Trong hành trình phát triển du lịch của Thái Nguyên sau sáp nhập, bên cạnh Hồ Núi Cốc, Ba Bể hay các điểm du lịch cộng đồng, Di tích 27/7 được xem là một “mảnh ghép cảm xúc” đặc biệt, góp phần tạo chiều sâu cho bản đồ du lịch địa phương.
Một sáng tháng Năm, khi sương còn bảng lảng trên những triền đồi, dòng người từ nhiều tỉnh thành đã có mặt tại Khu di tích lịch sử 27/7 – nơi Chủ tịch Hồ Chí Minh chọn tổ chức cuộc mít tinh lịch sử vào năm 1947 để công bố Ngày Thương binh toàn quốc, tiền thân của Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7 ngày nay.
Không gian khu di tích không quá đồ sộ, nhưng lại tạo cảm giác lắng đọng hiếm có. Những hàng cây xanh phủ bóng quanh nhà bia tưởng niệm, con đường dẫn vào khu trung tâm được giữ nguyên nét giản dị, khiến du khách có cảm giác như đang bước chậm lại giữa nhịp sống hiện đại.
“Tôi từng nghĩ đây chỉ là nơi phù hợp với những đoàn về nguồn của cơ quan, trường học. Nhưng khi trực tiếp tới đây, cảm giác rất khác. Nó không khô cứng như những bài học lịch sử trên lớp mà gần gũi, chạm cảm xúc hơn nhiều”, chị Nguyễn Thu Trang, du khách đến từ Hà Nội chia sẻ.
Điều đặc biệt của Di tích 27/7 nằm ở chính chiều sâu lịch sử. Đây không chỉ là một điểm tham quan mà còn là nơi khởi nguồn cho ngày tri ân lớn nhất của dân tộc. Trong dòng chảy gần 80 năm qua, giá trị ấy vẫn nguyên vẹn, nhưng cách tiếp cận đang dần thay đổi.
Nhiều năm trước, du lịch về nguồn thường bị gắn với hình ảnh khô khan, thiếu trải nghiệm. Tuy nhiên, sự thay đổi trong nhu cầu du khách đang mở ra cơ hội mới cho các di tích lịch sử nếu biết kể câu chuyện theo cách hấp dẫn hơn.
Tại Di tích 27/7, lượng khách trẻ bắt đầu tăng lên đáng kể, đặc biệt vào dịp cuối tuần và mùa hè. Nhiều nhóm lựa chọn kết hợp hành trình khám phá ATK, trải nghiệm chè Tân Cương, trekking sinh thái với các điểm di tích lịch sử để tạo nên chuyến đi nhiều lớp cảm xúc.
Bạn trẻ Hoàng Minh Đức, đến từ Hải Phòng cho biết, anh bất ngờ khi địa điểm này mang lại trải nghiệm “chữa lành” hơn tưởng tượng. “Không gian yên tĩnh, nhiều cây xanh, cảm giác rất dễ chịu. Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất là khi nghe người hướng dẫn kể về hoàn cảnh ra đời Ngày 27/7. Nó khiến mình hiểu rằng lịch sử không hề xa vời”, Đức nói.
Xu hướng “du lịch cảm xúc” đang trở thành động lực mới cho các điểm đến lịch sử. Thay vì chỉ ngắm nhìn hiện vật, du khách hiện nay muốn được chạm vào câu chuyện, nghe nhân chứng kể chuyện, tham gia hoạt động trải nghiệm và tìm thấy sự kết nối cá nhân với điểm đến.
Theo nhiều doanh nghiệp lữ hành, đây chính là dư địa để Di tích 27/7 phát triển thành sản phẩm du lịch văn hóa – giáo dục đặc trưng của Thái Nguyên.
Ông Phạm Quang Huy, đại diện một doanh nghiệp du lịch tại Hà Nội nhận định: “Điểm mạnh của Di tích 27/7 không nằm ở quy mô mà ở chiều sâu cảm xúc. Nếu kết hợp kể câu chuyện di tích, công nghệ trình chiếu, tour trải nghiệm ban đêm hay các chương trình giáo dục lịch sử dành cho học sinh, nơi đây hoàn toàn có thể trở thành điểm dừng chân giàu giá trị”.
