Những ngày qua, trên mạng xã hội chia sẻ câu chuyện về hành trình của chàng trai Dương Đức Hiếu (17 tuổi) vượt qua cửa tử sau vụ tai nạn nghiêm trọng đã khiến nhiều người không khỏi xúc động.
Câu chuyện ấy cũng đã thắp lên hy vọng, truyền thêm nghị lực sống cho nhiều người có chung hoàn cảnh khác.
Trong căn nhà nhỏ tại xã Xuân Mai, Hà Nội, chị Trần Ngọc Hòa – mẹ Hiếu – xúc động kể lại với Báo điện tử Tuổi Trẻ về hành trình suốt 6 tháng qua. Chị vẫn nhớ như in buổi chiều ngày 3-1, khi đang làm việc, một đồng nghiệp nói vừa chứng kiến một vụ tai nạn giao thông rất nghiêm trọng. Không hiểu vì sao, chị bỗng thấy tim mình thắt lại.
Theo phản xạ, chị gọi điện cho con trai liên tục nhưng không ai bắt máy. Đến cuộc gọi sau cùng, một người lạ nghe điện thoại và thông báo con trai chị vừa gặp tai nạn rất nặng.
“Lúc ấy chân tay tôi rụng rời”, chị nhớ lại.
Người mẹ gần như không còn nhớ mình đã đến hiện trường bằng cách nào. Chị chỉ nhớ suốt quãng đường, nước mắt không ngừng rơi và trong đầu chỉ biết cầu nguyện. Nhưng hy vọng mong manh ấy nhanh chóng vụt tắt khi bác sĩ gọi gia đình vào phòng cấp cứu tại Bệnh viện 103.
“Bác sĩ nói rất nhanh nếu muốn cứu con thì phải cắt bỏ toàn bộ phần thân dưới ngay lập tức. Cơ hội sống chỉ còn khoảng 10-20%. Tôi chỉ nghĩ dù còn một tia hy vọng cũng phải giữ lấy. Chỉ cần con còn sống để mình được nhìn thấy, được chăm sóc là đủ”, chị Hòa nghẹn ngào.
Ca đại phẫu thành công nhưng hành trình giành lại sự sống mới chỉ bắt đầu. Sau đó Hiếu được chuyển đến Viện Bỏng quốc gia tiếp tục điều trị.
Sau phẫu thuật, Hiếu phải đối mặt với những cơn đau dữ dội kéo dài. Dù đã sử dụng những loại thuốc giảm đau mạnh nhất, cơn đau vẫn liên tục quay trở lại. Có hôm, cậu bật khóc và nói với mẹ mình không muốn sống nữa.
Đó cũng là quãng thời gian khó khăn nhất với chị Hòa. Người mẹ gần như thức trắng nhiều đêm, nắm chặt tay con, không dám rời nửa bước.
Điều khó nhất với chị không phải chăm sóc con, mà là giấu đi sự tuyệt vọng của chính mình. “Tôi chỉ dám khóc ngoài hành lang hoặc khi bước ra khỏi phòng bệnh. Vào đến phòng là phải bình tĩnh như chưa có chuyện gì. Mình mà gục thì con sẽ gục”, chị nói.
Suốt những tuần đầu điều trị, Hiếu vẫn chưa hình dung được cơ thể mình đã thay đổi ra sao. Chị Hòa cũng chưa đủ can đảm nói hết sự thật, chỉ bảo rằng các bác sĩ đang cố gắng cứu phần cơ thể bị tổn thương.
Nhưng rồi cũng đến ngày người mẹ phải nói với con rằng phần thân dưới đã không thể giữ lại. Hiếu òa khóc. Chị chỉ biết ôm con thật chặt.
Mỗi khi con ngủ sau những mũi thuốc giảm đau, chị Hòa lại cầm điện thoại tìm kiếm những câu chuyện về những người từng rơi vào hoàn cảnh giống con mình.
Rồi chị tìm thấy hình ảnh một chàng trai ở Mỹ mất gần nửa cơ thể nhưng vẫn đi làm, đi máy bay, chơi thể thao và sống tích cực.
