Theo tìm hiểu của Tuổi Trẻ, việc thu phí bản quyền âm nhạc tại các cơ sở kinh doanh, hàng, quán ở nhiều nước trên thế giới diễn ra linh hoạt, tùy thuộc nhiều yếu tố.
Chẳng hạn, tại Anh, một quán cà phê khoảng 30 chỗ ngồi thường phải trả từ 350 – 700 bảng Anh mỗi năm (tương đương khoảng 12,5 – 25 triệu đồng). Một nhà hàng khoảng 80 chỗ ngồi đóng mức phí khoảng 700 – 1.400 bảng Anh, tương đương 25 – 50 triệu đồng mỗi năm.
Tại Mỹ, chi phí cấp phép âm nhạc cho một quán cà phê nhỏ dao động khoảng 200 – 500 USD/năm (khoảng 5,2 – 13 triệu đồng). Còn một nhà hàng quy mô trung bình phải chi từ 500 – 1.500 USD, tương đương 13 – 39 triệu đồng mỗi năm.
Đối với khách sạn, mức phí cao hơn do âm nhạc được sử dụng tại nhiều khu vực như sảnh, nhà hàng, hồ bơi hay phòng gym. Một khách sạn cỡ nhỏ khoảng 40 phòng tại Anh có thể phải trả 1.500 – 4.000 bảng Anh/năm (khoảng 54 – 143 triệu đồng), còn tại Mỹ mức phí dao động 1.200 – 3.500 USD/năm, tương đương 31 – 91 triệu đồng.
Các con số trên chỉ mang tính tham khảo. Chi phí bản quyền thực tế phụ thuộc vào nhiều yếu tố, như quy mô cơ sở, sức chứa, thời gian hoạt động, số khu vực phát nhạc và biểu phí do từng tổ chức quản lý quyền tác giả áp dụng.
Ngoài ra, đây là phí bản quyền âm nhạc, tách biệt với chi phí thuê bao các dịch vụ phát nhạc như Spotify hay YouTube Premium.
Chia sẻ với Tuổi Trẻ, phó giáo sư Nguyễn Văn Thăng Long, Phó chủ nhiệm bộ môn truyền thông chuyên nghiệp (Đại học RMIT Việt Nam), trong bối cảnh phần lớn hàng quán ở Việt Nam là doanh nghiệp nhỏ và vừa, ông Long cho rằng cần có cách triển khai phù hợp để cân bằng giữa việc bảo vệ quyền tác giả và khả năng chi trả của doanh nghiệp.
Theo đó, có thể thí điểm tại một số địa phương có điều kiện quản lý tốt trước khi áp dụng trên diện rộng; tiếp tục xác định mức phí dựa trên quy mô khai thác và khả năng chi trả, đồng thời bổ sung tiêu chí theo khu vực địa lý hoặc loại đô thị.
Bên cạnh đó, nên có ngưỡng miễn hoặc giảm phí cho các cơ sở siêu nhỏ, đặc biệt ở khu vực nông thôn, và xây dựng lộ trình tăng phí trong 3-5 năm để doanh nghiệp có thời gian thích ứng và đưa chi phí bản quyền vào cấu trúc giá.
“Thay vì chỉ dùng chế tài phạt hay ép buộc ngay từ đầu, cần giúp các chủ quán hiểu rằng âm nhạc là một loại tài sản giúp họ kiếm tiền, và trả tiền cho âm nhạc là đầu tư cho trải nghiệm khách hàng”, phó giáo sư này đề xuất.
Đối với doanh nghiệp kinh doanh (quán cà phê, nhà hàng), về ngắn hạn đây có thể là một phần chi phí phát sinh, gây khó khăn nhất định cho hoạt động kinh doanh. Nhưng đảm bảo bản quyền giúp doanh nghiệp hoạt động an tâm, chuyên nghiệp, tránh các rủi ro pháp lý. Khi có cơ chế rõ ràng, mức phí hợp lý, khoản chi này sẽ không còn là gánh nặng quá lớn và dần được tính toán kỹ hơn trong kế hoạch kinh doanh.
Theo báo Guardian, từ ngày 1-4, các cặp vợ chồng ly hôn tại Nhật Bản có thể thỏa thuận cùng chia sẻ quyền nuôi con. Đây là thay đổi quan trọng đầu tiên đối với quy định pháp luật về nuôi dạy trẻ em tại nước này trong hơn 100 năm qua.
Trước đây, Bộ luật Dân sự Nhật Bản yêu cầu các cặp đôi phải chọn một bên (cha hoặc mẹ) giữ toàn quyền nuôi con sau ly hôn.
Tuy nhiên áp lực từ dư luận cho rằng sự "giằng co" giữa cha mẹ gây tổn thương tâm lý cho trẻ và tạo bất công cho người không trực tiếp nuôi con đã thúc đẩy Quốc hội bỏ phiếu sửa luật vào năm 2024.
