Trước khi quyết định dọn ra ở riêng vào năm ngoái, Kevin Martin đã cẩn thận dành riêng một khoản tiền cho việc thuê nhà cùng ba người bạn ở Tempe, Arizona. Maritn nhận làm ba công việc bán thời gian và tiết kiệm khoảng 200 USD mỗi tháng.
Nhưng anh không thể lường trước được rằng Arizona sẽ có một mùa xuân ấm áp bất thường khiến chi phí điều hòa hàng tháng tăng vọt.
4 người cố gắng kiểm soát hóa đơn tiền điện bằng cách tắt điều hòa khi ra ngoài, nhưng khi trở về, căn nhà lại nóng như lò nung. Martin biết rằng mọi chuyện sẽ chỉ tồi tệ hơn vào mùa hè.
Vì vậy, Martin quyết định chuyển về nhà sống với bố mẹ. Mục tiêu sống tự lập của anh bị cản trở bởi các khoản chi phí tăng cao, từ điều hòa, xăng dầu đến thực phẩm.
“Suốt mấy tháng qua, tôi tiết kiệm được ít tiền hơn mà lại chi tiêu nhiều hơn”, Martin nói, và nhận ra rằng “có lẽ quay về nhà sẽ khôn ngoan hơn. Tôi thực sự không muốn tiêu hết tiền cho máy điều hòa”.
Martin đã sớm trải nghiệm điều mà nhiều người Mỹ có thể sẽ gặp phải mùa hè này: chi phí làm mát tăng vọt.
Theo Hiệp hội Giám đốc Hỗ trợ Năng lượng Quốc gia, hóa đơn tiền điện toàn quốc từ tháng 6 đến tháng 9 ước tính tăng trung bình 10,5%, cán mốc 792 USD. Con số này được đưa ra dựa trên xu hướng tăng giá điện và nhu cầu sử dụng điều hòa tăng cao, trong bối cảnh nền nhiệt mùa hè được dự báo vượt mức trung bình.
Điều này càng làm trầm trọng thêm áp lực tài chính mà nhiều người Mỹ đang gánh chịu khi lạm phát lần đầu tiên vượt quá 4% trong ba năm, do giá nhiên liệu và các chi phí khác tăng vọt sau cuộc chiến với Iran.
Cũng theo hiệp hội này, việc làm mát trong mùa hè ngày càng trở nên đắt đỏ hơn, cụ thể là tăng gần 40% kể từ năm 2020.
Một số bang đang chứng kiến tình trạng nhiều người có thu nhập cao hơn nộp đơn xin hỗ trợ thanh toán hóa đơn điện nước, ông Mark Wolfe, Giám đốc điều hành của hiệp hội cho biết.
“Các gia đình có thu nhập trung bình và khá đang phải vật lộn để chi trả các khoản chi phí cơ bản”, ông nói.
Alisha Hamid, làm việc trong lĩnh vực bán hàng, cho rằng cô có thu nhập khá nhưng vẫn thấy khó khăn trong việc kiểm soát các khoản chi phí ngày càng tăng.
Hamid đang phải chi gần 600 USD một tháng cho tiền điện tại nhà, gấp đôi so với vài năm trước. Cô nói rằng mọi chuyện có thể dễ dàng hơn nếu giá các nhu yếu phẩm khác, như xăng và thực phẩm, không thay đổi.
Hamid cũng đang chờ kết quả xem liệu cô có đủ điều kiện tham gia Chương trình Hỗ trợ năng lượng gia đình thu nhập thấp của liên bang (LIHEAP) hay không.
Christina Meikrantz, nữ kỹ thuật viên hỗ trợ phần mềm, đang nuôi hai con, cũng hy vọng nhận được sự giúp đỡ từ LIHEAP. Tuy nhiên, cô nhận được thông báo rằng thu nhập của cô quá cao để nhận được hỗ trợ cho giá năng lượng, mặc dù cô tự nhận mình thuộc nhóm “người lao động nghèo”.
Christina Meikrantz đã trả khoảng 190 USD tiền điện trong tháng 5, tăng 41% so với cùng kỳ năm ngoái. Cô đang cố gắng giảm thiểu sử dụng máy điều hòa bằng cách chỉ bật một máy trong nhà cùng một lúc, sử dụng quạt và treo rèm chắn sáng ở phòng ăn và phòng khách.
