Tôi 36 tuổi, chồng 39 tuổi. Hôm nay là một ngày rất đặc biệt – kỷ niệm tròn năm năm chúng tôi lấy nhau. Năm năm, nếu so với một đời người thì không quá dài, nhưng đủ để một cô gái bước qua những bỡ ngỡ của hôn nhân, đủ để một người đàn ông học cách đặt gia đình lên trước cái tôi, và đủ để hai con người từng nhiều lần bất đồng quan điểm có thể ngồi lại bên nhau, nhìn nhau bằng ánh mắt dịu dàng hơn, bao dung hơn.
Tháng 4/2021 có lẽ là một trong những tháng hạnh phúc nhất cuộc đời tôi. Đó là lần đầu tiên tôi được dắt tay người đàn ông hơn mình 3 tuổi bước vào lễ đường, giữa những lời chúc phúc, những cái ôm và ánh mắt gửi gắm của gia đình hai bên. Tôi còn nhớ rất rõ cảm giác khi ấy: vừa hạnh phúc, vừa lo lắng. Hạnh phúc vì tìm được người mình muốn gắn bó, lo lắng vì biết rằng phía trước là một hành trình dài mà tôi chưa từng trải qua.
Ngày đó, tôi nghĩ hôn nhân chỉ cần yêu là đủ. Nhưng rồi tôi hiểu, hôn nhân không chỉ là tình yêu, mà còn là trách nhiệm, là sự nhường nhịn, là những đêm mất ngủ, là những lần mâu thuẫn tưởng chừng không thể dung hòa. Chúng tôi đến với nhau không phải bằng một tình yêu ồn ào. Anh thẳng tính, đôi khi nóng nảy. Tôi lại là người nhiều cảm xúc, hay suy nghĩ và cũng khá cứng đầu trong quan điểm của mình.
Những ngày đầu chung sống, những khác biệt tưởng chừng nhỏ nhặt lại trở thành lý do cho những cuộc cãi vã kéo dài. Có những tối, hai vợ chồng ngồi quay lưng vào nhau chỉ vì một câu nói vô tình, một quan điểm trái ngược về cách sống, cách chi tiêu, cách đối xử với người thân. Tôi từng tự hỏi: “Phải chăng mình đã sai khi bước vào cuộc hôn nhân này quá sớm?”. Còn anh, có lẽ cũng từng nghĩ: “Tại sao vợ mình lại khó hiểu đến vậy?”. Nhưng rồi, cuộc sống không cho chúng tôi quá nhiều thời gian để giận dỗi.
Con trai đầu lòng ra đời, bé năm nay đã 4 tuổi. Và tôi, lần đầu làm mẹ, bước vào một thế giới hoàn toàn khác. Tôi đã khóc rất nhiều sau khi sinh con. Không chỉ vì những cơn đau thể xác, mà vì cảm giác mình bất lực khi nghe con khóc mà không biết làm sao để dỗ. Những đêm con quấy, tôi lóng ngóng, hoang mang, mệt mỏi. Và rồi, tôi bị mẹ chồng mắng vì không biết cách chăm sóc con. Những lời trách móc khi ấy như những nhát dao cứa vào lòng một người phụ nữ vừa sinh xong còn đầy nhạy cảm. Tôi tủi thân. Tôi cảm thấy mình không đủ tốt. Tôi từng ngồi ôm con mà nước mắt rơi, tự hỏi tại sao hành trình làm mẹ lại khắc nghiệt đến thế.
Và giữa những lúc như vậy, vợ chồng tôi lại cãi nhau. Anh đứng giữa tôi và bố mẹ anh, loay hoay không biết phải làm sao cho tròn vai. Tôi chỉ mong được anh bảo vệ, thấu hiểu. Sự bất đồng quan điểm giữa chúng tôi càng lúc càng nhiều. Tôi muốn nuôi con theo cách của mình – nhẹ nhàng, lắng nghe, không áp đặt. Anh lại quen với cách dạy con nghiêm khắc mà anh từng được dạy. Mỗi lần tranh luận là một lần căng thẳng. Nhưng có một điều tôi chưa từng phủ nhận: anh chưa bao giờ bỏ mặc mẹ con tôi. Dù mệt mỏi, anh vẫn dậy giữa đêm thay tã, pha sữa. Dù áp lực công việc, anh vẫn cố gắng về nhà sớm hơn để tôi có thể nghỉ ngơi một chút. Có thể anh chưa nói được những lời ngọt ngào nhưng luôn hành động.
