Anh ơi! Vậy là 8 năm kể từ ngày chúng mình kết hôn rồi. Em chân thành cảm ơn anh vì là người chồng, người cha, người con tuyệt vời của cả hai gia đình. Anh là món quà tuyệt vời mà cuộc sống ban tặng cho em; tuyệt vời hơn vì em có được anh, cùng anh xây dựng mái ấm suốt 8 năm qua.
Em vô cùng hạnh phúc vì anh luôn đồng hành bên em, bên con, chưa bao giờ quên những ngày đặc biệt của chúng mình, của gia đình, của riêng em và các con. Nhưng anh ơi, em cảm nhận sự trọn vẹn đó chỉ đến từ phía em mà thôi, giữa anh và em còn một bức tường vô hình mà anh đã xây lên từ rất lâu, một ranh giới mà em không biết làm sao để vượt qua và hòa nhập hơn vào thế giới của anh. Em biết, bức tường đó chính là quá khứ của anh và chị ấy.
Tuần rồi, anh cùng em đi gặp đối tác, vô tình gặp chị ấy trong thang máy bên tòa nhà ấy. Em biết, những con sóng ngầm nay to dần hơn dập vào quá khứ, đánh mạnh vào hiện tại và em sợ cả vào tương lai. Chị ấy vẫn đơn giản, dịu dàng như nước, ánh mắt kiên định, chỉ gật đầu chào và lướt qua nhau để lại anh muôn vàn suy nghĩ. Khi về nhà, anh vẫn chu toàn con cái, gia đình nhưng ánh mắt anh nặng buồn, nhốt mình trong phòng sách lâu thật lâu để sống trong ký ức anh chỉ dành cho chị ấy.
Từ khi còn nhỏ, anh đã là soái ca trong lòng em. Đến khi lớn lên, em vẫn ngưỡng mộ anh như thế, càng ngưỡng mộ mối tình đẹp như mơ của anh chị khi nó gần đến cuộc sống hôn nhân viên mãn. Em đã hạnh phúc biết bao khi cùng anh sống chung nhà khi du học ở Anh. Anh vẫn luôn cố gắng để hoàn thành tốt nghiệp sớm rồi về cùng chị.
Nhưng ông tơ bà nguyệt đã cột em và anh lại bên nhau trong lần du lịch khó quên đó, hai con người nơi đất khách đã chia sẻ với nhau mọi thứ. Trong cơn say, mọi thứ không thể nào kiểm soát được, chúng ta đã đến với nhau. Tưởng chừng mọi thứ sẽ kết thúc lần đó nhưng em có em bé, điều mà em nghĩ chỉ có trong mơ. Điều bồng bột nhất mà em làm là không nói với anh, lại liên hệ với chị ấy. Em không biết chị đã nói gì với anh, nhưng em biết lòng anh vỡ vụn, chị cũng vỡ vụn không kém gì anh. Một tình yêu đẹp tưởng chừng đến hồi viên mãn nhưng nay lại tan tành như bong bóng dưới mưa.
Em hạnh phúc vỡ òa trong ngày hôn lễ, điều mà em chỉ thầm ước nhưng nay thành sự thật. Em đã vượt qua mọi thứ để đến với anh, cùng anh xây dựng mái ấm, nuôi những đứa con thật xinh xắn. Trong ngày hôn lễ, em nhớ hôm đó mưa lớn sau khi tiệc tàn, thấy anh đứng khóc ròng dưới cơn mưa tháng 6, vì anh say quá hay vì đau quá? Em biết anh đã rất nhiều lần đến nơi chị ấy ở, chỉ đứng đó để mong nhìn thấy một hình ảnh thân quen. Chị ấy đã xóa mọi liên lạc, dọn nhà, nghỉ cả công ty cũ, để lại toàn bộ mọi thứ trong căn hộ mà anh và chị chuẩn bị cho cuộc sống tương lai. Em chứng kiến anh điên cuồng tìm chị, sống trong sự ủ rũ một thời gian rất dài dù bên ngoài anh vẫn là người chồng, người cha tốt.
