ mặc định có một suất tại Europa League mùa tới.
Ở Conference League, Man City chắc chắn tối thiểu giành một suất dự Conference League nhờ chức vô địch Cup Liên đoàn Anh vừa qua trước Arsenal. Nhưng vì thầy trò Pep Guardiola chắc chắn nằm trong top 6 giải quốc nội, suất này sẽ được chuyển xuống cho đội xếp cao nhất chưa có vé dự cup châu Âu.
Tùy thuộc vào việc đội nào vô địch Cup FA và số suất Champions League bổ sung mà Liverpool hay Villa kiếm được, đội xếp thứ 8, thứ 9 hoặc thậm chí thứ 10 tại Ngoại hạng Anh đều có cơ hội góp mặt tại Conference League.
Câu hỏi đặt ra là liệu bóng đá Anh có thực sự đóng góp tới 11 đại diện dự cup châu Âu? Câu trả lời ngắn gọn là: Có. Điều này đòi hỏi Liverpool, Villa và Palace phải vô địch cả ba giải đấu châu lục, đồng thời Liverpool và Villa nằm ngoài top 5, còn Palace nằm ngoài top 6 Ngoại hạng Anh. Khi đó, 11 suất sẽ được chia như sau: 7 suất Champions League, 3 suất Europa League và 1 suất Conference League. Tuy nhiên, đây là kịch bản với xác suất xảy ra rất thấp.
Liverpool hiện không được giới chuyên môn đánh giá cao cho “cửa” vô địch Champions League và họ cũng gần như chắc chắn sẽ kết thúc trong top 5 Ngoại hạng Anh. Villa dù là ứng cử viên vô địch Europa League nhưng khả năng họ văng khỏi top 5 còn thấp hơn cả Liverpool. Palace đang là ứng cử viên số một cho ngôi vương Conference League, nhưng rủi ro thất bại vẫn luôn hiện hữu.
Với tất cả yếu tố trên, nhiều khả năng sẽ không có suất bổ sung nào cho bóng đá Anh từ việc các đội vô địch châu lục nằm ngoài nhóm dự cup châu Âu ở giải quốc nội.
Nhưng kịch bản 5 đội dự Champions League và suất Europa League dành cho đội thứ 7 (do một đội trong top 6 giành Cup FA) là hoàn toàn khả thi. Điều này đồng nghĩa với việc top 8 Ngoại hạng Anh mùa này sẽ được “hít thở” bầu không khí châu Âu.
Siêu máy tính của Opta đã chạy giả lập 10.000 lần để tính ra xác suất cán đích ở từng vị trí của các đội Ngoại hạng Anh mùa này. Theo đó, Brighton là đội có khả năng cao nhất ngoài top 7 hiện tại lọt vào vị trí thứ 8, với 16,8%. Brentford đang chiếm ưu thế để giữ vị trí thứ 7. Everton vẫn tràn trề hy vọng được dự cup châu Âu, trong khi Fulham, Newcastle, Sunderland và thậm chí là Bournemouth vẫn chưa bị gạt tên khỏi đường đua. Hy vọng lớn nhất để Palace vẫn hiện diện ở sân chơi châu lục mùa tới là vô địch Conference League mùa này, nhưng họ vẫn còn cơ hội cán đích giải quốc nội trong top 8.
Các đội này sẽ bước vào phần còn lại của mùa giải với hy vọng Liverpool và Villa sẽ cùng đăng quang ở cup châu Âu, nhưng lại “hụt hơi” tại giải VĐQG. Nếu kịch bản đó xảy ra và Palace cũng lên ngôi vương Conference League, đa số (11/20) các đội bóng Ngoại hạng Anh mùa tới sẽ đồng thời chinh chiến tại các sân cỏ châu Âu.
Thông báo chính thức được Chelsea đưa ra tối 22/4, xác nhận hai bên "đã đạt thỏa thuận chia tay", đồng thời cảm ơn HLV 41 tuổi vì những nỗ lực trong thời gian ngắn ngủi tại Stamford Bridge. Ban lãnh đạo cho biết đây không phải quyết định dễ dàng, nhưng thừa nhận kết quả và màn trình diễn gần đây không đáp ứng tiêu chuẩn cần thiết khi đội bóng vẫn còn nhiều mục tiêu.
