Trận lượt đi bán kết tại Metropolitano, Madrid cách đây một tuần được định đoạt bởi những quả phạt đền. Viktor Gyokeres mở tỷ số ở hiệp một, trước khi Julian Alvarez ấn định kết quả 1-1 trong hiệp hai. Dù thi đấu trên sân khách trận đó, Arsenal có lý do nhiều hơn để tiếc nuối khi VAR khước từ quả phạt đền sau tình huống va chạm giữa Eberechi Eze và David Hancko trong cấm địa của Atletico.
Tuy nhiên, cơ hội lớn vẫn đang mở ra trước mắt thầy trò Mikel Arteta. Ít nhất thì lịch sử đang đứng về phía họ. Từ khi luật bàn thắng sân khách bị bãi bỏ, Champions League đã chứng kiến ba cặp bán kết có kết quả hòa ở lượt đi, và trong cả ba trường hợp, đội đá lượt về trên sân nhà đều giành quyền vào chung kết. Đó là Man City năm 2023 (hòa 1-1 và thắng 4-0 trước Real), Real năm 2024 (hòa 2-2 và thắng 2-1 trước Bayern) và Inter năm 2025 (hòa 3-3 và thắng 4-3 sau hiệp phụ trước Barca).
Arsenal hiểu rõ cách tận dụng lợi thế này. Khi không thua ở lượt đi trên sân khách, họ đã đi tiếp 8 trong 10 lần tại Cup C1/Champions League. Các trận thua trước Benfica (1991-1992) và Chelsea (2003-2004) là những vết gợn hiếm hoi trong dòng chảy lịch sử.
Phong độ hiện tại càng củng cố niềm tin cho “Pháo thủ”. Họ đã bất bại 8 trận gần nhất trước các đội bóng Tây Ban Nha tại Champions League, trong đó có đến 7 chiến thắng. Thành tích này chỉ kém chuỗi 16 trận của Chelsea trong giai đoạn 2006-2014.
Arsenal cũng chỉ thua hai trong 23 trận gần nhất, và có thể lần đầu tiên trong lịch sử đạt mốc 14 trận bất bại tại giải đấu này. Dưới thời Mikel Arteta, đội bóng thành London chỉ thủng lưới trung bình 0,65 bàn/trận – tỷ lệ thấp nhất trong số các HLV cầm quân ít nhất 20 trận tại Champions League.
Những thống kê tích cực của Arsenal càng trở nên đáng chú ý khi đặt cạnh thành tích sân khách của Atletico tại Anh. Đại diện La Liga thua 6 trong 7 trận gần nhất trước các CLB Ngoại hạng Anh ở Champions League, trong đó có bốn thất bại liên tiếp. Trận thua 0-4 tại Emirates ở vòng bảng cũng là một trong những thất bại nặng nề nhất của họ ở sân chơi châu lục.
Tuy nhiên, sẽ là sai lầm nếu nghĩ Atletico dễ bị khuất phục. Bởi trên băng ghế chỉ đạo, Diego Simeone vẫn là hiện thân của tinh thần chiến đấu. Ông đang hướng tới lần thứ ba đưa Atletico vào chung kết Champions League – thành tích chỉ kém Alex Ferguson (Man Utd) và Marcello Lippi (Juventus) – cùng bốn lần với một CLB.
Hy vọng của Atletico đặt rất nhiều vào Julian Alvarez – tiền đạo có 10 bàn và 5 kiến tạo qua 14 trận tại Champions League mùa này. Anh đạt hiệu suất trung bình cứ 80 phút lại góp dấu giày vào một bàn tại giải. Trong số các tiền đạo có từ 20 góp dấu giày vào bàn thắng trở lên, chỉ Erling Haaland (74 phút) có tỷ lệ tốt hơn. Không chỉ tấn công, Alvarez còn dẫn đầu về số lần gây áp lực cường độ cao (899 lần), đồng thời chiếm 16,1% tổng số pha pressing của toàn đội – cao nhất Champions League mùa này.
