Vị cay kích thích các thụ thể cảm giác trên lưỡi, nhưng mức độ chịu cay ở mỗi người rất khác nhau. Có người chỉ ăn được chút ớt, trong khi người khác không thể thiếu vị cay trong mỗi bữa ăn.
Theo Viện Công nghệ thực phẩm (IFT), Mỹ, những người yêu thích đồ ăn cay thường tìm kiếm cảm giác mới lạ, thích trải nghiệm và sẵn sàng thử thách bản thân.
Họ không ngại bước ra khỏi vùng an toàn để khám phá những điều chưa biết.
Người thích đồ ngọt thường thân thiện
Một nghiên cứu đăng trên tạp chí tâm lý khoa học Journal of Personality and Social Psychology, cho thấy những người yêu thích đồ ngọt thường được nhận xét thân thiện, dễ gần và cởi mở hơn.
Các nhà nghiên cứu cho rằng đồ ngọt có thể làm tăng tạm thời serotonin – chất dẫn truyền thần kinh liên quan đến cảm giác hạnh phúc. Những người thường xuyên lựa chọn bánh kẹo và món tráng miệng cũng có xu hướng thể hiện thái độ vui vẻ, tích cực trong giao tiếp.
Riêng những người đặc biệt yêu thích kem vẫn giữ được sự tò mò và hồn nhiên như trẻ nhỏ. Liên tục khám phá các hương vị mới phản ánh phần nào tinh thần cởi mở và yêu thích trải nghiệm.
Thích vị chua ngọt là người biết cân bằng
Theo một số chuyên gia dinh dưỡng, thực phẩm có vị chua thường được lựa chọn nhiều hơn khi con người cảm thấy căng thẳng hoặc lo lắng, trong khi vị ngọt mang lại cảm giác dễ chịu và được xem như một cách tự xoa dịu.
Những người yêu thích sự kết hợp giữa hai vị này thường nhạy cảm với cảm xúc, nhưng cũng biết cách tìm lại sự cân bằng trong cuộc sống.
Người mê sushi thường cởi mở với cái mới
Nếu phải chọn một bữa ăn nhanh, nhiều người sẽ nghĩ đến hamburger hoặc khoai tây chiên. Tuy nhiên, không ít người lại ưu tiên sushi vì sự tiện lợi, đa dạng và tương đối nhẹ nhàng.
Các nhà nghiên cứu cho rằng những người yêu thích sushi thường tò mò, thích khám phá và sẵn sàng tiếp nhận những trải nghiệm mới. Họ cũng có xu hướng quan tâm đến chất lượng và sự tinh tế trong ăn uống.
Người thích pizza thường hướng ngoại
Một nghiên cứu đăng trên tạp chí PLOS One cho thấy pizza là một trong những loại thực phẩm hấp dẫn nhất nhờ sự kết hợp giữa chất béo và carbohydrate tinh chế.
Những người yêu thích món ăn này thường được mô tả là hòa đồng, thích kết nối và tận hưởng các hoạt động xã hội.
Người yêu món ăn truyền thống coi trọng gia đình
Những món ăn quen thuộc từ thời thơ ấu như khoai tây hầm, cà ri hay các món ăn gia đình thường gắn liền với ký ức và cảm giác an toàn.
Các chuyên gia cho rằng những người luôn tìm về những hương vị quen thuộc thường đề cao sự ổn định, coi trọng gia đình và các giá trị truyền thống.
Người thích dùng sinh tố thay bữa ăn
Trong nhịp sống bận rộn, nhiều người chọn sinh tố hoặc nước ép như một giải pháp nhanh gọn để bổ sung dinh dưỡng.
Theo các chuyên gia dinh dưỡng, nhóm người này thường thích tối ưu hóa thời gian, có xu hướng xử lý nhiều việc cùng lúc và ưu tiên những lựa chọn mang lại hiệu quả cao.
Người không thể thiếu cà phê thường tham vọng
Cà phê là thức uống quen thuộc của hàng triệu người trên thế giới. Một số nghiên cứu cho thấy những người phụ thuộc nhiều vào cà phê thường có nhiều điểm tương đồng với nhóm tính cách A – kiểu người cạnh tranh, tham vọng và luôn hướng đến mục tiêu. Họ thường làm việc với cường độ cao, có tổ chức nhưng cũng dễ rơi vào trạng thái căng thẳng hoặc thiếu kiên nhẫn.
