Có những bí mật, nếu không nói ra thì rất nặng lòng nhưng nếu nói ra lại sợ làm tổn thương quá nhiều người.
Tôi đã giữ câu chuyện này trong lòng rất lâu và đến bây giờ, khi mọi thứ bắt đầu trở nên vượt quá giới hạn chịu đựng, tôi mới dám viết ra như một cách để tự giải thoát cho chính mình.
Chị sếp hơn tôi 2 tuổi. Chị và tôi thân nhau tới mức nhiều người trong công ty vẫn nghĩ chúng tôi là chị em họ. Từ công việc cho đến chuyện gia đình, chuyện riêng tư, chị đều kể cho tôi nghe không hề giấu diếm. Có lẽ vì vậy mà tôi luôn coi chị như một người thân thật sự, không chỉ là cấp trên.
Chị đẹp, giỏi, bản lĩnh – một người phụ nữ mà bất kỳ ai nhìn vào cũng phải nể phục. Nhưng cuộc hôn nhân của chị lại không hoàn hảo như vẻ ngoài. Chồng chị cũng là người thành đạt nhưng luôn mặc cảm vì không kiếm tiền giỏi bằng vợ. Và có lẽ vì thế, anh rất hay ghen.
Chị thường xuyên phải đi tiếp khách, gặp gỡ đối tác, đa phần là nam giới. Những cuộc gọi kiểm tra, những ánh mắt nghi ngờ, những lần cãi vã… tất cả dần trở thành điều quen thuộc trong cuộc sống hôn nhân của chị. Tôi từng nghĩ, nếu là mình, chắc tôi sẽ mệt mỏi lắm.
Nhưng rồi một ngày, chị tiết lộ với tôi bí mật khiến tôi sững sờ, không dám tin đó là thật. Chị có người khác. Không phải ai xa lạ, mà chính là mối tình đầu, người chị từng yêu sâu đậm suốt cả một thời tuổi trẻ. Điều khiến tôi bất ngờ hơn cả là cách chị kể về chuyện ngoại tình ấy rất thản nhiên, như thể đó chỉ là một phần bình thường trong cuộc sống của mình.
Từ đó, tôi trở thành “người đi kèm” trong những chuyến “công tác đặc biệt” của chị. Chị nói với chồng là đi cùng tôi để xử lý các dự án nhưng thực chất là để tiện gặp người tình. Và tất nhiên, mọi chi phí cho những chuyến đi ấy đều do người đàn ông bí mật của chị chi trả.
Bồ của chị đối xử với tôi rất tốt, tốt đến mức đôi khi tôi không rõ đó đơn thuần là sự tử tế hay cũng là một cách để giữ tôi ở lại trong bí mật của họ. Khi tôi mua xe ô tô, anh chị đã hỗ trợ tôi 200 triệu đồng, đấy là một khoản tiền rất lớn với tôi ở thời điểm đó, khi tôi đang một mình nuôi hai con nhỏ. Tôi thực sự rất biết ơn sự giúp đỡ và chăm lo của anh chị dành cho 3 mẹ con tôi.
Nhưng càng biết ơn, tôi lại càng thấy mình đang bị ràng buộc trong một điều gì đó rất khó gọi tên. Tôi từng tự nhủ, bí mật này, tôi sẽ mang theo đến hết đời. Không phán xét, không can thiệp, chỉ đứng ngoài và im lặng.
Cho đến một ngày…
Chị gọi tôi ra quán cà phê. Giọng chị hôm đó khác hẳn, không còn nhẹ nhàng, thoải mái như bao lần, mà có chút gì đó nghiêm túc, thậm chí khá căng thẳng. Chị nói rằng, chị và anh Huy (tên người tình) yêu nhau thật lòng, rằng họ không chỉ muốn dừng lại ở những cuộc gặp gỡ lén lút mà muốn có với nhau một đứa con chung.
Tôi đã rất bất ngờ. Nhưng điều khiến tôi choáng váng hơn là đề nghị ngay sau đó của chị: “Chị muốn em giúp chị… mang thai hộ anh chị một đứa con”.
