Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh là nơi nghiên cứu, sưu tầm, bảo quản và trưng bày các chứng tích về tội ác và hậu quả của chiến tranh xâm lược tại Việt Nam.
Nhiều người dân đặc biệt là du khách nước ngoài đã có mặt ở bảo tàng từ rất sớm để mua vé vào tham quan. Trong không khí cả nước kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, bảo tàng là sự lựa chọn để người ta hiểu hơn về quá khứ, trân trọn hiện tại và hướng tới tương lai.
Các khu trưng bày trong bảo tàng luôn kín khách tham quan, 2 căn phòng khiến người ta dừng lại lâu nhất để suy ngẫm là phòng cho thấy hậu quả chất độc da cam và tội ác chiến tranh.
“Sáng sớm tôi và vợ chuẩn bị trang phục chỉnh tề cho mình và hai con trai, chúng tôi đến đây tham quan và cho các con học hỏi được nhiều hơn. Có lẽ các con còn nhỏ chưa hiểu hết giá trị của hòa bình, nhưng mỗi ngày một chút chúng tôi hun đúc tình yêu nước cho các bé.
Tôi hy vọng rằng mọi người dân, đặc biệt là thế hệ trẻ, sẽ hiểu hơn về lịch sử dân tộc, để thêm tự hào và trân trọng giá trị của nền hòa bình hôm nay” – anh Trịnh An Nam chia sẻ.
Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh lần đầu mang đến sự kết hợp đặc biệt giữa piano, violin và guitar đến với khách tham quan.
Giữa không gian của ký ức, những phím đàn piano mang “Giai điệu Hòa bình” đến với công chúng. Không còn ranh giới giữa người Việt Nam hay bạn bè quốc tế, không còn khoảng cách giữa những thế hệ đã đi qua chiến tranh và thế hệ hôm nay, chỉ còn những trái tim cùng chung một nhịp đập của hòa bình.
Những giai điệu nhẹ nhàng, sâu lắng, mang theo thông điệp hòa bình đến với mọi người. Giữa lòng Sài Gòn hiện đại, Bảo tàng Chứng tích chiến tranh như một nốt trầm sâu lắng, đưa người xem trở về với quá khứ đau thương mà oai hùng của dân tộc.
Trong dịp nghỉ lễ này, bảo tàng vẫn mở cửa xuyên suốt từ 7h30 đến 17h30 hằng ngày.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Tại khu chợ trung tâm của đặc khu Lý Sơn (Quảng Ngãi) có một tiệm vàng khá độc đáo. Tủ vàng được đặt trong một sạp nhỏ, không có tường bao quanh. Xung quanh tủ vàng là nhiều sạp bày bán la liệt các loại nông sản.
Theo chị Nguyễn Thị Hà, một du khách, khi nhìn thấy tủ vàng, chị và người bạn đi cùng cứ ngỡ tiệm bán các loại trang sức giả. Tuy nhiên, khi vào tận nơi trao đổi với người chủ, chị Hà khá bất ngờ khi tiệm này bán vàng thật.
“Cả một tủ vàng được đặt sát đường, trong khu chợ đông đúc nhưng không có tường bao quanh, cũng chẳng có bảo vệ. Bà chủ tiệm cho biết khi có việc cần về nhà chỉ cần phủ vải lên tủ vàng, kéo hàng rào lại rồi nhờ những người buôn bán gần đó trông giúp. Đúng là quá lạ”, chị Hà chia sẻ.
Bà Nguyễn Thị Tính, chủ tiệm vàng cho biết bà đã bán vàng tại chợ hơn 10 năm qua. Nhiều năm trước, khi chợ trung tâm đang trong quá trình xây dựng, bà đặt tủ vàng trong một túp lều lụp xụp trên vỉa hè ở chợ tạm. Lúc đó, hình ảnh tủ vàng được nhiều du khách chụp lại và đăng tải trên trang cá nhân đã gây “sốt”.
Sau khi chợ trung tâm đặc khu Lý Sơn hoàn thành, bà Tính dời tủ vàng về đây để kinh doanh. Khoảng 6h hàng ngày, bà Tính đưa vàng ra chợ để bán, đến tối dọn hàng mang về nhà.
Những lúc có việc phải về nhà, bà chỉ che chắn tủ vàng, kéo hàng rào rồi nhờ những người bán hàng xung quanh trông giúp.
“Ở đây có camera giám sát nhưng quan trọng nhất là người dân Lý Sơn thật thà, chất phác nên tôi không sợ mất trộm”, bà Tính chia sẻ.
Bà Nguyễn Thị Phương, người dân đặc khu Lý Sơn cho biết trên đảo hầu như không xảy ra cướp giật. Xe máy được người dân để ngoài đường từ ngày này qua ngày khác nhưng vẫn không bị mất.
