Vợ lấy tôi khi mới 21 tuổi cho nên bây giờ cô ấy mới 25 tuổi mà con lớn đã lên 5, đứa nhỏ thì chưa đầy 6 tháng. Vợ tôi tính nết hơi đỏng đảnh, trẻ con nhưng được cái là nhanh nhẹn, yêu chồng, yêu con.
Đầu hè vừa rồi, tôi cãi vợ gửi con trai về quê chơi với ông bà nội. Quê tôi cách thành phố chưa đầy một tiếng đi xe nhưng hai vợ chồng ít về vì công việc bận rộn, con cái lại nhỏ.
Tuy nhiên, nghỉ hè thì không có lý gì mà không cho con về quê với ông bà. Bởi vậy, dù muốn hay không vợ cũng phải đồng ý. Ba tuần đầu mọi việc êm xuôi. Bố mẹ tôi vui vì có cháu đích tôn về chơi, thoải mái chăm bẵm. Vợ tôi thì có thời gian tập trung vào đứa nhỏ.
Nhưng vừa xong lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Bố tôi sơ ý để ấm nước nóng trên bàn và thằng con tôi đã làm đổ ấm nước lên người. Nghe được tin vợ chồng tôi hoảng hồn chạy xe về luôn.
Đứng giữa trạm y tế xã, vợ tôi xót con, sẵng giọng trách: “Bố nói “vô ý” cứ nhẹ như không. Đây gọi là thiếu trách nhiệm. Nhà có trẻ con mà cứ “vô ý” vài lần khéo chẳng còn gì để nói”.
Trạm y tế đông người, bố tôi ngại, mặt mũi tím tái không nói thêm tiếng nào. Tôi vội cầm khuỷu tay vợ ngăn lại: “Nào, nói năng cẩn thận”. Thế nhưng lời của tôi không khác gì châm lửa vào ngòi thuốc pháo.
Vợ tôi nước mắt tùm lum nói năng không kiêng nể: “Em đã bảo không cho về rồi. Lần nào về cũng có chuyện. Không muỗi đốt sưng người, gãi chằng chịt như ghẻ thì pha giọng quê líu lô. Lần này lại bỏng nặng, anh hả lòng chưa?”.
Cô nhân viên y tế đứng gần đó trấn an vợ tôi: “Chị đừng căng thẳng, cháu chỉ bỏng nhẹ cổ tay, cũng may nước không nóng quá. Gia đình đừng lo”.
Mẹ tôi nước mắt ngắn dài, cầm tay thằng cháu yêu xuýt xoa: “Tại ông bà, bà xin lỗi con, con có đau không?”. Ngay lúc đó bố tôi có vẻ đã giận quá mức chịu đựng, nói rất lớn tiếng: “Vợ chồng chúng mày cút hết. Tao không có loại con hỗn hào vô phép như thế”.
Nói rồi ông bỏ đi. Mẹ tôi chạy theo định ngăn bố lại. Vợ tôi cũng không vừa, quay ngoắt ra xe, một tay ôm thằng nhỏ, một tay dắt theo thằng con đang là bệnh nhân. Tôi vội thanh toán tiền rồi chạy theo hướng vợ dù trong lòng rất cáu.
Sau đó tôi có quay xe về nhà bố mẹ, định bụng bắt vợ vào xin lỗi nhưng cô ấy không chịu, còn dằn dỗi: “Chẳng có lỗi gì mà xin, đuổi càng mừng”. Chỉ có mình tôi vào nhà nhưng bố đóng cổng không tiếp.
Suốt chặng đường trở về thành phố, tôi cứ âm thầm xót xa. Hình ảnh mẹ lúp xúp chạy theo bố, hai người già lủi thủi giữa trời nắng chang chang nhìn mà thương. Quay qua gương chiếu hậu thấy vợ ôm đứa nhỏ trong lòng, một tay kia không ngừng xoa lưng thằng lớn lại cũng thấy tội.
