Tại chặng 6 vào sáng 8-4, cục diện của Cúp truyền hình TP.HCM 2026 chưa có gì thay đổi. Áo vàng tổng sắp và áo xanh dành cho tay đua nước rút tốt nhất vẫn thuộc về Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai).
Nguyễn Văn Nhã (Võ Đắc Đồng Nai) vẫn giữ áo cam cho tay đua Việt Nam xuất sắc nhất. Áo trắng cho cua rơ trẻ xuất sắc thuộc về Lâm Gia Hào (Đồng Tháp 2).
Đến lúc này đã có một tay đua phải nói lời chia tay Cúp truyền hình TP.HCM năm nay. Người đó là Nguyễn Văn Bình (TP.HCM Vinama). Ở chặng 5, anh té ở gần vạch đích và bị dập cơ đùi.
Để bảo vệ sự nghiệp của VĐV, ban huấn luyện đội TP.HCM Vinama quyết định cho Văn Bình nghỉ đến hết giải.
Điều này sẽ gây ảnh hưởng đến cuộc đua áo cam năm nay. Trước khi chiếc áo này thuộc về Nguyễn Văn Nhã thì Bình chính là người đã nắm giữ nó. Sau khi cua rơ của TP.HCM Vinama rời giải, sẽ đến lượt những cái tên như Phạm Lê Xuân Lộc (Quân khu 7), Nguyễn Trúc Xinh (TP.HCM New Group), Nguyễn Tấn Hoài (Công An TP.HCM)… đua áo cam với Văn Nhã.
Sáng 9-4, Cúp truyền hình TP.HCM sẽ tiếp tục đua chặng 7. Lộ trình chặng này đi từ phường Trường Vinh (Nghệ An) – Hà Tĩnh – phường Đồng Hới (Quảng Trị).
Cự ly chặng này lên đến 197,5km, là chặng đua dài nhất từ đầu giải. Dưới thời tiết nắng nóng, đây sẽ là thử thách rất nặng với các cua rơ.
Đặc biệt, đây chính là chặng đầu tiên mà các tay đua phải leo đèo, cụ thể là đèo Ngang, để tính điểm áo đỏ.
Chặng đua này cũng sẽ có tới 3 điểm nước rút tính điểm thưởng dọc đường (sprint). Điểm sprint 1 nằm tại xã Cẩm Thạch (Hà Tĩnh), cách nơi xuất phát 70km.
Sprint 2 đặt tại xã Vũng Áng (Hà Tĩnh), cách nơi xuất phát 112km. Cuối cùng là sprint 3 tại phường Ba Đồn (Quảng Trị), cách nơi xuất phát 157km.
Đoàn đua sẽ xuất phát lúc 6h30. Trước đó, ban tổ chức sẽ thực hiện nghi thức tưởng nhớ, tri ân Chủ tịch Hồ Chí Minh tại khu vực tượng đài Bác Hồ.
Thể Thao
Vòng 32 đội World Cup 2026: Chờ giấc mơ anime của người Nhật thành hiện thực

Ngay khi xác định đối thủ của Nhật Bản ở vòng 32 đội là Brazil, hết thảy người hâm mộ thế hệ "millennials" (sinh năm 1981 - 1996) đều liên tưởng đến bộ truyện tranh nổi tiếng "Đội trưởng Tsubasa".
Những ai từng đọc qua bộ truyện tranh này đều phải nhớ đến nhân vật Roberto Hongo - một cựu danh thủ bóng đá Brazil gốc Nhật. Hongo nằm trong nhóm ngôi sao hàng đầu thế giới, nhưng rồi giải nghệ vì bệnh ở mắt và trở thành thầy của nhân vật chính, cậu bé Tsubasa Oozora.