“Tôi nhìn người ta để tự nhủ con mình rồi cũng sẽ sống được như thế”, chị kể.
Từ đó mỗi lần Hiếu tuyệt vọng, chị lại mở những câu chuyện ấy cho con xem, kiên trì nói rằng đây chỉ là một thử thách và sẽ luôn có cách để tiếp tục sống.
Có lần nhìn bạn bè đi chơi Tết, Hiếu bật khóc. Chị ôm con rồi nói: “Không có chân thì mình sẽ đi bằng cách khác. Đâu phải chỉ có đôi chân mới đưa mình đến mọi nơi”.
Câu nói ấy dần trở thành động lực để cậu bé học cách chấp nhận cuộc sống mới.
Chị Hòa trở thành “điều dưỡng” chăm sóc cho con trai mỗi ngày – Ảnh: DƯƠNG LIỄU
Sau hơn ba tháng điều trị, Hiếu được xuất viện. Trở về nhà cũng là lúc chị Hòa bắt đầu một hành trình khác. Chị nghỉ việc để ở nhà chăm con, học từng kỹ năng thay túi hậu môn nhân tạo, vệ sinh đường tiết niệu, thay băng, xử lý vết thương… Những công việc vốn của điều dưỡng giờ trở thành việc thường ngày của người mẹ.
Điều khiến chị hạnh phúc nhất không phải những vết thương dần lành, mà là con trai bắt đầu muốn sống. Hiếu bắt đầu tập từng chút một, từ lật người, chống tay đến tự nâng được phần thân còn lại khỏi mặt giường.
Suốt hành trình ấy, có một câu nói chị Hòa luôn nhớ. Mỗi lần thấy mẹ lén lau nước mắt, Hiếu lại bảo: “Mẹ đừng khóc”. Chị đáp: “Nếu con không muốn mẹ khóc thì con cũng đừng khóc, phải mạnh mẽ lên”.
Sáu tháng sau tai nạn, điều Hiếu mong nhất là có thể tự ra ngoài, gặp gỡ bạn bè và hòa nhập với cuộc sống.
Cậu dự định theo học công nghệ thông tin – lĩnh vực mình yêu thích từ trước khi gặp nạn. Trước đây, Hiếu tự học làm nội dung trên mạng xã hội và chạy quảng cáo để kiếm thêm thu nhập. Giờ đây, dưới sự động viên của mẹ, cậu tiếp tục chia sẻ chính câu chuyện của mình như một cách lan tỏa nghị lực sống.
Chị Hòa kể khi những video chị đưa lên mạng xã hội, rất nhiều người xa lạ đã nhắn tin cảm ơn Hiếu vì câu chuyện của em giúp họ được truyền cảm hứng, có thêm động lực vượt qua khó khăn. “Mỗi lần đọc những lời nhắn ấy, tôi cũng cảm thấy mình và con được tiếp thêm động lực”, chị xúc động.
Điều Hiếu biết ơn nhất là các y bác sĩ đã cứu mình trong những thời khắc sinh tử và người mẹ chưa từng rời con nửa bước. “Mẹ là động lực lớn nhất của con. Nếu không có mẹ thì sẽ không có con của ngày hôm nay”, chàng trai 17 tuổi nói.
Phía trước Hiếu vẫn còn nhiều năm phục hồi chức năng. Nhưng điều quan trọng nhất đã trở lại, đó là niềm tin.
“Ngày ấy tôi chỉ cầu xin con còn sống. Bây giờ con không chỉ sống mà còn biết mơ ước, biết cố gắng và truyền hy vọng cho người khác. Với tôi, như thế là đủ”, chị Hòa nói.
Thời gian gần đây, nhiều bệnh nhân nhập viện vì đau bụng kéo dài, triệu chứng ban đầu khá giống rối loạn tiêu hoá thông thường. Chỉ đến khi thăm khám kỹ hơn, bác sĩ mới phát hiện nguyên nhân bất ngờ dị vật nhỏ như tăm tre vô tình bị nuốt phải, gây tổn thương đường tiêu hoá, thậm chí dẫn đến viêm hoặc thủng ruột.
