Tôi 28 tuổi, cưới chồng được 4 năm, có con gái 2 tuổi. Chồng hơn tôi 3 tuổi, là kỹ sư xây dựng, còn tôi là nhân viên văn phòng. Chúng tôi quen nhau từ thời đại học. Quen nhau được 2 năm, chúng tôi chia tay vì thực sự hai người không đồng điệu trong suy nghĩ, hành động, thường xuyên cãi nhau, tôi thực sự chán. Nhưng trong thời gian chia tay, cảm giác tôi cứ muốn quay lại, nhớ nhung. Thế rồi sau một năm chia tay, chúng tôi quay lại, quen nhau cỡ một năm nữa thì cưới. Trong thời gian quay lại có đi quá giới hạn. Lúc đó tôi chưa hề muốn nhưng anh cố ý, rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến. Sau thời gian đó, tôi lại chán nản vì quá nhiều mâu thuẫn, luôn cãi nhau.
Trong lúc quen anh, tôi có làm bạn với một anh bạn cùng quê. Tôi rất thích người cùng quê. Chúng tôi nói chuyện với nhau nhưng không nhiều vì công việc anh cũng khá bận rộn, ít gặp nhau nhưng tôi lại thấy sự đồng điệu trong tâm hồn của mình ở đó. Nhưng vì đã đi quá giới hạn với bạn trai nên tôi mặc cảm, tự ti và cảm thấy mình không xứng đáng, vì lúc đó tôi luôn cho rằng việc đó rất quan trọng, sẽ không ai chấp nhận một người con gái không còn trong trắng. Dù có nói bâng quơ với anh nhưng anh vẫn nói là theo anh thì vấn đề đó không quan trọng, quan trọng là họ sống như thế nào thôi. Nhưng tôi vẫn rất lo sợ. Thực sự lúc đó tôi thấy chán, muốn chia tay nhưng không mạnh mẽ, không quyết đoán.
Rồi gia đình hối cưới, chúng tôi cũng cưới nhưng phải nói là tôi cưới mà trong lòng chẳng thấy hân hoan hay sung sướng gì cả. Tôi cũng nhận thấy điều đó ở anh, không nồng cháy hay nồng nhiệt như những cặp uyên ương tôi thường thấy. Tôi luôn thích một chút lãng mạn nhưng chồng hoàn toàn không có điều đó. Ngày cưới tôi rất buồn, thường thấy chú rể hay ôm cô dâu đi chúc rượu, chụp hình nhưng chồng tôi thì không. Tôi cũng chẳng thấy chồng mình đỡ váy cưới giùm mình. Tôi tủi thân vô cùng nhưng rồi tất cả nén lại trong lòng.
Chúng tôi về sống riêng. Lúc đó công việc tôi khá nhiều và thường về trễ. Chồng đi chợ nấu ăn, tôi chỉ về ăn, rửa chén, dọn dẹp. Nhưng tôi vẫn chưa cảm nhận được sự nồng nàn của tình yêu nên thực sự chưa muốn có con. Rồi tôi bị dày nội mạc tử cung, bác sĩ khuyên có con sớm nên chúng tôi có con. Trong suốt thời gian mang thai, chồng tôi chưa bao giờ chủ động mua cho tôi thứ gì ngon để tẩm bổ hay hỏi han. Tôi tủi thân vô cùng.
Rồi lúc sinh con, tôi lên nhà chị gái ở để đi vào viện cho gần. Lúc đi sinh là 12 giờ đêm, có chị và mẹ ruột tôi đi cùng. Lúc đó tôi điện thoại cho chồng, cứ nghĩ anh sẽ lên nhưng khi sinh xong, ra phòng sinh, bệnh viện nhắn thì hỏi ra mới biết anh đang trên đường lên. Tối đó anh vẫn ở nhà ngủ, nhà tôi cách đó 40 km đường thành phố. Tôi thực sự thất vọng kinh khủng, trong lúc sinh huyết áp tôi tăng, được chẩn đoán tiền sản giật mức độ thấp.
Rồi trong thời gian chăm con, chồng cũng chưa bao giờ mua gì cho tôi tẩm bổ lấy lại sức hay chăm sóc tôi. Anh chỉ làm việc nhà, đi chợ nấu ăn. Chúng tôi không có ông bà nên tự chăm con. Tôi chán nản kinh khủng, thấy cuộc sống gia đình sao nhạt nhẽo thế kia. Chúng tôi cưới 4 năm nhưng nhiều lúc tôi cứ nghĩ như 40 năm. Có lúc tôi nghĩ hay là mình chia tay để giải thoát cho cả hai nhưng rồi nghĩ đến con, tôi không can đảm làm điều đó.