Điều đáng chú ý là Thái Nguyên đang đứng trước cơ hội tái định vị các di tích lịch sử trong chiến lược phát triển du lịch mới. Khác với cách làm cũ, nơi di tích chỉ phục vụ tham quan ngắn thì xu hướng hiện nay là biến không gian lịch sử thành trung tâm trải nghiệm văn hóa. Điều này không chỉ kéo dài thời gian tham quan mà còn tạo giá trị kinh tế cho cộng đồng địa phương.
Người dân quanh khu di tích bắt đầu cảm nhận rõ hơn sự thay đổi ấy.
Bà Nguyễn Thị Hòa, người dân ở xã Đại Phúc kể rằng, vài năm trở lại đây lượng khách trẻ tăng rõ rệt. “Ngày trước chủ yếu là các đoàn cựu chiến binh hoặc học sinh về dâng hương. Giờ nhiều nhóm bạn trẻ đi du lịch cuối tuần cũng ghé vào. Các cháu thích chụp ảnh, nghe kể chuyện lịch sử rồi mua chè, đặc sản mang về”, bà Hòa nói.
Sự xuất hiện của dòng khách mới cũng kéo theo kỳ vọng về những sản phẩm phụ trợ như cà phê trải nghiệm, không gian trưng bày số hóa, hoạt động biểu diễn nghệ thuật truyền thống hay các tour kết nối với ATK Định Hóa, đền Đuổm, hồ Núi Cốc.
Theo các chuyên gia du lịch, nếu được đầu tư đúng hướng, Di tích 27/7 có thể trở thành “mắt xích” quan trọng trong tuyến du lịch văn hóa – lịch sử – sinh thái của Thái Nguyên.
Thực tế cho thấy, nhiều di tích lịch sử tại Việt Nam vẫn gặp khó khăn vì cách truyền thông cũ kỹ, thiếu trải nghiệm tương tác. Trong khi đó, thế hệ du khách mới lại bị hấp dẫn bởi những nội dung trực quan, giàu cảm xúc và mang tính cá nhân hóa.
Đó cũng là lý do nhiều ý kiến cho rằng Di tích 27/7 cần được làm mới bằng công nghệ và các hình thức kể chuyện hiện đại. Những video ngắn tái hiện lịch sử, audio guide đa ngôn ngữ, mã QR tra cứu thông tin hay tour đêm kết hợp ánh sáng nghệ thuật… hoàn toàn có thể giúp điểm đến này tiếp cận tốt hơn với giới trẻ.
Bạn trẻ Trần Long (Thanh Hóa) cho rằng: “Người trẻ không quay lưng với lịch sử, chỉ là lịch sử cần được kể bằng ngôn ngữ của thời đại số”.
Ở góc độ rộng hơn, việc phát triển du lịch tại Di tích 27/7 cũng góp phần lan tỏa giá trị tri ân theo cách tự nhiên hơn. Thay vì những khẩu hiệu khô cứng, cảm xúc sẽ được hình thành qua trải nghiệm thực tế.
Đó có thể là khoảnh khắc một em nhỏ đứng lặng trước bia tưởng niệm, một du khách bất giác cúi đầu khi nghe câu chuyện về những thương binh thời kháng chiến, hay cảm giác bình yên khi bước giữa không gian xanh thẳm của vùng ATK.
Trong bối cảnh các địa phương cạnh tranh mạnh về du lịch nghỉ dưỡng và giải trí, những điểm đến mang chiều sâu văn hóa – lịch sử đang trở thành lợi thế khác biệt.
Thái Nguyên không sở hữu biển, nhưng lại có tài nguyên lịch sử cách mạng đặc biệt của vùng Việt Bắc. Nếu biết kết nối các “địa chỉ đỏ” với du lịch cộng đồng, sinh thái và trải nghiệm bản địa, địa phương hoàn toàn có thể xây dựng dòng sản phẩm riêng thay vì cạnh tranh trực diện với các trung tâm du lịch lớn.
Di tích 27/7 vì thế không chỉ là nơi lưu giữ ký ức chiến tranh mà còn có thể trở thành điểm khởi đầu cho hành trình khám phá chiều sâu văn hóa Việt Nam.
