Căn cứ vào mùa bóng 2025 – 2026 ở Champions League và 5 giải VĐQG hàng đầu châu Âu, người ta xác định 3 chân sút đáng gờm nhất trước thềm World Cup 2026 là Harry Kane (Anh), Kylian Mbappe (Pháp) và Erling Haaland (Na Uy).
Một mặt, giới hâm mộ chờ đợi cuộc so tài hấp dẫn giữa 3 cỗ máy ghi bàn vừa nêu. Mặt khác, giới quan sát ngờ vực: Liệu Kane sẽ bước vào World Cup với tình trạng kiệt sức, sau nỗ lực ghi 61 bàn trong 55 trận cho Bayern Munich? Gần 100 năm trôi qua (từ sau Dixie Dean ở mùa bóng 1927 – 1928) mới có một cầu thủ Anh vượt qua cột mốc ghi 60 bàn trong một mùa bóng. Phải chăng, Kane đã dốc hết toàn bộ sức lực vào thành tích ấy?
Hầu như kỳ World Cup nào cũng có tình trạng các siêu sao được chờ xem nhiều nhất gây thất vọng lớn với nguyên nhân chính là kiệt sức. Đây là năm thứ 3 liên tiếp cả Kane lẫn Haaland và Mbappe đều không được nghỉ hè. Chưa ai quên hình ảnh mang tính biểu tượng của Zinedine Zidane trong mùa hè 2002. Vì sức cùng lực kiệt, Zidane ngã sấp mặt – theo đúng nghĩa đen – dù chẳng hề tranh chấp với ai. ĐKVĐ Pháp, với Zidane là linh hồn của đội, bị loại ngay sau vòng bảng ở kỳ World Cup ấy.
Kỳ này khác hẳn. World Cup 2026 có lẽ là kỳ World Cup duy nhất trong kỷ nguyên hiện đại mà các chân sút nổi tiếng nhất trước giải đều lập tức tỏ rõ phong độ, đáp ứng được kỳ vọng, ít ra là tính đến thời điểm này. Kane, Mbappe, Haaland đều ghi ngay 2 bàn trong loạt trận đầu tiên. Và tất cả vẫn phải xếp sau Lionel Messi, với cú hat-trick tuyệt vời cho Argentina.
Sở dĩ Messi không được đưa vào danh sách siêu sao để giới chuyên môn bàn luận về nguy cơ kiệt sức, là vì anh đã xa lánh trận địa đỉnh cao tại châu Âu từ nhiều năm nay. Cristiano Ronaldo của Bồ Đào Nha cũng vậy. Bây giờ, ngoài Ronaldo mờ nhạt, cả 4 siêu sao lớn nhất giải là Messi, Kane, Haaland, Mbappe đều đang sáng chói. Cuộc đua giành chức vua phá lưới giữa họ vừa hấp dẫn, vừa có ý nghĩa quyết định cuộc đua giành chức vô địch của đội mình.
Suốt 40 năm qua, chưa bao giờ đấu trường World Cup được chứng kiến nhiều hơn 2 cú hat-trick trong một giải đấu. Bây giờ, đã có 2 cú hat-trick xuất hiện chỉ trong loạt trận đầu tiên. Ngoài Messi còn có Jonathan David lập hat-trick cho đội chủ nhà Canada.
Trong 4 kỳ World Cup gần đây nhất (64 trận mỗi giải), số cầu thủ ghi được 2 bàn trở lên trong một trận đấu lần lượt là 19 người (năm 2022), 13 (2018), 16 (2014), 11 (2010). Bây giờ, đã có 15 cầu thủ làm được như thế chỉ trong 36 trận đầu tiên – nhiều hơn tổng số thành tích lập cú đúp hoặc hat-trick trong toàn giải của 2 kỳ World Cup 2018, 2010 và gần bằng con số ấy ở 2 kỳ còn lại.