Rosenior được bổ nhiệm vào tháng 1/2026 thay Enzo Maresca, ký hợp đồng dài hạn tới năm 2032. Tuy nhiên, ông rời ghế chỉ sau chưa đầy bốn tháng, trở thành một trong những HLV có nhiệm kỳ ngắn nhất lịch sử hiện đại của Chelsea.
Quyết định sa thải đến sau chuỗi phong độ tệ hại của Chelsea. Thất bại 0-3 trên sân Brighton là trận thua thứ năm liên tiếp của Chelsea tại Ngoại hạng Anh mà không ghi nổi bàn nào, lần đầu tiên kể từ năm 1912 đội bóng rơi vào tình cảnh này. Trước đó, Rosenior khởi đầu ấn tượng với bốn chiến thắng liên tiếp, nhưng kể từ trận hòa 2-2 với Leeds hôm 10/2, Chelsea chỉ thắng một trong chín trận tiếp theo, kiếm vỏn vẹn năm điểm.
Đội bóng tụt xuống thứ bảy, kém nhóm dự Champions League bảy điểm, đồng thời chỉ hơn vị trí thứ 12 ba điểm. Khi mùa giải bước vào giai đoạn quyết định, ban lãnh đạo buộc phải hành động nhằm cứu vãn cơ hội dự Cup châu Âu, cũng như hy vọng giành Cup FA.
Không chỉ ở giải quốc nội, thầy trò Rosenior cũng gây thất vọng trên các mặt trận khác. Họ thua PSG tổng tỷ số 2-8 ở vòng 1/8 Champions League, đồng thời thất bại cả hai lượt trước Arsenal ở bán kết Cup Liên đoàn. Dù đã vào bán kết FA Cup, hành trình của họ bị đánh giá thiếu thuyết phục khi chưa thắng đội Ngoại hạng Anh nào.
Trong trận đấu cuối cùng dẫn dắt đội, Rosenior gọi màn trình diễn của các cầu thủ là không thể bào chữa và không thể chấp nhận, đồng thời yêu cầu toàn đội soi gương nhìn lại chính mình. Ông thậm chí tuyên bố sẽ chỉ chọn những cầu thủ xứng đáng khoác áo Chelsea, ở trận bán kết Cup FA với Leeds ngày 26/4. Nhưng ông đã không còn quyền lựa chọn nhân sự đội bóng.
Dù vậy, nhiều vấn đề của Chelsea không chỉ nằm ở ban huấn luyện, theo Athletic. Đội bóng liên tục mắc lỗi cá nhân, thiếu kỷ luật và đánh mất sự tự tin. Rosenior không thể khắc phục những hạn chế đó, cũng không tạo được sự ổn định chiến thuật. Lối chơi bị đánh giá rời rạc, thiếu ý tưởng và dễ bị khai thác, đặc biệt trong vài tuần qua.
Việc thay tướng cũng phản ánh áp lực lớn từ ban lãnh đạo. Dưới thời chủ sở hữu hiện tại BlueCo, Rosenior là HLV chính thức thứ năm, cho thấy sự thiếu ổn định ở vị trí quan trọng nhất đội bóng. Điều này trái ngược với bản hợp đồng dài hạn mà ông vừa ký cách đây vài tháng.
Từ góc độ tài chính, quyết định này còn mang tính cứu vãn mùa giải. Chelsea cần suất dự Champions League để đảm bảo nguồn thu lớn, vì mô hình kinh doanh phụ thuộc đáng kể vào doanh thu từ đấu trường châu Âu. Nếu không đạt mục tiêu, đội bóng có nguy cơ đối mặt với áp lực tài chính và các quy định kiểm soát chi tiêu.
Ngay sau khi sa thải Rosenior, Chelsea bổ nhiệm Calum McFarlane làm HLV tạm quyền đến hết mùa. Ông từng đảm nhiệm vai trò này hồi đầu năm sau khi Maresca ra đi, dẫn dắt đội trong trận hòa Man City 1-1. Lần trở lại này, nhiệm vụ của McFarlane là giúp đội bóng giành vé dự Cup châu Âu và chuẩn bị cho bán kết Cup FA gặp Leeds.
Trong thông báo, Chelsea còn cho biết sẽ tiến hành quá trình tự đánh giá để tìm ra lựa chọn dài hạn phù hợp hơn. Theo các nhà cái, HLV Andoni Iraola đang sáng cửa dẫn Chelsea từ mùa giải 2026-2027, sau khi ông rời Bournemouth. Những ứng viên khác là Felipe Luis, Diego Simeone và Cesc Fabregas.