“Người dân Lý Sơn thật thà, chất phác với lại ở đây là đảo có lấy trộm xe cũng biết mang đi đâu”, bà Phương nói.
Theo một lãnh đạo UBND đặc khu Lý Sơn, người dân đất đảo sống chan hòa, luôn hỗ trợ nhau trong cuộc sống thường ngày.
Chính vì vậy nên tình hình an ninh, trật tự trên đảo được đảm bảo, ít khi xảy ra trộm cắp, cướp giật. Điều này góp phần xây dựng hình ảnh Lý Sơn là điểm đến an toàn, văn minh, thân thiện trong mắt du khách.
Đảo Lý Sơn cách đất liền 17 hải lý, diện tích 10km2, dân số khoảng 22.000 người. Hòn đảo này sở hữu nhiều miệng núi lửa cổ, bãi biển đẹp, khung cảnh hoang sơ. Đảo Lý Sơn đón 200.000-250.000 du khách mỗi năm.
Tin Gốc: Dân Trí
Gia Đình
Chú rể Ninh Bình bật khóc nhận món quà bí mật cha quá cố gửi 26 năm trước

Bí mật đó là món quà người cha đã mất của anh gửi lại trước lúc qua đời. Món quà được ông Nguyễn Ngọc Miêng (80 tuổi), bác ruột của anh Đạt, lặng lẽ cất giữ suốt hơn 2 thập kỷ.
Ở những giai đoạn các cháu khó khăn nhất, ông Miêng vẫn nhất quyết tìm cách xoay xở, không dùng tới số tài sản mà em trai để lại.
Anh em góp gạo, góp tiền nuôi các cháu
Chia sẻ với phóng viên Dân trí, anh Nguyễn Quang Đạt (xã Nam Trực, Ninh Bình) cho hay, cha của anh không may qua đời năm 2000, khi anh mới 6 tuổi, em gái chưa đầy 4 tuổi.
Mất đi trụ cột gia đình, cả nhà rơi vào tình cảnh khó khăn, lo ăn từng bữa. Mẹ anh hiền lành, tốt tính nhưng khi ấy còn trẻ nên không khéo quán xuyến việc nhà. Những ngày đầu, ông Miêng cùng 2 người anh em trong nhà họp lại, quyết định góp gạo cho gia đình người em. Mỗi nhà góp 10kg gạo mỗi tháng.
Tuy nhiên, mẹ anh không để ý khiến gạo thường xuyên bị mốc. Sau đó, các bác và chú của anh chuyển sang góp tiền, mỗi tháng 200.000 đồng/người, tổng cộng 600.000 đồng/tháng để mẹ con anh trang trải cuộc sống. Hơn 20 năm trước, đó là số tiền không nhỏ ở làng quê.
Suốt hơn chục năm, đều đặn mỗi tháng, ba mẹ con anh Đạt nhận được số tiền trợ giúp nói trên để phụ lo học phí, mua thức ăn.
“Ông tôi sinh được 4 người con trai, 4 người con gái. Bố tôi mất sớm nhưng anh em tôi được các bác, chú và các cô thương lắm. Không phải gia đình nào cũng làm được như vậy”, anh Đạt xúc động chia sẻ.
Tuổi thơ thiếu vắng cha nên có giai đoạn anh Đạt bướng bỉnh, mê điện tử, ham chơi. Những năm đầu xuất hiện trò chơi điện tử ở quê, anh thường sang nhà bạn chơi đến quên học hành.
Lo cháu trai sa ngã, ông Miêng quyết định đón Đạt về nuôi để tiện dạy bảo. Người bác kể lại, thời điểm ấy ông rất sợ cháu bị lôi kéo vào tệ nạn xã hội nên dù còn phải lo toan nhiều việc, ông vẫn đưa cháu về nhà ở cùng. Vợ ông cũng đồng tình và chia sẻ với ông điều đó.
Suốt hơn 4 năm, sống trong nhà bác, Đạt được bố trí ở trên tầng 2. Buổi tối, ông Miêng khóa cổng cẩn thận vì sợ cháu bỏ đi chơi.
“Tôi thương cháu nhưng cũng phải nghiêm khắc. Tôi mong cháu đi học rồi thi đại học nhưng con đường học hành dang dở, tôi động viên cháu đi học nghề để kiếm tiền lo cho tương lai”, ông kể.
Gia đình ông Miêng nhiều đời làm cơ khí nên ông định hướng cho cháu theo nghề của gia đình. Tuy nhiên, thay vì giữ anh Đạt làm ở xưởng nhà mình, ông gửi sang xưởng của người quen để tránh điều tiếng.