Tôi gần như không tin vào tai mình. Tôi đã hỏi lại chị, hy vọng rằng mình nghe nhầm. Nhưng không, chị nhìn thẳng vào tôi và nói rất rõ ràng: “Chị không tin tưởng ai khác ngoài em”.
Chị nói, nếu tôi đồng ý, chị sẽ hỗ trợ tôi một số tiền. Đó là con số đủ lớn để thay đổi cuộc sống của ba mẹ con tôi.
Tôi im lặng rất lâu, không phải vì tôi cân nhắc số tiền đó, mà vì tôi không biết phải phản ứng như thế nào trước một đề nghị… vượt quá giới hạn như vậy.
Tôi là mẹ đơn thân. Tôi đã quá vất vả để nuôi hai đứa con khôn lớn. Tôi hiểu cảm giác mang thai, sinh con và gắn bó với một sinh linh là như thế nào. Làm sao tôi có thể mang trong mình một đứa trẻ rồi trao nó cho người khác, trong một mối quan hệ vốn đã sai trái?
Chưa kể, đó là con của chị – một người đã có gia đình riêng và người đàn ông kia cũng đã có vợ và một đứa con thơ.
Tôi không muốn mình trở thành một người góp phần phá vỡ hạnh phúc của hai gia đình. Càng không muốn một ngày nào đó, khi nhìn vào các con, tôi lại phải tự hỏi: Liệu mình có đang sống đúng với những điều vẫn dạy chúng hay không?
Tôi đã từ chối, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Chị không trách tôi, mà chỉ im lặng, rồi thở dài. Nhưng từ hôm đó, tôi cảm nhận được giữa chị em tôi đã có một khoảng cách vô hình. Mọi thứ không còn tự nhiên như trước nữa.
Sau hôm đó, tôi vẫn đi “công tác” cùng chị và mối tình đầu của chị. Những chuyến đi diễn ra đều đặn, khoảng mỗi tháng một lần.
Nhưng gần đây, tôi bắt đầu thấy sợ. Sợ một ngày nào đó, chuyện này bị phát hiện. Sợ phải đối mặt với chồng chị, một người đàn ông luôn quý mến và tôn trọng tôi. Tôi không biết lúc đó, tôi sẽ phải giải thích với anh như thế nào về sự hiện diện của mình trong tất cả những chuyện này.
Tôi cũng sợ cả chính bản thân mình. Sợ rằng, nếu cứ tiếp tục như vậy, tôi sẽ dần đánh mất ranh giới đạo đức của bản thân. Rằng một ngày nào đó, tôi sẽ trở nên chai lì với những điều sai trái.
Tôi thực lòng biết ơn chị. Biết ơn vì những gì chị đã giúp đỡ tôi. Nhưng có lẽ, lòng biết ơn không thể là lý do để tôi đánh đổi nguyên tắc sống của mình.
Giờ đây, điều khiến tôi trăn trở nhất không phải là lời đề nghị mang thai hộ nữa, mà là việc tôi nên tiếp tục hay dừng lại. Tiếp tục, nghĩa là tôi vẫn ở trong vòng xoáy này, vẫn là người giữ bí mật cho một mối quan hệ sai trái.
Dừng lại. Có thể tôi sẽ mất đi một công việc tốt, mất đi một người chị mà tôi từng rất trân quý. Nhưng có lẽ, có những lúc trong cuộc đời, chúng ta buộc phải lựa chọn.
Giữa ơn nghĩa và đúng sai. Giữa sự an toàn trước mắt và sự bình yên lâu dài trong tâm hồn… tôi vẫn đang loay hoay giữa lựa chọn đó.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Theo cơ quan công an, đường dây này đã thu gom heo bệnh từ nhiều địa phương như Phú Thọ, Tuyên Quang, vận chuyển về Hà Nội để giết mổ, tiêu thụ.
Hiện danh sách trường học sử dụng thực phẩm từ Công ty TNHH thực phẩm Cường Phát chưa được công bố. Nhiều trường học đã phát đi thông báo để trấn an học sinh, phụ huynh.