Meikrantz cũng đang cân nhắc tìm thêm một công việc thứ hai, mặc dù thực sự không muốn làm việc 60 giờ một tuần. Nhưng cô ấy cảm thấy choáng trước tất cả các khoản chi tiêu và lo lắng về việc bị cắt điện nếu không thanh toán đúng hạn.
Theo báo South China Morning Post ngày 22-4, nguyên nhân chính đến từ việc Mỹ và Iran đang cùng siết chặt hoạt động tại eo biển Hormuz - tuyến hàng hải chiến lược vận chuyển khoảng 1/4 lượng dầu bằng đường biển toàn cầu.
Tuyến đường này bị hạn chế suốt gần hai tháng chiến sự, buộc các công ty vận tải phải mở rộng đội tàu - đặc biệt là tàu chở dầu siêu lớn (VLCC), loại có sức chở khoảng 2 triệu thùng dầu mỗi chuyến.
Hiện các tàu chở dầu buộc phải đi đường vòng để tránh Vịnh Ba Tư. Đội tàu toàn cầu vốn đã bị thu hẹp do nhiều tàu cũ, nay càng thêm áp lực khi các chuyến đi kéo dài.
Giá dầu theo đó tăng mạnh, kéo theo giá cước vận tải. Theo VesselValue, giá thuê VLCC theo ngày đạt khoảng 234.700 USD trong tuần trước - tăng 3,4% so với tuần liền trước.
Trong bối cảnh đó, các xưởng đóng tàu Trung Quốc tận dụng lợi thế năng lực sản xuất, chi phí cạnh tranh và thời gian giao hàng nhanh để thu hút đơn hàng.
Những tuần gần đây, ít nhất hai doanh nghiệp Thụy Sĩ và một công ty có trụ sở tại Singapore đã đặt đóng VLCC tại Trung Quốc.
Hãng Advantage Tankers (Thụy Sĩ) - vốn lâu nay phụ thuộc vào Hàn Quốc - đặt hai tàu VLCC tải trọng 307.000 tấn tại Trung Quốc, dự kiến bàn giao năm 2028 và 2029.
Mercuria Energy Group - một trong những nhà giao dịch hàng hóa độc lập lớn nhất thế giới - ký hợp đồng đóng tàu gần 650 triệu USD với Bắc Kinh, bao gồm tối đa bốn VLCC và hai tàu chở sản phẩm dầu loại LR2, bàn giao trước năm 2029.
Công ty Yangzijiang Maritime Development (Singapore), được hậu thuẫn bởi "ông trùm" đóng tàu Trung Quốc Ren Yuanlin, đặt đóng tám VLCC - lần đầu tiên công ty tham gia phân khúc này, với kế hoạch nhận bàn giao trong giai đoạn 2028-2030.
Không chỉ đơn hàng mới, một số dự án đang triển khai cũng hưởng lợi từ xu hướng tăng giá. Một tàu VLCC tải trọng 319.000 tấn của Advantage Tankers đang đóng tại Giang Tô đã tăng giá trị từ khoảng 119 triệu USD lên 152 triệu USD, theo China Ship Survey.
Ngành đóng tàu Trung Quốc hiện dẫn đầu toàn cầu về đơn hàng mới. Theo Clarkson Research, nước này giành gần 2/3 tổng hợp đồng đóng tàu thế giới năm ngoái, trong khi Hàn Quốc chỉ chiếm hơn 10%.
Hãng thông tấn Trung ương Triều Tiên (KCNA) hôm nay cho biết cuộc thử nghiệm loạt tên lửa đạn đạo chiến thuật Hwasong-11 Ra cải tiến, trong đó một số quả mang đầu đạn chùm, được tiến hành trước đó một ngày. Mục tiêu là hòn đảo ở cách thao trường khoảng 136 km, các tên lửa đánh trúng đích và bao trùm khu vực rộng gần 13 ha.
