Bà Lillian Droniak là một influencer (người có ảnh hưởng) với hơn 5 triệu người theo dõi tên TikTok qua tài khoản “Bà nội Droniak”. Hôm 11/6, bà chia sẻ video kể chuyện ban quản lý nơi cư trú gửi văn bản cảnh cáo do tổ chức các bữa tiệc sai quy định cộng đồng.
Đại diện viện dưỡng lão viết trong thư: “Nhiều cư dân phàn nàn tiếng ồn từ phòng bà. Hoạt động mời rượu vi phạm nghiêm trọng quy định an toàn”.
Bức thư giải thích ban quản lý khuyến khích cư dân giao lưu nhưng cấm các hoạt động tụ tập ồn ào. Dữ liệu camera an ninh đầu tháng 6 ghi nhận nhiều khách rời khỏi phòng bà Droniak lúc 1h sáng. Đại diện cơ sở cho biết sẽ hạn chế quyền sử dụng tiện ích chung và xem xét lại tư cách lưu trú đối với cư dân vi phạm giờ giới nghiêm.
Bà Droniak cho biết bản thân phải trả mức phí sinh hoạt 12.000 USD mỗi tháng. “Tôi chi trả số tiền lớn để sống ở đây. Tôi sẽ tiếp tục tụ tập, uống rượu và trò chuyện cùng bạn bè tới khuya. Không ai cản trở tôi”, bà nói.
Ngày 12/6, bà đăng video quay cảnh bàn trang điểm có ly rượu mạnh martini và cho biết ban quản lý không thể ngăn cấm thói quen giải trí cá nhân trong những năm tháng cuối đời.
Trả lời truyền thông, đại diện của bà Droniak cho biết hai bên đã giải quyết xong sự việc. Ban quản lý tiếp tục cho phép bà đón khách tới khuya nhưng yêu cầu ngừng cung cấp đồ uống có cồn.
Bà Droniak chuyển vào viện dưỡng lão từ tháng 6/2024 sau sự cố ngã gãy chân. Hồi tháng 3, bà tổ chức sinh nhật lần thứ 96 tại đây.
Tin Gốc: Vnexpress

Ở vùng ngoại ô Kolkata thuộc bang West Bengal (Ấn Độ), có một "khu rừng" đặc biệt khiến nhiều người lần đầu nhìn thấy đều ngỡ rằng đó là hàng nghìn cây mọc chen chúc với nhau. Thế nhưng trên thực tế, toàn bộ khung cảnh ấy thuộc về một cây duy nhất, cây đa The Great Banyan.
Cây đa The Great Banyan nằm trong khuôn viên Vườn bách thảo Acharya Jagadish Chandra Bose. Thực tế, chưa ai dám chắc chính xác tuổi của cây đại thụ này bởi không có tài liệu chính thức. Nhưng các chuyên gia dự đoán nó ít nhất 250 năm tuổi căn cứ theo tài liệu tham khảo được tìm thấy trong bài viết có niên đại từ thế kỷ 19 trở lại đây.
Với diện tích che phủ lên tới khoảng 18.580m2, gấp gần 3 lần sân bóng đá, The Great Banyan tạo nên một hệ sinh thái tựa như rừng nguyên sinh thu nhỏ, thông tin từ Greatbigstory.
Điều khiến cây đa trở nên khác thường nằm ở hệ thống khoảng 3.600 rễ khí sinh. Từ các cành lớn, những chiếc rễ buông xuống mặt đất rồi bén xuống đất như những thân cây mới. Theo thời gian, chúng tạo thành khung cảnh giống hệt một khu rừng với vô số thân cây mọc sát nhau, dù tất cả thực chất đều thuộc về cùng một cá thể thực vật.
Dọc theo chiều dài lịch sử và năm tháng, cây cổ thụ này đã trụ vững và sống sót qua 2 trận lốc xoáy lớn xảy ra vào năm 1864 và 1867. Không những thế, vào năm 1925, người ta còn phải cắt bỏ phần thân chính của nó do bị nhiễm loại nấm nguy hiểm. Dù trải qua cuộc "đại phẫu" như vậy, nhưng cây đa khổng lồ vẫn kiên cường và tiếp tục phát triển.