Không chỉ món ăn yêu thích, cách ăn uống hàng ngày cũng được cho là có liên quan đến tính cách.
Những người ăn chậm thường có xu hướng tận hưởng hiện tại, chú ý đến trải nghiệm và biết trân trọng cuộc sống. Ngược lại, những người ăn nhanh thường năng động, quyết đoán và luôn hướng đến mục tiêu tiếp theo. Họ có xu hướng cạnh tranh cao nhưng đôi khi cũng thiếu kiên nhẫn.
Việc liên tục tìm kiếm nhà hàng mới hoặc gọi những món chưa từng ăn cho thấy tinh thần khám phá mạnh mẽ. Đây thường là những người cởi mở, thích trải nghiệm và không ngại thay đổi.
Những người thường tránh thực phẩm lạ hoặc có nhiều yêu cầu đặc biệt khi gọi món thường thận trọng hơn người khác. Một số nghiên cứu cho rằng họ cũng dễ cảm thấy lo lắng trước những điều không quen thuộc.
Có người luôn ăn hết món này rồi mới chuyển sang món khác. Dù không phổ biến, nhóm người này thường có tính tổ chức cao, chú ý đến chi tiết, kỷ luật và thích hoàn thành từng việc theo trình tự.
Bà Amy Kant, 65 tuổi, sống ở ngoại ô Boston, độc thân và không có con. Từ 10 năm trước, bà muốn lập giấy ủy quyền hợp pháp nhưng đến nay chưa tìm được người phù hợp.
Việc chọn người đại diện đưa ra các quyết định tài chính chỉ là một trong nhiều vấn đề khi tuổi già ập đến. Hiện tại, bà Kant phải tự lo liệu việc chăm sóc sức khỏe, lên kế hoạch tài sản và tìm nơi ở. "Mọi thứ đều đổ dồn lên vai tôi", bà nói.
Bà Kant từng duy trì thói quen tập yoga và đi bộ 8 km mỗi ngày. Tuy nhiên, các ca phẫu thuật lưng và thay van tim gần đây biến căn hộ của bà thành phòng hồi sức. Dù có tiền tiết kiệm hưu trí, bà lo lắng tài sản sẽ sụt giảm nếu thị trường chứng khoán biến động, trong khi chi phí chuyển vào các cơ sở dưỡng lão có thể lên tới hàng chục nghìn USD.
Kant là một trong hàng triệu người Mỹ đang đương đầu với tuổi già đơn độc. Phân tích dữ liệu điều tra dân số của tổ chức hưu trí AARP cho thấy, khoảng 10% trong số hơn 125 triệu người trưởng thành từ 50 tuổi trở lên ở Mỹ không có vợ chồng hay con cái.
Nếu tính cả những người có con nhưng sống xa nhà, con số này cao hơn. Hiện có hơn 16 triệu người Mỹ từ 65 tuổi trở lên sống một mình, cao gấp ba lần so với năm 1950. Tuổi thọ tăng, tỷ lệ ly hôn cao và thực trạng con cái sống xa cha mẹ là nguyên nhân dẫn đến tình trạng này.
Bác sĩ Suzanne Salamon, trưởng khoa lâm sàng lão khoa tại Trung tâm Y tế Beth Israel Deaconess, kể từng chăm sóc một bệnh nhân gần 90 tuổi sống một mình và không có người thân. Lo ngại cho sự an toàn của bệnh nhân, bác sĩ Salamon phải nhờ một trung tâm hỗ trợ người cao tuổi địa phương giúp đỡ định kỳ. "Đó là một mối lo ngại lớn vì nhiều người đang sống một mình mà không có sự gắn kết nào với thế giới", bà Salamon cho biết.
Theo chuyên gia này, sống một mình mang lại sự độc lập nhưng tiềm ẩn rủi ro khi sức khỏe suy giảm. Người lớn tuổi có thể duy trì thói quen ăn uống thiếu chất, quên tắt bếp, hoặc ngã gãy xương mà không ai hay biết.
Dù vậy, nhiều người chưa chuẩn bị cho tương lai. Khảo sát của AARP năm 2023 trên gần 1.100 người già neo đơn cho thấy 80% chưa có kế hoạch hỗ trợ sinh hoạt lâu dài; 25% có người để nhờ làm việc nhà khi cần, và 41% có di chúc hoặc chỉ thị chăm sóc y tế.
Khi bệnh tật ập đến, họ phải trông cậy vào mạng lưới anh chị em, hàng xóm hoặc tổ chức cộng đồng. Tuy nhiên, nhu cầu chăm sóc đang vượt quá khả năng đáp ứng của hệ thống.