Hình ảnh được công bố cho thấy lãnh đạo Kim Jong-un và con gái Kim Ju-ae giám sát cuộc diễn tập từ sở chỉ huy ven biển. KCNA cho biết ông Kim "rất hài lòng" với kết quả diễn tập và khẳng định nâng cao "năng lực tấn công mật độ cao" có ý nghĩa quan trọng trong tác chiến.
Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Hàn Quốc hôm 19/4 thông báo Triều Tiên phóng loạt tên lửa đạn đạo từ Sinpo, khu vực duyên hải ở miền trung nước này, ra vùng biển phía đông bán đảo. Các quả đạn bay khoảng 140 km.
Triều Tiên đã tiến hành tổng cộng 7 đợt phóng tên lửa đạn đạo kể từ đầu năm, trong đó 4 vụ diễn ra trong tháng này. Đây cũng là lần thứ hai Triều Tiên phóng tên lửa đạn đạo mang đầu đạn chùm trong tháng 4.
Dòng Hwasong-11, phương Tây gọi là KN-23, xuất hiện từ năm 2018 và từng đạt tầm bắn 800 km trong các đợt thử nghiệm, mang được nhiều loại đầu đạn với khối lượng 500-1.500 kg. Hình dạng của Hwasong-11 tương đồng với tên lửa đạn đạo Iskander-M Nga và Hyunmoo-2B Hàn Quốc, nhưng vẫn có một số điểm khác biệt.
Đầu đạn chùm có kích thước lớn, nhưng không sát thương bằng thuốc nổ hoặc đầu đạn xuyên phá thông thường, mà chứa lượng lớn đạn con được phát tán khi đến gần mục tiêu. Khi một quân đội quyết định sử dụng đạn chùm, điều đó đồng nghĩa tính chính xác của vũ khí không còn được coi trọng bằng khả năng sát thương trên quy mô lớn.
123 quốc gia đã ký Công ước Oslo cấm sản xuất, tàng trữ, bán và sử dụng bom, đạn chùm vào năm 2008. Triều Tiên không tham gia công ước này. Giới chuyên gia quân sự cho rằng những xung đột trên thế giới gần đây đã thúc đẩy Bình Nhưỡng tăng tốc phát triển và phô diễn năng lực vũ khí mang đạn chùm.
Ju-ae được cho là sinh năm 2012 và là con gái thứ hai của lãnh đạo Triều Tiên, theo tình báo Hàn Quốc. Triều Tiên lần đầu công khai hình ảnh Ju-ae hồi tháng 11/2022 khi cô bé tháp tùng cha trong một vụ phóng tên lửa đạn đạo xuyên lục địa.
Cô bé từ lâu được đánh giá là người kế nhiệm tiềm năng của ông Kim Jong-un. Nhận định này càng được củng cố qua những lần xuất hiện công khai gần đây của Ju-ae. Truyền thông Triều Tiên từng gọi Ju-ae là "người dẫn dắt vĩ đại", thuật ngữ cho lãnh đạo cấp cao hàng đầu.
Cơ quan Tình báo Quốc gia Hàn Quốc (NIS) hồi tháng 2 cho biết Ju-ae đang được định hướng để trở thành người kế nhiệm.
Các biện pháp an ninh đặc biệt trước thềm cuộc đàm phán quan trọng giữa Mỹ và Iran tại Islamabad đã biến thủ đô Pakistan thành khu vực gần như bị phong tỏa. Giới chức đã cấm đường Old Airport và bố trí thùng container, dây thép gai chặn mọi ngả đường hướng tới căn cứ không quân Nur Khan.
Khách sạn Serena, nằm cạnh Bộ Ngoại giao trong khu vực an ninh nghiêm ngặt của thủ đô, được cho là nơi lưu trú của cả phái đoàn Mỹ và Iran khi tới đây đàm phán. Khách sạn đã thông báo cho tất cả khách phải trả phòng trước ngày 8/4 vì địa điểm này đã được "trưng dụng cho sự kiện quan trọng".
Serena hiện được đặt dưới sự kiểm soát của chính phủ. Mọi tuyến đường dẫn vào khu vực bán kính 3 km quanh khách sạn đã bị phong tỏa.