Chiều muộn, khi nắng bắt đầu nghiêng qua những tán cây, từng đoàn khách vẫn lặng lẽ bước vào khu tưởng niệm. Không ồn ào, không náo nhiệt, nhưng chính sự bình yên ấy lại tạo nên sức hút rất riêng cho nơi này.
Giữa thời đại mà du lịch ngày càng thiên về trải nghiệm cảm xúc, Di tích 27/7 có lẽ đang sở hữu điều quý giá nhất: khả năng khiến con người chậm lại để hiểu hơn về lịch sử, về lòng biết ơn và về những giá trị không bao giờ cũ.
Thị trường trái cây cao cấp tại Tp.HCM gần đây xôn xao trước thông tin một nông trại ở xã An Nhơn Tây cung cấp xoài Nhật giống Miyazaki, còn gọi là xoài mặt trời đỏ, với giá chỉ bằng khoảng 20%-25% hàng nhập khẩu nhưng hương vị gần tương đương.
Tuy nhiên, về mẫu mã, xoài Miyazaki trồng tại Việt Nam hiện vẫn chưa thể sánh bằng hàng nhập khẩu từ Nhật Bản.
Thông tin trên Dân Việt, xoài đỏ Nhật Bản Miyazaki Mango còn có tên gọi khác là xoài đỏ Miyazaki, được trồng tại tỉnh Miyazaki, nơi có vườn ươm xoài lớn thứ 2 Nhật Bản sau Okinawa.
Xoài Miyazaki vốn khá nổi tiếng ở Nhật Bản và thường được mệnh danh là "trứng mặt trời" nhờ màu đỏ rực và giá trị kinh tế cao.
Việc trồng xoài ở Miyazaki đã có từ hơn 30 năm trước. Năm 1984, Shoichi Tate, người đang hướng dẫn nông dân trồng cây ăn quả với tư cách là Trưởng phòng trồng cây ăn quả ở JA Saito vào thời điểm đó, đã vô cùng thích thú với những trái xoài mà ông gặp trong chuyến thăm Okinawa và mang chúng đến Miyazaki.
Để sở hữu mức giá đắt đỏ nhất thế giới, giống xoài này được trồng hoàn toàn trong nhà kính và có quá trình chăm sóc cực kỳ tỉ mỉ. Xoài Miyazaki thường chỉ cao tới đầu người, khi xoài ra hoa, người trồng tiến hành buộc các nhánh cây thẳng đứng lên. Sau đó, hoa xoài sẽ được ong thụ phấn một cách tự nhiên. Khi những quả xoài bắt đầu nhú ra, lúc này, nhiệm vụ của người trồng là loại bỏ quả nhỏ, để lại những quả to.
Quả xoài sẽ được treo lên bằng móc cẩn thận. Một thời gian sau, khi những trái xoài đã có kích thước khá lớn, chúng sẽ được bọc trong túi kín để tránh côn trùng. Khi gần chín, người trồng sẽ bọc xoài bằng túi lưới và để chín tự nhiên.
Những trái xoài chín tự nhiên sẽ tự động đứt cuống và rơi vào bọc. Bí quyết để quả xoài có màu đỏ đều, đẹp mắt là đặt miếng lót bạc phía dưới mỗi túi bọc quả để hắt sáng. Lúc này, người trồng sẽ lấy xoài về, phân loại và bọc gói cẩn thận để đưa ra thị trường.
Loại xoài đắt đỏ này từng được đấu giá với mức quy đổi khoảng 100 triệu đồng/cặp.
Tại Việt Nam, xoài Miyazaki khá hiếm, từng được bán với giá 3,2 triệu đồng/quả loại trên 600 gram và 1,2 triệu đồng/quả loại từ 300-400 gram.
Anh Nguyễn Minh Nhân, đại diện Công ty TNHH Stellar Orchard – chủ nông trại trồng xoài mặt trời đỏ trong nhà lưới, cho biết cách đây 4 năm, anh tìm kiếm một loại cây ăn trái thân gỗ có giá trị kinh tế cao để tận dụng hệ thống nhà màng vốn dùng trồng dưa lưới trước đó.
Tình cờ thưởng thức một quả xoài được bạn mời, anh Nhân bất ngờ khi biết giá hơn 2 triệu đồng/quả.