Tại khu vực tây nam Virginia, tổ chức phi lợi nhuận Mountain Empire đang phục vụ khoảng 3.000 người từ 60 tuổi trở lên. Giám đốc điều hành Michael Wampler cho biết nguồn tài trợ hiện không theo kịp chi phí. Tổ chức luôn có một danh sách dài chờ người giúp việc nhà. "Hiện có những người lớn tuổi trong khu vực mà không ai có thể phục vụ", ông Wampler nói.
Sự thiếu hụt nhân sự ảnh hưởng trực tiếp đến những người như bà Johnny Mumpower, người mắc bệnh thận, phải tự lọc máu vào ban đêm. Dù được giao bữa ăn tận nhà, bà vẫn nằm trong danh sách chờ người giúp việc. "Rất khó để vừa đẩy máy hút bụi vừa dùng khung tập đi", bà kể. Người thân ruột thịt duy nhất của bà sống cách đó 4 tiếng lái xe.
Bà Verna Gilbert, 84 tuổi, từng chăm sóc mẹ và người chồng qua đời cách đây gần 20 năm. Sống trong ngôi nhà của mình suốt 60 năm, bà không muốn rời đi. Những bữa ăn đông lạnh do nhân viên Mountain Empire giao tận nhà giúp bà duy trì sinh hoạt cơ bản.
Trở lại với Amy Kant, sau những đợt ốm, bà nhận ra việc ở căn hộ có cầu thang không còn an toàn và đang tìm hiểu các cộng đồng hưu trí dành cho người trên 55 tuổi. Kant đã nhờ một người bạn đại học làm người đại diện y tế và lập danh sách bạn bè sắp xếp đến thăm khi ốm đau.
Bà tự đặt thời hạn một năm để hoàn tất giấy tờ tài sản, bao gồm lập di chúc và làm việc với các quỹ tín thác nhằm tránh tranh chấp về sau.
Một vụ việc đau lòng vừa xảy ra ở Uttar Pradesh, Ấn Độ, nơi một cô dâu 22 tuổi đã tử vong trong một tai nạn giao thông thảm khốc đúng vào ngày cưới của mình.
Nạn nhân, được xác định là Rachna, cư dân của làng Gaur Kothi thuộc Bariyarpur, đang trên đường đến một tiệm làm đẹp gần đó để chuẩn bị cho đám cưới của mình. Cô đang đi trên xe máy cùng em trai khi tai nạn xảy ra tại một ngã tư.
Theo các báo cáo, chiếc xe máy mất kiểm soát khiến Rachna ngã xuống đường. Một chiếc xe tải kéo rơ moóc chạy quá tốc độ từ hướng ngược lại đã cán qua người cô.
Cô gái trẻ được người dân địa phương nhanh chóng đưa đến bệnh viện gần đó, nhưng các bác sĩ tuyên bố cô đã tử vong khi đến nơi.
Cán bộ phụ trách đồn cảnh sát Deepak Singh xác nhận cô dâu đã tử vong do bị xe đầu kéo cán trúng. Chiếc xe đã bị thu giữ và tài xế đã bị bắt. Thi thể đã được gửi đi khám nghiệm tử thi và vụ án đã được lập hồ sơ theo các điều khoản pháp luật liên quan. Ông cho biết thêm, cuộc điều tra vẫn đang tiếp diễn.
Gia đình Rachna, đứng đầu là cha cô, Bộ trưởng Paswan, đang bận rộn chuẩn bị cho đám cưới vì đoàn rước dâu dự kiến sẽ đến vào cuối ngày hôm đó. Ngày lẽ ra là một ngày vui vẻ và hân hoan đã biến thành một ngày đau buồn.
Đại diện địa phương Rajesh Rajbhar mô tả vụ việc là một bi kịch vô cùng lớn, lễ cưới lập tức biến thành tang lễ sau khi hay tin cô dâu qua đời.
Bạn đọc này nói thêm pháp nhân cần người tạo ra giá trị, không cần người khoe CV. CV đẹp chỉ là điều kiện đủ, còn điều kiện cần là ứng viên sẵn sàng hợp tác làm việc cho pháp nhân.
Bạn đọc Hải Âu cho rằng nhiều người có CV đẹp nhưng lại dùng một bản CV để nộp hàng loạt công ty, không quan tâm mình có thật sự phù hợp với vị trí hay văn hóa doanh nghiệp hay không nên dễ bị loại.