Giữa đêm 31-3, Trường tiểu học Thị trấn Yên Viên (Hà Nội) đăng thông báo cho biết trước sự quan tâm, lo lắng của phụ huynh và tập thể cán bộ, giáo viên, nhân viên, nhà trường đã khẩn trương tiến hành kiểm tra, rà soát toàn bộ hồ sơ, chứng từ, nguồn cung ứng thực phẩm đã và đang được sử dụng trong công tác nuôi dưỡng, chăm sóc học sinh tại trường.
Theo nhà trường, Công ty cổ phần Dịch vụ Suất ăn công nghiệp Hà Nội đang cung cấp thực phẩm cho trường có hợp tác với nhiều nhà cung cấp thực phẩm như: MeatDeli, Massan, Vissan, Cường Phát...
"Nhà trường đã rà soát, kiểm tra lại toàn bộ từ đầu năm đến ngày 31-3 thì không thấy có thực phẩm của Công ty Cường Phát đưa vào trường. Mong các bác phụ huynh hiểu và yên tâm" - nhà trường thông báo.
Cũng theo Trường tiểu học Thị trấn Yên Viên, vào sáng 30-3, đoàn kiểm tra an toàn vệ sinh thực phẩm Hà Nội đã có buổi làm việc với Công ty cổ phần Dịch vụ Suất ăn công nghiệp Hà Nội, lấy mẫu kiểm nghiệm tinh bột và thịt.
Đoàn đã kiểm tra 15 điều kiện an toàn thực phẩm, trong đó có việc sử dụng thực phẩm, nguyên liệu thực phẩm có nguồn gốc rõ ràng và đảm bảo an toàn.
Qua kết luận tại buổi làm việc, Công ty cổ phần Suất ăn công nghiệp Hà Nội đảm bảo các điều kiện an toàn thực phẩm, có khả năng tiếp tục cung cấp suất ăn cho nhà trường. Do vậy, trường vẫn sử dụng nguồn thực phẩm cung cấp cho bữa ăn bán trú này.
Trao đổi với Tuổi Trẻ Online sáng 1-4, cô Trần Thị Thanh Nga - Phó hiệu trưởng Trường tiểu học Thị trấn Yên Viên - cho biết từ ngày 5-9-2025 trường bắt đầu tiếp nhập thực phẩm từ công ty Cổ phần Suất ăn công nghiệp Hà Nội. Trong quá trình ký hợp đồng, trường yêu cầu chỉ nhận nguồn thịt từ Meat deli.
Trường có 900 học sinh ăn bán trú mỗi ngày. Để bảo đảm công tác an toàn vệ sinh thực phẩm, nhà trường phân công nhân sự kiểm tra thực phẩm, truy xuất nguồn gốc mỗi ngày lúc 5h30 sáng mỗi ngày.
"Sau khi nghe thông tin xôn xao trên mạng, không phải chỉ phụ huynh hoang mang, mà nhà trường cũng rất lo lắng, bởi chúng tôi và cả con cái cũng ăn bán trú ở trường.
Ngay trong ngày 31-1 nhà trường đã yêu cầu các giáo viên gửi lại hết minh chứng thực phẩm từ đầu năm để truy xuất lại từng mã. Thực sự rất may mắn vì không dính một bữa bào của Cường Phát", cô Nga nói và cho biết hiện bữa ăn bán trú của trường vẫn đang diễn ra bình thường.
Ngay khi cơ quan chức năng khởi tố vụ án, cùng với những thông tin ban đầu về các trường học có ký kết với đơn vị cung ứng suất ăn có liên quan đến đường dây tiêu thụ thịt bệnh, trong các nhóm phụ huynh, nhiều người bày tỏ sự lo ngại và lựa chọn giải pháp trước mắt là cho con ngừng ăn tại trường.
Sau khi nhận được thông tin, nhiều phụ huynh xin dừng ăn bán trú cho con và yêu cầu nhà trường minh bạch - Ảnh: N.BẢO - D.LIỄU
Chị H. - phụ huynh đang có con theo học tại Trường THCS Văn Quán chia sẻ rất hoang mang khi tối 31-3 trên một số báo chí đã đăng tải trường có sử dụng suất ăn của công ty này. Ngay tối qua chị đã xin phép cho con từ mai không ăn bán trú ở trường nữa.