Năm 1994, Nhật Bản thua UAE 2-5 và Iraq 0-1 trong hai lượt trận đầu, nhưng vẫn vào chung kết rồi đăng quang tại Qatar. 32 năm sau, Trung Quốc tái lập một nửa thành tích này khi vào chung kết trên đất Arab Saudi, để đối đầu chính Nhật Bản.
Thầy trò HLV Bin Ukishima mở đầu bằng trận thua Indonesia 0-1 và Nhật Bản 1-2 ở bảng B. Nhưng họ vẫn lách qua khe cửa hẹp bằng cách hạ Qatar 2-0 – tỷ số vừa đủ hơn hiệu số đối đầu để cùng Nhật Bản vào tứ kết. Tại đây, Trung Quốc tiếp tục đà hưng phấn để ngược dòng thắng chủ nhà Arab Saudi 3-1.
Đối thủ ở bán kết gọi tên Australia – đội thắng Việt Nam 3-0 tại tứ kết. Lịch sử đối đầu tại giải ghi nhận Trung Quốc toàn thua ba trận, ghi 4 và thủng lưới 10 bàn. Tuy nhiên, ở trận giao hữu vào tháng 6/2025, chính lứa cầu thủ sinh năm 2009 về sau đã hạ Australia 5-2 tại giải giao hữu CFA Team China U16 Cup ở Nội Mông, Trung Quốc.
Sự áp đảo của Trung Quốc tiếp tục được thể hiện ở hiệp một trên sân King Abdullah Sports City rạng sáng nay. Ngay giây thứ 48, cú đánh đầu của Zhao Songyuan sau quả phạt góc khiến thủ môn Charlie Wilson Papps vất vả cản phá. Sau đó, Shuai Weihao đánh đầu bay sát xà ngang ở phút 18, rồi hai lần dứt điểm trong vòng cấm nhưng không thắng được thủ thành đối phương ở phút 22 và 23.
Nửa sau của hiệp một chứng kiến thế trận giằng co và thiếu những pha hãm thành đáng chú ý. Nhưng khi hiệp hai mới trôi qua 4 phút, hàng thủ Australia lại mắc sai lầm. Oliver O’Carroll mất bóng ngay trước vòng cấm, để Shuai Weihao bứt tốc vào vòng cấm rồi đặt lòng chân phải hạ Charlie, trước khi chạy về góc sân trượt cỏ ăn mừng.
Trung Quốc sau đó lui về phòng ngự phản công. Australia kiểm soát bóng nhiều nhưng không tạo ra cơ hội ăn bàn rõ rệt, còn các pha dứt điểm hầu hết đều chệch xa khung thành. Đến phút bù thứ nhất, các hậu vệ Australia tranh chấp bất thành với tiền đạo cao kều Liu Zhicheng trong vòng cấm địa, rồi để Xie Jin chớp thời cơ cướp bóng dứt điểm ghi bàn ấn định chiến thắng 2-0.
Trung Quốc sẽ tái đấu Nhật Bản ở chung kết vào rạng sáng ngày 23/5 giờ Hà Nội. Tại bán kết, Nhật Bản bị Uzbekistan dẫn trước từ phút 28, và phải đến phút bù thứ 7 hiệp hai mới có bàn gỡ. Bước vào luân lưu, Nhật Bản bản lĩnh hơn với ba lần sút thành công trong 5 lượt đầu để thắng Uzbekistan 3-2.
Đây là lần thứ 6 Nhật Bản vào chung kết U17 châu Á, sau khi vô địch năm 1994, 2006, 2018, 2023 và á quân 2012. Trung Quốc có lần thứ ba, sau khi đăng quang năm 1992 và 2004.
Đội hình xuất phát
Trung Quốc: Qin Ziniu, Jin Yucheng, Li Junpeng, Nan Zixun, Zhang Xuyao, Kuang Zhaolei, Zhou Yuno, Wan Xiang, He Sifan, Zhao Songyuan, Shuai Weihao
Charlie Wilson-Papps, Besian Kutleshi, Miles Milliner, Archie Mitchell, Emile Katrib, Corey Da Cruz, Sajjad Nasiri, Oliver O’Carroll, Max Court, Henrique Oliveira, Georgio Hassarati.