Roberto Hongo có mái tóc xoăn, hơi dài và râu cằm lún phún. Suốt một thời gian dài, fan anime (truyện tranh Nhật Bản) tranh cãi xem Hongo được lấy cảm hứng từ danh thủ nào của Brazil ngoài đời thực. Các ứng cử viên được đưa ra là Socrates - người có ngoại hình và kỹ năng khá giống nhân vật Hongo trong truyện; rồi Tostao - huyền thoại từng bị chấn thương mắt; và cả Zico, ngôi sao từng sang Nhật chơi bóng vào cuối sự nghiệp, rồi sau đó làm HLV trưởng tuyển Nhật.
Sau nhiều tranh cãi, câu trả lời được thống nhất là Tostao, người nổi bật trong thập niên 1960 - 1970 và đã tạo nên cảm hứng cho "Đội trưởng Tsubasa" ra đời vào đầu thập niên 1980. Nhưng một số fan Nhật Bản vẫn thích gom cả 3 huyền thoại nói trên vào Hongo, vì đơn giản, Brazil chính là giấc mơ của người Nhật.
Đội tuyển xứ samba là định nghĩa rõ ràng nhất cho giấc mơ của bóng đá Nhật Bản 3 thập niên qua, kể từ khi họ lần đầu góp mặt ở World Cup năm 1998. Lý do hoàn toàn dễ hiểu, vì sức quyến rũ của Brazil quá lớn, và cũng vì Selecao đại diện cho những giá trị nằm "ngoài vùng phủ sóng" của người Nhật.
Tính kỷ luật, tinh thần đồng đội, sự ngoan cường... là các điểm mạnh của bóng đá Nhật, ai cũng rõ điều đó. Nhưng "phù thủy trắng" Philippe Troussier mạnh dạn chỉ ra điểm yếu của bóng đá Nhật Bản trong giai đoạn vươn mình vào thập niên 2000 - đó là tính đột phá, sáng tạo, khả năng xử lý cá nhân trong những thời khắc quan trọng.
Những gì người Nhật Bản thiếu vào thời đó, lại chính là biểu tượng của bóng đá Brazil. Đó là cách giải thích ngắn gọn nhất cho sự tồn tại của Roberto Hongo trong bộ anime nổi tiếng. Hay sự hiện diện của các ngôi sao Brazil như Roberto Falcao, Zico trên băng ghế HLV trưởng tuyển Nhật Bản sau này.
Tính kỷ luật làm nên giá trị của người Nhật, khiêm nhường là con đường để họ đi lên. Trải qua 4 thập niên từ ngày "Đội trưởng Tsubasa" ra đời, gần 3 thập niên từ kỳ World Cup đầu tiên, Nhật Bản hiện tại là phiên bản gần chạm đến "giấc mơ" Brazil nhất mà làng bóng đá từng chứng kiến.
Nhật Bản bước vào World Cup 2026 với nhiều trụ cột phải rút lui giờ chót vì chấn thương, từ Endo cho đến Mitoma, Minamino, và cả Kubo cũng chấn thương nặng tại giải. Nhưng rồi 3 trận đã qua, người Nhật cho thấy họ có đầy đủ "hỏa lực" cho hàng công, với Kamada, Ueda hay Nakamura liên tục ghi những bàn thắng đẹp mắt. Còn về khả năng phòng ngự, tranh chấp, tính chiến thuật - đó từ lâu đã là thương hiệu của người Nhật.
Một Nhật Bản đầy chất samba hơn bao giờ hết, đối đầu với một Brazil đang dần được "đóng khung" vào tính kỷ luật bởi chiến lược gia lão luyện Carlo Ancelotti. Brazil đang từng bước hồi sinh trong tay vị HLV người Ý. Họ chơi hiệu quả, khôn ngoan, mà vẫn đẹp mắt nhờ vào dàn sao Vinicius, Cunha, Paqueta...
