Theo tờ Nhân dân Nhật báo, một nông dân ở huyện Nguyên Dương, tỉnh Hồng Hà, Vân Nam, Trung Quốc, đã bị rắn hổ mang ẩn nấp trong đám cỏ cắn vào ngón tay khi đang làm việc trên đồng. Ông lập tức xuất hiện các triệu chứng nhiễm độc, bao gồm sưng, đau vết thương, chóng mặt và mệt. Trong cơn hoảng loạn, vợ ông đã trực tiếp hút nọc độc bằng miệng.
Sau khi người nông dân được đưa đến bệnh viện cấp cứu, vợ ông bắt đầu cảm thấy tê môi và lưỡi. Cảm giác tê dần lan ra mặt và tay chân. Ngày hôm sau, bà cảm thấy yếu ớt và đau nhức toàn thân. Gia đình liền đưa bà đến Bệnh viện Nhân dân số 3 tỉnh Hồng Hà để điều trị.
Các bác sĩ giải thích rằng sau khi người nông dân bị rắn hổ mang cắn, chất độc thần kinh đã xâm nhập vào cơ thể ông. Người vợ đã hút nọc độc ra, khiến niêm mạc miệng tiếp xúc trực tiếp với nồng độ nọc rắn cao, dẫn đến ngộ độc nọc rắn thứ phát. Chất độc thần kinh nhanh chóng xâm nhập vào máu, gây ra các triệu chứng như tê liệt toàn thân. Nếu việc điều trị bị trì hoãn dù chỉ một chút, cả 2 người đều có thể phải đối mặt với các tình trạng nguy kịch như suy hô hấp và rối loạn nhịp tim, đe dọa tính mạng bất cứ lúc nào.
Sau khi đánh giá nhanh, bệnh viện xác định con rắn là rắn hổ mang Bengal, một loài rắn bản địa của Vân Nam. Họ ngay lập tức tiêm thuốc giải độc cho cả 2 người, đồng thời làm sạch vết thương và khử độc. Sau điều trị, các triệu chứng tê toàn thân của cả 2 bệnh nhân dần thuyên giảm, các chỉ số sinh tồn ổn định và họ đã qua khỏi nguy hiểm.
Bệnh viện cảnh báo rằng việc hút vết cắn của rắn độc có thể dễ dàng gây ngộ độc thứ phát cho người cứu hộ. Vết rắn cắn là những vết thương nhỏ như lỗ kim và hầu hết nọc độc đã nhanh chóng thấm vào mô dưới da và máu. Việc hút bằng miệng đơn giản là không đủ để loại bỏ nọc độc đã ngấm sâu. Hơn nữa, việc cố gắng rạch vết thương để dẫn nọc độc ra ngoài là cực kỳ nguy hiểm, có thể gây chảy máu ồ ạt, làm tăng khả năng nhiễm trùng và dễ dẫn đến loét, hoại tử mô, làm tăng tốc độ lan truyền độc tố và làm trầm trọng thêm tình trạng của nạn nhân.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Việt Nam sau khi phê chuẩn Công ước về Quyền của người khuyết tật (CRPD) đã từng bước hoàn thiện pháp luật tiệm cận chuẩn mực quốc tế, với nền tảng là Luật Người khuyết tật 2010 và Hiến pháp 2013, qua đó xác lập nguyên tắc bình đẳng, không phân biệt đối xử và bảo đảm quyền tiếp cận trong các lĩnh vực cơ bản.
Tuy nhiên, khoảng cách giữa luật và thực thi vẫn còn lớn, đòi hỏi tiếp tục cải cách.
Pháp luật Việt Nam đã thiết lập nguyên tắc bình đẳng và không phân biệt đối xử, tạo cơ sở pháp lý để bảo vệ người khuyết tật trước các hành vi xâm phạm. Hệ thống trợ giúp xã hội được mở rộng đáng kể, bao gồm trợ cấp hằng tháng, cấp thẻ bảo hiểm y tế miễn phí và hỗ trợ giáo dục thông qua miễn giảm học phí, học bổng.
