Hồi còn độc thân, tôi từng được một người theo đuổi suốt gần ba năm. Anh hiền lành, điềm đạm, công việc ổn định, lúc nào cũng kiên nhẫn với tôi. Nhưng khi ấy tôi cho rằng anh quá nhạt, không biết lãng mạn, ngoại hình bình thường, chưa có nhà riêng nên từ chối để đến với người đàn ông khiến mình rung động hơn.
Người tôi chọn nói chuyện rất khéo, lãng mạn, có nhiều tài lẻ, luôn biết làm tôi vui và hứa hẹn đủ điều về tương lai. Hơn nữa, gia đình anh có điều kiện, anh đã có căn hộ chung cư ở thành phố. Tôi tin mình đã gặp đúng người nên quyết định yêu và kết hôn. Chúng tôi cưới nhau được hơn bốn năm, hiện có một bé trai. Thu nhập của hai vợ chồng khoảng hơn 40 triệu đồng mỗi tháng, nếu biết vun vén, cũng đủ để có cuộc sống ổn định.
Nhưng sau khi cưới, tôi mới nhận ra hôn nhân khác rất xa tình yêu. Mỗi ngày đi làm về, tôi lại tất bật nấu cơm, giặt giũ, dọn dẹp, tắm cho con, cho con ăn rồi ru con ngủ. Chồng ăn xong là cầm điện thoại xem video hoặc chơi game đến khuya. Cuối tuần tôi mong anh phụ tôi dọn dẹp nhà cửa thì anh bảo cả tuần đi làm mệt, muốn được nghỉ ngơi. Dù thu nhập của anh cao hơn tôi, anh rất hiếm khi chủ động đưa tiền sinh hoạt. Mỗi tháng tôi đều phải nhắc, anh mới chuyển vài triệu rồi bảo cứ chi trước, thiếu thì đưa sau. Tiền học của con, tiền điện nước, tiền chợ, tiền bỉm sữa… hầu hết đều do tôi đứng ra lo liệu, nhiều tháng còn phải lấy cả tiền tiết kiệm bù vào.
Gia đình chồng tôi thuộc diện có điều kiện. Bố mẹ chồng có nhà cửa, đất đai, kinh tế dư dả nhưng từ ngày cưới đến giờ chưa bao giờ chủ động hỗ trợ con cháu một khoản nào, dù chỉ là tiền sữa hay món quà nhỏ cho cháu nội. Ngược lại, mỗi khi ông bà có việc, từ giỗ chạp, sửa nhà đến những khoản chi phát sinh, vợ chồng tôi đều phải góp. Có lần mẹ chồng còn bảo vợ chồng tôi biếu thêm tiền để ông bà dưỡng già vì con nhà bà hàng xóm thế này thế kia.
Chồng tôi chưa bao giờ đứng ra bảo vệ hay chia sẻ với vợ. Anh luôn cho rằng bố mẹ nói gì cũng đúng, còn tôi phải biết nhịn. Anh lại khá nóng tính. Mỗi khi tôi góp ý, anh cho rằng tôi hay cằn nhằn, so đo. Có những hôm anh đi liên hoan với bạn bè đến nửa đêm mới về, thậm chí có hôm đi qua đêm, tôi gọi không thèm nghe máy. Tôi ôm con ngủ mà vừa lo cho anh vừa thấy cô đơn trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Chồng tôi chỉ được cái rất nhiệt tình đưa vợ con đi chơi. Tôi chỉ cần rủ đưa con đi đâu đó chơi là anh đồng ý ngay, dù bận cũng sắp xếp để đi. Ngoài ra, các ngày lễ, ngày kỷ niệm anh vẫn nhớ và tặng quà cho tôi. Đó cũng là điều khiến tôi thấy được an ủi và chưa bị “biến mất” sau cưới.
Vài ngày trước, tôi vô tình thấy trên mạng xã hội người từng theo đuổi mình đăng ảnh cả gia đình đi du lịch. Nhìn nụ cười của vợ chồng anh và hai đứa con, lòng tôi bỗng chùng xuống. Lòng miên man nghĩ về quá khứ, cũng có chút tiếc nuối vì mình đã chọn sai người.
Tôi vẫn muốn giữ gia đình cho con nhưng càng sống càng thấy mệt mỏi và lạc lõng. Không biết tôi còn cố gắng được bao lâu. Có ai có hoàn cảnh tương tự đã cải thiện được chồng không, xin hãy cho tôi lời khuyên.