Anh chị trong gia đình luôn cho rằng tôi sướng, chồng làm việc nhà, không gia trưởng. Kinh tế chúng tôi không giàu có nhưng cũng không phải tất bật chạy ăn từng bữa, cũng có chút tiết kiệm. Rồi chuyện vợ chồng, trong ngần ấy thời gian chăn gối, tôi chưa bao giờ có được cảm giác thỏa mãn nên nhiều lúc chỉ làm cho xong nhiệm vụ.
Gần đây tôi gặp lại anh bạn cùng quê ngày xưa, chỉ là gặp trên zalo nói chuyện thôi. Thời gian tôi có gia đình, anh đi Nhật làm việc một thời gian. Sau khi nói chuyện, anh mới hỏi tại sao tôi lại đi lấy chồng vội vàng thế. Tôi nói thật lúc đó cũng thích anh nhưng không biết anh thích mình, thấy anh cứ tất bật với công việc. Anh trách tôi tại sao không nói cho anh biết: “Em để anh đoán thì làm sao anh biết được”. Giờ anh vẫn chưa có vợ, 34 tuổi.
Suy nghĩ của chúng tôi rất giống nhau, những người con xa quê, trải qua tuổi thơ khổ cực, cùng cố gắng ở đất thành phố này. Rồi chúng tôi cứ nói chuyện như thế, cứ chia sẻ những kỷ niệm lúc nhỏ như thế, rồi những vấn đề về cuộc sống, những lời khuyên. Anh nói còn nợ tôi. Nhiều lúc chia sẻ, anh hay khuyên chia tay đi. Trong cách nói của anh, tôi nhận ra có sự tán tỉnh trong đó, mong muốn được trở lại.
Tôi suy nghĩ rất nhiều, liệu cứ sống vậy vì con thì tôi có hạnh phúc không? Liệu chia tay thì con tôi sẽ ra sao? Con tôi rất yêu ba. Tôi chỉ thấy chồng thương con, còn tôi thì kiểu như không có chút tình yêu nào trong đó. Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Thực sự tôi rất đắn đo mới viết ra những dòng này mà thực sự không biết nói cùng ai.
Tôi 28 tuổi, ngoại hình khá, công việc ổn định, bạn trai 35 tuổi. Chúng tôi quen nhau hơn một năm rồi mới chính thức yêu. Anh chín chắn, trách nhiệm và tình cảm, đó là những cảm nhận của tôi trước khi nhận lời yêu anh. Sau gần một năm yêu nhau, cả hai tính chuyện kết hôn trong năm nay nhưng tôi còn thấy băn khoăn về anh. Anh tỏ ra là người chịu khó, ham học hỏi và cầu tiến, được nhiều người yêu quý. Anh kể với tôi từng làm việc vất vả ra sao, lăn lộn kiếm tiền ra sao, nhưng ở tuổi này vẫn chẳng tích lũy được gì đáng kể, mãi khi yêu rồi tôi mới nhận ra điều đó.
Tuy nhiên cái tôi lo không phải vấn đề tài chính mà tôi cảm nhận tình yêu của anh dành cho mình không mấy mặn mà, giống như kiểu đến lúc phải lấy vợ thì yêu rồi cưới thôi. Anh cũng sốt sắng chuyện đám cưới nhưng với tôi, cách đối xử không có gì khác mấy so với hồi còn chơi kiểu bạn bè. Lúc nào anh cũng tâm sự với tôi là rất yêu thương mẹ và chị gái. Anh cũng rủ tôi về nhà chơi, nhưng đến nhà thì để tôi thích làm gì thì làm, ít khi hỏi han hoặc quan tâm để ý, thay vào đó anh luôn chú ý đến mẹ, rồi dọn dẹp và sửa đồ đạc trong nhà. Chúng tôi đã tính chuyện đám cưới nhưng có người không biết lại hẹn giới thiệu cho anh một cô phù hợp. Anh vẫn không hề nói về đám cưới và còn hứa đi gặp gỡ. Tôi đọc được tin nhắn, hỏi thì anh bảo đấy là nói thế thôi chứ lúc nào chẳng đi cùng tôi, làm gì có lúc nào đi gặp ai nữa. Sau đó anh đã nhắn tin từ chối mối kia với lý do sợ ế nên đã chấp nhận mối khác rồi. Tôi đọc mà buồn.