Lo cháu còn trẻ, chưa thể quản lý tài chính tốt, ông quyết định thay Đạt giữ số tiền lương, chỉ đưa cho cháu một khoản nhỏ chi tiêu. Mỗi lần dành dụm đủ tiền mua một chỉ vàng, ông lại âm thầm đi mua rồi ghi chép cẩn thận vào sổ.
Nhờ vậy, sau vài năm đi làm, Đạt đã tích cóp được 8 chỉ vàng mà không hề biết mình có một khoản tài sản như thế.
Cách đây mấy năm, khi anh Đạt quyết định lập nghiệp mở xưởng cơ khí riêng, ông Miêng trao lại 8 chỉ vàng cùng 5 chỉ vàng ông nội để lại cho “cháu đích tôn” để anh Đạt làm vốn mở xưởng riêng. Có số vốn này, anh Đạt vay thêm gần 100 triệu đồng của người cô ruột để mua máy móc.
Những ngày đầu khởi nghiệp, chàng trai sinh năm 1994 gặp nhiều khó khăn, chi phí bỏ ra nhiều nhưng hàng hóa bán chậm, làm mãi không dư đồng nào khiến anh có phần nhụt chí.
Thấy cháu vất vả, ông Miêng tiếp tục hỗ trợ bằng cách chuyển cho Đạt một chiếc máy dập trị giá gần 100 triệu đồng để mở rộng sản xuất.
Từ một xưởng nhỏ, nay Đạt đã có cơ sở cơ khí với hàng chục loại máy móc, tạo việc làm cho nhiều người. Anh cũng mua được ô tô, nhà cửa khang trang hơn.
Món quà người anh cất giữ giúp em suốt 26 năm
Nhắc về món quà bí mật cất giữ giúp em trai suốt nhiều năm, giọng ông Miêng bồi hồi.
Ông chia sẻ, em trai mình vốn đi tàu thủy nhưng không may mắc bệnh hiểm nghèo rồi qua đời ở tuổi 44. Trước lúc mất, người em gửi lại cho ông 4 chỉ vàng để dành cho vợ con.
Thời điểm đó, ông Miêng nghĩ, nếu đem bán cũng chỉ được một số tiền nhỏ, tiêu vài ba bữa là hết. Hoàn cảnh lúc ấy của em dâu và các cháu khó khăn nhưng anh em ông vẫn xoay xở được.
Ông quyết định giữ kín chuyện về 4 chỉ vàng, chỉ nói với cô em gái coi như có người làm chứng. Suốt nhiều năm, người bác nghĩ sẽ chỉ công bố số vàng này khi gia đình các cháu không may gặp khó khăn, ở trong tình cảnh không thể chống đỡ nổi.
Song may mắn, theo năm tháng, ông nhìn thấy các cháu dần chín chắn, anh Đạt ngày một chuyên tâm làm việc, lo cho gia đình.
Ngày vui trọng đại, chứng kiến khoảnh khắc cháu trai thực sự trưởng thành, ông Miêng quyết định công bố bí mật giữ kín nhiều năm. Màn trao quà bất ngờ của người bác khiến nhiều người ngỡ ngàng, xúc động.
Trong lễ cưới, trước đông đủ họ hàng, ông gọi cô em gái lên làm chứng rồi chậm rãi kể lại câu chuyện 26 năm cất giữ vàng cho cháu.
Ông chia số vàng thành 4 phần trao cho mẹ anh Đạt 1 chỉ, anh Đạt 1 chỉ, Vân Anh - em gái Đạt 1 chỉ và 1 chỉ dành cho cháu dâu.
“Số vàng bây giờ với các cháu không còn quá lớn nữa vì cháu đã tự làm ra tiền, song quan trọng đó là tình cảm của bố cháu để lại”, ông nói.
Nhận món quà bất ngờ của người cha để lại, anh Đạt bật khóc nức nở. Chú rể vừa xúc động về tình cảm của người cha đã khuất, vừa cảm thấy biết ơn sự giúp đỡ, chỉ dạy của các bác, các chú, các cô trong gia đình.
Chị Vân Anh (30 tuổi), em gái anh Đạt cũng nghẹn ngào cho biết, khoảnh khắc ấy, gia đình chị và khách mời ai cũng rưng rưng.
“Trong ngày vui của anh tôi, chúng tôi vẫn cảm nhận thấy sự hiện diện của cha theo một cách đặc biệt”, chị nói.
Clip quay khoảnh khắc trao quà trong ngày cưới của anh Đạt nhận về hàng triệu lượt thả tim. Món quà bất ngờ của người cha đã khuất khiến nhiều người nhận ra rằng, giữa cuộc sống nhiều đổi thay, tình thân vẫn luôn là điều thiêng liêng và bền bỉ nhất.