Tôi 41 tuổi, bạn bè hay gặp đều khen tôi sang trọng. Tôi sinh ra trong gia đình có nền nếp, bố mẹ và anh em luôn yêu thương, đùm bọc nhau. Là người làm kinh doanh nên tôi có thói quen suy nghĩ rất kỹ trước mọi quyết định. Tinh thần tôi khá vững vàng, cuộc sống ổn định do chính mình tạo dựng. Xung quanh tôi có nhiều bạn bè tốt, thành đạt, chúng tôi thường cùng nhau làm từ thiện ở những vùng quê khó khăn hay bệnh viện. Nhưng phía sau vẻ bình yên đó là một nỗi đau tôi giấu kín suốt nhiều năm, liên quan đến người chồng mà mọi người vẫn gọi là trụ cột gia đình.
Chồng tôi 47 tuổi, cao ráo, gương mặt hiền lành. Nhìn bên ngoài, chúng tôi là một gia đình đủ đầy với hai con đủ nếp đủ tẻ. Tôi luôn chăm lo từng bữa ăn, tự nấu những món anh thích, dành thời gian chia sẻ với chồng. Nhưng dường như với anh, như vậy vẫn chưa đủ. Anh làm việc ơ hờ, thường xuyên tụ tập bạn bè nhậu nhẹt thâu đêm. Rồi tôi phát hiện anh ngoại tình nhiều năm với một cô nhân viên quán karaoke. Họ nhắn tin cho nhau mỗi ngày, hẹn hò ở nhà hàng, quán cà phê, thậm chí qua đêm bên ngoài.
Cô gái ấy thích khoe cuộc sống trên mạng xã hội. Những bức ảnh ăn uống, vui chơi, những góc chụp có chiếc chìa khóa xe quen thuộc, một cánh tay hay chiếc áo thấp thoáng cũng đủ để tôi nhận ra người đàn ông đi cùng là ai. Tôi âm thầm chụp lại những tin nhắn, đọc từng dòng chữ và đau đớn từng ngày. Nhiều đêm tôi khóc một mình, vừa nghĩ cách giải quyết vừa sợ ảnh hưởng đến các con.
May mắn là tôi có những người bạn tốt để tâm sự. Bạn tôi khuyên hãy giữ bố cho các con, bởi con không có cha sẽ chịu nhiều thiệt thòi. Bạn nói việc anh ấy giấu giếm cũng cho thấy phần nào còn nghĩ đến vợ con. Nếu sau này có chuyện xảy ra, những bằng chứng tôi giữ sẽ có lợi cho mình. Quan trọng nhất là phải bình tĩnh và tịnh tâm. Nhịn không phải vì nhu nhược mà để lòng mình được yên.
Từ lâu tôi không còn hỏi chồng đi đâu, làm gì. Có mặt ở nhà thì biết hôm nay anh về, không có mặt thì biết anh lại có cuộc hẹn khác. Tôi chỉ lo các con ngày càng lớn, rồi sẽ hiểu chuyện và đặt câu hỏi về bố mẹ. Tôi cũng lo con gái sau này gặp phải người chồng giống mẹ nó từng gặp. Sau mỗi ngày làm việc, tôi dành toàn bộ thời gian cho các con. Tôi nấu ăn, chơi đùa, đưa con đi gặp bạn bè cùng trang lứa, tạo niềm vui cho chúng. Những lúc rảnh, tôi nghe những bài giảng về sự nhẫn nhịn, buông bỏ và cách sống an yên.
Hiện tại, tôi chỉ mong công việc thuận lợi và các con khỏe mạnh. Chúng là cả bầu trời hạnh phúc của tôi. Thỉnh thoảng cả nhà đi du lịch, nhìn chồng ôm khư khư chiếc điện thoại với đủ mọi sắc thái trên gương mặt, tôi chỉ thấy buồn cười hơn là đau đớn. Nhìn các con cười vô tư, tôi lại tự nhủ phải cố gắng vì chúng. Tôi không còn trách móc nhiều nữa. Có lẽ đó là nghiệp của anh, cũng có thể anh nghĩ mình đang vướng nghiệp với tôi. Điều tôi mong nhất bây giờ là mỗi ngày trôi qua đều bình yên, sức khỏe và sự an nhàn đến với bản thân, các con và mọi người xung quanh.
Tôi 65 tuổi, chồng đã mất hơn 10 năm nay. Tôi có hai con, các con gần 30 tuổi và đều đã lập gia đình. Trong thời gian chung sống, vợ chồng tôi mua được mảnh đất 700 m (chủ yếu là tiền tôi làm ra). Có quãng thời, tôi mang mảnh đất thế chấp vay ngân hàng, hiện tại đã trả xong, các con cũng góp trả một phần. Giờ toàn bộ giấy tờ nhà đất mang tên tôi. Tôi đã cắt cho mỗi con 200 m để làm nhà.
Vấn đề nảy sinh khi tôi có bạn trai. Hiện tại các con đang ép tôi sang tên phần đất tôi đã cắt cho các con. Các con sợ tôi kết hôn với bạn trai mới và các con sẽ bị thiệt. Tôi sợ nếu sang tên rồi, các con không nuôi tôi nữa thì sao. Mong mọi người cho tôi xin phương án tối ưu.