Mỹ và Iran hôm 8/4 đạt thỏa thuận ngừng bắn kéo dài hai tuần do Pakistan làm trung gian, nhằm tạo điều kiện cho quá trình đàm phán. Hội đồng An ninh Quốc gia Tối cao của Iran cho biết các cuộc đàm phán ở Islamabad có thể kéo dài tới 15 ngày.
Chính phủ Pakistan vẫn giữ kín thông tin, không xác nhận địa điểm tổ chức đàm phán. Thủ tướng Pakistan Shehbaz Sharif cho biết đàm phán bắt đầu vào ngày 10/4, nhưng Nhà Trắng sau đó nói cuộc gặp đầu tiên sẽ diễn ra vào 11/4.
Tại Islamabad, lực lượng an ninh vũ trang được triển khai dày đặc trên đường phố. Giới chức cũng điều tiết giao thông, bố trí rào chắn, các trạm kiểm soát và nhóm tuần tra. Thủ đô Pakistan vốn đã yên tĩnh càng trở nên vắng lặng hơn trong ngày 10/4.
Pakistan cũng tăng cường giám sát không phận và đặt các cơ quan ứng phó tình trạng khẩn cấp trong trạng thái sẵn sàng.
Giới chức an ninh Pakistan cho biết các biện pháp này vượt xa cách thức thông thường cho một chuyến thăm cấp cao. Trong cuộc gặp với Đại biện lâm thời Mỹ Natalie Baker hôm 9/4 để thảo luận về công tác chuẩn bị cho cuộc đàm phán, Bộ trưởng Nội vụ Pakistan Mohsin Naqvi cam kết đảm bảo an ninh tuyệt đối cho tất cả quan chức nước ngoài.
Theo Dawn, nhóm tiền trạm gồm 30 thành viên của Mỹ đã đến Islamabad để xem xét biện pháp an ninh. Phó tổng thống Mỹ JD Vance sẽ dẫn đầu đoàn đàm phán của Mỹ, trong khi phái đoàn Iran được cho là do Chủ tịch Quốc hội Mohammad Bagher Ghalibaf và Ngoại trưởng Abbas Araghchi dẫn đầu.
Việc Pakistan đứng ra tổ chức cuộc đàm phán đầu tiên giữa Mỹ và Iran kể từ khi chiến sự bùng phát ngày 28/2 được coi là bước ngoặt ngoại giao với nước này. Pakistan thường không tổ chức những cuộc đàm phán quy mô như vậy.
Vai trò trung gian hòa giải của Pakistan được cho là dựa trên mạng lưới quan hệ ngoại giao rộng lớn và quan hệ tốt với cả Iran lẫn Mỹ. Iran là quốc gia đầu tiên công nhận Pakistan sau khi nước này giành độc lập năm 1947. Hai nước láng giềng có chung đường biên giới dài 900 km cùng những gắn kết sâu sắc về lịch sử, văn hóa và tôn giáo.
Pakistan cũng là nơi sinh sống của hơn 20 triệu người Hồi giáo dòng Shiite, là cộng đồng người Hồi giáo dòng Shiite lớn thứ hai trên thế giới sau Iran.
Pakistan cũng duy trì mối quan hệ chặt chẽ với Mỹ, Arab Saudi và Trung Quốc. Cuối tháng trước, Ngoại trưởng Pakistan Ishaq Dar đã thăm Bắc Kinh để hội đàm với người đồng cấp Vương Nghị. Ông Vương bày tỏ ủng hộ những nỗ lực hòa giải của Islamabad "phù hợp với lợi ích chung của tất cả các bên".
Tổng thống Mỹ Donald Trump cũng nói rằng Trung Quốc đã giúp đưa Iran đến bàn đàm phán. Thông tin này được các quan chức Pakistan xác nhận.
"Vào đêm trước khi đạt thỏa thuận ngừng bắn, hy vọng dần tan biến, nhưng Trung Quốc đã can thiệp và thuyết phục Iran đồng ý một thỏa thuận ngừng bắn sơ bộ. Những nỗ lực của chúng tôi rất quan trọng, nhưng vẫn chưa đạt bước đột phá. Chính Bắc Kinh đã thuyết phục được phía Iran", một quan chức Pakistan cho hay.