Tôi tức ứa gan mà không nỡ mắng. Tuy nhiên nói gì thì nói, sự việc lần này tôi thực sự giận vợ. Ông bà thương cháu còn không hết, đều là chuyện chẳng may nào ai mong muốn. Giá vợ tôi đủ trưởng thành hơn thì sẽ biết kiểm soát cảm xúc hơn.
Làm vợ mà không biết cư xử khéo léo, lại còn ăn nói hỗn hào thì chồng chỉ có nước mất mặt. Tôi gọi điện về nhà xin lỗi nhưng bố không chịu nghe máy. Mẹ bảo: “Bố mày giận lắm, đòi từ mặt cả đôi”.
Thật sự, đứng vào vị trí của bố thì tôi cũng giận. Ai đời con dâu dám mắng bố chồng giữa chốn đông người. Đúng là không vướng con thì tôi ly hôn luôn cho nhẹ đầu. Lấy phải vợ trẻ con trước sau gì cũng rước bực.
Chưa hết, từ hôm đấy vợ tôi còn bày đặt giận lây sang chồng, một câu không nói huống hồ gì chịu nghe khuyên nhủ. Đã gây chuyện lại còn dám mặt nặng, mày nhẹ, khó chịu vô cùng.
Tôi hiện giờ cứ loay hoay đứng giữa, cũng chưa biết phải làm sao để tạ lỗi bố mẹ cho gia đình trở lại ấm êm. Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên!
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi quen bạn gái khi cô ấy đã có gia đình. Lúc đầu, biết cô ấy đã có chồng, có con, tôi vốn dĩ chỉ định trêu đùa tán tỉnh cho vui. Không ngờ, từ chỗ trêu đùa nhau, tình cảm thật lại nảy sinh và vượt quá giới hạn.
Dù đã cố giấu, chuyện đáng xấu hổ này cũng bị chồng cô ấy phát hiện vì cô ấy nhắn tin cho tôi nhưng quên xóa, để chồng đọc được.
Sau khi biết vợ ngoại tình, anh ta không đánh, không chửi, chỉ lạnh lùng dứt khoát viết đơn ly hôn và giành phần nuôi con gái 4 tuổi. Anh ta nói, vì vợ ngoại tình nên không đủ tư cách làm mẹ, cũng không đáng tin cậy để anh ta giao con gái.
Nhà hai vợ chồng họ đang ở, vốn là nhà của bố mẹ chồng cô ấy để lại đứng tên con trai trước khi lấy vợ. Vậy nên, sau khi ly hôn, cô ấy tay trắng rời khỏi nhà một cách đúng nghĩa.
Dù lúc đầu, cả hai chỉ có ý định “vụng trộm”, không nghĩ sẽ cùng nhau đi đường dài. Nhưng giờ hôn nhân cô ấy tan vỡ, tôi biết mình nên chịu trách nhiệm. Vả lại chúng tôi cũng có tình cảm thật, không chỉ là vui chơi qua đường.
Tôi đón cô ấy về nhà mình, nói rằng tôi sẽ chịu trách nhiệm. Chuyện cô ấy ly hôn là điều ngoài ý muốn. Nếu cô ấy đồng ý, tôi sẽ đưa cô ấy về nhà giới thiệu với gia đình để tính chuyện trăm năm. Cô ấy gật đầu, ôm tôi bật khóc.
Vài hôm trước, cô ấy nói hôm đó sinh nhật con gái nên mang ít quà về cho con. Đến khuya, không thấy cô ấy về, tôi gọi điện. Cô ấy nói, hôm nay chồng cũ cô làm ca đêm, con gái đòi cô ngủ lại nên có lẽ cô ấy không về được.
Tôi không thoải mái khi thấy bạn gái ngủ lại nhà chồng cũ, nhưng với lý do cô ấy đưa ra, tôi không thể hẹp hòi phản đối. Dù sao mẹ ngủ lại một đêm với con gái cũng là chuyện thường tình.