Bên cạnh đó, giáo dục hòa nhập được thúc đẩy mạnh mẽ, giúp ngày càng nhiều trẻ khuyết tật có cơ hội học tập trong môi trường phổ thông. Ngoài ra các quy định về tiếp cận hạ tầng và dịch vụ công, đặc biệt trong môi trường số, đã bắt đầu được triển khai.
Những thành tựu này là bước tiến quan trọng trong việc thiết lập khung chính sách và thể chế. Tuy nhiên phần lớn các kết quả vẫn dừng ở mức định hình chính sách, trong khi việc triển khai trên thực tế chưa đồng bộ. Nhiều công trình công cộng chưa bảo đảm tiêu chuẩn tiếp cận, nguồn lực dành cho giáo dục hòa nhập còn hạn chế.
Bên cạnh các thành tựu, hệ thống pháp luật hiện hành vẫn bộc lộ nhiều hạn chế đáng kể.
Trước hết, cơ chế giám sát và chế tài còn yếu dẫn đến tình trạng nhiều quy định về tiếp cận công trình công cộng không được thực hiện đầy đủ, những tòa nhà thiếu đường dốc, thang máy hoặc hệ thống chỉ dẫn phù hợp. Điều này làm cho pháp luật có nguy cơ trở thành "luật trên giấy".
Thứ hai, các cơ quan và doanh nghiệp chưa có nghĩa vụ rõ ràng trong việc điều chỉnh môi trường làm việc, học tập hoặc dịch vụ để phù hợp với người khuyết tật. Thứ ba, chính sách hiện nay vẫn thiên về trợ cấp hơn là phát triển năng lực; các hỗ trợ về đào tạo nghề, khởi nghiệp và tiếp cận tín dụng còn hạn chế, làm gia tăng nguy cơ phụ thuộc.
Thứ tư, sự thiếu liên kết liên ngành giữa giáo dục, y tế và lao động khiến quá trình hỗ trợ bị gián đoạn. Ví dụ, người khuyết tật có thể được học hòa nhập nhưng sau khi tốt nghiệp lại gặp khó khăn trong tìm kiếm việc làm.
Cuối cùng, định kiến xã hội vẫn là rào cản lớn khi nhiều người khuyết tật bị đánh giá thấp năng lực và bị hạn chế cơ hội tham gia thị trường lao động. Những hạn chế này cho thấy pháp luật Việt Nam hướng tới đảm bảo và tạo cơ hội bình đẳng cho người khuyết tật song sự công bằng thực chất vẫn chưa đạt được.
Cần luật hóa rõ ràng yêu cầu các cơ quan và doanh nghiệp chủ động điều chỉnh môi trường làm việc, học tập và dịch vụ (ví dụ: phần mềm đọc màn hình, bàn ghế chuyên dụng). Đồng thời bảo đảm các công trình và sản phẩm được thiết kế để tất cả mọi người đều có thể sử dụng ngay từ đầu.
Bên cạnh đó, cần quy định rõ trách nhiệm pháp lý của các chủ thể, đồng thời thiết lập cơ chế giám sát độc lập và chế tài đủ mạnh nhằm xử lý hiệu quả các vi phạm. Đây là điều kiện then chốt để chuyển từ "có quyền trên giấy" sang "có khả năng thực hiện quyền".
Phát triển hạ tầng và khả năng tiếp cận, luật hóa tiêu chuẩn bắt buộc, tăng cường kiểm tra và áp dụng chế tài nghiêm minh. Đồng thời cần mở rộng khả năng tiếp cận trong môi trường số, bảo đảm các nền tảng như dịch vụ công trực tuyến, ngân hàng và giáo dục trực tuyến đều thân thiện với người khuyết tật.