Tôi yêu em hơn hai năm, hơn em 10 tuổi, quen nhau từ khi em còn là sinh viên năm ba. Đó là một tình yêu trong sáng, đẹp đẽ và hai đứa nhiều lần về chơi với gia đình hai bên. Tôi trưởng thành hơn, còn em khá non trẻ, lười và dễ nóng giận. Đa số việc nhà tôi làm hết, chỉ cần chuyện nhỏ em cũng dễ nổi nóng. Cứ khoảng hai tháng một lần, tôi lại muốn dừng lại với em để em nhìn nhận lại lỗi sai rồi thay đổi, thế nhưng mọi thứ cứ lặp đi lặp lại như vậy. Tôi thương em rất nhiều, một phần vì thấy em khổ. Tôi cũng nghĩ với tính cách của em, sẽ khó có người yêu lâu dài. Mối tình trước của em cũng chỉ kéo dài hơn một năm rồi kết thúc.
Khi em ra trường, tôi giúp chuyển trọ để đi làm gần hơn. Sau này tôi mới biết em đã liên lạc và có tình cảm với một người đàn ông U40 cùng trường, trong khi em mới 25 tuổi. Khi chuyển trọ, em nói tôi cứ từ từ lên vì ít hôm nữa bố em sẽ lên. Trong nửa tháng đó, em lại thường xuyên ngủ cùng người đàn ông kia. Những lần tôi lên phòng trọ, thường thấy xe của anh ta ở đó. Có lần tôi đến gõ cửa, em chỉ bảo về đi, tôi lại lặng lẽ quay về. Đến lần thứ hai, tôi chủ động hẹn người kia ra quán cà phê nói chuyện. Cả ba cùng ngồi xuống và mọi chuyện mới vỡ lẽ. Tôi biết em đã quen người đó từ trước tết.
Em nói yêu tôi trong khi vẫn đón nhận và ngủ với người khác. Khi mọi chuyện bại lộ, em áp lực và không biết chọn ai. Người đàn ông kia thì kiểm soát rất mạnh, không cho em liên lạc với tôi, liên tục qua lại với em. Cuối cùng em... không chọn ai cả. Tôi dừng lại, còn người kia vẫn nhắn tin. Một thời gian sau tôi lên thăm em, không còn thấy xe của người đàn ông U40 nữa, thay vào đó lại xuất hiện một người khác. Đêm nào tôi cũng thấy cậu ấy chở em về rồi ở lại phòng ngủ. Chỉ hơn một tháng mà mọi thứ thay đổi quá nhanh, tôi nghĩ em đã luôn chuẩn bị sẵn phương án dự phòng cho mình, hết người này đến người khác. Tôi bị phản bội và cảm thấy em thay đổi chóng mặt.
Em thường nói dối cả gia đình nên những lỗi nhỏ không sửa, dần trở thành lỗi lớn, làm tổn thương cả những người thật lòng yêu em. Người đàn ông U40 kia cũng rất đau lòng vì em từng nói tôi chỉ là bạn, còn với anh ta là lần đầu tiên. Trong khi lúc quen tôi, em từng nói điều tương tự, dù tôi biết trước đó em đã có bạn trai. Đến giờ tôi vẫn còn thương em, nhưng nghĩ lại em đã quá phũ phàng với tôi và với nhiều người khác.
Tôi nghĩ em có những khuyết điểm nhưng không chịu sửa đổi, lâu dần trở thành bản chất và gây hệ lụy cho những người xung quanh. Nếu cứ sống như vậy, em sẽ khó tìm được hạnh phúc thật sự. Em thường yêu theo cách một chiều: để người khác thương, lo lắng và vun vén cho mình, còn bản thân lại chưa biết trân trọng hay xây dựng tình cảm. Tôi từng nghĩ sau này em sẽ rất khổ. Khi còn phước sẽ có người đến bên cạnh, khi hết phước có thể em sẽ chật vật về công việc, tài chính và cả tình cảm. Tôi sống tử tế, có trách nhiệm nhưng công việc cũng bận rộn, có giai đoạn ít quan tâm em hơn. Khi xảy ra chuyện, tôi từng tha thứ và mong em quay về sửa sai. Tôi hứa sẽ quan tâm nhiều hơn, bù đắp nhiều hơn, nhưng em đã không quay lại mà chọn bước tiếp.
Có lẽ sai lầm của tôi là đặt tình cảm vào một người chưa đủ chín chắn. Một mối quan hệ mà chỉ một người cố gắng, một người gồng mình chịu đựng thì đến lúc nào đó sẽ gãy. Tôi tâm sự chỉ để mọi người thấy rằng cuộc sống đôi khi có những sự thật rất éo le. Mong được các bạn chia sẻ cùng tôi.