Đó là cuộc so tài sẽ diễn ra vào rạng sáng mai, lôi cuốn cả làng bóng đá vào những bước chạy trên sân vận động NRG (Mỹ). Thưởng thức thứ bóng đá đỉnh cao đẳng cấp thế giới, và cùng chờ xem - sau nhiều thập niên, rốt cuộc giấc mơ anime của người Nhật đã hiện thực hay chưa.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Ở phút bù cuối, Morocco suýt ghi bàn. El Aynaoui sút căng buộc thủ thành Alisson phải đổ người hết cỡ sang bên trái để cản phá. Thủ môn Brazil không thể bắt dính bóng, tạo cơ hội cho Amaimouni-Echghouyab lao vào đá bồi ở cự ly gần. Dẫu vậy, Alisson một lần nữa cứu nguy cho Selecao khi kịp thời vươn một tay chạm bóng, đẩy bóng đi hết đường biên ngang.
Trận đấu kết thúc với tỷ số 1-1. Hai bàn thắng đều được ghi trong hiệp một, do công Saibari và Vinicius Junior.
Brazil liên tiếp được hưởng những quả phạt góc trong nỗ lực tìm kiếm bàn thắng quyết định ở những phút cuối trận. Cơ hội nguy hiểm nhất thuộc về Danilo Santos, nhưng cú dứt điểm của tiền vệ này đã bị thủ thành Bounou hóa giải.
Hai đội dường như đều bắt đầu hài lòng với một kết quả hòa. Brazil và Morocco có lẽ đều tin rằng họ đủ sức giành những kết quả thuận lợi trước Haiti và Scotland ở các lượt trận tiếp theo. Trong khoảng năm phút gần đây, cả hai không còn quá mặn mà với việc mạo hiểm dâng cao tìm bàn thắng.
Morocco tiếp tục có những điều chỉnh nhân sự. Thủ môn Bounou vẫn ở lại sân dù bị đau, còn Noussair Mazraoui rời sân sau một trận đấu xuất sắc ở vị trí hậu vệ trái. Bilal El Khannouss cũng được cho nghỉ, nhường chỗ cho Anass Salah-Eddine và Ayoube Amaimouni-Echghouyab. Cả hai cầu thủ vào sân đều có lần đầu tiên góp mặt tại World Cup.
Bên phía Brazil, Danilo Santos được tung vào sân thay Bruno Guimaraes, người đã đóng góp một pha kiến tạo trong bàn gỡ hòa của Vinicius Junior.
Vinicius Junior căng ngang thuận lợi cho Raphinha băng vào dứt điểm, nhưng cú sút của cầu thủ chạy cánh này lại đi đúng vị trí của Bounou. Thủ thành Morocco sau đó nằm sân khá lâu dù tình huống cứu thua không quá khó.
Ban tổ chức thông báo có 82.500 khán giả tới sân, đồng nghĩa đây là một trận đấu kín chỗ. MetLife cũng chính là sân vận động sẽ đăng cai trận chung kết World Cup 2026.
Neymar liên tục đứng sát đường biên để chỉ đạo các đồng đội, không ngừng ra dấu tay và hô hào, cố gắng kéo các cầu thủ Brazil về đúng vị trí mà anh cho là hợp lý. Nhưng hình ảnh ngôi sao 34 tuổi đội chiếc mũ lưỡi trai ngược lại tương phản với sự nghiêm túc của anh. Trông Neymar vẫn giống hệt chàng trai tuổi teen mới nổi ngày nào, hơn là một đàn anh kỳ cựu đang đóng vai trò "trợ lý huấn luyện viên" bên ngoài sân cỏ. Trên khán đài, các cựu ngôi sao Brazil như Ronaldo "béo", Kaka hay Roberto Carlos cũng đang dự khán trận đấu.
Fabinho phải rời sân tạm thời sau khi va chạm khiến miệng chảy máu, với vệt máu loang quanh môi được Guardian mô tả như một "ma cà rồng" chính hiệu. Tiền vệ Brazil được các nhân viên y tế đưa ra ngoài để xử lý vết thương, tránh làm bẩn màu áo vàng truyền thống của đội tuyển.