Đáng chú ý, phần lớn trường hợp đều không nhớ rõ thời điểm xảy ra, khiến việc chẩn đoán ban đầu dễ bị chậm trễ và tăng nguy cơ biến chứng nguy hiểm.
Điển hình một trường hợp gần đây, anh Đ.V.T. 49 tuổi, trú tại Vân Đồn, Quảng Ninh bị đau âm ỉ vùng bụng dưới suốt 10 ngày liên tiếp. Do triệu chứng không quá dữ dội, anh chủ quan không đi khám. Chỉ đến khi cơn đau kéo dài, ảnh hưởng sinh hoạt hằng ngày, người đàn ông mới tới Bệnh viện Đa khoa tỉnh Quảng Ninh kiểm tra.
Kết quả thăm khám khiến cả bệnh nhân lẫn người nhà bất ngờ. Qua siêu âm và chụp cắt lớp vi tính, các bác sĩ phát hiện một dị vật dạng que dài khoảng 30 mm xuyên qua thành đại tràng sigma. Dị vật sắc nhọn này gây thủng thành ruột và hình thành ổ áp xe nhỏ quanh vị trí tổn thương.
Theo các bác sĩ, ổ áp xe vẫn còn khu trú, chưa xuất hiện dấu hiệu viêm phúc mạc toàn ổ bụng. Sau khi hội chẩn liên khoa, ê-kíp quyết định không phẫu thuật mở hay nội soi ổ bụng mà lựa chọn phương pháp can thiệp ít xâm lấn nhằm giảm tối đa sang chấn cho người bệnh.
Dưới gây tê tại chỗ, các bác sĩ Khoa Chẩn đoán hình ảnh - Điện quang can thiệp tiến hành dẫn lưu ổ áp xe qua da dưới hướng dẫn của siêu âm để kiểm soát nhiễm trùng.
Sau đó, tận dụng đường hầm của ống dẫn lưu, ê-kíp sử dụng dụng cụ chuyên dụng để tiếp cận và gắp thành công dị vật ra ngoài.
Đáng chú ý nhờ kỹ thuật can thiệp hiện đại, người bệnh không phải trải qua cuộc đại phẫu, không cần mở bụng hay cắt đoạn đại tràng. Sau thủ thuật, tình trạng đau bụng giảm rõ rệt, các chỉ số viêm cải thiện tốt và ổ áp xe được kiểm soát hiệu quả.
BSCKII Ngô Quang Chức, Trưởng khoa Chẩn đoán hình ảnh - Điện quang can thiệp, cho biết các dị vật đường tiêu hóa như tăm tre, xương cá, xương gà tuy nhỏ nhưng có thể gây hậu quả nghiêm trọng nếu đâm xuyên thành ống tiêu hóa. Nhiều trường hợp người bệnh không nhớ mình đã nuốt dị vật nên việc phát hiện thường chậm trễ, dẫn đến nguy cơ thủng ruột, áp xe ổ bụng hoặc viêm phúc mạc.
Các bác sĩ khuyến cáo người dân cần thận trọng khi ăn uống, đặc biệt với các loại thực phẩm có xương hoặc tăm tre. Khi xuất hiện các dấu hiệu bất thường như đau bụng kéo dài, sốt, rối loạn tiêu hóa sau ăn, cần đến cơ sở y tế thăm khám sớm để tránh những biến chứng nguy hiểm.
Bộ Tổng tham mưu vừa có công điện gửi các đơn vị về việc chủ động ứng phó với mưa lớn khu vực miền núi Bắc Bộ.
Cụ thể, Bộ Tổng tham mưu yêu cầu các cơ quan, đơn vị tiếp tục quán triệt, triển khai thực hiện nghiêm túc, quyết liệt chỉ đạo của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tại thông báo số 117 của Văn phòng Trung ương Đảng, Chỉ thị số 23 của Thủ tướng tăng cường công tác phòng, chống thiên tai; các công điện của Ban chỉ đạo phòng thủ dân sự quốc gia, Bộ Tổng tham mưu...