Ngày đi làm, cùng đường nên anh đưa đón tôi, chỉ có buổi tối hai đứa gần nhau. Nhà anh ở xa, thỉnh thoảng chủ động thuê phòng ở lại để được đi chơi cùng tôi, đấy là khi anh muốn thế. Còn nếu tôi đề nghị anh ở lại thì rất hiếm khi nhận được sự đồng ý, dù mưa gió thế nào cũng nhất định về. Có dịp chúng tôi đi chơi xa, thấy anh bỗng dưng mệt mỏi, chẳng nói năng gì, đi ngủ, để tôi thức một mình. Tôi giận dỗi anh cũng chẳng dỗ dành nên trong lúc anh ngủ tôi tự đi ra ngoài thuê phòng khác ở. Tôi buồn và khóc nhiều nhưng không hề thấy anh gọi hay nhắn tin xem tôi đi đâu. Sau đó vì sợ ở một mình, tôi lại phải gọi anh đến đón về ở cùng.
Đến hôm sau, bạn tôi hẹn gặp, cùng lúc bạn anh cũng hẹn, anh muốn tôi đi cùng gặp bạn anh. Tôi bảo thế đi gặp bạn tôi một lúc rồi về gặp bạn anh. Anh bảo hẹn rồi, vậy nên anh không đi cùng tôi được, tôi cứ đi với bạn. Tôi đi cùng bạn được một lúc thì thấy anh gọi, hỏi anh đang làm gì anh bảo đang ở nhà thôi, chiều mới gặp bạn. Tôi cũng không hiểu nổi nữa, vừa buồn vừa giận.
Tôi vẫn tin anh là người tốt. Anh luôn hòa nhã, đối xử tốt với mọi người, nhất là những người có hoàn cảnh khó khăn. Thế nhưng qua những chuyện như vậy tôi cảm thấy băn khoăn lắm. Anh nói thật may mắn khi yêu được tôi, thế nhưng cách anh đối xử với tôi nhiều khi lại không như vậy. Nhiều lúc tôi cảm giác tình yêu đó chưa đủ lớn. Bố mẹ tôi rất quý anh vì thấy anh gần gũi. Anh không nề hà việc gì khi về nhà tôi. Ai cũng nghĩ tôi được anh yêu chiều nhiều lắm. Vậy nhưng có những chuyện tôi vẫn chẳng biết tỏ cùng ai. Mong nhận được sự chia sẻ.
Tôi 36 tuổi, vợ hơn tôi một tuổi. Tôi làm sale cho công ty nước ngoài, thu nhập ở mức thấp, 20 triệu mỗi tháng. Cách đây 3-4 năm, thu nhập của tôi khoảng 30-50 triệu đồng. Kinh tế không có nhiều nhưng chủ yếu tôi làm là chính. Chúng tôi có hia con, một gái và một trai (làm IVF). Tôi viết những dòng này không phải để biện minh cho sai lầm của mình mà mong nhận được góc nhìn khách quan từ mọi người về cuộc hôn nhân mà tôi đang đứng trước ngã rẽ.
Sai lầm lớn nhất của tôi là ngoại tình. Chuyện đó xảy ra cách đây hơn một năm nay. Tôi biết dù bất kỳ lý do nào, việc phản bội vợ cũng là điều không thể chấp nhận. Tôi đã phải trả giá cho hành động của mình và đến giờ vẫn cảm thấy day dứt. Bên cạnh đó, tôi còn mang khoản nợ khoảng 60 triệu đồng từ công ty tài chính do từng tham gia đầu tư tiền ảo và thua lỗ. Hiện mỗi tháng tôi phải trả gần 3 triệu đồng cả gốc lẫn lãi. Tôi đã nói với vợ về khoản nợ này nhưng mỗi lần vợ chồng cãi nhau, vợ lại nói tôi chưa báo nợ về gia đình này.
