Tôi 30 tuổi, lấy chồng được 5 năm, có hai con, đang sống cùng bố mẹ đẻ vì chồng tôi đi làm xa, mỗi tháng anh về vài hôm. Nhà chồng cách nhà tôi 200 km. Khi tôi sinh con đầu, bà nội lên trông được một thời gian nhưng mẹ chồng nàng dâu có một số mâu thuẫn nên bà về quê, tôi gửi con đi nhà trẻ. Đến khi cai sữa con, chồng muốn đưa tôi gửi con về quê cho ông bà nội nuôi trông giúp, cũng là để ông bà đỡ buồn. Tôi không đồng ý, nghĩ con mình thì mình phải nuôi, không đứa trẻ nào lại muốn ở với ông bà hơn ở với bố mẹ. Hơn nữa ông bà cũng có vài cháu nội ngoại ở gần nhà.
Mọi chuyện trở nên phức tạp khi tôi mang bầu cháu thứ hai, mọi người đều bảo tôi nên cho cháu lớn về quê. Nhớ con quá tôi chẳng làm được việc gì nên con về được 3 tuần tôi lại đón lên. Vì chuyện này, vợ chồng tôi cãi nhau gay gắt. Tôi đang mang thai nên chồng cũng không nhắc đến chuyện này nữa. Khi tôi vừa sinh con ở viện về, anh lại bắt tôi về quê nội. Tôi đành mang theo hai đứa con về đó.
Hai đứa con ốm liên miên, cháu thứ hai khóc dạ đề đủ 3 tháng 10 ngày, đêm tôi trông đứa bé, ngày trông đứa lớn, lo ăn uống, tắm giặt cho cả hai. Tôi thấy thật sự stress giai đoạn này. Giờ tôi đã trở lại nhà ngoại để đi làm, anh vẫn tiếp tục bắt tôi đưa đứa lớn về cho ông bà nội. Tôi có thuê người trông đứa bé, bà ngoại lo cơm nước và đưa đón đứa lớn đi trẻ vì bà cũng không thể trông cả hai cháu được. Biết là cho con về nội sẽ nhàn hơn rất nhiều nhưng mẹ nào muốn xa con, những ai làm mẹ chắc sẽ hiểu cho tôi.
Hôm vừa rồi tôi và chồng lại cãi nhau vì chuyện này, trong lúc nóng giận tôi đã chửi bới chồng. Vì nói qua điện thoại chứ nếu không chắc anh đã đánh tôi rồi. Giờ tôi và anh viết đơn ly hôn nhưng trong lòng tôi rất sợ phải xa con. Nếu tòa xử cho chồng nuôi một đứa, chắc tôi không sống nổi. Làm sao để chồng hiểu nỗi lòng người mẹ như tôi, để gia đình không tan vỡ, con cái không phải mỗi đứa mỗi nơi? Xin mọi người cho tôi lời khuyên, chân thành cảm ơn.
Tôi 35 tuổi, công việc ổn định, thu nhập tốt, có vợ và cậu con trai kháu khỉnh. Có một chuyện nhiều năm trôi qua tôi vẫn không thể thực sự buông bỏ. Vợ đã giấu tôi chuyện trinh tiết ngay từ đầu. Tôi quen vợ khi cả hai còn là sinh viên đại học. Chúng tôi đến với nhau sau gần một năm tìm hiểu. Ngày ấy, tình yêu rất trong sáng, luôn tin tưởng và nghĩ sẽ hy sinh vì nhau.
Trong một lần trò chuyện, tôi từng hỏi về mối tình trước của cô ấy. Vợ kể từng yêu một người từ sau khi tốt nghiệp cấp ba nhưng cả hai chỉ dừng lại ở việc quý mến nhau, chưa từng vượt quá giới hạn. Tôi không nghi ngờ gì, luôn tin người mình yêu, chưa từng nghĩ sẽ phải xác minh lại lời cô ấy nói. Rồi chúng tôi gần gũi, đó cũng là lần đầu tiên của tôi nên bản thân rất lóng ngóng và hồi hộp. Tôi vẫn nhớ hôm đó cô ấy khóc, nói rất đau, rồi vội vàng thu dọn mọi thứ nhưng lại nói cần phải dùng thuốc tránh thai loại nọ loại kia. Sau lần ấy, trong lòng tôi bắt đầu xuất hiện những dấu hỏi. Tôi từng tự trách mình đa nghi nên cố gạt mọi suy nghĩ sang một bên.
Suốt những năm sau đó, mỗi khi có dịp, tôi lại hỏi cô ấy có điều gì muốn nói với tôi không. Tôi luôn bảo ai cũng có quá khứ, điều tôi cần là sự chân thành. Nếu từng yêu, từng mắc sai lầm hay từng trải qua điều gì, tôi đều muốn được nghe từ chính cô ấy. Thế nhưng cô ấy lại giận dữ, bảo tôi không tin tưởng, rồi như thế là xúc phạm cô ấy.