Tám năm trôi qua, em không biết lòng anh có nguôi ngoai không, nỗi nhớ anh dành cho chị ấy có vượt lên em và các con không. Em sợ hãi tương lai, sợ anh mãi mãi không bước qua được cái bóng quá lớn của quá khứ. Em rất nhiều lần ích kỷ vì chỉ muốn có được anh. Anh còn biết nơi chị thường xuyên đến, liệu anh có đi tìm chị không. Em biết chuyện gì đến rồi sẽ đến, nhưng em yếu đuối và ích kỷ, niềm tin trong em có một chút lung lay. Em vô cùng sợ hãi nếu mất anh, mất đi hạnh phúc hiện tại mình đang có.
Liệu có tồn tại một tình yêu quá chênh lệch tuổi? Trên đường đời tấp nập, tôi va phải em. Khuôn mặt thanh tú, ánh mắt đó, nụ cười đó đã khẽ chạm vào tim tôi ngay từ lần đầu nhìn thấy em. Càng ngạc nhiên hơn khi chính em là người chủ động theo đuổi tôi. Chúng tôi bắt đầu cuộc hẹn hò từ hôm ấy. Tôi là người phụ nữ đã trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ.
Tôi chưa từng nghĩ sẽ yêu thêm một ai khác cho đến khi gặp em. Em đã giúp tôi có thêm động lực, có thêm sự can đảm để bắt đầu một cuộc tình mới. Trái tim tôi đã ngủ yên từ lâu, nay lại được đánh thức bởi em. Tôi lớn hơn em đúng một con giáp. Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ em yêu tôi vì tiền hoặc vì ham muốn thể xác, kiểu tò mò của các chàng trai muốn chinh phục mấy chị lớn hơn. Thế nhưng tôi cảm nhận được sự chân thành của em.
Chúng tôi yêu nhau không vì bất cứ lý do nào khác, đơn giản là tình cảm đó xuất phát từ hai trái tim. Yêu thật lòng, không toan tính, không vụ lợi, có điều khoảng cách về tuổi tác luôn là rào cản lớn nhất đối với tôi. Tôi thương em nhưng đó vẫn là một áp lực vô hình khiến bản thân luôn tự dằn vặt. Tôi có thể tiếp tục yêu em và ở bên em cả đời này không, hay rời xa để em tìm cô gái phù hợp?
Năm 23 tuổi tôi gặp anh ở công ty. Anh hơn tôi 5 tuổi, hiền lành và rất tốt với tôi. Chúng tôi yêu nhau 3 năm rồi cưới. Tôi từng nghĩ chỉ cần mình sống tử tế thì sẽ được yêu thương. Về làm dâu mới biết, có những người dù mình cố gắng thế nào cũng không vừa mắt. Mẹ chồng tôi rất khó tính và sống hai mặt. Bên ngoài bà luôn tỏ ra thương con dâu, nói chuyện nhẹ nhàng trước mặt họ hàng. Sau cánh cửa gia đình, bà luôn soi mói, xét nét tôi đủ điều.
Ngay cả ngày cưới, toàn bộ tiền mừng và vàng cưới, mẹ chồng đều bảo tôi đưa bà giữ. Tôi tin tưởng nên đưa hết, không giữ lại bất cứ thứ gì. Sau này mỗi lần nhắc đến, bà lại nói kiểu như đó là trách nhiệm của con dâu khi về nhà chồng. Nhà chồng cho đất chồng tôi nhưng chưa từng sang tên, đến lúc xây nhà lại bóng gió bắt tôi góp tiền. Tôi đi làm, về nhà vẫn lo hết việc, lễ tết quà cáp đầy đủ, chưa từng hỗn hào nửa lời. Lương chồng cao hơn nên ai cũng mặc định tôi phải phục vụ gia đình chồng. Còn chồng tôi lúc nào cũng bênh mẹ.