Vấn đề lớn hơn nằm ở chỗ, hôm sau về, cô ấy đưa ra một đề nghị với tôi. Chồng cô ấy làm việc luân phiên theo ca, một tuần ca ngày, một tuần ca đêm. Hồi mới ly hôn, có bà nội lên trông giữ cháu. Nhưng mới đây, ông ở quê ốm nặng nên bà phải về. Việc trông con ban đêm, chồng cũ cô ấy phải thuê hàng xóm.
Cô ấy nói, dù cô ấy không được quyền nuôi con nhưng vẫn muốn có một phần trách nhiệm. Mẹ ở gần, nhưng mỗi khi bố làm đêm, con lại phải ngủ với hàng xóm, đúng là chẳng ra làm sao. Sau này, cô ấy đã bàn bạc với chồng cũ, sau này những tuần anh ta làm đêm, cô ấy sẽ đến ngủ với con.
Tôi nghe xong, lập tức phản đối. Cô ấy bàn bạc với chồng cũ, nhưng tôi mới là bạn trai hiện tại, là chồng tương lai của cô ấy. Một chuyện như thế, đúng ra cô ấy nên hỏi tôi có đồng ý hay không?
Và nói thẳng ra, tôi không bao giờ đồng ý. Mỗi tháng 2 tuần về nhà ngủ với con. Nhưng có đơn giản chỉ là về nhà ngủ với con hay không, có trời mới biết. Dù sao họ cũng từng là vợ chồng, dù đã ly hôn thì vẫn có một chặng đường trong quá khứ cùng nhau hạnh phúc. Huống hồ, lửa gần rơm, ai biết sẽ cháy lúc nào. Dù tôi có muốn tin tưởng cũng không thể nào tránh khỏi nghi ngại.
Tôi nói, tôi không đồng ý cho cô ấy về nhà chồng cũ ngủ. Nhưng cô ấy hoàn toàn có thể đón con gái về nhà tôi để trông. Dù sao, sau này tôi và cô ấy lấy nhau, đứa bé vẫn gọi tôi là cha dượng. Nhưng cô ấy nói chồng cũ không đồng ý cho cô mang con đi, muốn gặp con, muốn ngủ với con thì về nhà. Cô ấy xin tôi hãy hiểu cho hoàn cảnh của mình.
Tôi hiểu cho cô ấy, nhưng cô ấy có hiểu cho tôi không? Cô ấy đã từng phản bội chồng để lén lút với tôi. Bây giờ, cô ấy hoàn toàn có thể lừa dối tôi mà dây dưa với chồng cũ. Nói tôi hẹp hòi cũng được, ích kỷ cũng được, nhưng mỗi tháng để bạn gái đến nhà chồng cũ ngủ tới nửa tháng thì không thể được.
Cô ấy dĩ nhiên phản ứng mạnh trước quan điểm của tôi và nói rằng yêu một phụ nữ đã có con riêng thì phải chấp nhận những dây dưa ràng buộc như thế. Nếu tôi thấy khó quá thì chia tay.
Tôi xin hỏi mọi người, nếu ở vị trí của tôi, mọi người có thể chấp nhận việc người yêu của mình thường xuyên qua đêm ở nhà chồng cũ hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tại hội nghị, các đại biểu đã nghe dự thảo và thảo luận nhằm bổ sung hoàn thiện và thông qua dự thảo báo cáo kết quả kiểm tra, giám sát đối với Ban Thường vụ Đảng ủy Chính phủ trong việc thực hiện Chỉ thị số 01 của Bộ Chính trị về nghiên cứu, học tập, quán triệt, tuyên truyền và triển khai thực hiện Nghị quyết Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV; Chỉ thị số 46 của Bộ Chính trị về lãnh đạo cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và bầu cử đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026 - 2031.