"Phụ huynh gửi con ăn bán trú và chỉ còn biết trông cậy vào nhà trường, đơn vị cung cấp suất ăn. Vì vậy, khi nghe thông tin trường có hợp đồng với đơn vị liên quan đến thịt bẩn khiến tất cả phụ huynh đều lo lắng.
Hậu quả không chỉ trước mắt mà còn ảnh hưởng lâu dài đến sức khỏe các con", chị H. nói và cho hay đã dự định đưa con đi kiểm tra sức khỏe để an tâm hơn.
Không chỉ dừng ở việc lo lắng, nhiều ý kiến yêu cầu nhà trường phải có trách nhiệm giải trình rõ ràng về nguồn thực phẩm. Anh M. (Hà Đông) nói: "Cái phụ huynh cần là ban giám hiệu trả lời thông tin báo chí đưa có đúng không… nếu có liên quan thì phải cho con đi khám sức khỏe".
Điều khiến phụ huynh thêm bất an là việc nhận biết thịt nhiễm bệnh không dễ dàng. Trong nhiều trường hợp, thực phẩm vẫn có thể được chế biến và tiêu thụ mà không có dấu hiệu bất thường ngay lập tức.
Phụ huynh Đỗ Tiến Hưng (Yên Viên, Hà Nội) cho biết có con ăn bán trú từ lớp 1 đến lớp 5 tại Trường tiểu học Thị trấn Yên Viên. Khi thấy một loạt danh sách trường học ở Hà Nội có nguy cơ sử dụng thực phẩm của công ty Cường Phát trôi nổi trên mạng, chưa rõ đúng sai khiến anh hoang mang.
Theo ghi nhận của Tuổi Trẻ Online, Trường tiểu học Đình Xuyên, xã Phù Đổng, Hà Nội cũng đang nhận thực phẩm từ công ty Cổ phần dịch vụ Suất ăn công nghiệp Hà Nội.
Sáng 1-4, một phụ huynh có con học tại đây bày tỏ khi biết công ty Cổ phần dịch vụ Suất ăn công nghiệp Hà Nội nhập thịt lợn bệnh từ công ty Cường Phát cho các trường học, phụ huynh này đã rất hoang mang.
Theo phụ huynh này, sáng cùng ngày giáo viên chủ nhiệm đã gửi tin nhắn vào nhóm Zalo của lớp và cho biết nhà trường đang rà soát, kiểm tra lại các chứng từ về nguồn gốc thực phẩm đã được sử dụng trong công tác bán trú tại trường.
Tuy nhiên đến thời điểm hiện tại trường vẫn chưa phát hiện sản phẩm nào liên quan đến công ty Cường Phát. Ngày 1-4, công tác ăn bán trú tại trường vẫn diễn ra bình thường.
"Nghe thông tin thì phụ huynh nào cũng hoang mang, vì con cái là tất cả của bố mẹ. Bây giờ chỉ mới nghe thông tin trường báo không nhập thực phẩm nào liên quan đến công ty Cường Phát thì chúng tôi chưa tin. Trường cần phải có công văn và các minh chứng rõ ràng", phụ huynh này nói.
Công ty Suất ăn công nghiệp Hà Nội cung cấp thực phẩm cho Trường THCS Văn Quán và Trường Tiểu học Đình Xuyên - Ảnh: D.LIỄU - N.BẢO
Phụ huynh N.T.N. cho biết có con đang học lớp 1 và 3 tại Trường tiểu học Đình Xuyên. "Nhà trường thông báo để trấn an, phụ huynh vẫn chưa yên tâm, đang rất bất an và không biết nên cho con ăn bán trú nữa hay không. Mong các cơ quan chức năng sớm vào cuộc để làm rõ mọi việc", chị N. nói.
Cũng làm trong lĩnh vực thực phẩm và thường xuyên cung cấp cho trường học, khu công nghiệp, chị M.H. (Hà Đông) đang có con theo học tại trường THCS cho rằng việc truy xuất nguồn gốc không quá phức tạp nếu nhà trường làm đúng quy trình.