Bạn đọc có nickname Vietroad phân tích, thứ nhất, người học giỏi thường nặng về tính học thuật, ít tập trung vào kỹ năng thực tế. Đôi khi công việc không thể theo lý thuyết suông.
“Thứ hai, người học giỏi thường đề cao giá trị bản thân. Hai người cùng vị trí thì người học giỏi hơn thường đòi hỏi quyền lợi cao hơn nên thường bị đánh rớt hơn. Đôi khi, giết gà không cần dao mổ trâu”, bạn đọc này nói.
Thứ ba, nhiều người thường trau chuốt CV rất đẹp như khi phỏng vấn thì rất kém, khiến cho nhà tuyển dụng thất vọng và có cái nhìn không thiện cảm.
Bạn đọc Quỳnh Như nói CV chỉ là một phần. Nhân sự khi phỏng vấn còn đánh giá thái độ, tính cách xem có phù hợp với văn hóa doanh nghiệp không nữa.
“Nhiều khi ở nơi này bạn hướng nội vẫn có thể hoàn thành tốt công việc. Nhưng nếu sang doanh nghiệp mới, họ không thích người hướng nội thì dù bạn giỏi chuyên môn bạn cũng có thể bị từ chối như thường”, Như nói.
Bạn đọc có địa chỉ email kenj*@gmail.com thẳng thắn nói nhiều bạn trẻ ảo tưởng về năng lực bản thân, thiếu kỹ năng và kinh nghiệm, lười biếng lại ngại khổ, cũng là thực trạng nêu trong bài báo.
Bạn đọc Phạm Thị Nguyệt đồng tình với chuyên gia Nguyễn Thanh Phương trong bài báo trên, khi nhiều bạn kỳ vọng lương cao trong khi năng lực chưa tương xứng.
Nhưng nhìn ở góc độ thực tế rằng, một bạn trẻ ở TP.HCM cần ít nhất 8-10 triệu đồng/tháng để tự trang trải chi phí cơ bản. Doanh nghiệp muốn trả lương theo năng lực, còn người lao động cần lương đủ sống - mâu thuẫn này ngày càng gay gắt khi giá cả leo thang, phải chăng cả hai bên đều nên điều chỉnh kỳ vọng?
Bạn đọc Như Như chỉ ra thực tế cho thấy đại học vẫn nặng về lý thuyết, nhẹ về kỹ năng làm việc. Sinh viên ra trường được dạy "biết cái gì" nhưng chưa được dạy "làm cái đó như thế nào".
Đây là lỗ hổng hệ thống, không thể đổ hết cho người trẻ thiếu chuẩn bị. Đến khi doanh nghiệp phàn nàn thì khoảng cách đã quá xa.
Bạn đọc Minh Tuyền bày tỏ lời khuyên tìm một người cố vấn có kinh nghiệm và có tâm là cực kỳ quý giá.
“Nhiều bạn trẻ chật vật chỉ vì thiếu một người dẫn đường chỉ lối. Hy vọng các anh chị đi trước sẵn sàng mở lòng chia sẻ, và các bạn trẻ đừng ngại mở lời hỏi han”, Tuyền nói.
Bạn đọc Kim Ngân thích nhất câu "thất nghiệp không đáng sợ nếu bạn biết làm những điều này". Thay vì ủ rũ lo sợ, mình tranh thủ đăng ký các khóa học kỹ năng cũng như tham gia các buổi workshop về nghề nghiệp mà mình quan tâm.
“Khoảng thời gian tìm việc cũng là lúc mình hiểu bản thân nhất, miễn là đừng để nỗi sợ làm tê liệt. Cố lên các bạn trẻ, ai rồi cũng sẽ tìm được nơi phù hợp!”, Ngân nói.
Bạn đọc có địa chỉ email deco****@gmail.com kể đang trong quá trình xin việc, dù đã 15 năm trong ngành. Bạn đọc này nhận xét mặt bằng lương đang hạ, ngược lại với xu thế xã hội như vật giá tăng.
Bên cạnh đó, hiện có tình trạng là tuyển dụng “Tôn Ngộ Không”, nghĩa là 1 người ôm hết việc của 1 phòng hay dự án. Hơn 15 năm đi làm, anh chưa từng thấy doanh nghiệp tự chủ động tăng lương bù trượt giá, họ chỉ tăng khi người lao động muốn rời đi.