Đến nay, chưa có bằng chứng nào chứng minh FIFA dàn xếp kết quả hoặc thiên vị Argentina. Tuy nhiên, nhiều sự kiện gây tranh cãi xuất hiện liên tiếp khiến các thuyết âm mưu ngày càng lan rộng, theo báo Anh Telegraph.
Hai quyết định trọng tài trước Ai Cập
Mồi lửa mới nhất là trận thắng Ai Cập tại Atlanta ngày 7/7. Đại diện châu Phi phản ứng dữ dội khi trọng tài không hủy bàn ấn định tỷ số 3-2 của Enzo Fernandez, dù trước đó Mohamed Salah ngã trong cấm địa sau pha va chạm với Julian Alvarez. Ngoài ra, bàn thắng của Mostafa Ziko cũng không được công nhận vì lỗi việt vị sau khi VAR vào cuộc.
Sau trận, Ziko tuyên bố World Cup đã bị “dàn xếp” để Argentina bảo vệ chức vô địch, trở thành phát ngôn gây chú ý nhất kể từ đầu giải. “Trọng tài thật bất công”, tiền đạo 29 tuổi nói. “Họ đã lãng phí nỗ lực của một quốc gia. Danh hiệu World Cup sẽ được trao cho Argentina”.
Messi thoát thẻ đỏ
Những nghi ngờ không bắt đầu từ trận gặp Ai Cập. Ở trận ra quân thắng Algeria, Messi lập hat-trick để cân bằng kỷ lục ghi nhiều bàn nhất lịch sử World Cup. Tuy nhiên, nhiều chuyên gia cho rằng anh đáng lẽ phải bị truất quyền thi đấu ở phút 32.
Trong một pha tranh chấp, đội trưởng Argentina giẫm gầm giày vào bắp chân Aissa Mandi. Trọng tài người Ba Lan Szymon Marciniak thổi phạt nhưng không rút thẻ, còn VAR xác định tình huống không đủ nghiêm trọng để rút thẻ đỏ.
Trên ESPN, cựu hậu vệ Nedum Onuoha nhận định đây là thẻ đỏ rõ ràng. Cựu tiền đạo Venezuela Alejandro Moreno cũng cho rằng Messi “100% đáng nhận thẻ đỏ”.
Tranh cãi càng lớn khi tiền đạo Mỹ Folarin Balogun sau đó bị đuổi khỏi sân vì một pha vào bóng được nhiều người đánh giá có mức độ tương tự. Không ít CĐV đặt câu hỏi vì sao Messi thoát án phạt, còn Balogun lại phải nhận thẻ đỏ trực tiếp.
Argentina nhận rất ít thẻ
Một thống kê khác cũng thường được những người theo thuyết âm mưu nhắc đến là số lượng thẻ phạt. Qua bốn trận đầu, Argentina chỉ nhận ba thẻ, đứng thứ hai trong tám đội vào tứ kết có ít thẻ nhất, dù họ nằm trong nhóm phạm lỗi nhiều.
Argentina không nhận bất kỳ thẻ nào khi gặp Algeria dù phạm lỗi 13 lần. Ở trận gặp Jordan, họ cũng trắng thẻ, trong khi đối thủ nhận ba thẻ vàng dù số phạm lỗi là 13-7 nghiêng về đại diện châu Á.
Trong trận gặp Ai Cập, hai đội đều không bị phạt thẻ cho tới tận thời gian bù giờ. Sau khi Fernandez ghi bàn quyết định, trọng tài liên tiếp rút bốn thẻ cho phía Ai Cập, gồm cả HLV Hossam Hassan.
Argentina trung bình phải phạm 19,7 lỗi mới nhận một thẻ. Chỉ Na Uy có tỷ lệ cao hơn (24). Trong khi đó, tuyển Anh nhận nhiều thẻ nhất trong số các đội vào tứ kết, dù số lỗi ít hơn Argentina.
Thống kê này không chứng minh có sự thiên vị, bởi số thẻ còn phụ thuộc tính chất từng pha phạm lỗi và cách điều hành của trọng tài. Tuy nhiên, đây vẫn là dữ liệu thường được viện dẫn để củng cố nghi ngờ.
Phát biểu gây tranh cãi của Infantino
Một chi tiết khiến FIFA bị chỉ trích đến từ chính Chủ tịch Gianni Infantino. Sau khi Argentina loại Cape Verde ở vòng 1/16, ông dừng lại trả lời truyền hình Argentina và nói rằng bản thân đã “cùng chịu đựng” với đội bóng Nam Mỹ trong trận đấu.