"Đầu vào của trường hoặc bếp ăn đều phải có hồ sơ, chứng từ. Dù có thể dùng nhiều nhà cung cấp, nhưng khi yêu cầu thì phải chứng minh được rõ ràng. Ngay cả khi đơn vị cung cấp trúng thầu, họ vẫn phải được duyệt thực đơn và hồ sơ nhà cung cấp trước khi đưa thực phẩm vào trường học.
Không thể chấp nhận việc cho rằng "không rõ nguồn gốc", bởi đây là vấn đề liên quan trực tiếp đến sức khỏe học sinh", chị H. thắng thắn bày tỏ.
Nhiều phụ huynh mong muốn các trường học nhanh chóng công khai nguồn cung thực phẩm, hợp đồng với đơn vị cung cấp, cũng như quy trình kiểm soát an toàn thực phẩm để siết chặt quản lý, đảm bảo bữa ăn an toàn cho các con.
Ngày 4-4, thông tin từ UBND xã Mỹ An, tỉnh Tây Ninh cho biết ông P.V.H., 55 tuổi ngụ ấp 7, xã Mỹ An nghi nhiễm bệnh dại đã qua đời.
Qua điều tra dịch tễ cho thấy khoảng tháng 6-2025, ông H. sang nhà anh trai ở ấp 6, xã Mỹ An thì bị chó nhà người anh cắn vào ngón tay trái gây nhiều vết thương rỉ máu.
Anh trai ông H. là chủ con chó vào can thiệp cũng bị con chó cắn. Sau đó khoảng 6 ngày, con chó đã chết. Lúc cắn người, con chó chưa được tiêm phòng bệnh dại.
Lúc bị chó cắn, ông H. chỉ lấy ớt và đất đắp lên vết thương. Sau đó ông có đi tiêm phòng bệnh dại nhưng chỉ tiêm được một mũi. Người anh trai không tiêm phòng.
Đến ngày 30-3, ông H. có dấu hiệu mệt mỏi không đi làm nổi, sốt, sợ gió, nuốt khó. Sau đó gia đình chuyển lên bệnh viện tại TP.HCM. Bệnh nhân được chẩn đoán theo dõi bệnh dại, suy hô hấp.
Đến ngày 2-4, gia đình nhận thấy bệnh nhân có tiên lượng nặng nên đã xin đưa về.
Sở Nông nghiệp và Môi trường tỉnh Tây Ninh cho biết trong năm 2025 và từ đầu năm 2026 đến nay, trên địa bàn xã Mỹ An chưa ghi nhận tình trạng bệnh dại trên chó mèo.
Khi con chó cắn người và bị chết, gia đình người anh trai đã chôn sau vườn và không báo địa phương.
Trong ngày 2-4, người anh trai ông H. cũng đã xét nghiệm bệnh dại và kết quả âm tính. Hai con chó khác trong nhà này cũng đang khỏe mạnh, không có dấu hiệu bất thường.
Cơ quan chức năng đã hướng dẫn gia đình sử dụng các biện pháp phòng chống dịch, thực hiện phun xịt khử trùng, vận động các hộ chăn nuối chó mèo trên địa bàn không thả rông ra đường, đồng thời tích cực thực hiện việc tiêm phòng bệnh dại chó mèo đúng định kỳ.
Tôi và chồng cưới nhau 8 năm, có một con gái đang học lớp 1. Ba năm trước, tôi mang bầu lần thứ 2 nhưng không may bị thai ngoài tử cung. Khi phát hiện, thai đã khá lớn phải phẫu thuật, đồng thời cắt luôn một bên vòi trứng. Kể từ đó, dù rất mong muốn, tôi vẫn chưa thể sinh thêm con.
Thấy tôi áp lực, chồng động viên, rằng dù sao chúng tôi cũng có con gái rồi, không cần quá lo lắng. Đợi vài năm nữa, nếu vẫn không thể mang thai, chúng tôi có thể nghĩ đến phương pháp thụ tinh bằng ống nghiệm.