Tất cả cho thấy: Cuộc đua giành chức vua phá lưới năm nay không chỉ hấp dẫn bởi phong độ tốt của các chân sút đáng chú ý nhất, mà còn hào hứng bởi chính các ngôi sao lớn đang có quá nhiều đối thủ cạnh tranh. Một mặt, đấy sẽ là đề tài hấp dẫn để giới hâm mộ chờ xem, khi các cây làm bàn trực tiếp đối đầu với nhau. Mặt khác, cuộc đua giành chức vua phá lưới tại World Cup này sẽ lại kích hoạt một cuộc đua quan trọng khác, ngay khi World Cup khép lại. Đó là cuộc đua giữa các CLB khổng lồ, trong việc giành lấy chữ ký của các ngôi sao mới: Johan Manzambi (Thụy Sĩ), Folarin Balogun (Mỹ), Elijah Just (New Zealand), Yasin Ayari (Thụy Điển)…
Ngay lúc này, dẫn đầu giải vua phá lưới là một cái tên rất lạ: Deniz Undav (Đức). Nếu số bàn thắng chung cuộc bằng nhau thì FIFA sẽ xét đến 2 chỉ số phụ để trao giải, là số đường chuyền thành bàn (nhiều) và số phút thi đấu (ít). Undav đang có 3 bàn như David và Messi, nhưng anh còn dẫn đầu trong cả hai chỉ số phụ (có 2 pha kiến tạo và chỉ mới thi đấu 56 phút).
Theo kế hoạch sẽ được thảo luận và thông qua tại cuộc họp Hội đồng FIFA ở Vancouver, luật treo giò vì tích lũy thẻ vàng tại World Cup 2026 có thể thay đổi đáng kể so với các kỳ trước. Điểm đáng chú ý nhất là bổ sung một mốc xóa thẻ ngay sau vòng bảng, thay vì chỉ áp dụng sau tứ kết như trước đây.
Ở các kỳ World Cup trước, cầu thủ phải mang số thẻ vàng tích lũy từ vòng bảng tới hết tứ kết. Điều này khiến nguy cơ bị treo giò ở những trận đấu lớn luôn hiện hữu, đặc biệt với các cầu thủ thi đấu ở vị trí dễ phạm lỗi như tiền vệ phòng ngự hoặc hậu vệ. Chỉ cần nhận hai thẻ vàng trong năm trận, họ có thể bị cấm thi đấu ở một trận knock-out quan trọng như vòng 1/8 hoặc tứ kết.
Tuy nhiên, World Cup 2026 sẽ đánh dấu bước ngoặt khi giải đấu được mở rộng từ 32 lên 48 đội. Số trận vì thế cũng tăng từ 64 lên 104 trận, gồm việc bổ sung vòng 1/16. Điều này khiến hành trình vào sâu trở nên dài hơn, đồng nghĩa nguy cơ tích lũy thẻ vàng cũng lớn hơn nếu vẫn giữ nguyên quy định cũ.
Do đó, FIFA muốn điều chỉnh để giảm bớt tính rủi ro dây chuyền của thẻ phạt. Cụ thể, toàn bộ thẻ vàng sẽ được xóa sau vòng bảng, và tiếp tục được xóa một lần nữa sau vòng tứ kết. Như vậy, hành trình của một cầu thủ sẽ được chia thành hai giai đoạn tách biệt về mặt kỷ luật.
Cách tiếp cận mới giúp hạn chế việc một cầu thủ bị treo giò chỉ vì những thẻ vàng nhận từ rất sớm. Ví dụ, nếu một cầu thủ nhận một thẻ ở vòng bảng và một thẻ ở vòng 1/16, theo luật cũ sẽ bị treo giò ở vòng 1/8. Nhưng với luật mới, cầu thủ này không bị treo giò.