Năm 2020, cây tiếp tục hứng chịu sức tàn phá của cơn bão Cyclone Amphan. Tuy nhiên, nó vẫn đứng vững như một biểu tượng sống động cho sức sống phi thường của thiên nhiên.
Người dân địa phương thường gọi nơi đây là "cây biết đi", bởi phạm vi của nó liên tục mở rộng qua từng thập kỷ. Thậm chí, cây hiện đã phát triển vượt ra ngoài con đường dài 329m từng được làm bao quanh nó.
Vào năm 1989, tổ chức Guinness thế giới đã chính thức công nhận The Great Banyan là cây có tán che phủ lớn nhất thế giới. Hơn 3 thập kỷ trôi qua, kỷ lục ấy vẫn chưa bị phá vỡ.
Muốn tận mắt nhìn thấy cây đa khổng lồ to như khu rừng này, du khách có thể đi bằng ô tô hoặc xe bus từ trung tâm thành phố Kolkata tới vườn bách thảo.
Thời gian lý tưởng nhất để ghé thăm vào giữa tháng 9 tới tháng 3 hàng năm. Đó là lúc cái nóng oi ả của mùa hè đã giảm bớt. Ngoài đa khổng lồ, du khách có thể chiêm ngưỡng nhiều loài cây độc lạ khác từ khắp nơi trên thế giới.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Gia Đình
Những nơi nắng nóng đến mức phải lắp điều hòa trên đường phố, chim rơi khỏi bầu trời

Từ Thung lũng Chết ở Mỹ đến những vùng đất nóng đến mức chim rơi khỏi bầu trời, hay các tuyến phố phải lắp máy điều hòa ngoài trời ở Kuwait, nhiều nơi trên Trái Đất ghi nhận mức nhiệt khắc nghiệt chưa từng có.
Điều đáng kinh ngạc là giữa cái nóng cực đoan ấy, vẫn có những cộng đồng dân cư bền bỉ sinh sống, lao động và thích nghi với điều kiện khắc nghiệt của tự nhiên.
Thung lũng Chết từ lâu được xem là một trong những nơi nóng nhất thế giới. Theo tổ chức Guinness thế giới và Tổ chức Khí tượng Thế giới (WMO), khu vực Furnace Creek tại đây đạt mức 56,7°C vào ngày 10/7/1913 - mức nhiệt cao nhất từng được ghi nhận trên Trái Đất.
Vào mùa hè, nhiệt độ tại Thung lũng Chết thường xuyên vượt ngưỡng 50 độ C. Tháng 7/2024, khu vực này tiếp tục lập kỷ lục tháng nóng nhất lịch sử với nhiệt độ trung bình 42,5 độ C và nhiều ngày vượt 51 độ C.
Dù điều kiện khắc nghiệt, hàng trăm người vẫn sinh sống và làm việc quanh Furnace Creek, chủ yếu phục vụ du lịch và công viên quốc gia. Người Timbisha Shoshone là cộng đồng bản địa có lịch sử hàng nghìn năm, vẫn duy trì cuộc sống tại vùng sa mạc này.
Các nhà khoa học cho rằng, địa hình thấp hơn mực nước biển cùng các dãy núi bao quanh khiến nhiệt bị giữ lại như trong "lò nướng khổng lồ", tạo nên khí hậu cực nóng đặc trưng của Thung lũng Chết.
Libyra luôn dẫn đầu danh sách quốc gia nóng nhất thế giới từ nhiều năm nay. Đất nước Bắc Phi này có khí hậu khắc nghiệt và khô cằn nhất thế giới. Nhiệt độ cao nhất từng ghi nhận ở Libya là 58 độ C.
Dallol nằm trong vùng trũng Danakil Depression của Ethiopia, được xem là nơi nóng nhất thế giới tính theo nhiệt độ trung bình năm.
Theo tổ chức Guinness thế giới, nhiệt độ trung bình tại đây đạt khoảng 34-35 độ C trong nhiều năm liên tiếp, trong khi nhiệt độ ban ngày thường xuyên vượt 45 độ C.