Mỗi lần nghe chồng nói vậy, tôi đều thấy mình thật sự may mắn vì có một người chồng tâm lý, yêu thương vợ.
Rồi một ngày, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ. Cô ấy tự giới thiệu là Thanh - đồng nghiệp làm cùng phòng với chồng tôi. Và chính vì làm cùng phòng, nên cô ấy biết chồng tôi đang trong “tầm ngắm” của một nữ đồng nghiệp khác. Người đó chưa chồng, xinh đẹp.
Thanh nói, là phụ nữ, lại từng bị chồng phản bội, cô ấy không muốn tôi lại rơi vào cảnh giống cô ấy nên nhắn tôi để ý “giữ chồng”. Ở cơ quan, Thanh sẽ thay tôi để ý mọi chuyện.
Thanh nhắn với tôi: “Chuyện em nhắn với chị đừng để anh ấy biết nhé. Dù sao cũng là đồng nghiệp, mỗi ngày đều nhìn mặt nhau”. Và cứ thế, đều đặn mỗi ngày, mỗi tuần, chồng tôi tăng ca về muộn, hay có dịp đi đâu, nay trà nước chỗ nào, Thanh đều nhắn cho tôi biết.
Lúc đầu, tôi cho rằng cô ấy quá nhiều chuyện. Tám năm sống chung, tính chồng tôi thế nào, chẳng lẽ tôi còn không hiểu rõ. Anh ấy luôn nghiêm túc, đàng hoàng, đặc biệt ghét chuyện lăng nhăng.
Nhưng một ngày, Thanh nhắn cho tôi, nói hôm nay cô gái kia kêu thèm trà sữa. Chồng tôi lập tức đặt mua trà sữa cho cả phòng. Tối đó, tôi hỏi chồng: “Nay anh mua trà sữa cho em nào ở cơ quan à?”. Anh ấy nhìn tôi thoáng sững sờ như muốn hỏi làm sao mà tôi biết, sau đó nhẹ cười trả lời: “Vừa rồi anh được tăng bậc lương nên khao nhẹ trà sữa, cà phê cho mọi người ấy mà. Em cài gián điệp trong cơ quan anh à?”.
Anh ấy đùa nhưng tôi thấy không vui, linh cảm có vẻ như có gì đó không ổn lắm. Một lần khác, Thanh nhắn tôi: “Nay em thấy con bé kia đưa cho chồng chị một túi đồ, hình như mua áo cho chồng chị. Chị xem có phải không?”.
Đúng tối đó, chồng tôi mang về 3 cái áo sơ mi kẻ ca rô mới. Anh nói, cửa hàng gần cơ quan giảm giá, mấy anh đồng nghiệp đi mua nên rủ đi. Tôi cáu kỉnh với chồng: “Thôi anh đừng lừa em nữa. Xưa nay anh có tự mua quần áo bao giờ. Là ai mua tặng anh phải không?”. Chồng hỏi tôi đang nói bậy bạ cái gì thế, có ai mua áo tặng anh thì đã phúc 3 đời.
Anh ấy còn gắt gỏng, bảo tôi dạo này đổi tính đổi nết, toàn ăn nói, nghĩ ngợi linh tinh. Nhưng những thông tin mà Thanh nói với tôi đều trùng khớp, chỉ có điều qua anh thì mọi chuyện theo chiều hướng khác.
Kể từ đó, tôi hay để ý điện thoại của chồng, nhiều lần còn lén lút dò mật khẩu. Một lần chồng bắt gặp, anh đọc luôn mật khẩu cho tôi mở vào. Anh nói, mật khẩu là kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi, anh chưa từng đổi. Chỉ vì bao năm nay tôi không hỏi nên anh không nói.
Tôi cũng để ý giờ đi giờ về của anh, xem cách anh ăn mặc như thế nào. Có gì lạ tôi đều thắc mắc. Và lần nào anh ấy cũng trả lời trôi chảy như đã chuẩn bị sẵn phương án để đối phó.