Để bị treo giò, cầu thủ giờ đây phải nhận hai thẻ vàng trong cùng một cụm trận. Cụ thể, hoặc là hai thẻ trong ba trận vòng bảng, hoặc là hai thẻ trong các vòng knock-out từ 1/16 đến tứ kết. Điều này khiến việc bị cấm thi đấu trở nên khó xảy ra hơn, tạo điều kiện để các ngôi sao góp mặt ở những trận cầu then chốt.
FIFA cho rằng thay đổi này sẽ giúp giải đấu công bằng hơn. Khi số trận tăng lên, việc giữ nguyên quy định cũ có thể dẫn đến nhiều án treo giò không đáng có, ảnh hưởng tới chất lượng chuyên môn cũng như sức hút của các trận đấu lớn. Việc các cầu thủ quan trọng vắng mặt ở tứ kết hay bán kết vì tích lũy thẻ từ vòng bảng từ lâu đã là vấn đề gây tranh cãi.
Ngoài yếu tố chuyên môn, quyết định này còn mang ý nghĩa thương mại và hình ảnh. World Cup là sân khấu lớn nhất của bóng đá thế giới, nơi người hâm mộ kỳ vọng được chứng kiến những cầu thủ hay nhất thi đấu ở các thời khắc quan trọng. Giảm thiểu án treo giò đồng nghĩa với việc tăng khả năng những ngôi sao hàng đầu xuất hiện ở các trận đấu quyết định, như các nhà tài trợ mong muốn.
Sau chiến thắng 3-0 của Argentina trước Algeria, một hiện tượng thú vị đã xuất hiện trên mạng xã hội: hàng loạt CLB lớn ở châu Âu đồng loạt "bắt trend" Messi. Điều đáng chú ý là phần lớn những bài đăng này không tập trung vào cầu thủ thuộc biên chế CLB, mà lại chọn hình ảnh họ đứng cạnh Messi.
Manchester United, đội bóng sở hữu lượng fan hùng hậu bậc nhất thế giới cũng không ngoại lệ. Thay vì chỉ đăng ảnh trung vệ Lisandro Martinez, trang Facebook chính thức của "Quỷ đỏ" đăng khoảnh khắc hậu vệ này ôm Messi sau trận đấu. Bài đăng chỉ gồm hai biểu tượng cảm xúc đại diện cho Argentina nhưng nhanh chóng thu hút hàng trăm nghìn lượt tương tác, gấp nhiều lần những bài đăng khác của đội chủ sân Old Trafford.
Inter Milan cũng làm điều tương tự. Đội bóng Ý đăng bức ảnh Lautaro Martinez ăn mừng cùng Messi kèm dòng trạng thái ngắn gọn: "Bên nhau". Trong bức hình, Lautaro xuất hiện nhưng Messi mới là nhân vật nổi bật nhất.
Liverpool đăng ảnh một loạt cầu thủ của họ thi đấu ở World Cup 2026. Nhưng bức ảnh Alexis Mac Allister ôm Messi đứng đầu tiên và cũng có lượt tương tác cao nhất.
Tottenham không đứng ngoài cuộc. Đội bóng thành London đăng tải loạt ảnh Cristian Romero và Marcos Senesi trong màu áo Argentina, nhưng ở vị trí trung tâm của bộ ảnh vẫn là Messi.
Ngay cả Aston Villa cũng tận dụng hiệu ứng này. Đội bóng Anh khoe thành tích giữ sạch lưới của Emiliano Martinez tại World Cup 2026, nhưng bức ảnh được chọn lại là khoảnh khắc thủ môn này đứng cạnh đội trưởng Argentina.
Nhìn vào những bài đăng trên, có thể thấy một điểm chung: cầu thủ thuộc biên chế CLB chỉ đóng vai phụ, còn Messi mới là nhân vật thu hút sự chú ý.
Trong nhiều năm qua, Messi luôn nằm trong nhóm VĐV có giá trị truyền thông lớn nhất thế giới. Mỗi chiến thắng, mỗi bàn thắng hay thậm chí một khoảnh khắc ăn mừng của anh đều có khả năng tạo ra lượng tương tác khổng lồ trên mạng xã hội.