Bên phía Morocco, những sự thay đổi người đầu tiên xuất hiện. Brahim Diaz và Azzedine Ounahi rời sân nhường chỗ cho Chemsdine Talbi cùng Samir El Mourabet.
Màn ra quân khá thất vọng của Brahim Diaz, người bước vào World Cup với nhiều kỳ vọng sau mùa giải ấn tượng ở cấp CLB. Áp lực càng lớn hơn khi anh vẫn chưa thể xóa nhòa ký ức về quả đá phạt đền kiểu Panenka hỏng ăn trong trận chung kết AFCON trước đó.
Brazil tiếp tục thay người khi Lucas Paqueta và Igor Thiago rời sân. Tiền đạo Matheus Cunha được tung vào để lĩnh xướng hàng công, trong khi Luiz Enrique thế chỗ Paqueta ở tuyến giữa, cho thấy HLV Carlo Ancelotti đang tìm cách tạo ra đột biến. Sau những sự điều chỉnh này, Brazil chỉ còn một quyền thay người.
Morocco chủ động lùi đội hình sâu hơn đáng kể so với hiệp một và chỉ thỉnh thoảng mới tổ chức những pha cầm bóng bên phần sân đối phương. Tuy nhiên, họ suýt tự đẩy mình vào thế khó khi một đường chuyền về bất cẩn vô tình trở thành cơ hội cho Vinicius Junior băng xuống.
Vinicius tiếp tục phô diễn kỹ thuật với những pha xử lý khéo léo trong vòng cấm, nhưng xung quanh anh lại không có đồng đội áo vàng nào sẵn sàng đón bóng. Igor Thiago và Raphinha vẫn đang gặp rất nhiều khó khăn trong việc tạo ra sức ép lên hàng thủ Morocco.
Ngay sau đó, một pha ném biên nhanh của Brazil bất ngờ đặt Igor Thiago vào tư thế thuận lợi trong vòng cấm trước khi hàng thủ Morocco kịp ổn định vị trí. Thủ thành Bounou phản xạ xuất sắc, đẩy cú dứt điểm của tiền đạo Brazil ra ngoài.
Hiệp hai bắt đầu với thế trận không khác nhiều so với 45 phút đầu tiên. Morocco tiếp tục triển khai bóng ra hai biên ngay khi giành được quyền kiểm soát, tận dụng tốc độ và khả năng đột phá của các cầu thủ chạy cánh. Trong khi đó, Brazil phối hợp chủ yếu ở trung lộ, tìm cách luân chuyển bóng qua khu vực giữa sân để tổ chức các đợt tấn công.
Tin Gốc: Vnexpress

Phút 32, trên sân Lạch Tray tối 2/5, màn phối hợp giữa Đình Bắc và Quang Hải giúp CAHN phá vỡ thế trận chặt chẽ của chủ nhà. Sau khi lừa qua một cầu thủ Hải Phòng, tiền đạo đội khách sút chân trái vào góc thấp trái mở tỷ số.
Đình Bắc sau đó chạy về góc khán đài để ăn mừng bằng điệu nhảy xoay của thần tượng Cristiano Ronaldo. Sau khi các đồng đội đến chia vui, tiền đạo sinh năm 2004 dùng tay tạo hình số 8, để đánh dấu số bàn thắng đã có tại V-League 2025-2026.
Đình Bắc từng trải qua chuỗi 500 ngày không ghi bàn tại V-League, trước khi thể hiện phong độ ấn tượng trong một tháng qua. Anh đã ghi bàn 5 trận liên tiếp, tính từ cú đúp trong trận thắng Đà Nẵng 5-1 hôm 4/4. Sau đó, ngôi sao của đội U23 Việt Nam lập công ở trận hòa PVF-CAND 1-1, thắng Công an TP HCM 3-0 rồi ghi hat-trick đầu tiên giúp CAHN hạ SLNA 4-2, trước khi mở tỷ số vào lưới Hải Phòng.