Năm năm qua, điều khiến tôi biết ơn nhất không phải là những món quà vào dịp đặc biệt, mà là sự thay đổi của anh và cả của tôi. Từ một người đàn ông hay cãi lại vợ vì không chịu thua trong tranh luận, anh dần học cách lắng nghe. Từ một người đặt cái tôi lên trên, anh bắt đầu nói câu “Anh xin lỗi” nhiều hơn. Từ một người từng nghĩ “đàn ông không cần phải thể hiện cảm xúc”, anh trở nên biết ơn, tử tế và có trách nhiệm hơn với gia đình hai bên.
Có những lần tôi thấy anh chủ động hỏi thăm bố mẹ tôi, lo lắng cho ông bà như chính bố mẹ mình. Có những lần anh lặng lẽ làm việc nhà khi tôi mệt, không cần tôi phải nhắc. Và có những tối, khi con ngủ rồi, anh nói với tôi rằng: “Cảm ơn em đã sinh con cho anh. Cảm ơn em đã ở lại”. Chỉ một câu nói ấy thôi cũng đủ để tôi thấy mọi mệt mỏi đều xứng đáng.
Hiện tại, tôi đang mang thai đứa con thứ hai. Những tháng ngày sắp tới chắc chắn sẽ lại là một thử thách mới. Tôi biết sẽ có thêm những đêm thức trắng, những áp lực tài chính, những lo lắng chồng chất. Nhưng lần này, tôi không còn sợ như trước nữa. Vì tôi biết, bên cạnh tôi là một người đàn ông đã trưởng thành hơn rất nhiều sau năm năm hôn nhân. Chúng tôi không còn cãi nhau vì những chuyện nhỏ nhặt. Nếu có bất đồng, cả hai chọn cách ngồi xuống nói chuyện thay vì to tiếng. Chúng tôi dần tìm được tiếng nói chung trong cách nuôi dạy con, trong cách ứng xử với gia đình hai bên. Không phải vì một người thay đổi hoàn toàn để giống người kia, mà vì cả hai học cách tôn trọng sự khác biệt.
Tôi hiểu rằng, để một người đàn ông thay đổi không phải dễ dàng nhưng anh đã làm được. Không phải vì tôi ép buộc, mà vì anh thật sự muốn xây dựng một gia đình hạnh phúc. Năm năm trước, tôi bước vào hôn nhân với nhiều kỳ vọng. Năm năm sau, tôi nhận ra điều quý giá nhất không phải là một cuộc sống hoàn hảo, mà là một người bạn đời sẵn sàng cùng mình đi qua sóng gió. Chúng tôi từng có những lúc tưởng như không thể hiểu nhau nhưng chính những va chạm ấy lại dạy chúng tôi cách bao dung. Chính những lần bị bố mẹ chồng mắng, những lần nước mắt rơi vì tủi thân, lại khiến tôi và anh học cách đứng về phía nhau nhiều hơn.
Tôi biết ơn anh vì đã không để tôi một mình trong những ngày tháng khó khăn nhất của tuổi làm mẹ. Tôi biết ơn anh vì đã trở thành một người chồng có trách nhiệm, một người cha yêu thương con, một người con biết nghĩ cho bố mẹ hai bên. Và hơn hết, tôi biết ơn anh vì đã cùng tôi đi qua chặng đường năm năm hôn nhân với tất cả sự nỗ lực. Gia đình nhỏ của chúng tôi không giàu có, không hoàn hảo nhưng chúng tôi có nhau; có tiếng cười của con trai 4 tuổi mỗi chiều tan làm, có những bữa cơm giản dị nhưng ấm áp, có những cái nắm tay lặng lẽ khi một trong hai người mệt mỏi.
Hôn nhân, sau tất cả, không phải là chuyện đúng sai, thắng thua. Hôn nhân là chuyện hai người cùng nhìn về một hướng, cùng muốn bảo vệ tổ ấm của mình. Nhân kỷ niệm năm năm ngày cưới, tôi viết những dòng này không chỉ để nhìn lại chặng đường đã qua, mà còn để nói lời cảm ơn tới anh – người đàn ông đã cùng tôi trưởng thành.