Phát biểu này tạo phản ứng trên mạng xã hội, bởi người đứng đầu FIFA được kỳ vọng phải giữ sự trung lập tuyệt đối. Sau đó, Infantino giải thích ông nói thay cho “những khán giả trung lập cổ vũ cho cả hai đội”. Tuy nhiên, lời giải thích không làm dịu các chỉ trích, khi Argentina vốn đã là tâm điểm của nhiều tranh cãi.
Trọng tài Argentina điều hành trận của Pháp
Trước trận tứ kết giữa Pháp và Morocco, FIFA công bố toàn bộ năm thành viên tổ trọng tài trên sân đều đến từ Argentina. Pháp được xem là đối thủ lớn nhất có thể cản bước Messi bảo vệ chức vô địch, nên việc tổ trọng tài cùng quốc tịch Argentina được phân công điều hành trận đấu lập tức gây tranh cãi. Đây cũng là lần đầu các trọng tài đều tới từ một quốc gia cầm còi lại một trận World Cup.
Thông báo của FIFA trên mạng xã hội thu hút hàng chục triệu lượt xem và hàng nghìn bình luận đặt dấu hỏi về tính hợp lý của quyết định này. FIFA được cho là phải tránh mọi khả năng tạo ra xung đột lợi ích hoặc cảm giác thiếu khách quan.
Dù vậy, chính ở trận Argentina thắng Ai Cập với nhiều tranh cãi, trọng tài cầm còi và VAR đều là người Pháp.
Lá thăm thuận lợi
Ngay từ lễ bốc thăm cuối năm 2025, Argentina cũng được cho là hưởng lợi. FIFA quyết định xếp hạt giống cho nhà đương kim vô địch Argentina, Tây Ban Nha, Pháp và Anh, đồng thời bố trí để các đội này không gặp nhau trước bán kết nếu cùng đứng đầu bảng.
Argentina rơi vào bảng đấu được đánh giá khá nhẹ và nếu nhất bảng sẽ chỉ gặp một trong ba đội Uruguay, Arab Saudi hoặc Cape Verde ở vòng 1/16, trong trường hợp Tây Ban Nha đứng đầu bảng.
Không có bằng chứng cho thấy lễ bốc thăm bị can thiệp. Tuy nhiên, nhiều CĐV vẫn cho rằng Argentina đã có con đường thuận lợi hơn so với các ứng viên vô địch khác.
Argentina vào tứ kết sau khi lần lượt gặp Algeria (28 FIFA), Áo (24), Jordan (63), Cape Verde (67), Ai Cập (29) và Thụy Sĩ (19). Thứ tự trung bình của các đối thủ là 38 – cao nhất trong lịch sử các đội vào tứ kết World Cup, tính theo bảng FIFA trước khi giải khởi tranh.
Những nghi ngờ từ World Cup 2022
Năm nay không phải lần đầu Argentina đối mặt với các cáo buộc tương tự. Sau khi Messi cùng đồng đội vô địch World Cup 2022, cựu HLV Hà Lan Louis van Gaal từng nói ông tin mọi thứ đã được “sắp đặt”.
Van Gaal nhắc tới trận tứ kết mà Argentina thắng Hà Lan trên loạt luân lưu. Khi được hỏi liệu có phải Messi được tạo điều kiện để vô địch hay không, HLV người Hà Lan trả lời: “Tôi nghĩ là như vậy”.
Dù vậy, ông cũng không đưa ra bất kỳ chứng cứ nào, và chưa từng có cuộc điều tra nào xác nhận điều đó.
Tại World Cup 2022, Argentina được hưởng năm quả phạt đền, nhiều nhất giải. Ngoài ra, không đội nào có nhiều hơn hai phạt đền.
Những tranh cãi kéo dài nhiều thập kỷ
Lịch sử các kỳ World Cup cũng ghi nhận Argentina nhiều lần trở thành trung tâm của các nghi vấn.
Năm 1978, Argentina cần thắng Peru cách biệt bốn bàn để vào chung kết, cuối cùng thắng tới 6-0. Kết quả này tạo ra cáo buộc hai chính quyền quân sự Argentina và Peru đã đạt thỏa thuận bí mật. Nhiều thập kỷ sau, một cựu thượng nghị sĩ Peru tiếp tục nhắc lại cáo buộc này trước tòa án Argentina. Tuy nhiên, chưa bao giờ có kết luận pháp lý chứng minh trận đấu bị dàn xếp.