Hai năm gần đây anh chuyển công ty sang tỉnh khác, tình cảm vợ chồng nhạt dần. Anh lạnh nhạt, ít nói chuyện, ít quan tâm tôi hơn trước. Rồi tôi phát hiện anh ngoại tình. Cô đồng nghiệp kia biết rõ anh có vợ nhưng vẫn chen vào. Họ qua lại suốt 4 tháng. Khi tôi biết chuyện, anh không xin lỗi mà đòi ly hôn. Tôi đồng ý, không phải vì hết yêu mà vì quá mệt. Ngày ký đơn, mẹ chồng còn lạnh lùng nói: "Không biết giữ chồng thì chịu". Sau ly hôn chưa đầy nửa năm, anh cưới người mới, nghe nói anh mê cô ta lắm. Tiền bạc anh giao hết cho cô ta, còn cãi nhau với bố mẹ để bảo vệ người phụ nữ này. Gia đình chồng từng chê bai tôi bao nhiêu thì giờ lại nâng niu cô ta bấy nhiêu.
Đúng một năm sau, anh tìm đến tôi trong bộ dạng tiều tụy. Người vợ mới đã lừa anh vay tiền, ôm hết tài sản rồi bỏ trốn theo người khác. Anh mất tiền, mất việc, nợ nần chồng chất, chủ nợ tìm tới tận nhà. Điều đau nhất, bố mẹ cũng quay lưng với anh. Mẹ trách anh ngày xưa không phản bội tôi thì giờ đâu đến nỗi này. Bố anh vì chuyện nợ nần mà đổ bệnh. Gia đình anh phải bán nhà trả nợ. Họ hàng xa lánh, bạn bè tránh mặt. Người đàn ông từng vì nhân tình mà bỏ rơi vợ mình, cuối cùng mất sạch: gia đình, danh dự, người từng thật lòng yêu thương anh.
Anh gặp tôi, quỳ xuống nói đã sai rồi, xin cơ hội quay lại. Tôi bảo có những thứ mất đi còn tìm lại được nhưng lòng tin của tôi đã mất rồi là hết. Tôi không sợ nghèo, chỉ sợ lấy nhầm người và đã nhầm thật.
Bố mẹ tôi có hai người con. Tôi là con trai cả, đã lập gia đình và sống ở Đà Nẵng. Em gái tôi đang học đại học. Mẹ tôi mất cách đây 13 năm, sau đó bố đi bước nữa, hiện bố sống ở quê. Vợ thứ hai của bố có hai con riêng đang đi học và có thêm một con trai chung 6 tuổi. Tuy nhiên, hiện tại bố tôi và vợ hai không sống chung, mỗi người ở nhà riêng, bố thường xuyên qua lại giữa hai bên. Bố tôi hay phàn nàn rằng vợ hai không có trách nhiệm với gia đình bên chồng, không sống cùng hay chăm sóc bố. Trong khi đó, bà ấy thường xin tiền bố tôi để lo cho hai con riêng, còn chi phí cho con chung chủ yếu do bố tôi gánh. Tôi nghe cũng rất bức xúc và thương bố. Đáng lẽ tuổi già được nghỉ ngơi nhưng giờ lại đèo bòng thêm nhiều trách nhiệm.
Về tài sản, gia đình tôi có hai mảnh đất, đều được tạo lập từ thời mẹ tôi còn sống. Hiện tại bố đã 63 tuổi và đang sống trên một trong hai mảnh đất đó (trước đây là nhà của cả gia đình). Điều tôi lo lắng là: Thứ nhất, sau này khi bố lớn tuổi, nếu vợ hai không chăm sóc thì sẽ thế nào? Thứ hai, có khả năng xảy ra tranh chấp tài sản không, đặc biệt liên quan đến vợ hai và các con? Thứ ba, trong trường hợp vợ hai đưa con chung về sống cùng bố, anh em tôi nên xử lý ra sao? Nếu thế không khác gì sau này bố qua đời, chúng tôi không còn nhà để về. Tôi rất mong nhận được ý kiến tư vấn từ mọi người, đặc biệt là về hướng xử lý hợp lý để tránh mâu thuẫn và rủi ro sau này. Xin cảm ơn mọi người.