Tôi ngoài 40 tuổi, có hơn một thập kỷ làm việc ở nước ngoài. Có một thời gian dài, tôi tin mình là người gánh vác gia đình. Nhìn lại, tôi nhận ra mình đã sống như một người cho đi không giới hạn, cái giá phải trả không chỉ là tiền bạc. Tôi lớn lên với suy nghĩ phải sống có trách nhiệm, biết hy sinh. Những câu chuyện về lòng nghĩa khí khiến tôi tin nếu mình cố gắng đủ nhiều, đối xử đủ tốt, người bên cạnh sẽ trân trọng.
Tôi kết hôn với một người phụ nữ từng có gia đình riêng. Khi bước vào cuộc hôn nhân đó, tôi tự nhủ mình phải làm tốt hơn, bù đắp nhiều hơn để mọi thứ được trọn vẹn. Trong hơn 10 năm sống xa quê, tôi là người chu cấp chính cho gia đình. Tôi không tiếc tiền lo cho cuộc sống chung, cho việc học hành của các con, kể cả con riêng của vợ. Có những khoản chi mà đến bây giờ, khi ngồi tính lại, tôi mới thấy không hề nhỏ.
Điều khiến tôi day dứt không nằm ở tiền. Nó bắt đầu từ một chuyện xảy ra vài tháng sau khi cưới. Khi phát hiện một số tin nhắn không rõ ràng, thay vì đối thoại bình thường, mọi thứ lại trở thành cuộc tranh cãi mà tôi là người phải xuống nước để giữ hòa khí. Tôi đã chọn nhịn vì nghĩ đó là cách giữ gìn một cuộc hôn nhân còn quá mới. Nhìn lại, đó có lẽ là lần đầu tiên tôi chấp nhận đánh đổi lòng tự trọng để giữ một mối quan hệ. Khi bạn đã chấp nhận điều đó một lần, những lần sau sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Những năm sau đó, tôi tiếp tục làm việc, chu cấp, tin rằng chỉ cần mình cố gắng thêm một chút, mọi thứ sẽ tốt lên. Thế nhưng cảm giác mệt mỏi dần lớn hơn, khi những nỗ lực của mình không còn được nhìn nhận như trước mà trở thành điều “đương nhiên”.
Có những lúc tôi tự hỏi: mình đang xây dựng một gia đình hay chỉ duy trì một guồng quay mà trong đó vai trò của mình chỉ gói gọn trong hai chữ “trách nhiệm tài chính”? Tôi từng tự trấn an rằng đó là bổn phận của người đàn ông, nhưng bổn phận không có nghĩa là không có giới hạn. Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất là khi nhận ra càng cho đi mà không có giới hạn, tôi càng đánh mất tiếng nói của mình. Không chỉ trong hôn nhân, mà cả trong gia đình lớn, tôi cũng quen với việc đứng ra lo liệu. Nhiều năm liền, tôi cố gắng làm tròn trách nhiệm với cha mẹ, người thân. Đôi khi, sự cố gắng đó lại không đi kèm với sự thấu hiểu như tôi từng kỳ vọng. Đến một lúc, tôi thấy mình mệt mỏi, không phải vì làm nhiều mà vì cảm giác những gì mình làm không còn mang lại ý nghĩa như ban đầu.
Bước ngoặt đến khi tôi buộc phải nhìn lại mọi thứ một cách thẳng thắn. Tôi nhận ra điều đơn giản nhưng trước đây đã bỏ qua: Không ai có thể bảo vệ mình tốt hơn chính mình. Tôi bắt đầu thay đổi, không còn cố gắng làm hài lòng mọi người. Tôi thiết lập lại ranh giới tài chính, rõ ràng hơn trong các quyết định, tập trung vào những gì thực sự quan trọng, đặc biệt là tương lai của con trai. Tôi không phủ nhận những gì mình đã làm trong quá khứ. Nhưng nếu được quay lại, tôi sẽ làm khác đi ở một điểm: biết dừng lại đúng lúc.
Từ câu chuyện của mình, tôi rút ra vài điều: Sự tử tế nếu không có ranh giới rất dễ bị hiểu thành nghĩa vụ. Một mối quan hệ chỉ bền khi có sự cân bằng. Khi một người cố gắng quá lâu, sự mệt mỏi là điều không tránh khỏi. Đừng dùng nỗi sợ “mất mặt” để giữ một cuộc sống khiến mình kiệt sức. Đôi khi, điều “hiệp nghĩa” nhất không phải là cố gắng cứu người khác mà là biết cách giữ lại chính mình. Tôi đã mất nhiều năm để hiểu điều đó. Hy vọng những ai đang ở trong hoàn cảnh giống tôi sẽ nhận ra sớm hơn.
Cách đây hơn một năm, tôi viết một bài nhờ anh chị tư vấn làm sao quên được người chồng ngoại tình và có con riêng. Giờ tôi lại tiếp tục nhờ anh chị tư vấn có nên dứt khoát chia tay bạn trai hiện tại. Chắc anh chị sẽ thấy khó hiểu sao tôi lại quen những người tệ bạc thế, chính tôi cũng không biết phải làm sao để "khôn" người lên.