Duy trì nghiêm chế độ ứng trực, hoạt động tổng đài 112; nắm chắc tình hình thời tiết, khí tượng, thủy văn; khi có tình huống, sự cố phức tạp xảy ra, tổ chức kíp trực tăng cường, điều động lực lượng, phương tiện xử lý kịp thời, hiệu quả và thực hiện chế độ báo cáo đúng quy định; bảo đảm an toàn cho lực lượng tham gia thực hiện nhiệm vụ.
Yêu cầu các Quân khu 1, 2, 3 chỉ đạo Bộ chỉ huy quân sự các tỉnh: Lạng Sơn, Cao Bằng, Thái Nguyên, Bắc Ninh, Lào Cai, Lai Châu, Tuyên Quang, Điện Biên, Sơn La, Phú Thọ, Quảng Ninh chủ động tham mưu với cấp ủy, chính quyền địa phương chỉ đạo các sở, ban, ngành kiểm tra, rà soát các kế hoạch, phương án ứng phó, xác định khu vực trọng điểm thiên tai, các khu vực nguy cơ xảy ra lũ quét, sạt lở đất, đá, khu vực ngập lụt, chia cắt, các tuyến đê, kè, hồ, đập xung yếu.
Phối hợp với các cơ quan, đơn vị đứng chân trên địa bàn, điều động lực lượng, phương tiện di dời người, đặc biệt là người già, trẻ em, các đối tượng yếu thế và tài sản ra khỏi khu vực nguy hiểm, khu vực có nguy cơ sạt lở đến nơi an toàn; bảo đảm tuyệt đối an toàn cho người và phương tiện khi thực hiện nhiệm vụ.
Quân khu 2 chỉ đạo các đơn vị thuộc quyền phối hợp với cấp ủy, chính quyền và cơ quan chức năng địa phương sử dụng lực lượng, phương tiện tiếp tục, khẩn trương tìm kiếm người mất tích, cứu chữa người bị thương, khôi phục các tuyến đường giao thông; hỗ trợ thực phẩm, nhu yếu phẩm, bảo đảm đời sống cho người dân vùng bị ảnh hưởng do thiên tai vừa qua.
Quân đoàn 12; các Binh chủng, Binh đoàn chỉ đạo các đơn vị thuộc quyền rà soát, kiểm tra các kế hoạch, phương án ứng phó, bảo đảm an toàn doanh trại, kho tàng; phối hợp, hiệp đồng chặt chẽ với địa phương nơi đóng quân và nơi thực hiện nhiệm vụ; huy động lực lượng, phương tiện giúp đỡ nhân dân khắc phục hậu quả do mưa, lũ gây ra khi có đề nghị của địa phương.
Bộ Tư lệnh Bộ đội Biên phòng chỉ đạo Ban chỉ huy Bộ đội Biên phòng các tỉnh rà soát các kế hoạch, phương án ứng phó, phối hợp với cấp ủy, chính quyền địa phương và các lực lượng, sẵn sàng điều động lực lượng, phương tiện tham gia thực hiện nhiệm vụ khi có tình huống xảy ra.
Quân chủng Phòng không - Không quân, Binh đoàn 18 kiểm tra, rà soát kế hoạch, phương án; chuẩn bị lực lượng, phương tiện sẵn sàng thực hiện bay tìm kiếm cứu hộ, cứu nạn và vận chuyển lương thực, nhu yếu phẩm đến vùng bị ngập lụt, chia cắt khi có lệnh của bộ.
Binh chủng Thông tin liên lạc, Tập đoàn Công nghiệp - Viễn thông Quân đội sẵn sàng huy động lực lượng, vật tư, trang thiết bị bảo đảm cung cấp viễn thông tại các khu vực bị ảnh hưởng do mưa lũ, sạt lở đất. Đồng thời, cần có giải pháp khắc phục tình trạng mất sóng viễn thông khi xảy ra thiên tai.