Dallol gây ấn tượng bởi các hồ axit, mạch nước nóng lưu huỳnh và những lớp khoáng chất có màu vàng, xanh lá và cam rực rỡ, tạo nên khung cảnh giống bề mặt của một hành tinh khác. Nhiều nhà khoa học coi đây là một trong những môi trường khắc nghiệt nhất mà con người từng sinh sống.
Dallol là quê hương của người Afar kiên cường. Điều kiện khắc nghiệt của vùng đất này đã định hình nên một lối sống độc đáo, cân bằng giữa thách thức và cơ hội kinh tế.
Những mỏ muối có ý nghĩa quan trọng đối với người dân nơi đây. Họ khai thác muối bằng phương pháp thủ công truyền thống. Công việc thường bắt đầu từ sáng sớm để tránh cái nóng vào buổi trưa.
Thành phố Kuwait là một trong những thành phố nóng nhất thế giới có mật độ dân cư lớn. Mùa hè tại đây thường xuyên ghi nhận nhiệt độ trên 50 độ C, trong khi mức nhiệt cực đại từng lên khoảng 54 độ C, theo The Sun.
Nhiệt độ khắc nghiệt khiến cuộc sống tại Kuwait thay đổi đáng kể. Người dân hạn chế ra ngoài vào ban ngày, nhiều hoạt động được chuyển sang buổi tối.
Máy điều hòa không khí được xem là thiết bị không thể thiếu ở nơi nắng nóng này. Nhà cửa, các tòa nhà văn phòng, trung tâm mua sắm đều được trang bị đầy đủ để chống chọi với cái nóng. Thậm chí, ở một số khu vực phải lắp máy điều hòa trên đường phố để làm mát.
Người dân địa phương từng chứng kiến cảnh chim chết, rơi tự do từ trên trời xuống do nắng nóng gay gắt.
Saudi Arabia là nước lớn nhất trên thế giới không có sông. Tới 95% lãnh thổ của Saudi Arabia là sa mạc hoặc vùng đất khô cằn, chỉ 1,45% diện tích đất là có thể canh tác. Điều này khiến cho mức nhiệt trung bình ở nơi đây vào mùa nóng tăng vọt lên 50 độ.
Phần lớn Algeria được bao phủ bởi Sahara - sa mạc lớn nhất thế giới. Theo Cổng thông tin Bộ Ngoại giao Việt Nam, 87% trong tổng số gần 2,4 triệu km2 diện tích Algeria là sa mạc. Còn theo World Atlas, con số này lên tới trên 90%.
Quốc gia Trung Đông này có khí hậu nóng ẩm quanh năm, nhiệt độ rất cao kể cả ở mùa đông. Ngày hè, nhiệt độ trung bình ở đây là 40 độ C. Cùng với sự nóng lên của trái đất, nhiệt độ ở Iran cũng ngày càng cao. Gần đây, trạm khí tượng ở Abadan (Iran) vừa đo được mức nhiệt kinh hoàng lên đến 52,2 °C, cho thấy một mùa hè nóng hơn bao giờ hết ở Iran và các nước khu vực Trung Đông.
Nằm ngay liền kề Iran, Iraq cũng chịu khí hậu khô nóng, ít mưa vào mùa hè. Nhiều ngày liền, nơi đây ghi nhận mức nhiệt tăng cao trên 50 độ C. Dù có mùa đông ôn đới lạnh nhưng nhiệt độ trung bình năm ở Iraq vẫn rất cao, từ 20 đến 30 độ C. Do đó, đây vẫn được xem là một trong những quốc gia nóng nhất thế giới.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Gia Đình
Ngôi làng đẹp như tranh vẽ - nơi không có xe ô tô, người dân di chuyển bằng thuyền

Thuộc tỉnh Overijssel, cách trung tâm thủ đô Amsterdam (Hà Lan) khoảng 150km theo hướng đông bắc, Giethoorn gây ấn tượng ngay từ lần đầu đặt chân đến. Nơi nổi lên như một điểm đến độc đáo, yên bình và gần như tách biệt hoàn toàn khỏi nhịp sống hiện đại.