Tôi lại tự trách mình đã nghi oan cho bạn gái. Chúng tôi yêu nhau thêm thời gian nữa rồi bước vào hôn nhân. Cho đến một ngày, tôi vô tình biết trong khoảng thời gian hai đứa tìm hiểu nhau, chưa vượt rào, cô ấy vẫn duy trì mối quan hệ tình cảm với người cũ và giữa họ đã có quan hệ chăn gối từ trước. Điều khiến tôi sốc hơn là suốt nhiều năm, cô ấy vẫn luôn phủ nhận tất cả, bất chấp việc tôi đã nhiều lần tạo cơ hội để cô ấy nói thật.
Điều khiến tôi không thể vượt qua là cảm giác mình đã sống nhiều năm trong một lời nói dối. Mỗi lần nhớ lại những giọt nước mắt, những lời thề, những lần cô ấy khẳng định mình vô tội, tôi lại hận bản thân đã không sáng suốt. Giờ chúng tôi có hai con, nghĩ đến chuyện chia tay vì vợ lừa dối, tôi lại không nỡ. Tôi không còn tôn trọng vợ, cũng không còn nhiều tình cảm dành cho cô ấy. Tôi phải làm sao đây?
Tôi lấy vợ hai năm, có một bé gái xinh xắn. Tôi ở quê lên thành phố học và làm việc, đang làm trong ngành xây dựng, hay phải đi xa, có khi cả năm mới về thăm vợ con đôi ba lần. Vợ tôi làm việc tại Hà Nội. Lúc sắp cưới, bố mẹ không phản đối nhiều nhưng cũng không thích vì quê vợ xa, vì thế sau đó vợ phải chịu thiệt thòi rất nhiều. Bố mẹ tôi nghèo, không giúp được gì cho vợ chồng tôi, bên nhà vợ cũng vậy. Cưới xong, vợ chồng tay trắng sau khi đã sắm hết đồ đạc trong nhà (chúng tôi đang ở trọ).
Về công việc, nếu làm ở Hà Nội, lương của tôi khá thấp, hơn chục triệu đồng một chút, còn vợ khoảng chục triệu đồng nhưng thu nhập không đều. Sau khi cưới, chúng tôi có con luôn nên cũng khá vất vả. Vì vậy, tôi xin đi công trình xa để có lương gấp đôi. Nhờ đó kinh tế vợ chồng thoải mái hơn và cũng tích lũy được một khoản nhỏ. Tuy nhiên, vợ lại không muốn tôi đi xa suốt, luôn bảo tôi về. Tôi đã giải thích rất nhiều lần rằng mình cố gắng đi vài năm để tích góp vốn rồi làm việc lớn sau này. Nếu cứ mãi ở Hà Nội, với mức thu nhập hiện tại chỉ đủ ăn, trong khi hoàn cảnh hai vợ chồng trên không, dưới không, không có nền tảng hay chỗ dựa nên rất khó khăn.
Mỗi tháng, vợ giữ lương của tôi và phụ thêm chút lương của cô ấy để chi tiêu gia đình. Lương còn lại sau khi góp ít vào chi tiêu gia đình và tiền làm thêm của vợ để riêng trong tài khoản của vợ, cô ấy dùng để mua sắm hoặc chi tiêu cá nhân. Riêng khoản lương của tôi làm ở Hà Nội thì coi là tiền chung để gửi tiết kiệm. Tôi cũng không có ý kiến gì về chuyện đó, nhưng có nói với vợ rằng hai vợ chồng nên cố gắng tiết kiệm càng nhiều càng tốt để nhanh có vốn làm ăn, hoặc vay thêm mua đất sau này.
Vợ tôi lại bảo làm chồng thì phải có trách nhiệm lo cho vợ con. Cô ấy đi làm được, phụ đủ ăn là tốt lắm rồi, còn đòi hỏi gì nữa. Còn tôi muốn vợ chồng cùng chung chí hướng để làm việc lớn, không phải chỉ một mình chồng cố gắng. Các bạn cho tôi hỏi, vợ tôi suy nghĩ như vậy có đúng không? Suy nghĩ của tôi có quá đáng so với hoàn cảnh hiện tại của hai vợ chồng không?
Tôi và chồng có một con trai. Sau khi cưới được hai năm, chồng đi làm xa không ở nhà với mẹ con tôi. Lúc tôi 25 tuổi, anh ta đã đi làm xa, cuối tuần mới về. Tôi yêu anh ta và chờ đợi. Đến bây giờ, tôi đã 45 tuổi, anh ta vẫn đi làm xa và yêu cầu tôi ly dị. Bây giờ ở tuổi này, ai nhận tôi làm nữa. Anh ta chặn điện thoại tôi nhiều ngày, tôi năn nỉ van xin thì anh ta mới mở chặn.
Bây giờ tôi cảm thấy anh ta không còn yêu tôi nhưng tôi không biết làm sao khi ở tuổi này mà phải làm lại từ đầu và phải làm công việc gì, vì tôi rất muốn nuôi con trai. Khi tôi không có kinh tế, liệu tòa có cho tôi nuôi con không? Năm nay con học lớp 9 và học rất giỏi. Tôi rất hoang mang cho tương lai của mình. Xin mọi người cho lời khuyên.