Rắn hổ mang từ lâu đã trở thành biểu tượng của sự nguy hiểm trong thế giới tự nhiên. Dù có nhiều loài khác nhau, tựu trung lại chúng đều sở hữu nọc độc mạnh mẽ có khả năng gây ra những hậu quả nghiêm trọng cho con người và các loài động vật khác.
Sức mạnh của nọc độc rắn hổ mang nằm ở thành phần chính là độc tố thần kinh, hay còn gọi là neurotoxin. Khi xâm nhập vào cơ thể nạn nhân, các chất này sẽ tấn công trực tiếp vào hệ thần kinh trung ương và các khớp thần kinh cơ. Quá trình này nhanh chóng dẫn đến sự tê liệt các cơ bắp, bao gồm cả những cơ quan trọng phục vụ cho việc hô hấp. Nếu không được điều trị kịp thời bằng huyết thanh kháng nọc rắn, nạn nhân có thể tử vong do suy hô hấp trong thời gian rất ngắn.
Đáng chú ý, con rắn dù bị mất đầu không có nghĩa là dây thần kinh của nó ngừng hoạt động. Ở những động vật cấp thấp như rắn, hệ thần kinh chỉ huy các phản xạ có điều kiện nằm ở cơ thể của nó. Do đó, hệ thần kinh, bao gồm cả não bộ có thể hoạt động riêng biệt với phần còn lại của cơ thể.
Sau khi bị mất đầu, các cơ quan khác vẫn có thể duy trì hoạt động độc lập trong một thời gian nhất định, chẳng hạn như phần thân rắn có thể ngọ nguậy dù đầu đã đứt lìa. Trong khi đó, đầu rắn bị chặt nhưng khi va chạm với vật thể khác vẫn có thể dẫn đến phản xạ cắn.
Ở Quảng Đông, Trung Quốc từng xảy ra sự việc một đầu bếp bị rắn hổ mang cắn trong khi chế biến món ăn và thiệt mạng ngay sau đó. Điều đáng nói là đầu con rắn đã lìa khỏi thân trước đó 20 phút.
Theo thông tin đăng tải, sự việc hi hữu xảy ra ở Phật Sơn, Quảng Đông, Trung Quốc. Một đầu bếp tên Peng Fan đang làm món "súp rắn" sở trường của mình cho khách thì bất ngờ gặp nạn.
Thời điểm đó, Peng Fan đã sơ chế con rắn hổ mang, đầu con rắn để riêng, các bộ phần khác làm sạch rồi đem nấu súp. Khoảng 20 phút sau, trong lúc chờ đợi, Peng Fan bắt đầu dọn dẹp quanh nhà bếp cho gọn gàng, sạch sẽ. Chẳng ngờ, đến khi Peng Fan nhặt chiếc đầu rắn bỏ vào túi vứt đi, con rắn hổ mang bất ngờ "sống lại", nó cắn chặt vào bàn tay của nam đầu bếp này, khiến anh trúng độc ngay lập tức.
Lin Sun, một vị khách 44 tuổi tiết lộ, thời điểm xảy ra vụ việc, anh đang tổ chức sinh nhật cho vợ trong nhà hàng thì bất ngờ nghe thấy tiếng hét thất thanh từ trong bếp. Sau đó, tất cả mọi người nghe tiếng náo động, họ không biết chuyện gì đang xảy ra nên vội vã chạy khỏi nhà hàng. Một lúc sau mới biết chuyện đầu bếp Peng Fan bị con rắn hổ mang "trả thù".
Tiếp đó, mọi người nhanh chóng gọi cấp cứu nhưng khi các nhân viên y tế đến nơi, anh Peng Fan đã tử vong, không còn dấu hiệu của sự sống.
Cảnh sát địa phương sau đó cũng tuyên bố: "Đây là một trường hợp bất thường và là một vụ tai nạn. Chỉ có huyết thanh mới có thể cứu được Peng Fan, đáng tiếc, khi các nhân viên y tế đến nơi, tất cả đã quá muộn".