World Cup 2026 đang khuếch đại hiệu ứng đó. Sau cú hat-trick vào lưới Algeria, Messi trở thành tâm điểm của truyền thông toàn cầu. Các từ khóa liên quan đến anh liên tục nằm trong nhóm được tìm kiếm nhiều nhất trên google và các nền tảng mạng xã hội. Với các CLB châu Âu, đây là cơ hội vàng để kết nối thương hiệu của mình với một trong những chủ đề nóng nhất thế giới bóng đá.
Đó cũng là lý do nhiều đội bóng không chọn đăng riêng hình ảnh Mac Allister, Lautaro Martinez hay Lisandro Martinez. Họ hiểu rằng một bức ảnh có Messi xuất hiện sẽ mang lại lượng tiếp cận lớn hơn đáng kể. Ở góc độ marketing, đây là chiến lược hoàn toàn dễ hiểu.
World Cup không phải giải đấu của các CLB, nhưng các đội bóng vẫn muốn tận dụng sức nóng của ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh để duy trì sự hiện diện trên mạng xã hội. Khi không thể đăng nội dung về chính CLB, họ chuyển sang khai thác các tuyển thủ quốc gia. Và khi tuyển thủ ấy đứng cạnh Messi, hiệu quả truyền thông càng được nhân lên nhiều lần.
Nói cách khác, Messi đang giúp không chỉ Argentina mà cả các CLB châu Âu thu hút sự chú ý của người hâm mộ toàn cầu. Từ Manchester United, Liverpool, Tottenham cho tới Inter Milan hay Aston Villa, tất cả đều hiểu một điều: ở thời điểm này, xuất hiện bên cạnh Messi đồng nghĩa với việc xuất hiện trước hàng trăm triệu người hâm mộ trên toàn thế giới. Và có lẽ đó là lý do khiến nhiều CLB đang vô tình trở thành những "fanpage Argentina" đặc biệt nhất tại World Cup 2026.
Tuần trước, một trong những nhà mạng lớn nhất Ai Cập đã tung ra loạt quảng cáo hài hước với sự góp mặt của ba tuyển thủ Ahmed Fatouh, Rami Rabia và Hossam Abdelmaguid. Trong các đoạn quảng cáo này, sự lạc quan của họ bị người thân và bạn bè chế giễu vì chẳng ai tin nổi khi họ nói rằng đội nhà có thể vượt qua vòng bảng World Cup 2026.
Trong khi nhiều đội bóng châu Phi mơ tái hiện kỳ tích vào bán kết của Morocco năm 2022, phần lớn người Ai Cập chỉ mong có được một chiến thắng ở vòng bảng.
Chẳng phải tự nhiên mà người Ai Cập tự giễu chính mình. Kể từ lần đầu tiên góp mặt tại sân chơi World Cup vào năm 1934, đội bóng Bắc Phi có bốn lần dự vòng chung kết, thi đấu bảy trận nhưng không thắng nổi trận nào.
Nghịch lý là Ai Cập lại vô địch châu Phi tới bảy lần, nhiều hơn bất cứ đội bóng nào khác. Sự trái ngược giữa bộ mặt của họ tại giải đấu cấp châu lục và thế giới nằm trong giai đoạn 1994 - 2014. "Các Faraoh" lên ngôi tới bốn lần tại AFCON, nhưng ngã ngựa sáu lần liên tiếp ở vòng loại World Cup.
Bây giờ, việc tham dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh trở nên dễ dàng hơn với Ai Cập, nhờ việc số đội tham dự nâng lên 48. Dẫu vậy, FIFA không phải người hùng duy nhất của xứ sở kim tự tháp.
Tám năm sau quả phạt đền định mệnh chấm dứt cơn khát World Cup, Mohamed Salah một lần nữa trở thành người hùng của đại diện Bắc Phi. Anh ghi 9 bàn, có ba kiến tạo và gần như thi đấu trọn vẹn mọi phút trong chiến dịch vòng loại.