Đến World Cup 1990, hậu vệ Brazil Branco tố cáo đã uống phải chai nước bị pha chất lạ do nhân viên y tế Argentina đưa. Sau trận, ông nói bị chóng mặt, còn HLV Carlos Bilardo sau này cũng không phủ nhận hoàn toàn khả năng sự việc xảy ra. Liên đoàn Bóng đá Brazil từng đề nghị FIFA xem xét, nhưng FIFA không công bố bất kỳ động thái xử lý nào.
Những câu chuyện từ năm 1978, 1990, 2022 và nay là World Cup 2026 khiến các thuyết âm mưu về việc FIFA ưu ái Argentina liên tục được nhắc lại. Tuy nhiên, điểm chung của tất cả các cáo buộc là đều chưa có bằng chứng trực tiếp cho thấy FIFA can thiệp để mang lợi thế cho đại diện Nam Mỹ.
Trận lượt đi bán kết tại Metropolitano, Madrid cách đây một tuần được định đoạt bởi những quả phạt đền. Viktor Gyokeres mở tỷ số ở hiệp một, trước khi Julian Alvarez ấn định kết quả 1-1 trong hiệp hai. Dù thi đấu trên sân khách trận đó, Arsenal có lý do nhiều hơn để tiếc nuối khi VAR khước từ quả phạt đền sau tình huống va chạm giữa Eberechi Eze và David Hancko trong cấm địa của Atletico.
Tuy nhiên, cơ hội lớn vẫn đang mở ra trước mắt thầy trò Mikel Arteta. Ít nhất thì lịch sử đang đứng về phía họ. Từ khi luật bàn thắng sân khách bị bãi bỏ, Champions League đã chứng kiến ba cặp bán kết có kết quả hòa ở lượt đi, và trong cả ba trường hợp, đội đá lượt về trên sân nhà đều giành quyền vào chung kết. Đó là Man City năm 2023 (hòa 1-1 và thắng 4-0 trước Real), Real năm 2024 (hòa 2-2 và thắng 2-1 trước Bayern) và Inter năm 2025 (hòa 3-3 và thắng 4-3 sau hiệp phụ trước Barca).
Arsenal hiểu rõ cách tận dụng lợi thế này. Khi không thua ở lượt đi trên sân khách, họ đã đi tiếp 8 trong 10 lần tại Cup C1/Champions League. Các trận thua trước Benfica (1991-1992) và Chelsea (2003-2004) là những vết gợn hiếm hoi trong dòng chảy lịch sử.
Phong độ hiện tại càng củng cố niềm tin cho "Pháo thủ". Họ đã bất bại 8 trận gần nhất trước các đội bóng Tây Ban Nha tại Champions League, trong đó có đến 7 chiến thắng. Thành tích này chỉ kém chuỗi 16 trận của Chelsea trong giai đoạn 2006-2014.
Arsenal cũng chỉ thua hai trong 23 trận gần nhất, và có thể lần đầu tiên trong lịch sử đạt mốc 14 trận bất bại tại giải đấu này. Dưới thời Mikel Arteta, đội bóng thành London chỉ thủng lưới trung bình 0,65 bàn/trận - tỷ lệ thấp nhất trong số các HLV cầm quân ít nhất 20 trận tại Champions League.
Những thống kê tích cực của Arsenal càng trở nên đáng chú ý khi đặt cạnh thành tích sân khách của Atletico tại Anh. Đại diện La Liga thua 6 trong 7 trận gần nhất trước các CLB Ngoại hạng Anh ở Champions League, trong đó có bốn thất bại liên tiếp. Trận thua 0-4 tại Emirates ở vòng bảng cũng là một trong những thất bại nặng nề nhất của họ ở sân chơi châu lục.
Tuy nhiên, sẽ là sai lầm nếu nghĩ Atletico dễ bị khuất phục. Bởi trên băng ghế chỉ đạo, Diego Simeone vẫn là hiện thân của tinh thần chiến đấu. Ông đang hướng tới lần thứ ba đưa Atletico vào chung kết Champions League - thành tích chỉ kém Alex Ferguson (Man Utd) và Marcello Lippi (Juventus) - cùng bốn lần với một CLB.