Về công nghệ hỗ trợ, Nhà nước cần có chính sách trợ giá thiết bị hỗ trợ như xe lăn điện, máy trợ thính, phần mềm đọc màn hình. Cần khuyến khích phát triển công nghệ, đặc biệt là trí tuệ nhân tạo, để hỗ trợ tiếp cận thông tin.
Việc tích hợp công nghệ vào giáo dục và việc làm cũng giúp người khuyết tật nâng cao khả năng tự chủ, giảm phụ thuộc vào trợ cấp.
Về hoàn thiện an sinh xã hội, cần điều chỉnh mức trợ cấp phù hợp với chi phí sống và "chi phí khuyết tật", mở rộng phạm vi bảo hiểm y tế sang phục hồi chức năng và thiết bị hỗ trợ, cả phát triển nhà ở xã hội theo hướng tiếp cận. Điều này giúp chuyển từ bảo đảm tối thiểu sang tạo nền tảng phát triển năng lực.
Cần có chính sách ưu đãi thuế cho doanh nghiệp tuyển dụng người khuyết tật, xây dựng quỹ hỗ trợ khởi nghiệp và đổi mới đào tạo nghề theo hướng gắn với nhu cầu thị trường, đặc biệt trong lĩnh vực công nghệ và dịch vụ số. Những giải pháp này còn nâng cao phẩm giá và vị thế xã hội của người khuyết tật.
Cuối cùng, cần hoàn thiện cơ chế chống phân biệt đối xử thông qua việc bổ sung các chế tài cụ thể đối với hành vi kỳ thị. Tập trung đẩy mạnh truyền thông nhằm thay đổi nhận thức xã hội theo hướng tôn trọng và ghi nhận năng lực của người khuyết tật. Tăng cường sự tham gia của người khuyết tật trong quá trình xây dựng và giám sát chính sách, phát triển công tác xã hội chuyên nghiệp...
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Theo Tencent News, mới đây, các bác sĩ khoa Nhi của Bệnh viện trực thuộc Đại học Trung Sơn Thâm Quyến (Trung Quốc) đã tiếp nhận bé trai 6 tuổi nhập viện trong tình trạng cơ thể xuất hiện dày đặc các mảng bầm tím và tụ máu bất thường.
Gia đình rất hoang mang khi thấy con nổi đầy vết bầm dù không va chạm mạnh, thậm chí lo sợ bé mắc bệnh bạch cầu.
Khi thăm khám, bác sĩ nhận thấy chỉ số huyết sắc tố và tiểu cầu của bệnh nhi vẫn nằm trong giới hạn bình thường. Tuy nhiên, số lượng bạch cầu ái toan lại tăng vọt bất thường.
Kết quả kiểm tra chuyên sâu cho thấy tiểu cầu của bé bị rối loạn chức năng, không thể hoạt động bình thường trong quá trình đông máu. Đồng thời, chỉ số IgE toàn phần cũng tăng cao rõ rệt.
Sau nhiều lần xét nghiệm phân bằng phương pháp cô đặc mẫu, các bác sĩ phát hiện trứng giun móc và sau đó tiếp tục nuôi cấy tìm thấy ấu trùng giun móc trong phân bệnh nhi. Bé được chẩn đoán mắc rối loạn chức năng tiểu cầu liên quan tăng bạch cầu ái toan do nhiễm ký sinh trùng.
Khi truy tìm nguyên nhân, gia đình cho biết trước đó khoảng 1 tuần, bé từng ăn thịt nướng cuốn xà lách sống tại nhà hàng. Theo nhận định của bác sĩ, đây nhiều khả năng chính là nguồn lây khiến trẻ nhiễm ký sinh trùng.
Sau khi được điều trị bằng thuốc tẩy giun đường uống, tình trạng của bé cải thiện rõ rệt. Một tuần sau tái khám, tỉ lệ bạch cầu ái toan đã giảm mạnh từ 46,2% xuống còn 9,6%, cơ thể cũng không xuất hiện thêm vết bầm mới.