Suốt nhiều năm trời kể từ khi lên chơi V-League mùa 2000 - 2001, Becamex TP.HCM luôn là lá cờ đầu của bóng đá miền Nam, thậm chí thống trị V-League khi giữ kỷ lục 4 lần vô địch, vào đến bán kết AFC Cup cùng rất nhiều danh hiệu lớn nhỏ khác.
Ở giai đoạn hoàng kim, Becamex TP.HCM chính là điểm đến trong mơ với mọi cầu thủ, không chỉ bởi nguồn lực tài chính mạnh của "Chelsea Việt Nam" mà còn ở cách xây dựng dải ngân hà, với văn hóa quản trị ngôi sao ấn tượng.
Nhưng quy luật cuộc sống có thịnh ắt có suy, sau đỉnh cao với cú đúp vô địch V-League 2 mùa bóng 2014 và 2015 (năm 2015 giành cú ăn 3 danh hiệu V-League, Cúp quốc gia, Siêu cúp quốc gia) đội bóng có biệt danh Cơn lốc miền Đông đã sa sút thấy rõ.
Trong 2 năm 2016 và 2017, Becamex TP.HCM rơi xuống hạng 10 và 11 và sau đó quanh quẩn ở các vị trí tầm trung giữa bảng. Mùa 2023, Becamex TP.HCM thậm chí đối diện nguy cơ trụ hạng và may mắn thoát được cảnh rơi xuống hạng nhất.
Sau mùa 2023, Becamex TP.HCM - trước đó cho ra mắt linh vật là chú đại bàng - quyết đầu tư để đua vô địch nhưng gặp nhiều vấn đề, dẫn đến không thể tạo ra được sức bật cần thiết để trở lại tầm vóc của một đội bóng hàng đầu, chỉ xếp hạng 9 và 7 ở các mùa 2023 - 2024 và 2024 - 2025.
Khi sự kỳ vọng không còn, những ngôi sao lần lượt rời đi trong khi lớp trẻ do chính mình đào tạo không nhận được sự tin tưởng, dễ hiểu khi Becamex TP.HCM chỉ còn là cái bóng của chính mình.
Mùa bóng này, ám ảnh về cuộc đua trụ hạng đã trở lại, khi sau rất nhiều lần thay tướng Becamex TP.HCM đã bị kéo vào tâm bão của vòng xoay đua trụ hạng, chỉ còn hơn CLB Đà Nẵng vỏn vẹn 1 điểm khi giải chỉ còn 2 vòng đấu.
Sự thất vọng của đông đảo CĐV hiện rõ ở các diễn đàn, có người nhắc fanpage CLB phủ nhận việc đội bóng ngưng đầu tư để ám ý thuyết âm mưu về việc tập đoàn "chán bóng đá" và muốn buông đội bóng.
Nhiều người hâm mộ khác "không đau vì quá đau" lại nghiêm túc cho rằng thay vì sống mòn và cầu mong trụ hạng may mắn, Becamex TP.HCM nếu xuống hạng sẽ là cơ hội để tiến hành cuộc đại cải tổ để có thể trở lại mạnh mẽ hơn.
Cuộc đua ở V-League 2025 - 2026 vẫn chưa khép lại, phía trước Becamex TP.HCM vẫn còn 2 vòng đấu nữa, đầu tiên là chuyến làm khách trên sân Hàng Đẫy trong ngày CLB CAHN muốn tri ân chức vô địch với người hâm mộ, trước khi tiếp HAGL trên sân nhà.
Trong thời gian ngắn nhất tân HLV Hứa Hiền Vinh sẽ phải vực dậy tinh thần, kéo niềm tin trở lại với đội bóng để cùng nhau vượt qua khó khăn, nhất là khi sẽ không có sự phục vụ của Hồ Tấn Tài trong 2 vòng cuối sau tấm thẻ đỏ ở vòng 24.
Cơ hội vẫn còn và quyền tự quyết vẫn nằm trong tay Becamex TP.HCM nếu họ tìm được sự đồng lòng, nhất trí như mùa 2023. Nhưng sau đó Cơn lốc miền Đông sẽ hồi sinh mạnh mẽ hay "sập nguồn" như dàn đèn sân Bình Dương trận thua SLNA 0-1, sẽ là câu hỏi chờ lời giải rõ ràng...