Arteta không có trong tay một cá nhân vượt trội như Alvarez, nhưng lại sở hữu tập thể đồng đều. David Raya là thủ môn cứu thua tốt nhất giải kể từ đầu mùa trước, khi chỉ để lọt lưới 13 bàn từ 22,9 bàn thua kỳ vọng trúng đích.
Declan Rice là “động cơ” tuyến giữa, với 12 đường chuyền xuyên tuyến và 12 pha kéo bóng tịnh tiến ở lượt đi. Trên hàng công, Gyokeres đứng trước cơ hội đi vào lịch sử. Nếu tiếp tục ghi bàn, anh sẽ trở thành cầu thủ thứ ba ghi bàn ở cả hai lượt bán kết Champions League cho một CLB Anh, sau Sadio Mane (cho Liverpool) và Riyad Mahrez (cho Man City).
Tại Champions League, đây mới là mùa đầu tiên hai đội gặp nhau. Arsenal thắng 4-0 trên sân nhà ở vòng bảng, trước khi hòa 1-1 ở lượt đi bán kết. Do đó, Arteta đang đứng trước cơ hội trở thành HLV thứ ba bất bại trong ba lần đầu đối đầu Simeone tại Champions League, sau Carlo Ancelotti và Maurizio Sarri. Xa hơn trong lịch sử, hai đội từng gặp nhau ở bán kết Europa League 2018, nơi Atletico hòa 1-1 tại London rồi thắng 1-0 trên sân nhà, trước khi thắng nốt Marseille 3-0 ở chung kết. Đó là ký ức mà đội bóng Tây Ban Nha có thể xem như điềm lành.
Theo siêu máy tính Opta, Arsenal cao hơn với 56% khả năng vào chung kết. Nếu điều này thành sự thật, đội bóng thành London sẽ có lần thứ hai vào trận tranh danh hiệu Champions League, sau năm 2006 – nơi họ thua ngược Barca 1-2 tại Stade de France dưới thời HLV huyền thoại Arsene Wenger.
Nhưng, Champions League chưa bao giờ là câu chuyện của những con số khô khan. Atletico sẽ chiến đấu đến những giây cuối cùng, như cách họ vẫn làm suốt hơn một thập kỷ qua.
Đêm London hứa hẹn sẽ là nơi cảm xúc bùng nổ: một bên là khát khao trở lại đỉnh cao châu Âu của thầy trò Arteta, bên kia là tinh thần thép mang thương hiệu Simeone. Và khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, lịch sử có thể lại gọi tên Emirates – hoặc chứng kiến thêm một chương sử mới của Atletico.
Ghana "mở tiệc", một kiểu ví von về các trận thắng, vì mỗi khi có tiền vệ Thomas Partey thi đấu trong đội hình, đội bóng này thường giành các kết quả khả quan. Nhưng lần này, tại World Cup 2026, "Những ngôi sao đen" thi đấu trận ra quân mà không có tiền vệ chủ chốt này góp mặt, dù khỏe mạnh và không bị chấn thương.
Lý do, Partey không được nước đồng chủ nhà Canada cấp thị thực nhập cảnh để thi đấu. Trận đội tuyển Ghana gặp Panama diễn ra tại sân BMO Field ở Toronto, Canada. Trong khi hai trận còn lại ở bảng L, Ghana gặp đội tuyển Anh và Croatia diễn ra ở Mỹ.
Ban đầu lý do được cho là vì Partey có liên quan tới một vụ án với "cáo buộc hình sự về tội tấn công tình dục ở nước Anh" và đang trong quá trình chờ xử lý.
Sự cố này khiến phía Ghana phản ứng dữ dội. Tuy nhiên, lý do chính khiến Partey không được cấp thị thực vào Canada là vì anh đã khai trên đơn xin thị thực, rằng mình không có cáo buộc hình sự nào đang chờ xử lý. Trong khi thực tế là vẫn đang phải đối mặt với cáo buộc hiếp dâm ở Anh, theo báo Tây Ban Nha, AS.