Giun móc là một trong những loại ký sinh trùng đường ruột nguy hiểm nhưng thường bị xem nhẹ. Mặc dù bệnh không gây tử vong ngay lập tức, nhưng lại âm thầm làm tổn hại sức khỏe qua nhiều năm, gây thiếu máu, suy dinh dưỡng và ảnh hưởng nghiêm trọng đến chất lượng cuộc sống, đặc biệt ở trẻ em và phụ nữ mang thai.
Bệnh giun móc là một bệnh lý nhiễm ký sinh trùng phổ biến, chủ yếu xảy ra tại các vùng khí hậu nhiệt đới và cận nhiệt đới, nơi điều kiện vệ sinh môi trường còn hạn chế.
Tác nhân gây bệnh là hai loài giun tròn ký sinh trong đường ruột người, gồm Ancylostoma duodenale và Necator americanus. Chúng bám vào niêm mạc ruột non để hút máu, lâu ngày dẫn đến thiếu máu mạn tính, suy dinh dưỡng, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe con người.
Nguyên nhân chính gây bệnh giun móc là do con người tiếp xúc với đất nhiễm ấu trùng giun móc từ phân người bệnh thải ra. Trong điều kiện ẩm ướt và vệ sinh kém, trứng giun trong phân phát triển thành ấu trùng. Ấu trùng này có thể xâm nhập vào cơ thể người qua hai con đường chính:
-Qua da: Thường gặp nhất là khi đi chân đất trên nền đất nhiễm ấu trùng. Ấu trùng chui qua da, theo đường máu đến phổi, rồi được ho lên và nuốt xuống ruột.
-Qua đường tiêu hóa: Khi ăn uống phải thực phẩm hoặc nước bị nhiễm phân chứa ấu trùng, đặc biệt với loài Ancylostoma duodenale.
Một khi đã vào trong ruột non, ấu trùng phát triển thành giun trưởng thành, bám vào niêm mạc ruột và bắt đầu hút máu, gây tổn thương cho cơ thể.
Đáng chú ý, rau sống nếu không được rửa sạch kỹ hoặc chế biến an toàn có thể trở thành "cầu nối" đưa ký sinh trùng vào cơ thể.
Bác sĩ khuyến cáo phụ huynh cần chú ý khi trẻ xuất hiện các dấu hiệu bất thường như tự nhiên nổi bầm tím, va chạm nhẹ cũng tím tái, đau bụng kéo dài, biếng ăn, da xanh xao hoặc xét nghiệm máu cho thấy bạch cầu ái toan tăng cao. Đây có thể là tín hiệu cảnh báo nhiễm ký sinh trùng.
Để phòng ngừa, các loại rau lá xanh cần được rửa thật kỹ và nên chần hoặc nấu chín trước khi ăn, đặc biệt với trẻ nhỏ. Sau khi chơi đất cát hoặc tiếp xúc bùn đất, trẻ không nên dùng tay cầm thức ăn ngay mà cần rửa tay sạch bằng xà phòng.Theo các bác sĩ, ăn rau sống không đồng nghĩa hoàn toàn với "lành mạnh", bởi nếu chế biến không đảm bảo vệ sinh, nguy cơ nhiễm ký sinh trùng vẫn có thể xảy ra.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Gia Đình
Bị mẹ bỏ rơi 2 tuần trong khách sạn, bé trai nói câu khiến nhiều người nghẹn lòng

Báo South China Morning Post ngày 31-3 chia sẻ câu chuyện một cậu bé 6 tuổi ở miền trung Trung Quốc đã bị bỏ lại một mình trong khách sạn hơn hai tuần. Các nhân viên khách sạn đã động lòng và chăm sóc cậu bé như người thân trong gia đình.