Phát biểu tại hội nghị, Bí thư Đảng ủy Chính phủ, Thủ tướng Phạm Minh Chính trân trọng cảm ơn, đánh giá cao Đoàn kiểm tra, giám sát số 26 đã phối hợp chặt chẽ với Ban Thường vụ Đảng ủy Chính phủ, làm việc nghiêm túc, chuyên nghiệp, bám sát mục tiêu, yêu cầu của Bộ Chính trị, Ban Bí thư.
Thủ tướng cho biết thực hiện Chỉ thị số 01 và Chỉ thị số 46 của Bộ Chính trị, Đảng ủy Chính phủ, Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ đã ban hành hàng trăm văn bản gồm các nghị quyết, chương trình hành động, chỉ thị, công điện để lãnh đạo, chỉ đạo và tổ chức thực hiện nghiêm túc, quyết liệt việc nghiên cứu, học tập, quán triệt, tuyên truyền và triển khai thực hiện Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng; góp phần cho thành công rất tốt đẹp của cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI, bầu cử đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp.
Thủ tướng Chính phủ đề nghị Đoàn kiểm tra, giám sát tiếp tục phối hợp chặt chẽ với Ban Thường vụ Đảng ủy Chính phủ bổ sung nội dung, cập nhật số liệu, hoàn thiện các báo cáo, với mục tiêu là phải đánh giá đúng bản chất, nêu bật được quá trình triển khai và kết quả thực hiện.
Tiếp thu các ý kiến của Đoàn kiểm tra, Thủ tướng Phạm Minh Chính đề nghị trong báo cáo kiểm tra, giám sát cần bổ sung đề xuất việc tiếp tục kiện toàn bộ máy tổ chức của Ban Thường vụ, Thường trực và các cơ quan giúp việc của Đảng ủy Chính phủ để phù hợp với tình hình thực tiễn, cũng như vấn đề quản lý đảng viên, nhất là đảng viên tại các doanh nghiệp nhà nước tại cơ sở.
Thay mặt Đoàn kiểm tra, giám sát, ông Nguyễn Thanh Nghị đánh giá cao công tác chuẩn bị, phối hợp hiệu quả của Ban Thường vụ Đảng ủy Chính phủ và các cơ quan của Đảng ủy Chính phủ.
Về các nội dung kiểm tra, giám sát, Ban Thường vụ Đảng ủy Chính phủ, Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ đã lãnh đạo, chỉ đạo, điều hành, tổ chức thực hiện nghiêm túc, bài bản, quyết liệt, hiệu quả; đồng thời đã đạt được nhiều kết quả tích cực, toàn diện trong bối cảnh tình hình thế giới và khu vực rất phức tạp.
Ông Nghị yêu cầu Đoàn kiểm tra, giám sát tổng hợp, tiếp thu các ý kiến, hoàn thiện báo cáo; tiếp tục phối hợp với Ban Thường vụ Đảng ủy Chính phủ chuẩn bị triển khai giai đoạn 2 chương trình kiểm tra, giám sát với các nội dung về việc tổ chức và hoạt động của các cơ quan, đơn vị ở địa phương sau vận hành chính quyền địa phương 2 cấp.
Cùng đó là các nhiệm vụ, giải pháp nhằm bảo đảm thực hiện mục tiêu tăng trưởng trong giai đoạn 2026 - 2030 từ 10% trở lên và việc lãnh đạo, chỉ đạo, tổ chức thực hiện Nghị quyết số 57 của Bộ Chính trị về đột phá phát triển khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo, chuyển đổi số quốc gia và các văn bản liên quan.
Ngày 2-4, Công an TP.HCM cho biết Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy đã đấu tranh, triệt phá thành công chuyên án mang bí số VA726D sau gần ba tháng điều tra.
Trước đó, Công an TP.HCM phát hiện Chương Cẩm Minh (48 tuổi, ngụ xã Xuân Thới Sơn, TP.HCM) và đồng bọn có dấu hiệu hoạt động mua bán trái phép chất ma túy liên tỉnh với quy mô lớn.