"Ban đầu, tôi rất ngạc nhiên vì sao một quả xoài lại đắt như vậy. Nhưng càng tìm hiểu, tôi càng thích giống xoài này và quyết định đầu tư trồng vì phù hợp với những tiêu chí mình đặt ra. Chúng tôi triển khai theo hình thức trồng gối đầu để vừa làm vừa rút kinh nghiệm, đến nay quy mô đã đạt 1.500 gốc" – anh Nhân chia sẻ với Người Lao Động.
Nếu dưa lưới cho thu hoạch nhanh thì xoài lại là câu chuyện hoàn toàn khác. Xoài Miyazaki chưa có tiền lệ trồng tại Việt Nam, anh Nhân phải dò dẫm làm khi hầu như không có tài liệu hay mô hình thực tế để tham khảo.
Tại Nhật Bản, nơi giống xoài này phát triển có khí hậu khác biệt đáng kể so với môi trường nóng ẩm tại Củ Chi. Điều này đồng nghĩa toàn bộ quy trình từ chọn giống, chăm sóc đến xử lý ra hoa đều cần được thử nghiệm lại.
Giai đoạn đầu, anh thử nghiệm sáu loại giống khác nhau và theo dõi kỹ sức sinh trưởng, khả năng thích nghi, tỉ lệ ra hoa, đậu trái và chất lượng quả. Sàng lọc nhiều lần, anh chọn ra hai loại có tiềm năng và phù hợp nhất điều kiện trồng tại quê hương đất thép.
"Vườn đầu tiên ghi nhận tỉ lệ hao hụt cây giống đến 30-40%. Nhưng những vườn sau đó giảm còn 5-10% nhờ tích lũy kinh nghiệm và điều chỉnh kỹ thuật. Với cây lâu năm như xoài, mỗi sai sót đều phải trả giá bằng thời gian", anh Nhân tâm sự với Tuổi Trẻ Online.
Anh Nhân thừa nhận suốt 4 năm triển khai dự án, anh chịu nhiều áp lực cả về tài chính lẫn tâm lý vì đây là mô hình đầu tiên, chi phí đầu tư lớn. Tuy nhiên, sau khi lứa xoài đầu tiên cho thu hoạch và được thị trường đón nhận, ông có thêm niềm tin vào hướng đi đã chọn.
Ở vụ đầu tiên, nông trại của anh Nhân xuất bán hơn 400 quả. Giá loại 1 (trên 600 gram/quả) là 600.000 đồng/quả, còn loại khoảng 400 gram có giá 300.000 đồng/quả.
Ngoài bán lẻ trực tiếp, trang trại còn cung cấp sỉ cho các cửa hàng trái cây cao cấp.
Theo anh Nhân, mỗi cây chỉ giữ lại 5-7 quả để bảo đảm chất lượng. Để có lớp vỏ đẹp, xoài phải được treo nắng, điều tiết từng giai đoạn nhằm tránh cháy vỏ và giúp màu sắc đồng đều. Đây là công đoạn đòi hỏi kỹ thuật cao, sự tỉ mỉ và chăm sóc kỹ lưỡng. Nông trại tiếp tục cải tiến để quả xoài có hình thức đẹp hơn nữa.
Thời gian tới, nông trại dự kiến mở rộng sản lượng, cho trái đúng mùa và tính toán mức giá hợp lý hơn để nhiều người tiêu dùng Việt Nam có thể tiếp cận.
Trang Business Insider ngày 6-4 đưa tin, giá vàng đắt đỏ đang định hình lại cách các cặp đôi lựa chọn nhẫn đính hôn và nhẫn cưới. Nhiều đôi uyên ương phải suy nghĩ lại mọi thứ, từ kế hoạch cầu hôn đến chất liệu đúc nhẫn.
Mặc dù đã giảm đáng kể so với mức đỉnh kỷ lục trên 5.500 USD/ounce hồi cuối tháng 1-2026, giá vàng giao ngay hiện vẫn cao hơn khoảng 7% (gần mức 4.650 USD/ounce). So với đầu năm 2025, mức giá này đã tăng hơn 70%.