Tôi 30 tuổi, có công việc thu nhập tương đối tốt, ngoại hình tạm ổn, quen bạn trai hiện tại được nửa năm, sau khi ly hôn chồng cũ một năm. Bạn ấy nhỏ tuổi hơn, thấu hiểu và yêu thương tôi rất nhiều. Nhưng được một thời gian, tôi phát hiện bạn ấy "bắt cá hai tay", đã có bạn gái một năm trước khi quen tôi. Sau đó tôi chia tay, một thời gian sau, bạn ấy bảo không có nhiều tình cảm với người cũ và đang dần chia tay để đến với tôi, chỉ là tôi phát hiện sớm quá. Sau đó tôi tạm tin tưởng và tiếp tục mối quan hệ.
Gần đây, chúng tôi sống chung vì xác định qua năm sẽ đám cưới và sinh con. Nhưng tôi lại phát hiện bạn từng chơi cờ bạc và thua lỗ mấy trăm triệu, giờ vẫn chưa trả hết nợ. Chưa hết sốc, tôi lại phát hiện mấy năm trước bạn từng nhắn tin với nhiều gái gọi nhưng bạn chối là không hề đi, chỉ nhắn hỏi giá. Ngoài ra, bạn còn hay nhậu nhẹt, hút thuốc và mê game.
Nói về ưu điểm, bạn chịu khó, có công việc ổn định. Khi ở chung cũng chịu khó làm việc nhà, chưa từng lớn tiếng hay khó chịu với tôi dù tôi cũng hay nóng nảy và chửi bới bạn. Tuy nhiên, thu nhập của bạn không cao nên tôi cũng lo về kinh tế nhiều. Đồng thời, bạn rất nghe lời tôi và chiều tôi tuyệt đối. Bạn nói rất chân thành những sai lầm đó đều ở quá khứ và đang cố gắng thay đổi vì tôi.
Giờ mà chia tay, tôi không biết nên quen ai, một mình thì cô đơn mà quen tiếp lại sợ tiếp tục sai lầm. Mong mọi người cho tôi lời khuyên, nên tiếp tục thêm một thời gian hay dứt khoát dừng lại?
Tôi 38 tuổi, vợ 30 tuổi, quen nhau gần 4 năm mới cưới. Trong thời gian quen, chúng tôi rất hợp nhau, mặc dù thời gian gần nhau không nhiều. Chúng tôi trao nhau những lời yêu thương qua tin nhắn hoặc gọi điện, cả hai rất hạnh phúc. Cưới nhau được nửa nay, vợ có bầu, tôi rất quan tâm và chiều chuộng vợ. Vợ nghén nặng nên không thể đi làm, chỉ ở nhà dưỡng thai. Hàng ngày tôi đi làm đều gọi về liên tục để hỏi thăm và động viên vợ, luôn mong hết giờ làm để về với em.
Rồi con gái chúng tôi chào đời, cả nhà về ở nhà ngoại để mẹ vợ, để bà ngoại tiện chăm cháu giúp. Nhà vợ gần cơ quan tôi nên trưa nào tôi cũng về ăn cơm rồi ở với vợ con. Nửa năm sau, cha mẹ vợ phải về quê một thời gian để chăm sóc bà nội của vợ vì bà già yếu lại đang ốm. Vợ chồng tôi vừa chăm con, vừa trông nom nhà cửa và cơm nước cho em vợ năm sau thi đại học.
Tôi thương vợ rất nhiều, một phần vì em phải chăm con vất vả, con tôi hay quấy, mè nheo, lười ăn; một phần vợ lại phải cơm nước và chăm lo nhà cửa nên tôi càng thương và chiều vợ. Cứ tưởng như thế vợ sẽ vui và cảm nhận được tình cảm của tôi, nhưng vợ ngày càng thay đổi tính nết. Cô ấy hay nổi giận thất thường, có khi còn nói những lời xúc phạm làm tôi buồn nhiều. Nhiều lúc tôi rất giận nhưng vì thương vợ nên bỏ qua, không đôi co. Có phải vì chiều vợ quá nên cô ấy ỷ lại, không còn hiền dịu như lúc trước, mong anh chị cho tôi lời khuyên.
Đầu tháng ba năm nay, tôi rút tiền tiết kiệm ra mua năm lượng vàng tại thời điểm giá hơn 17 triệu một lượng. Sau ba tháng, giá vàng hạ, tôi đã lỗ hơn 200 triệu, rất thấy xót ruột vì vợ chồng tôi đều làm công nhân kiếm tiền khá cực và tiết kiệm mới có. Mấy ngày hôm nay các ngân hàng gửi chào gói tiết kiệm lên gần 9% một năm, tôi lại trăn trở hơn. Giá như không mua vàng, giờ tôi vẫn giữ được y nguyên số vốn và hàng tháng có thêm hơn 6 triệu tiền lãi gửi ngân hàng đủ để cả gia đình tôi ăn uống chi phí điện nước.
Giá vàng tiếp tục hạ khiến việc đầu tư của tôi bị lỗ kép hai đầu. Vợ chồng tôi nhẩm tính nếu giá vàng tiếp tục hạ hoặc giữ nguyên mức hiện tại thì bán vàng đi gửi tiết kiệm, một năm cũng cho lời được mấy chục triệu tiền lãi ngân hàng còn hơn là ôm số vàng nằm im đó. Theo các bạn nên tiếp tục giữ vàng chờ tăng giá hay bán lỗ gửi ngân hàng lấy lãi. Tính tôi tiết kiệm chắt bóp kiểu kiến tha lâu đầy tổ nên rất mong nhận được ý kiến. Xin cảm ơn.