“Cảm ơn anh vì đã thay đổi để tốt hơn, không chỉ cho bản thân anh mà cho cả gia đình nhỏ của chúng ta. Cảm ơn anh vì đã học cách biết ơn, tử tế và có trách nhiệm với những người xung quanh. Cảm ơn anh vì đã luôn nắm tay em, kể cả khi chúng ta không hiểu nhau”.
Phía trước chắc chắn vẫn còn nhiều thử thách. Tôi sắp sinh con thứ hai. Chúng tôi sẽ lại bắt đầu một hành trình mới, nhiều lo âu nhưng cũng đầy hy vọng. Nhưng tôi tin rằng, chỉ cần còn giữ được sự trân trọng và biết ơn dành cho nhau, chúng ta sẽ còn đi cùng nhau rất lâu. Năm năm không phải là quá dài, nhưng đủ để tôi hiểu rằng mình đã chọn đúng người. Và nếu được quay lại tháng 4/2021, giữa những ánh đèn và tiếng vỗ tay hôm ấy, tôi vẫn sẽ chọn nắm tay anh – người đàn ông hơn tôi 3 tuổi, từng nhiều lần cãi nhau với tôi vì bất đồng quan điểm, nhưng hôm nay đã trở thành một người chồng, người cha mà tôi tự hào. Cảm ơn anh vì 5 năm đã qua. Và cảm ơn anh vì những năm tháng sắp tới.
Tôi đang cảm thấy rất mệt mỏi và mất phương hướng trong cuộc sống hôn nhân của mình. Điều khiến tôi buồn nhất không phải là một vấn đề cụ thể, mà là cảm giác hai vợ chồng ngày càng không hiểu nhau, đặc biệt trong suy nghĩ và cách nhìn nhận về trách nhiệm gia đình.
Chồng tôi sống tình cảm, hay quan tâm đến người khác. Tuy nhiên, đôi khi tôi cảm thấy anh ấy dành sự quan tâm đó cho người ngoài nhiều hơn cho chính gia đình mình. Gần đây, anh chia sẻ về một người bạn bị mất việc và dự định cho bạn vay 10 triệu đồng để trang trải cuộc sống. Khi nghe điều đó, tôi thực sự rất sốc, vì trong khi gia đình vẫn còn nhiều khó khăn, anh lại sẵn sàng giúp đỡ người khác với số tiền không nhỏ.
Hiện tại, gia đình tôi nợ bố mẹ đẻ và người thân bên ngoại tiền xây nhà khoảng 3,8 cây vàng (tương đương hơn 600 triệu đồng). Khoản nợ này khiến tôi luôn cảm thấy áp lực và lo lắng nhưng chồng lại có suy nghĩ chưa cần trả ngay, chỉ khi nào bố mẹ tôi có việc cần mới tính đến. Điều này khiến tôi rất bất an, vì tôi luôn cảm thấy mình đang mang nợ bên gia đình mà chưa có kế hoạch rõ ràng để giải quyết.
Thu nhập của hai vợ chồng không quá dư dả. Tôi là người lo chi tiêu chính cho hai con với mức lương 12 triệu đồng mỗi tháng, còn chồng lo trả nợ tiền nhà. Cuộc sống vẫn cần phải tính toán, cân nhắc từng khoản chi. Nhưng tôi cảm thấy chồng có phần chủ quan và lạc quan về tài chính, trong khi tôi luôn phải cân nhắc rất kỹ.
Gần đây, chúng tôi xảy ra mâu thuẫn lớn khi chị gái chồng cho anh vay 100 triệu đồng với lý do ban đầu là để mua ôtô. Trong khi gia đình tôi vẫn còn nợ và chưa ổn định tài chính, việc nghĩ đến mua ôtô khiến tôi lo lắng. Tuy nhiên, điều khiến tôi sốc hơn là chồng không dùng số tiền đó để phục vụ nhu cầu thiết yếu mà lại đem đi mua vàng với mục đích chờ giá lên để bán kiếm lời. Trong bối cảnh giá vàng đang ở mức cao, tôi cảm thấy việc này tiềm ẩn nhiều rủi ro, giống như hình thức đầu tư mang tính may rủi.