Tin Gốc: Dân Trí

Theo lãnh đạo Bệnh viện Đa khoa Trung ương Cần Thơ, bác sĩ Nguyễn Hoàng Duy Tiến đang làm việc tại Trung tâm Chấn thương chỉnh hình, Bệnh viện Đa khoa Trung ương Cần Thơ. Thời điểm xảy ra sự cố hành khách ngất xỉu cần cấp cứu là trên chuyến bay từ TP.HCM đến Tokyo.
Bác sĩ Tiến cho biết rạng sáng 5-4, ông đang trên đường được bệnh viện cử đi tu nghiệp khóa phẫu thuật cột sống của AO Spine (khóa học 3 tháng tại Bệnh viện Toyama University Hospital, Nhật Bản) trên chuyến bay từ TP.HCM đến Tokyo.
Thời điểm này chuyến bay của hãng hàng không Nhật Bản đã qua hơn nửa hành trình, chuẩn bị hạ độ cao để hạ cánh xuống sân bay Haneda.
"Lúc này tôi vừa ăn xong, đang định chợp mắt thì loa phát thanh vang lên: có hành khách cần cấp cứu, nhờ hành khách là bác sĩ đến hỗ trợ.
Chỉ kịp nghe đến đây tôi bật dậy, lập tức đi về phía trước, lúc này có một nữ hành khách vừa ngất sau khi đi vệ sinh, đang được đặt nằm nghiêng trên sàn máy bay. Tình trạng hành khách lúc này mặt khá nhợt, gọi không đáp ứng rõ", bác sĩ Tiến nhớ lại.
Tôi hỏi tiếp viên máy đo huyết áp, sau khi đo thể hiện huyết áp nữ hành khách: 70/40 mmHg. Đây là mức huyết áp khiến bác sĩ không thể chần chừ, cần có biện pháp cấp cứu ngay.
Tôi yêu cầu tổ bay cung cấp dịch truyền và các dụng cụ y tế cần thiết cấp cứu. Tiếp viên đem ra thêm cả "doctor kit" và một vali đầy đủ thuốc và dụng cụ.
Lúc này tôi đã thở phào vì có đủ dụng cụ cần thiết trong tay, tuy nhiên lại hơi "giật mình" một chút vì… tôi là bác sĩ chuyên khoa chấn thương chỉnh hình.
Bác sĩ Tiến nhớ lại những việc như đặt đường truyền tĩnh mạch là thứ mà thời nội trú làm như cơm bữa, nhưng đã lâu rồi không đụng đến, huống hồ lại trong hoàn cảnh "eo hẹp" này: không gian chật hẹp, máy bay đang giảm độ cao, rung lắc nhẹ, xung quanh có nhiều con mắt đổ dồn vào bày tay mình… và trao đổi trên chuyến bay hoàn toàn bằng ngôn ngữ tiếng Anh.
"Tôi có chút lo lắng, nhưng không kịp chần chừ thêm, lập tức lấy kim ra, tìm vein bệnh nhân để truyền dịch. May mắn là kim vào đúng vị trí, máu hồi tốt, dịch truyền chảy thông suốt.
Sau hơn 10 phút, huyết áp nữ hành khách dần dần cải thiện, bắt đầu tỉnh táo hơn, đáp ứng và trò chuyện lại được. Tôi thở phào vì "lần đầu làm bác sĩ thành công ở độ cao 10.000 mét", bác sĩ Tiến kể.
Theo bác sĩ Tiến, khi máy bay hạ cánh xuống Haneda, đội cấp cứu mặt đất có mặt lập tức lên tiếp nhận nữ hành khách. Ông bàn giao lại tình trạng và những việc mình đã làm trước đó cho họ, và trở lại là "hành khách" bình thường xuống sân bay như những người khác.
Bác sĩ Huỳnh Thống Em - Phó giám đốc Trung tâm Chấn thương chỉnh hình, Bệnh viện Đa khoa Trung ương Cần Thơ - cho biết đã nghe về thông tin bác sĩ Tiến cấp cứu thành công hành khách người Nhật trên đường đi tu nghiệp và đánh giá cao hành động của bác sĩ.
"Tiến là một bác sĩ nội trú trẻ, đã công tác tại đơn vị được 6 năm, năng nổ và ham học hỏi, chuyên môn tốt. Đây là chuyến tu nghiệp chuyên môn 3 tháng, do bệnh viện cử đi trong chương trình hợp tác của Bệnh viện Đa khoa Trung ương Cần Thơ và đối tác Nhật Bản", bác sĩ Thống Em nói.
Nguồn: https://tuoitre.vn/lan-dau-lam-bac-si-cap-cuu-o-do-cao-10-000-met-20260406163851387.htm