Theo quy định mới, cha mẹ có thể tự thỏa thuận lựa chọn hình thức nuôi con chung hoặc riêng. Báo Asahi Shimbun cho biết với các trường hợp đã ly hôn trước đó theo cơ chế nuôi con đơn lẻ, cha mẹ vẫn có thể nộp đơn lên tòa án gia đình để yêu cầu điều chỉnh.
Đây là lần sửa đổi đầu tiên kể từ khi các quy định về hôn nhân được hệ thống hóa trong Bộ luật Dân sự vào cuối những năm 1800. Luật mới nhấn mạnh trách nhiệm của cha mẹ trong việc tôn trọng lẫn nhau và hợp tác vì lợi ích tốt nhất của trẻ.
Thay đổi này giúp Nhật Bản - quốc gia duy nhất trong nhóm G7 trước đây không công nhận quyền nuôi con chung - trở nên đồng nhất với phần lớn các nước khác, nơi việc cùng nuôi dạy con cái sau ly hôn đã trở nên phổ biến.
Những người ủng hộ cho rằng hệ thống cũ hạn chế vai trò của người không trực tiếp nuôi con trong các quyết định quan trọng như chọn trường, nơi ở hay tiêm chủng.
Ngược lại, những người chỉ trích lo ngại rằng cơ chế nuôi con chung có thể bị những người từng có hành vi bạo hành lợi dụng để tiếp tục gây hại cho đối phương hoặc đứa trẻ, đồng thời trao thêm quyền quyết định cho tòa án khi cha mẹ không đạt được đồng thuận.
Theo dữ liệu của Bộ Y tế Nhật Bản năm 2020, các bà mẹ được trao quyền nuôi con trong khoảng 85% trường hợp theo hệ thống cũ.
Cơ chế này từ lâu vấp phải chỉ trích, đặc biệt từ các phụ huynh nước ngoài gặp khó khăn trong việc duy trì liên hệ với con khi trẻ được đưa về Nhật Bản.
Mỗi năm, khoảng 200.000 trẻ em tại Nhật Bản chịu ảnh hưởng bởi các vụ ly hôn, cao gấp đôi so với 50 năm trước.
Một khảo sát của chính phủ năm 2021 cũng cho thấy cứ ba trẻ có cha mẹ ly hôn thì có một trẻ mất liên lạc với người không trực tiếp nuôi dưỡng.
"Nga đã chuẩn bị để tiếp nhận lượng uranium làm giàu của Iran, cất giữ chúng trên lãnh thổ Nga. Đáng lẽ đây sẽ là một giải pháp tốt, nhưng tiếc rằng phía Mỹ đã khước từ sáng kiến này", người phát ngôn Điện Kremlin Dmitry Peskov nói với India Today ngày 15/4.
Ông cho biết Tổng thống Nga Vladimir Putin vẫn sẵn sàng nêu lại phương án nếu các bên có nhu cầu. Nga, quốc gia sở hữu kho vũ khí hạt nhân lớn nhất thế giới, nhiều lần nói nước này có thể chuyển đổi lượng uranium đã làm giàu của Iran thành nhiên liệu cho lò phản ứng dân sự, nhằm tạo điều kiện cho tiến trình đàm phán và giảm căng thẳng.
Người phát ngôn Điện Kremlin cho rằng lo ngại của Washington về chương trình hạt nhân tại Iran "chỉ là cách viện cớ để tấn công", đồng thời nhắc lại rằng Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế (IAEA) chưa bao giờ phát hiện bằng chứng cho thấy Iran đang phát triển vũ khí hạt nhân.
Mỹ và Iran chưa bình luận về thông tin trên.
Theo truyền thông Nga, phương án tiếp nhận uranium từ Iran từng được Moskva đưa ra từ tháng 6/2025, sau khi cuộc chiến 12 ngày giữa Israel và Iran kết thúc. Mỹ đã can thiệp vào ngày cuối đợt giao tranh, không kích loạt cơ sở hạt nhân quan trọng của Iran nhằm chấm dứt mối đe dọa từ chương trình hạt nhân nước này.
Nga lặp lại đề xuất một lần nữa trong tuần này, sau khi vòng đàm phán hòa bình giữa Iran và Mỹ tại Islamabad kết thúc cuối tuần qua mà không đạt được thỏa thuận nào. Ông Peskov hôm 13/4 tiết lộ Nga đã nêu phương án này trong các cuộc tiếp xúc với lãnh đạo Mỹ lẫn Iran.
Giới chức Tehran và Washington cho hay hai bên vẫn còn bất đồng về nhiều vấn đề trong quá trình đàm phán, trong đó mấu chốt là chương trình hạt nhân của Iran. Mỹ được cho là đã đề xuất Iran ngừng làm giàu uranium trong 20 năm, trong khi phía Iran chỉ chấp thuận đình chỉ trong 5 năm.