Chân sút 22 tuổi vươn lên thứ sáu trong danh sách ghi bàn V-League mùa này, bằng đồng đội Leo Artur. Anh cũng trở thành cầu thủ nội ghi nhiều bàn nhất, và chỉ kém 6 bàn so với người dẫn đầu Alan Sebastiao – cũng là đồng đội tại CAHN.
Trong khi đó, Nguyễn Quang Hải cũng đánh dấu pha kiến tạo thứ 10 tại V-League mùa này, với 4 lần trong 5 trận gần nhất. Tiền vệ sinh năm 1997 chỉ còn kém kỷ lục cá nhân một kiến tạo, lập tại V-League 2019 khi còn chơi cho Hà Nội FC. Kỷ lục giải đấu thuộc vệ tiền vệ Nghiêm Xuân Tú, với 17 lần tại mùa giải 2018 cho Quảng Ninh (nay đã giải thể).
Tính riêng mùa này, Quang Hải chỉ xếp sau đồng đội Artur, với một kiến tạo ít hơn. Anh cũng ghi ba bàn, để đóng góp vào 26% số bàn thắng của CAHN tại V-League. "Tôi và anh Quang Hải đã trao đổi rất nhiều, làm sao để phối hợp ăn ý nhất", Đình Bắc nói sau trận. "Chúng tôi sẽ cố gắng thi đấu thật tốt 5 trận còn lại, để giúp CAHN đăng quang V-League".
Sau khi Đình Bắc mở tỷ số, CAHN càng chơi với tâm lý thoải mái hơn. Đến phút bù thứ hai hiệp một, Adou Minh Leygley nhân đôi cách biệt sau pha dâng cao tấn công. Trước đó, Lê Văn Đô đột phá qua người ở cánh trái để căng ngang cho Adou Minh đệm vào lưới trống.
Sang hiệp hai, CAHN chủ động giảm nhịp độ và chơi chặt chẽ để bảo toàn chiến thắng. Hải Phòng khó khăn trong tìm phương án tiếp cận khung thành, buộc phải chơi tạt cánh đánh đầu nhưng không hiệu quả. Một vài cơ hội được tạo ra vào cuối trận, nhưng những cú dứt điểm thiếu độ chính xác để làm khó thủ thành Nguyễn Filip.
Kể từ trận thua Hà Nội FC 1-2, CAHN đã thắng 6 và hòa một. Họ củng cố đầu bảng với 54 điểm, đang hơn Thể Công 12 điểm nhưng thi đấu nhiều hơn một trận. Ở vòng này, Thể Công sẽ tiếp Ninh Bình vào Chủ nhật 3/5. Trong khi đó, Hải Phòng có trận thua thứ 9 từ đầu mùa, đang đứng thứ bảy với 28 điểm.
Cùng giờ với trận đấu ở sân Lạch Tray, PVF-CAND hòa Hà Tĩnh 0-0, còn Becamex TP HCM hòa Thanh Hóa 1-1. Kết quả này đẩy Đà Nẵng xuống cuối bảng với 13 điểm, kém PVF-CAND một điểm.
Đội hình xuất phát
Hải Phòng: Đình Triệu, Phạm Trung Hiếu, Nguyễn Hữu Thái Bảo, Triệu Việt Hưng, Lương Hoàng Nam, Hữu Sơn, Hữu Nam, Camilo Minh Vasconcelos, Lê Mạnh Dũng, Luiz Antonio, Joel Tagueu, Joaquim Lupeta
Công an Hà Nội: Nguyễn Filip, Đoàn Văn Hậu, Adou Leygley Minh, Bùi Hoàng Việt Anh, Lê Văn Đô, Cao Pendant Quang Vinh, Stefan Mauk, Lê Phạm Thành Long, Quang Hải, Phạm Minh Phúc, Đình Bắc.
Tin Gốc: Vnexpress