Ông Peter Manka, đồng sở hữu cửa hàng kim hoàn Ben Garelick ở thành phố New York (Mỹ), cho biết một chiếc nhẫn cầu hôn gắn kim cương nhân tạo có giá trung bình 1.544 USD vào năm 2023 đã tăng lên 2.408 USD vào năm 2025 - tăng 47% chỉ sau hai năm.
Đáng chú ý, mức tăng này xảy ra ngay cả khi giá kim cương rời tại cửa hàng đã giảm gần 40%. Điều này cho thấy vàng chính là yếu tố duy nhất đẩy giá trang sức lên cao.
Khoảng 25-30% khách hàng mua nhẫn cầu hôn đã quyết định lùi thời điểm mua, và do đó lùi cả kế hoạch cầu hôn, với hy vọng giá vàng sẽ hạ nhiệt.
Theo ông Manka, những khách hàng đang do dự có thể lựa chọn trả góp nhằm “bảo lưu” mức giá hiện tại.
Tại Ben Garelick, khách hàng mua nhẫn đính hôn chủ yếu lựa chọn vàng 24K (độ nguyên chất khoảng 58,3%).
Đáng chú ý, khoảng 35-40% nam giới hiện chọn nhẫn cưới bằng vàng 10K (chứa 41,7% vàng nguyên chất) hoặc hợp kim vàng - tantalum.
Giá nhẫn cưới nam tại Ben Garelick trung bình tăng từ 1.050 USD vào năm 2023 lên 1.575 USD vào năm 2025. Nhẫn cưới nữ tăng khiêm tốn hơn, từ 1.700 USD lên 1.800 USD, một phần là do kim cương nhân tạo và các lựa chọn vàng 10K giúp “kìm hãm” chi phí.
Ông Manka cho biết lượng khách hàng mang trang sức hồi môn đến cửa hàng để đúc nhẫn đính hôn và nhẫn cưới đã tăng lên khoảng 10-15%.
Ngược lại, ở phân khúc trang sức cao cấp như thương hiệu Henri Noel tại bang Florida, khách hàng vẫn ưu tiên vàng 14K hoặc 18K vì họ coi đây là tài sản chứa đựng cảm xúc lâu dài và không muốn hạ cấp chất liệu cho những cột mốc quan trọng.
Bà Vivian Grimes, người sáng lập thương hiệu nói trên, cho biết bà nhận thấy nhiều khách hàng quay lại sử dụng những món đồ gia truyền trong những tháng gần đây.
“Khách hàng đang nhận ra rằng những món trang sức nằm trong ngăn kéo thường là một trong những tài sản ý nghĩa và có giá trị nhất mà họ đang sở hữu”, bà Grimes nói.
Theo ông Max Baecker, chủ tịch thương hiệu American Hartford Gold, người tiêu dùng bắt đầu nhìn nhận vàng không chỉ là vật trang trí mà là một tài sản hữu hình có giá trị nội tại, đặc biệt là trong những thời kỳ bất ổn.
Pandora - thương hiệu nổi tiếng với sản phẩm vòng tay bạc - đang kỳ vọng vào bạch kim trong năm 2026. Họ giới thiệu các phiên bản mạ bạch kim cho những sản phẩm bán chạy nhất để giảm sự phụ thuộc vào giá bạc đang biến động.
Công ty Tiffany & Co, thuộc sở hữu của Tập đoàn LVMH, vốn gắn liền với bạc sterling (chứa 92,5% bạc nguyên chất) cũng đang chuyển hướng sang các dòng sản phẩm bằng vàng và trang sức cao cấp.
Ngoài giá vàng, các rào cản thuế quan đối với hàng hóa nhập khẩu từ Ấn Độ (nơi cắt gọt 90-95% kim cương thế giới) từ mùa hè năm ngoái cũng góp phần làm tăng chi phí sản xuất.
Quê tôi ngày ấy nhà nào cũng có một vài cây cau, có nhà lại trồng hẳn hai hàng cau trước ngõ. Những cây cau như làm nên nét riêng của làng quê tôi. Khi nhìn thấy nhà nào không có bóng dáng cây cau, tôi thấy thiếu thiếu một điều gì. Tuổi thơ chúng tôi lại có những kỷ niệm đẹp với những chiếc mo cau rụng.
Những cây cau đứng đó, đôi khi không ai để ý sự tồn tại của nó, nhưng như là người lính canh gìn giữ bình yên cho tâm hồn mỗi người con của làng quê.