Đây chính là lý do, dù Liên đoàn Bóng đá Ghana và giới chức nước này liên tục can thiệp bằng nhiều cách, vẫn không thể giúp Partey có thị thực vào Canada để thi đấu.
Partey hiện vẫn ở lại Boston (Mỹ), trong trại huấn luyện của Ghana, trong khi phần còn lại của đội tuyển châu Phi này đến Toronto để đối đầu với Panama. Về nguyên tắc, Partey sẽ không phải đối mặt với bất kỳ vấn đề pháp lý nào khác ngăn cản anh tham dự các trận tiếp theo vòng bảng còn lại, với đội tuyển Anh và Croatia, sẽ được tổ chức tại Mỹ, theo AS.
Vắng Partey, đội tuyển Ghana sẽ bị ảnh hưởng đáng kể về khả năng chuyên môn, do cựu cầu thủ của các CLB Arsenal và Villarreal, hiện thi đấu cho Villarreal (Tây Ban Nha), là trụ cột ở hàng tiền vệ. HLV Carlos Queiroz, người sẽ có lần thứ 5 dự World Cup, sẽ phải có giải pháp thay thế.
Phần còn lại, đội tuyển Ghana, dù xếp hạng 73 thế giới, nhưng mang đến World Cup 2026 nhiều ngôi sao hàng đầu, đáng chú ý là tiền đạo Antoine Semenyo của Man City, Inaki Williams, anh trai của ngôi sao Nico Williams (đội tuyển Tây Ban Nha). Chân sút kỳ cựu Jordan Ayew vẫn góp mặt cùng các cầu thủ tài năng khác.
Mặc dù vậy, Ghana đến World Cup 2026 với thành tích rất tệ, họ không thắng một trận nào từ đầu năm, với 3 thua và 1 hòa trước Xứ Wales với tỷ số 1-1 ngày 3.6. Trong khi Panama (đại diện khu vực CONCACAF) không có nhiều cầu thủ đáng chú ý, chỉ có hậu vệ Jose Cordoba thi đấu cho Norwich City (Anh), và hiện xếp hạng 34 thế giới.
Đội tuyển Panama đã thủ hòa Bosnia & Herzegovina tỷ số 1-1 khi chạy đà trước World Cup 2026. Trong lịch sử đối đầu, Panama và Ghana chưa từng gặp nhau. Cuộc gặp tại World Cup 2026 là lần đầu tiên hai đội đối đầu nhau.
Tây Ban Nha là đội bóng thích kiểm soát. Đoàn quân của HLV Luis de la Fuente thường xuyên cầm bóng trên 60%, chủ động áp đặt nhịp độ và kéo đối thủ vào thế phải đuổi theo trái bóng. Với Pedri, Rodri, Dani Olmo hay Lamine Yamal, "La Roja" sở hữu hệ thống chuyền bóng và luân chuyển vị trí thuộc hàng tốt nhất giải đấu.
Tại World Cup 2026, Tây Ban Nha vẫn chưa thủng lưới bàn nào. Nhưng điều đáng chú ý hơn là họ hiếm khi cho đối thủ cơ hội tổ chức tấn công. Trước Bồ Đào Nha ở vòng 16 đội, Tây Ban Nha kiểm soát hoàn toàn khu trung tuyến, khiến Cristiano Ronaldo và các đồng đội chỉ có thể chờ đợi những tình huống chuyển trạng thái hiếm hoi.
Ngược lại, Bỉ không cố gắng giành quyền kiểm soát bóng bằng mọi giá. Đội bóng của HLV Rudi Garcia sẵn sàng nhường thế trận trong nhiều thời điểm để tập trung vào thứ vũ khí nguy hiểm nhất của mình: pressing cường độ cao và chuyển đổi trạng thái với tốc độ cực nhanh.