Cho đến một hôm, Thanh nhắn cho tôi: “Thấy con bé kia kể là chồng chị nói chị không sinh được nữa, mà bố mẹ anh ấy thì áp lực con trưởng phải có con trai. Anh ấy còn đùa là cho anh ấy gửi bé kia một đứa con đấy!”.
Đọc dòng tin nhắn này thì tôi không nhịn nổi nữa. Những chuyện đó, nếu chồng tôi không nói ra thì ai biết. Hóa ra, anh chỉ giả vờ tử tế, thâm tâm cũng coi thường, chán nản vì tôi không còn khả năng sinh con.
Tối đó, vợ chồng tôi căng thẳng tột cùng. Tôi nhắc lại chuyện anh vì một ly trà sữa cho tình nhân mà mua luôn cho cả phòng, nhắc lại chuyện mấy cái áo sơ mi anh nói tự mua thực chất là do người tình tặng, và cả chuyện anh nhờ người ta đẻ con trai. Cuối cùng, không kìm chế nổi cảm xúc, tôi gào lên: “Đúng là cha nào con nấy, anh cũng ngoại tình, gái gú hệt bố anh thôi”.
Tôi vừa dứt lời đã nhận từ chồng một cái tát đau điếng: “Em nói luyên thuyên gì cũng được, đừng có lôi bố mẹ tôi vào đây”. Tôi ôm mặt, cái tát rất đau, nhưng không đau bằng cõi lòng tôi lúc ấy. Anh ta đánh tôi. Từ trước tới giờ một câu nói nặng cũng không có. Giờ sự thật bị phanh phui, anh ấy lộ rõ bộ mặt thật rồi.
Sau khi bình tĩnh lại, anh nói anh đánh tôi là sai, còn những chuyện khác là do tôi tự vẽ. Anh ấy nói tôi hình như mắc vấn đề về tâm lý, nên đi khám bệnh.
Tôi cười chua chát. Cuộc hôn nhân này đã không còn giữ được nữa rồi. Trong cơn tức giận, tôi lôi máy tính ngồi viết đơn ly hôn. Dù anh giải thích, níu kéo nhưng lòng tôi đã quyết, không ai có thể thay đổi được.
Chưa đầy một năm sau ly hôn, tôi biết tin anh cưới vợ mới. Tôi vào trang cá nhân của anh, thấy anh đăng ảnh cưới gắn tên tài khoản Thanh Thanh với dòng trạng thái: “Vầng dương mới của tôi”. Cô dâu Thanh Thanh kia đứng cạnh chồng tôi trong tà váy cưới tươi xinh, rạng rỡ. Tôi tự hỏi, sao cô này cũng tên là Thanh nhỉ?
Tôi nhắn tin cho bạn thân chồng cũ, cũng là đồng nghiệp của anh, hỏi có phải hai người họ đã dan díu nhau từ khi vợ chồng tôi còn chưa ly hôn hay không? Anh ta trả lời: “Không phải, chồng em mà em còn không rõ à? Thanh Thanh thích chồng em lâu rồi nhưng cậu ấy không có tính đó. Chính là thời điểm em hay ghen tuông, vợ chồng lục đục, cô ta luôn ở bên động viên, chia sẻ. Sau khi bọn em quyết định ly hôn, chính Thanh là người giúp chồng em vượt qua cú sốc đổ vỡ đó. Anh cũng không hiểu sao bọn em lại phải đến nông nỗi ấy”.
Tôi sững sờ. Giờ thì tôi mới hiểu ra mọi chuyện. Chính là cô ta lấy lòng chồng tôi không được nên quyết định phá đám từ tôi. Cô ấy từng bước từng bước một gieo cho tôi nỗi nghi ngờ, mất niềm tin vào chồng rồi tự dựng lên mọi chuyện. Và tôi đã tin cô ta như một kẻ ngốc, mỗi ngày lại dùng sự nghi ngờ của mình đẩy chồng tôi vào vòng tay cô ấy.
Vợ chồng một khi đã không có sự tin tưởng, đổ vỡ là chuyện sớm muộn mà thôi. Khi tôi biết được sự thật, hối hận thì đã quá muộn...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.