Hy vọng của Atletico đặt rất nhiều vào Julian Alvarez - tiền đạo có 10 bàn và 5 kiến tạo qua 14 trận tại Champions League mùa này. Anh đạt hiệu suất trung bình cứ 80 phút lại góp dấu giày vào một bàn tại giải. Trong số các tiền đạo có từ 20 góp dấu giày vào bàn thắng trở lên, chỉ Erling Haaland (74 phút) có tỷ lệ tốt hơn. Không chỉ tấn công, Alvarez còn dẫn đầu về số lần gây áp lực cường độ cao (899 lần), đồng thời chiếm 16,1% tổng số pha pressing của toàn đội - cao nhất Champions League mùa này.
Arteta không có trong tay một cá nhân vượt trội như Alvarez, nhưng lại sở hữu tập thể đồng đều. David Raya là thủ môn cứu thua tốt nhất giải kể từ đầu mùa trước, khi chỉ để lọt lưới 13 bàn từ 22,9 bàn thua kỳ vọng trúng đích.
Declan Rice là "động cơ" tuyến giữa, với 12 đường chuyền xuyên tuyến và 12 pha kéo bóng tịnh tiến ở lượt đi. Trên hàng công, Gyokeres đứng trước cơ hội đi vào lịch sử. Nếu tiếp tục ghi bàn, anh sẽ trở thành cầu thủ thứ ba ghi bàn ở cả hai lượt bán kết Champions League cho một CLB Anh, sau Sadio Mane (cho Liverpool) và Riyad Mahrez (cho Man City).
Tại Champions League, đây mới là mùa đầu tiên hai đội gặp nhau. Arsenal thắng 4-0 trên sân nhà ở vòng bảng, trước khi hòa 1-1 ở lượt đi bán kết. Do đó, Arteta đang đứng trước cơ hội trở thành HLV thứ ba bất bại trong ba lần đầu đối đầu Simeone tại Champions League, sau Carlo Ancelotti và Maurizio Sarri. Xa hơn trong lịch sử, hai đội từng gặp nhau ở bán kết Europa League 2018, nơi Atletico hòa 1-1 tại London rồi thắng 1-0 trên sân nhà, trước khi thắng nốt Marseille 3-0 ở chung kết. Đó là ký ức mà đội bóng Tây Ban Nha có thể xem như điềm lành.
Theo siêu máy tính Opta, Arsenal cao hơn với 56% khả năng vào chung kết. Nếu điều này thành sự thật, đội bóng thành London sẽ có lần thứ hai vào trận tranh danh hiệu Champions League, sau năm 2006 - nơi họ thua ngược Barca 1-2 tại Stade de France dưới thời HLV huyền thoại Arsene Wenger.
Nhưng, Champions League chưa bao giờ là câu chuyện của những con số khô khan. Atletico sẽ chiến đấu đến những giây cuối cùng, như cách họ vẫn làm suốt hơn một thập kỷ qua.
Đêm London hứa hẹn sẽ là nơi cảm xúc bùng nổ: một bên là khát khao trở lại đỉnh cao châu Âu của thầy trò Arteta, bên kia là tinh thần thép mang thương hiệu Simeone. Và khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, lịch sử có thể lại gọi tên Emirates - hoặc chứng kiến thêm một chương sử mới của Atletico.
Đến thời điểm này của Cúp truyền hình TP.HCM năm nay, Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai) đang là VĐV gây ấn tượng nhất. Tay đua người Belarus liên tục giữ áo vàng và áo xanh suốt nhiều chặng, và thường xuyên cán đích trong các vị trí dẫn đầu.
Ở chặng 8, mạch về nhất của anh bị chặn lại bởi Zachary Patrick Patterson (620 Nông Nghiệp Vĩnh Long). Điều này khiến khoảng cách giữa hai tay đua này bị thu hẹp.
Sang chặng 9 vào sáng 12-4, Marchuk Dzianis đối mặt với nhiều khó khăn. Đây là chặng đua quanh thành phố Huế (cũ), có cự ly 54km. Đã có nhiều cuộc tấn công diễn ra dọc đường nhằm phá chiến thuật của các đội đua.
Các tay của hai đội Vĩnh Long là 620 Châu Thới Vĩnh Long và 620 Nông Nghiệp Vĩnh Long cố kiểm soát tốc độ đoàn đua. Chiến thuật này rõ ràng nhằm tìm kiếm lợi thế cho Patrick Patterson.
Nhưng Marchuk Dzianis cũng nhận được sự hỗ trợ từ các đồng đội tại Kenda Đồng Nai và Võ Đắc Đồng Nai. Chính nhờ vậy, anh đã có thể thực hiện cú nước rút sở trường khi gần về đích.