Tuy nhiên, Salah đến với giải năm nay trong hoàn cảnh rất khác so với năm 2018. Tại giải đấu trên đất Nga, anh vẫn đang trên đường khẳng định tên tuổi sau mùa giải bùng nổ đầu tiên cùng Liverpool. Khi ấy, anh chưa sở hữu bộ sưu tập danh hiệu đồ sộ để bước vào sảnh danh vọng Ngoại hạng Anh. Thế giới vẫn hoài nghi rằng liệu phong độ ở mùa giải 2017-2018 có phải nhất thời.
Giờ đây, ở tuổi 34, Salah hầu như không còn gì để chứng minh. Anh đã giành mọi danh hiệu lớn cùng Liverpool. Dù Ai Cập có bị loại ngay vòng bảng hay lọt vào vòng knock-out, đánh giá của thế giới về sự nghiệp của Salah cũng sẽ không thay đổi nhiều.
Nhưng tại Ai Cập, mọi chuyện hoàn toàn khác. Giành chiến thắng tại World Cup, hay đưa đội nhà vượt qua vòng bảng, Salah sẽ vượt qua mọi huyền thoại bóng đá nước nhà trước đây. Salah cũng đang tiến rất gần kỷ lục ghi bàn của huyền thoại Hossam Hassan, cũng là HLV trưởng hiện tại của ĐTQG. Cựu cầu thủ Liverpool chỉ còn thiếu hai bàn để cân bằng thành tích, dù đã chơi ít hơn tới 61 trận.
"Chúng tôi có nhiều cầu thủ giỏi và tôi rất hài lòng với đội hình hiện tại. Nhưng dĩ nhiên, trong những thời điểm quan trọng, chúng tôi phụ thuộc vào Salah", HLV Hassan nói trước thềm trận ra quân với Bỉ. "Cậu ấy ghi bàn, tạo cơ hội và chúng tôi cần Salah ở trạng thái tốt nhất. Tôi tin cậu ấy có thể giúp Ai Cập giành chiến thắng".
Tuy nhiên, đây là kỳ World Cup thứ hai liên tiếp Salah đến giải với chấn thương. Năm 2018 là chấn thương vai trong trận chung kết Champions League. Còn lần này là vấn đề ở gân kheo, khiến những tuần cuối cùng của anh tại Liverpool bị ảnh hưởng.
Tình hình có vẻ không nghiêm trọng như 8 năm trước. Nhưng khi được hỏi về tình trạng thể lực sau khi tới Mỹ, Salah vẫn né tránh: "Chúng tôi cần tập trung vào tập luyện. Rồi mọi chuyện sẽ rõ. Chúng tôi muốn khiến người dân tự hào và sẽ làm hết sức mình. Đây là một bảng đấu khó. Mọi đội đều có cơ hội, vì vậy chúng tôi sẽ chiến đấu hết mình và hy vọng có thể tiến xa".
Có lý do để người Ai Cập nhìn World Cup bằng cả hy vọng lẫn sự hài hước. Lịch sử đã dạy họ phải quen với thất vọng. Nhưng lịch sử cũng chưa từng trao cho họ một cầu thủ như Salah. Trớ trêu thay, đội trưởng Ai Cập bước vào kỳ World Cup có lẽ quan trọng nhất sự nghiệp trong hoàn cảnh chẳng còn gì phải chứng minh.
Những câu chuyện tự giễu, những quảng cáo hài hước hay tiếng cười chua chát đã trở thành một phần tính cách của người Ai Cập. Nhưng ngay cả những trò đùa hay nhất cũng sẽ trở nên nhàm chán.
Và có lẽ đa số người Ai Cập đều đồng ý rằng: sau 92 năm chờ đợi, chỉ cần một chiến thắng World Cup cũng đã là quá đủ để hạnh phúc.