Điều đó được thể hiện rất rõ ở hai trận knock-out vừa qua. Bỉ ghi tới 7 bàn thắng trước Senegal và Mỹ, trung bình 3,5 bàn/trận. Mỗi khi đoạt lại bóng, Kevin De Bruyne, Charles De Ketelaere hay Jeremy Doku đều lập tức đưa bóng hướng về phía khung thành đối phương chỉ sau vài nhịp chạm.Trận thắng Mỹ 4-1 là ví dụ điển hình. Bỉ chỉ cầm bóng ngang ngửa đối thủ nhưng tạo ra hàng loạt cơ hội từ các pha chuyển trạng thái tốc độ cao.
Vì vậy, cuộc đối đầu tại Los Angeles hứa hẹn sẽ là màn đấu trí thú vị giữa 2 triết lý. Tây Ban Nha sẽ cố gắng kéo trận đấu vào thế kiểm soát quen thuộc, nơi Pedri và các đồng đội có thể điều tiết nhịp độ. Trong khi đó, Bỉ sẽ chờ những khoảnh khắc để đoạt bóng, tăng tốc và khai thác khoảng trống phía sau hàng tiền vệ dâng cao của đối thủ.
Điều khiến trận đấu càng đáng chờ đợi là chất lượng ngôi sao ở cả hai bên. Tây Ban Nha có Yamal, Oyarzabal, Pedri. Bỉ có De Bruyne, Lukaku, De Ketelaere. Tổng cộng hai đội đã ghi 18 bàn từ đầu giải, nhiều hơn bất kỳ cặp đấu tứ kết nào khác.
Bởi vậy, đây có thể không phải trận đấu của sự thận trọng. Khi một đội muốn kiểm soát bóng và đội còn lại sở hữu khả năng chuyển trạng thái thuộc hàng xuất sắc nhất World Cup 2026, người hâm mộ hoàn toàn có quyền chờ đợi một "bữa tiệc bóng đá tấn công" đúng nghĩa.
Sau 3 năm, cuộc đua trụ hạng V-League lại chào đón cái tên Becamex TP.HCM. Đại diện miền Nam đứng hạng 12, với 21 điểm sau 24 trận. Dù vẫn hơn vị trí play-off của Đà Nẵng 1 điểm và vị trí xuống hạng trực tiếp của PVF-CAND 3 điểm, nhưng lúc này, chỗ đứng của Becamex TP.HCM đang lung lay.
Bởi trong khi hai đội xếp dưới gặp những đối thủ đã hết động lực trong những vòng cuối, Becamex TP.HCM phải làm khách trên sân tân vương CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN) ở vòng 25, rồi về sân nhà đá "chung kết ngược" với HAGL ở vòng 26.
Không chỉ thiếu thiên thời, địa lợi, Becamex TP.HCM còn khuyết "nhân hòa". Đội bóng của ông Hứa Hiền Vinh hòa 3, thua 5 trong 8 trận gần nhất. Đại diện phía Nam yếu kém toàn diện từ đấu pháp đến tinh thần thi đấu. Hình ảnh Hồ Tấn Tài (cầu thủ kinh nghiệm bậc nhất đội) lãnh thẻ đỏ sau pha đạp cầu thủ SLNA ở vòng 24 đã tóm tắt vấn đề Becamex TP.HCM gặp phải. Đội bóng này thiếu một thủ lĩnh thực thụ để trong khó khăn, cả đội có thể nhìn vào.
Lần gần nhất Becamex TP.HCM phải "sống mái" đua trụ hạng là V-League 2023. Đội bóng của HLV Lê Huỳnh Đức khi ấy chỉ trụ hạng ở vòng hạ màn khi hòa 0-0 với CLB TP.HCM trên sân Thống Nhất. Kết quả vừa đủ để hai đội "nắm tay" ở lại V-League, còn CLB Đà Nẵng bị đẩy xuống giải hạng nhất. Sau 3 năm, Becamex TP.HCM trở lại chốn quen. Đội bóng giàu thành tích thứ nhì V-League giờ chẳng còn cơ hội đua vô địch, mà chủ yếu gắn bó với cuộc đua trụ hạng.