Khi tôi góp ý, chồng tỏ ra khó chịu, nóng giận và nói rằng tôi không cần phải quan tâm đến việc này. Điều đó khiến tôi cảm thấy mình không được tôn trọng trong những quyết định tài chính quan trọng của gia đình. Tôi cũng rất ngại chia sẻ thẳng với chồng về trách nhiệm đối với bên ngoại, vì nhà tôi không có con trai. Tôi sợ nếu mình nói nhiều, anh sẽ nghĩ tôi thiên về bên ngoại và sau này không còn quan tâm đến bố mẹ tôi nữa.
Gần đây, tôi cảm thấy dần mất động lực trong việc chia sẻ và vun đắp mối quan hệ vợ chồng. Mỗi lần nói chuyện dễ dẫn đến tranh cãi nên tôi chọn im lặng nhưng trong lòng ngày càng nặng nề và áp lực. Tôi không biết nên tiếp tục im lặng để giữ hòa khí hay thẳng thắn nói chuyện với chồng? Tôi cũng không biết làm thế nào để chồng có thể hiểu được áp lực và suy nghĩ của mình. Rất mong nhận được tư vấn để tôi có thể tháo gỡ những khúc mắc hiện tại và tìm lại sự cân bằng trong cuộc sống gia đình.
Tôi lấy vợ hai năm, có một bé gái xinh xắn. Tôi ở quê lên thành phố học và làm việc, đang làm trong ngành xây dựng, hay phải đi xa, có khi cả năm mới về thăm vợ con đôi ba lần. Vợ tôi làm việc tại Hà Nội. Lúc sắp cưới, bố mẹ không phản đối nhiều nhưng cũng không thích vì quê vợ xa, vì thế sau đó vợ phải chịu thiệt thòi rất nhiều. Bố mẹ tôi nghèo, không giúp được gì cho vợ chồng tôi, bên nhà vợ cũng vậy. Cưới xong, vợ chồng tay trắng sau khi đã sắm hết đồ đạc trong nhà (chúng tôi đang ở trọ).
Về công việc, nếu làm ở Hà Nội, lương của tôi khá thấp, hơn chục triệu đồng một chút, còn vợ khoảng chục triệu đồng nhưng thu nhập không đều. Sau khi cưới, chúng tôi có con luôn nên cũng khá vất vả. Vì vậy, tôi xin đi công trình xa để có lương gấp đôi. Nhờ đó kinh tế vợ chồng thoải mái hơn và cũng tích lũy được một khoản nhỏ. Tuy nhiên, vợ lại không muốn tôi đi xa suốt, luôn bảo tôi về. Tôi đã giải thích rất nhiều lần rằng mình cố gắng đi vài năm để tích góp vốn rồi làm việc lớn sau này. Nếu cứ mãi ở Hà Nội, với mức thu nhập hiện tại chỉ đủ ăn, trong khi hoàn cảnh hai vợ chồng trên không, dưới không, không có nền tảng hay chỗ dựa nên rất khó khăn.
Mỗi tháng, vợ giữ lương của tôi và phụ thêm chút lương của cô ấy để chi tiêu gia đình. Lương còn lại sau khi góp ít vào chi tiêu gia đình và tiền làm thêm của vợ để riêng trong tài khoản của vợ, cô ấy dùng để mua sắm hoặc chi tiêu cá nhân. Riêng khoản lương của tôi làm ở Hà Nội thì coi là tiền chung để gửi tiết kiệm. Tôi cũng không có ý kiến gì về chuyện đó, nhưng có nói với vợ rằng hai vợ chồng nên cố gắng tiết kiệm càng nhiều càng tốt để nhanh có vốn làm ăn, hoặc vay thêm mua đất sau này.
Vợ tôi lại bảo làm chồng thì phải có trách nhiệm lo cho vợ con. Cô ấy đi làm được, phụ đủ ăn là tốt lắm rồi, còn đòi hỏi gì nữa. Còn tôi muốn vợ chồng cùng chung chí hướng để làm việc lớn, không phải chỉ một mình chồng cố gắng. Các bạn cho tôi hỏi, vợ tôi suy nghĩ như vậy có đúng không? Suy nghĩ của tôi có quá đáng so với hoàn cảnh hiện tại của hai vợ chồng không?