Phó tổng thống JD Vance cho biết Washington không chỉ muốn đảm bảo Iran không sở hữu vũ khí hạt nhân, mà còn muốn thiết lập các cơ chế để ngăn chặn khả năng này, bao gồm việc loại bỏ năng lực làm giàu uranium của Tehran. Ông Vance cho rằng số uranium trên nên được đưa ra khỏi lãnh thổ Iran nhằm đảm bảo minh bạch và tăng khả năng giám sát.
Theo các ước tính của IAEA, Iran đang nắm giữ khoảng 400 kg uranium được làm giàu ở mức 60%, gần với cấp độ vũ khí là 90%. Tuy nhiên, sau các cuộc không kích của Mỹ hồi tháng 6/2025, hiện chưa rõ số uranium này đang được cất giữ ở đâu.
CNN ngày 15/7 dẫn lời hai nguồn tin am hiểu tình hình cho biết các phương án mở rộng chiến dịch, tập trung vào ngăn chặn Iran gia tăng kiểm soát eo biển Hormuz đã được đệ trình lên Tổng thống Donald Trump trong cuộc họp tại Phòng Tình huống ở Nhà Trắng trước đó một ngày
Ông Trump từng công khai ý định tấn công mạnh hơn nhằm vào Iran, trong đó có những lời đe dọa phá hủy hạ tầng dân sự và cả cơ sở năng lượng.
Lãnh đạo Mỹ cũng thảo luận nhiều kịch bản hành động quân sự tương lai với các quan chức cấp cao, mong muốn tìm ra cách thức khiến Tehran phải chấp thuận những yêu cầu từ Washington, sau khi những nỗ lực hiện tại không thể khiến Iran lùi bước, theo hai nguồn tin.
Mỹ đã liên tục không kích những mục tiêu tại miền nam Iran, dọc theo eo biển Hormuz trong suốt 5 ngày qua.
Các quan chức Mỹ cho biết những cuộc tấn công nhằm khiến Iran mất khả năng ngăn cản tàu thương mại qua lại eo biển Hormuz. Tuy nhiên, phá hủy những mục tiêu như bệ phóng tên lửa và radar cũng có thể đặt nền móng cho chiến dịch lớn hơn mà ông Trump đang cân nhắc.
Hai quan chức giấu tên cho hay Tổng thống Trump đang tính đến khả năng triển khai chiến dịch nhằm giành quyền kiểm soát đảo Kharg, trung tâm xuất khẩu dầu quan trọng của Iran, và tập kích các tổ hợp ngầm tại Núi Pickaxe, nơi được cho là liên quan đến chương trình hạt nhân Iran.
Tổng thống Mỹ đã thể hiện mối quan tâm đối với cả hai mục tiêu trong các cuộc phỏng vấn tuần qua, dù ông từng gợi ý rằng chiến dịch chiếm đảo Kharg có thể do một quốc gia khác đảm nhiệm. "Có những bên khác sẽ thực hiện chiến dịch trên bộ thay Mỹ", ông phát biểu trên kênh Fox News, song không giải thích gì thêm.
Lãnh đạo Mỹ từng phát những tín hiệu, cả công khai lẫn kín đáo, cho thấy ông sẵn sàng leo thang căng thẳng nhưng sau đó rút lại. Tổng thống Trump gần đây ngày càng tỏ ra mất kiên nhẫn khi Iran không chịu nhượng bộ trước các lằn ranh đỏ về hạt nhân do Mỹ đề ra, đồng thời tiếp tục hạn chế tàu thuyền qua lại eo biển Hormuz.
Tổng thống Trump có lúc tỏ ra hoài nghi về thiện chí đối thoại hòa bình của Iran, nhưng cũng có lúc lại khẳng định Tehran sẵn sàng quay trở lại bàn đàm phán.
"Họ đang rất muốn dàn xếp. Họ không thích những gì chúng ta đang làm và họ thực sự muốn đàm phán. Chúng ta sẽ sớm biết liệu có thể thương lượng với họ hay sẽ giải quyết dứt điểm luôn", ông nói hôm 15/7 tại một sự kiện công nghiệp quốc phòng ở bang Pennsylvania.
Phát biểu trong cuộc phỏng vấn hôm 14/7, Phó tổng thống Mỹ JD Vance thừa nhận không thể giành chiến thắng nếu chỉ dựa vào lực lượng quân sự.
"Bạn có thể ném bom, phá hủy radar, máy bay không người lái hay tên lửa của Iran, nhưng họ vẫn rất dễ dàng nã pháo vào các tàu thuyền ở eo biển. Vì vậy, bạn thực sự phải sẵn sàng đối thoại và cố gắng tìm cách giải quyết vấn đề", ông nói.