Mở rộng điều tra, ban chuyên án xác định Huỳnh Thanh Dưỡng (35 tuổi, ngụ phường Tân Hòa, TP.HCM) là đầu mối cung cấp ma túy cho Minh.
Dưỡng thuê một căn nhà tại phường Cái Khế, TP Cần Thơ để cất giấu ma túy, đồng thời điều hành đường dây mua bán.
Từ TP Cần Thơ, Dưỡng vận chuyển ma túy lên TP.HCM, giao cho Minh để tiếp tục phân phối cho các đầu dưới tại TP.HCM và Đồng Nai.
Quá trình điều tra cũng xác định Bùi Thị Thanh Bạch (35 tuổi, ngụ phường Rạch Giá, tỉnh An Giang) là một mắt xích trong đường dây. Dù sinh sống tại An Giang, Bạch vẫn điều hành hoạt động mua bán ma túy tại TP.HCM.
Đáng chú ý, Bạch sử dụng mẹ ruột là Nguyễn Thị Tuyết Nhung (52 tuổi, ngụ phường Thạnh Mỹ Tây, TP.HCM) làm người trung gian nhận ma túy từ Minh và Dưỡng, sau đó giao lại cho các đối tượng mua ma túy của Bạch.
Xác định thời cơ chín muồi, khoảng 20h ngày 11-3, ban chuyên án bắt giữ Minh và con ruột là Chương Nguyễn Minh Trí (27 tuổi), đồng phạm giúp sức mua bán trái phép chất ma túy với Minh cùng đồng bọn.
Tiếp tục truy xét, ban chuyên án tiếp tục ập vào một khách sạn ở phường Hòa Hưng, TP.HCM bắt Huỳnh Thanh Dưỡng cùng 2 người giúp sức cho Dưỡng là Huỳnh Đức Thiện (30 tuổi) và và Dương Phát Lộc (23 tuổi) cùng 2 bánh heroin.
Khám xét kho cất giấu ma túy của Dưỡng tại TP Cần Thơ do Nguyễn Thanh Nhi (20 tuổi) trông coi, trinh sát tiếp tục thu giữ 6 bánh heroin và khoảng 2kg Methamphetamine.
Cùng lúc, một tổ trinh sát khác cũng bắt giữ Bùi Thị Thanh Bạch tại An Giang và Nguyễn Thị Tuyết Nhung tại TP.HCM, thu giữ 2kg Methamphetamine.
Sau đó ban chuyên án tiếp tục đồng loạt truy xét, bắt và làm việc những người liên quan khác trong chuyên án gồm số người tiêu thụ ma túy cấp 2, cấp 3 của Dưỡng để bán cho các nơi tổ chức sử dụng và sử dụng ma túy.
Đấu tranh mở rộng đến 1h sáng 20-3, ban chuyên án tiếp tục thu giữ thêm khoảng 3kg Methamphetamine của Huỳnh Thanh Dưỡng đang cất giấu tại phòng trọ ở phường Tây Thạnh, TP.HCM.
Tang vật thu giữ của các nghi phạm trong vụ án tổng cộng 8 bánh heroin (khoảng 2,8kg); 7,5kg ma túy đá (Methamphetamine); cùng một lượng ketamin, thuốc lắc và 2 khẩu súng tự chế.
Đến nay Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP.HCM đã bắt giữ, khởi tố 26 bị can, đồng thời bàn giao 6 đối tượng sử dụng trái phép chất ma túy cho công an cấp xã xử lý theo thẩm quyền.
Đáng chú ý, trong số các nghi phạm thuộc đường dây này có Vũ Tấn Quốc, đối tượng truy nã đặc biệt nguy hiểm. Sau khi bị bắt, Quốc đã được bàn giao cho Phòng Cảnh sát hình sự để tiếp tục điều tra, xử lý.