Tôi 26 tuổi, kỹ sư công trình, đến với bạn gái khi bản thân chán nản, chỉ muốn tìm người để giải khuây, trong khi em lại có cảm tình với tôi, yêu vô lý trí. Sau hai tháng mập mờ, tôi có tình cảm với em, cả hai quyết định sống chung. Chuyện chẳng có gì khi tôi quyết định sang Nhật để kiếm chút vốn khi về nước và muốn có cuộc sống tốt đẹp hơn. Em chuyên ngành kỹ thuật, có đam mê tiếng Nhật nên học rất tốt, đang giảng dạy tại một trung tâm tiếng Nhật. Khi phỏng vấn đậu đơn hàng đi Nhật, bạn gái dạy tôi tiếng, từ đây hay xảy ra mâu thuẫn trong cách học. Có lẽ phương pháp dạy học của em không phù hợp với tôi, hoặc tôi học không như kỳ vọng của em, vì thế xảy ra những bất đồng nho nhỏ nhưng qua ngày mới lại vui vẻ.
Tháng vừa rồi, em dạy khá nhiều, bị stress trong công việc, stress cả trong việc học nâng cao, lại thêm áp lực từ tôi. Tôi luôn nghĩ bạn gái phải dạy tiếng Nhật, hai người sẽ dành nhiều thời gian học cùng nhau, thực tế tháng đó gần như không học được bao nhiêu. Em mệt mỏi vì mọi thứ, còn kết quả học của tôi cũng chỉ bình bình, không tiến bộ, lại vô tình tạo thêm áp lực cho em. Vì tháng 11 tôi sang Nhật làm việc nên cả hai dự định đầu tháng 7 sẽ về ra mắt hai gia đình. Đến khi bố mẹ tôi đề cập, em tỏ ra sợ hãi, né tránh. Tôi vào Sài Gòn để nói chuyện rõ ràng thì mới biết trong thời gian stress, em chia sẻ rất nhiều với một cậu học sinh mới quen, giữa hai người đã nảy sinh tình cảm.
Tôi thực sự sốc khi biết chuyện. Dạo này tôi mất ăn mất ngủ, không biết phải làm gì khi hai người vẫn sống chung nhà nhưng em lại để ý đến người khác. Em nói sợ khi tôi sang Nhật em sẽ cô đơn nên không muốn cưới để bị ràng buộc. Em còn cho rằng tôi thụ động, thiếu chí tiến thủ, không quan tâm đến cảm xúc của người yêu. Hơn hết, em đang có cảm giác yêu người kia, muốn được người đó che chở.
Tôi không biết phải làm gì để níu kéo tình cảm này. Tôi nghĩ chỉ cần còn yêu nhau sẽ vượt qua được mọi thứ. Bạn gái tôi là người tốt, giỏi, từng đổ vỡ một lần rồi mới đến với tôi. Em đảm đang, xinh xắn, hiền lành, chịu khó, lại cùng quê, cùng tuổi với tôi.
Từ khi nhắc đến chuyện cưới, em như trở thành người khác. Em sợ hãi, mất dần cảm giác với tôi, bắt đầu nghĩ nhiều về tương lai và lại đem lòng yêu một người ở Hà Nội, dù chỉ quen hơn một tháng. Tối vẫn ở cùng tôi nhưng em luôn nhắn tin, thích nghe những lời quan tâm, ngọt ngào từ người đó. Chúng tôi đã nói chuyện và thống nhất cho em hai tháng để suy nghĩ và lựa chọn. Giờ tôi không biết nên làm gì để ghi điểm lại trong mắt em. Tôi sắp đi Nhật 3 năm, liệu có nên tiếp tục níu kéo không? Lý trí và con tim tôi vẫn hướng về em. Tôi muốn chăm sóc, bảo vệ và bù đắp cho em vì trước đây đã vô tâm với cảm xúc của em. Hơn nữa, em cũng là mối tình đầu của tôi. Tôi rất mong nhận được chia sẻ và lời khuyên từ mọi người. Chân thành cảm ơn.