Thậm chí Marchuk Dzianis còn chủ động vươn lên sớm, nhấn bàn đạp hết cỡ. Phía sau, Patrick Patterson cũng bứt lên mạnh mẽ. Nhưng chiến thắng chặng này vẫn thuộc về tay đua người Belarus, giúp anh tiếp tục giữ vững chiếc áo vàng tổng sắp và áo xanh nước rút.
Nguyễn Văn Nhã (Võ Đắc Đồng Nai) vẫn bảo vệ được áo cam cho tay đua Việt Nam xuất sắc nhất. Tuy nhiên ở phía sau, Lê Nguyệt Minh (Kenda Đồng Nai), Trịnh Đức Tâm (Tập đoàn Lộc Trời An Giang), Phạm Lê Xuân Lộc (Quân khu 7) đã âm thầm vươn lên để thu hẹp khoảng cách.
Áo trắng cho tay đua trẻ xuất sắc nhất vẫn thuộc về Lâm Gia Hào (Đồng Tháp 1).
Sau chặng đua, ban tổ chức cùng đơn vị đồng hành Cúp truyền hình TP.HCM 2026 đã dành gần 500 triệu đồng cho công tác thiện nguyện, trao học bổng cho các em học sinh có hoàn cảnh khó khăn tại Huế.
HLV Herve Renard đã đảm nhận vai trò “chữa cháy” ở đội tuyển Tunisia ở World Cup 2026 vào ngày 16/6 khi Liên đoàn bóng đá nước này sa thải HLV Sabri Lamouchi ngay sau trận thua 1-5 trước Thụy Điển.
Tuy nhiên, chiến lược gia người Pháp cũng không thể cải thiện tình hình. Trong hai trận sau đó, đội tuyển Tunisia vẫn chịu thua đậm với tỷ số 0-4 trước Nhật Bản và 1-3 trước Hà Lan. Cuối cùng, đội bóng Bắc Phi rời khỏi World Cup 2026 trong nỗi thất vọng lớn với 3 trận toàn thua.
Vào sáng 5/7, HLV Herve Renard đã thông báo từ chức vị trí HLV trưởng đội tuyển Tunisia. Ông chia sẻ: “Trước khi rời đi, tôi muốn gửi lời cảm ơn chân thành tới Liên đoàn bóng đá Tunisia vì cho tôi cơ hội làm việc ở World Cup 2026.
Được dẫn dắt đội tuyển Tunisia và trải qua những khoảnh khắc khó quên ở giải đấu này là vinh dự lớn. Tôi chúc đội tuyển Tunisia những điều tốt đẹp nhất trong tương lai. Tôi tin rằng họ sẽ tiếp tục phát triển và viết nên những chương sử huy hoàng mới.
Cảm ơn các bạn vì đồng hành cùng tôi trong suốt hành trình này. Tôi chúc mọi người gặt hái được nhiều thành công trong tương lai. Hành trình của tôi ở Tunisia sắp kết thúc”.
Theo tờ Daily Mail, sở dĩ HLV Lamouchi bị sa thải (trước khi HLV Herve Renard được bổ nhiệm) vì tai tiếng. Một cuộc ẩu đả đã xảy ra tại khách sạn của đội tuyển Tunisia sau thất bại trước Thụy Điển. Theo các nhân chứng, con trai HLV Lamouchi đã ẩu đả với cổ động viên. Dù sau đó, HLV Lamouchi đã bác bỏ thông tin này trước báo chí nhưng nó vẫn không giúp ông tránh được việc bị sa thải.
Thời điểm ấy, HLV Herve Renard được xem là sự lựa chọn an toàn. Ông từng dẫn dắt đội tuyển Morocco ở World Cup 2018 và Saudi Arabia ở World Cup 2022. Trong đó, ông đã giúp Saudi Arabia tạo nên cơn địa chấn khi giành chiến thắng 2-1 trước Argentina. HLV Herve Renard đã giúp Saudi Arabia có vé tham dự World Cup 2026 nhưng đã bất ngờ bị sa thải vào tháng 4.
Lý do bởi đội tuyển Saudi Arabia thi đấu khá tệ trong thời gian qua khi hứng chịu thất bại ba trận liên tiếp trước Serbia, Ai Cập (giao hữu) và Jordan (cúp Ả rập).
Trong quá khứ, HLV Herve Renard từng có thời gian dẫn dắt CLB Nam Định vào năm 2004 nhưng ông chỉ trụ lại vài tháng. Tới nay, đó vẫn là kỷ niệm đáng quên với chiến lược gia người Pháp.