Đôi khi cây cau như là dáng bà, dáng mẹ dịu hiền lặng thầm đứng đó mong ngóng những đứa con xa. Quả cau, lá trầu dâng lên bàn thờ như là tấm lòng thảo thơm của cháu con với tổ tiên.
Những miếng cau, lá trầu làm thắm nồng câu chuyện của các bà các mẹ, lưu giữ nét văn hóa dân tộc Việt.
Hoa cau nở, làn hương buông xuống đêm quê những thủ thỉ tâm tình, hương thơm thanh mát ấy quyện vào gió cho lòng người thanh tịnh.
Có bao điều đẹp đẽ, ý nghĩa về cây cau như thế khiến tôi thêm yêu quê nhà.
Tưởng đâu tôi chỉ yêu những cây cau vì những điều đẹp đẽ ấy thôi, nhưng không, tôi còn yêu cả những chiếc mo cau. Mo cau chính là phần nối giữa thân và tàu cau, khi tàu cau già, lá ngã màu vàng báo hiệu sắp hết một đời lá thì phần nối giữa mo cau và thân cau mủi ra. Một cơn gió nhẹ đi qua là tàu cau lặng lẽ trút xuống mặt đất cạnh gốc cây.
Khi ấy, lũ trẻ nhà quê chúng tôi sung sướng nhặt mo cau về, tước bỏ lá đi chỉ để lại bẹ cau và cuống lá. Chiếc mo cau ấy lại trở thành một thứ đồ chơi bình dị mà vô cùng vui nhộn.
Chúng tôi thay nhau làm người kéo tàu cau, người còn lại ngồi trên mo cau cười thích thú. Hết lượt, lại đổi nhau, người kéo thì mệt, người ngồi trên thì cười vui, hò hét đến khản giọng. Mệt đấy, mà vui đấy, trò chơi ấy đã làm nên một tuổi thơ thật hồn nhiên, ăm ắp kỷ niệm.
Chiếc mo cau không chỉ là trò chơi cho lũ trẻ con tinh nghịch. Lúc tàu cau mới rụng, mo cau chưa khô còn mềm thì bà tôi lấy kéo cắt mo cau ra hình cái quạt, xong lấy hai cục gạch chèn lên rồi đem phơi nắng.
Cái quạt mo cau khô nhưng không bị cong vênh vì bị sức nặng của cục gạch đè.
Vậy là mùa hè ông tôi có chiếc quạt phe phẩy, có khi dùng che đầu đi ra đường.
Có lúc hào hứng kể câu chuyện nào đó với cả nhà, ông phẩy quạt mo cau rồi đọc: "Mát mặt anh hùng khi khuất gió/ Che đầu quân tử lúc mưa sa". Rồi ông cười khoan khoái, còn bà nhìn ông vẻ trìu mến, hân hoan.
Có lần, tôi thấy bà hì hụi cắt mo cau nhưng không làm quạt cho ông mà làm cái nón cho vại tương. Chiếc mo cau cong queo vậy mà ngoan ngoãn biến thành cái nón cho vại tương của bà thật.
Tôi vẫn nhớ mãi hình ảnh vại tương đội nón để ở góc sân nắng im lìm buổi xế, có con chuồn chuồn ớt đỏ chói đậu trên chóp nón. Tôi ngẩn ngơ đến quên cả việc canh bắt chuồn chuồn. Không hiểu vì sao hình ảnh ấy, cho đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ và thấy đáng yêu vô cùng.
Đến mùa gặt, đôi tay bà lại khéo léo tách đôi bề dày làm cho mo cau mỏng ra để nắm cơm. Cơm nắm trong mo cau thật là ngon, vị bùi có cả mùi thơm của gạo mới và mùi mo cau hòa quyện.
Một buổi chiều bước chân ra ngõ, có chiếc mo cau rời thân rụng xuống nghe cái xào dưới gốc cau. Ngỡ ngàng, tôi chợt thốt lên: mo cau! Chiếc mo cau kéo tôi dời khỏi thực tại để về những năm tháng ấu thơ êm đềm. Lòng chợt thấy bình yên đến lạ, và một lần nữa tôi lại khẽ gọi mo cau!