Theo Đài truyền hình tỉnh Hà Nam (Trung Quốc), cậu bé tên Chengcheng đã cùng người mẹ 25 tuổi, họ Yue, nhận phòng khách sạn vào tháng 2-2026. Ban đầu, người mẹ thường đi ra ngoài vào ban đêm và quay lại vào ban ngày. Tuy nhiên kể từ đầu tháng 3, cô không quay trở lại và không để lại bất kỳ thông tin liên lạc nào.
Trong hơn nửa tháng, Chengcheng sống một mình trong phòng khách sạn. Cậu bé thường trò chuyện với nhân viên dọn phòng, xin họ những cái ôm và thường ngồi cuộn mình bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Một khoảnh khắc gây xúc động mạnh trên mạng xã hội là khi Chengcheng hỏi chiếc loa thông minh trong phòng rằng nó có cha mẹ không.
Sau đó, cậu bé nói: "Cháu muốn mẹ quay về".
Xót xa trước hoàn cảnh của cậu bé, các nhân viên khách sạn đã thay phiên nhau chăm sóc, mua đồ ăn và trái cây cho em.
Một nhân viên dọn phòng thậm chí đã trở thành "mẹ tạm thời", dành thời gian trò chuyện và chơi đùa với Chengcheng mỗi ngày.
Sau những nỗ lực kêu gọi công khai của khách sạn cùng sự vào cuộc của cảnh sát địa phương, mẹ ruột của cậu bé đã quay trở lại vào ngày 24-3.
Cô Yue đã quỳ xuống xin lỗi con trai. Cô giải thích rằng do bệnh tật, lo sợ lây nhiễm cho con và gánh nặng nợ nần chồng chất đã khiến cô quẫn trí bỏ lại con.
Đáp lại mẹ, Chengcheng an ủi: "Mẹ ơi, con không trách mẹ đâu. Con có thể tự chăm sóc bản thân mình. Con đã là đàn ông rồi, con muốn lớn thật nhanh để bảo vệ mẹ".
Trước khi rời đi để trở về quê nhà dưới sự hỗ trợ của chính quyền, Chengcheng đã lau nước mắt cho nhân viên dọn phòng thân thiết, xin số điện thoại và hứa sẽ giữ liên lạc.
Một nhân viên khách sạn xúc động nói với cô Yue: "Ban đầu chúng tôi đều ghét cô. Chúng tôi chỉ hy vọng cô đừng bao giờ bỏ lại Chengcheng nữa. Nếu sau này quay lại, cô có thể ở lại miễn phí".
Truyền thông Trung Quốc cho biết cô Yue xuất thân từ một gia đình nghèo khó và không kết hôn với cha của Chengcheng. Cô có một em gái bị khuyết tật mà chi phí điều trị đã tiêu tốn hơn 100.000 nhân dân tệ (khoảng 14.000 USD).
Do hoàn cảnh gia đình Yue quá khó khăn, liên đoàn phụ nữ địa phương đã tạm thời sắp xếp cho Chengcheng ở cùng một gia đình nhận nuôi có điều kiện tài chính tốt hơn. Cậu bé hiện đã bắt đầu đi học mầm non vì trước đó chưa từng được giáo dục chính quy.
Luật sư Zhang Huimin tại Bắc Kinh cho biết hành vi của cô Yue có thể vi phạm Luật Bảo vệ trẻ vị thành niên Trung Quốc. Trong những trường hợp nghiêm trọng, hành vi này có thể cấu thành tội bỏ rơi trẻ em với mức án tù lên đến 5 năm.
Một người theo dõi trên mạng thông cảm: "Yue sinh Chengcheng khi mới 19 tuổi. Cô ấy vẫn còn rất trẻ và chưa biết cách làm một người mẹ tốt".
Trong khi một người khác viết: "Không có lý do gì để bỏ rơi con cái. Tôi hy vọng cô ấy trở về không phải vì sợ áp lực dư luận, mà vì cô ấy thực sự nhận ra trách nhiệm của mình với tư cách là một người mẹ".