Khác với nhiều đội phải chật vật sinh tồn, Becamex TP.HCM gây ngạc nhiên bởi đội bóng này có truyền thống và cũng chẳng thiếu tiền. Đã xa cái thời sân Gò Đậu (nay là sân Bình Dương) nô nức đón ngôi sao đến mức Becamex TP.HCM được mệnh danh là "Chelsea Việt Nam", nhưng đại diện Đông Nam bộ chưa bao giờ rơi vào cảnh nghèo.
Becamex TP.HCM vẫn bạo chi, không tiếc tiền mang về HLV có tiếng, ngoại binh hàng hiệu. Một ví dụ đơn giản: mùa 2024 - 2025, Becamex TP.HCM mang về HLV Hoàng Anh Tuấn cùng đội trợ lý hùng hậu, rồi chỉ sau 4 tháng, đội sa thải phần lớn ban huấn luyện với con số bồi thường được cho là đủ mang về... vài cầu thủ giỏi.
Tiền bạc không phải vấn đề của Becamex TP.HCM. Cách tiêu tiền mới là nút thắt đẩy đội bóng tới bĩ cực đua trụ hạng. Từng ngự trị trên đỉnh cao trong giai đoạn 2007 - 2015 với 4 chức vô địch V-League, song Becamex TP.HCM không xây dựng được nền tảng đào tạo trẻ, cơ sở vật chất và triết lý chơi bóng xứng tầm.
Đại diện miền Nam sa vào cuộc đua kim tiền, "dát vàng" đội bóng bằng những hợp đồng đắt đỏ nhưng giá trị không tương xứng. Băng ghế huấn luyện cũng xáo trộn liên tục với 1, 2 lần thay "tướng" mỗi mùa. Nội bộ đội bóng là chuyện nhức nhối đeo bám Becamex TP.HCM bao năm qua, nhưng chưa được giải quyết dứt điểm.
Chuyện "ném tiền qua cửa sổ" không phải của riêng Becamex TP.HCM. Từng có những đội bóng miền Nam có rất nhiều tiền, nhưng chưa bao giờ vươn đến tầm vóc mong muốn.
Sài Gòn Xuân Thành, Sài Gòn FC, Navibank Sài Gòn... là minh chứng cho những thế lực "sớm nở tối tàn" xưa nay. Gần nhất, CLB TP.HCM dưới thời cựu chủ tịch Nguyễn Hữu Thắng từng được bơm tiền mạnh mẽ để mang về nhiều ngôi sao, nhưng nghịch lý là, đội càng giàu lại càng... sa sút. Đỉnh cao của CLB TP.HCM là mùa 2019, khi đội đoạt ngôi á quân với một đội hình "giản dị" cùng lối chơi biết mình biết ta. Còn sau khi được rót tiền ồ ạt, CLB TP.HCM lại rơi vào cảnh ngụp lặn, rồi vất vả đua trụ hạng.
"Làm bóng đá không phải phép toán 1+1=2. Ví dụ, với 10 đồng, người ta mua 1 cái ly. Có 20 đồng, mua 2 cái ly. Nhưng làm bóng đá, đầu tư 10 đồng thì thành công, nhưng 20 đồng thì có khi... thất bại", một chuyên gia bóng đá phía Nam ví von.
Nhiều đội bóng miền Nam đã lãng phí nguồn đầu tư khổng lồ chỉ để theo đuổi thành công ngắn hạn. Chuyện tu bổ cơ sở vật chất, gắn kết với CĐV địa phương, phát triển nhận dạng thương hiệu, văn hóa thông qua bản sắc bóng đá, nâng cấp hệ thống đào tạo trẻ, kinh doanh áo đấu, vật phẩm, bán trải nghiệm xem bóng đá để đa dạng nguồn thu... là điều bình thường với những nền bóng đá phát triển, nhưng là chuyện xa lạ với rất nhiều CLB Việt Nam.
Mùa giải gần nhất một đại diện miền Nam vô địch V-League là 2015, với nhà vua chính là Becamex TP.HCM. Nhưng giờ đây, biểu tượng ấy có thể phải lên chuyến tàu trở về hạng nhất.