Không tiếng động cơ, không tiếng còi, không cảnh tắc đường, khu trung tâm ngôi làng không có xe ô tô. Đó là bởi, ngôi làng được mệnh danh là "Venice của Hà Lan" này không có đường sá, chỉ có kênh đào. Thuyền là phương tiện chính để đi quanh làng.
Những ngôi nhà trong làng được xây dựng dọc theo các con kênh uốn lượn và liên kết với nhau bởi rất nhiều cây cầu gỗ.
Không gian nơi đây mang đến cảm giác thanh bình hiếm có. Những chiếc thuyền trôi lặng lẽ trên mặt nước, người dân thân thiện vẫy tay chào nhau từ xa, còn du khách thong thả dạo bước trên các cây cầu gỗ nối liền các ngôi nhà. Đặc biệt, để giữ gìn sự yên tĩnh, Giethoorn cấm sử dụng thuyền chạy bằng động cơ diesel, thay vào đó là các loại thuyền gần như không gây tiếng ồn.
Ngôi làng được thành lập vào năm 1230, bởi một nhóm người đến từ phía nam của Hà Lan. Ngôi làng gây ấn tượng với những ngôi nhà mái tranh cổ kính, khu vườn xanh mướt, hồ nước trong lành, tạo nên khung cảnh như bước ra từ truyện cổ tích, theo Islands.
Sự độc đáo của Giethoorn bắt nguồn từ chính lịch sử hình thành của nó. Ngôi làng nằm trong khu vực đất ngập nước rộng lớn. Từ thời Trung cổ, nơi đây giàu tài nguyên than bùn, một nguồn nhiên liệu quý giá. Người dân đã đào các kênh để khai thác và vận chuyển than bùn, vô tình tạo nên mạng lưới đường thủy đan xen như ngày nay.
Theo thời gian, các mảnh đất nông nghiệp dần tách rời, biến thành những "hòn đảo" nhỏ được kết nối bằng hơn 180 cây cầu gỗ và mạng lưới kênh đào. Chính điều này đã tạo nên diện mạo đặc trưng không nơi nào có của Giethoorn.
Người dân địa phương thường lựa chọn đi bộ, đi xe đạp và đi thuyền. Ngôi làng vẫn có bãi đỗ xe miễn phí để phục vụ du khách và phải đi bộ khoảng 10 phút để vào trung tâm.
Loại thuyền phổ biến nhất ở đây là thuyền điện chạy êm, chở khoảng 4–6 người và có thể thuê theo giờ.
Ngoài ra, du khách cũng có thể khám phá làng bằng cách đi bộ hoặc đạp xe dọc theo Binnenpad, con đường chính xuyên qua làng, nối liền các điểm tham quan và những ngôi nhà xinh xắn có mái tranh.
Ngôi làng rất yên bình. Nơi đây trở nên nổi tiếng từ những năm 1960 sau khi đạo diễn người Hà Lan Bert Haanstra lấy nơi đây làm bối cảnh trong một trong những bộ phim của mình. Và ngôi làng càng trở nên nổi tiếng hơn với Grand Café Fanfare, quán cà phê gắn liền với bộ phim là điểm dừng chân không thể thiếu của du khách.
Mùa cao điểm du lịch kéo dài từ tháng 4 đến tháng 10 – khi khí hậu Hà Lan dễ chịu nhất trong năm, cũng là lúc những ngôi nhà trong làng đồng loạt rực rỡ sắc hoa. Trong khi đó, vào những ngày mùa đông, hệ thống đường thủy đóng băng, trở thành sân khấu trượt băng lớn.
Giethoorn không hào nhoáng, không ồn ào, nhưng chính sự tĩnh lặng và nhịp sống chậm rãi lại là điều khiến nơi đây trở nên đặc biệt.
Trong một thế giới ngày càng vội vã, ngôi làng nhỏ này mang đến cho du khách cơ hội tạm rời xa công nghệ và khói bụi, để hòa mình vào thiên nhiên và tận hưởng những khoảnh khắc bình yên đúng nghĩa.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