Trong thời gian quen người phụ nữ kia, tôi từng mượn của cô ấy 20 triệu đồng. Sau đó tôi đã trả được 10 triệu đồng. Từ sau Tết vừa rồi, tôi chủ động chấm dứt hoàn toàn mối quan hệ. Sai lầm của tôi là cắt đứt liên lạc với cô ấy trong khi vẫn còn khoản tiền chưa trả hết. Tôi nghĩ đơn giản rằng sẽ cố gắng trả dần từng tháng khi có điều kiện. Tuy nhiên, người phụ nữ đó đã theo dõi tôi, biết gia đình cũng như sinh hoạt của tôi. Cuối cùng cô ta liên lạc với vợ tôi và kể lại toàn bộ sự việc.
Trong hai ngày liên tiếp, tôi bị vợ đánh, tát, túm tóc, chửi bới và lăng mạ. Tôi hiểu cảm giác bị phản bội đau đớn thế nào nên không phản kháng. Tôi nghĩ mình có lỗi nên phải chấp nhận sự tức giận của vợ. Nhưng sự việc không dừng lại ở đó. Sau ngày đầu tiên, khi vợ đi chơi về, tôi chỉ hỏi: "Em đã bình tĩnh hơn chưa?". Ngay lập tức vợ nổi nóng, nói rằng chưa bao giờ bình tĩnh cả. Sau đó tiếp tục đánh tôi, còn quay video rồi chửi bới, xúc phạm tôi. Tôi vẫn không chống trả vì nghĩ rằng mình là người có lỗi trước.
Tôi biết nhiều người đọc đến đây sẽ cho rằng tôi đáng bị như vậy. Có lẽ họ không sai. Nhưng điều khiến tôi đau lòng là cuộc hôn nhân của chúng tôi đã có những vết nứt từ rất lâu trước khi tôi ngoại tình. Từ sau khi sinh con đầu lòng, vợ gần như không còn nhu cầu gần gũi vợ chồng. Trong suốt khoảng bảy năm qua, số lần chúng tôi quan hệ chỉ đếm bằng lần. Nhiều lần tôi tâm sự, chia sẻ, thậm chí van xin nhưng vợ không thay đổi. Cảm xúc và nhu cầu của tôi, vợ mặc kệ, không quan tâm, ôm thì bảo bỏ ra khó chịu. Còn bảo những cặp vợ chồng khác cũng thế, 3-4 tháng một lần, thậm chí là không có sao họ vẫn hạnh phúc, bảo tôi bị rối loạn cương dương.
Tôi cũng chăm lo việc nhà, chơi với con, lo cho con, cho ăn uống đưa đón đi học, nấu cơm, vì vợ tôi không biết nấu ăn, không quan tâm tới chuyện ăn uống nên tôi muốn ăn thì tự làm. Tôi đang có dự định chuyển công tác từ TP HCM ra Hà Nội. Tôi sẽ ở đây luôn để vợ chồng nhìn nhận nhau, nếu còn nợ thì tiếp tục, không thì buông. Tôi biết mình là người có lỗi trước. Tôi không mong nhận được sự bênh vực. Điều tôi muốn là những lời khuyên chân thành từ những người từng trải qua hoặc chứng kiến những cuộc hôn nhân rơi vào hoàn cảnh tương tự. Liệu cuộc hôn nhân này sẽ thế nào?
Tôi 27 tuổi, quen em được một tháng thì yêu. Dù mới quen biết nhau nhưng chúng tôi nói chuyện rất hiểu ý. Sau nửa năm yêu nhau, trong một lần đi chơi, cả hai đã đi quá giới hạn và cô ấy mang thai. Giờ gia đình hai bên lại không đồng ý cho cưới vì nhà cô ấy muốn tôi ở rể, hoặc ít nhất sau này cho một đứa con phải mang họ mẹ để hương khói bên ngoại, nhà cô ấy không còn anh em họ hàng gì, sợ sau này mất họ.
Về phía nhà tôi, bố và anh em họ hàng không đồng ý như vậy, cho rằng con cái sau này thất lạc, không phải anh em nữa. Tôi và cô ấy đều nói chuyện với gia đình hai bên mà không bên nào chịu hiểu. Dù rất yêu nhau nhưng chúng tôi cũng không biết phải làm gì cho hợp tình hợp lý. Nhà tôi bảo nếu tôi đồng ý với gia đình bên đó, sẽ không tổ chức đám cưới, bên nhà cô ấy cũng vậy. Bên tình bên hiếu, tôi không biết nên làm thế nào cho phải. Mong mọi người cho lời khuyên, làm sao để hai bên gia đình hiểu cho chúng tôi.