Mình là nữ, 34 tuổi, người miền Bắc nhưng vào Nam hơn 20 năm. Theo mọi người nhận xét, mình dễ nhìn, vui vẻ nhưng hơi gầy và tâm trạng, đang làm nhân sự cho một công ty, lương không cao, tầm 10 triệu đồng. Mình đang học thêm ngoại ngữ để nâng cao năng lực và thu nhập. Chồng mình 43 tuổi, đang chạy xe dịch vụ 7 chỗ (xe nhà), mình có khuyên anh làm bảo trì theo đúng chuyên ngành nhưng anh thích chạy xe hơn, vì thế mình không ý kiến nữa.
Chúng mình quen nhau qua mai mối. Anh là mối tình chính thức đầu tiên của mình, vì trước đó những rung động tuổi học trò chỉ dừng lại ở việc học chung. Còn anh nói đã trải qua nhiều mối tình, trong đó có một mối chia tay vì dẫn bạn gái về ra mắt nhưng cô ấy không chịu xuống bếp nấu cơm. Thời gian quen nhau là yêu xa, anh làm cơ khí, cách trường mình hơn 20 km. Suốt một năm tìm hiểu, mỗi tuần chúng mình chỉ gặp nhau khoảng một hoặc hai tiếng để đi ăn, đi dạo rồi ai về nhà nấy, nên có lẽ mình chưa hiểu hết con người anh. Khi yêu, anh giấu chuyện hút thuốc, luôn tỏ ra chững chạc.
Chúng mình kết hôn đã được 10 năm. Tuy nhiên, phần lớn thời gian mình đi làm về thì anh không có ở nhà. Có giai đoạn anh chuyển sang đầu tư bất động sản và thường nói phải đi nhậu để tạo mối quan hệ, nhiều hôm đến 2h sáng mới về. Còn mình chỉ quanh quẩn với công việc, bán hàng thêm, học thêm, lo cơm nước. Nghĩ lại, mình thấy ngày đó quá ngốc khi đêm nào cũng gọi điện giục anh về rồi thức trắng chờ đợi.
Sau khi đầu tư bất động sản không hiệu quả, anh vỡ nợ vì cho người khác vay tiền lấy lãi để trả ngân hàng, trong khi thị trường đất đai lao dốc. Mình đã nhiều lần khuyên can nhưng anh không nghe. Lúc đó toàn bộ lương mình đều đưa anh giữ vì nghĩ vợ chồng ai giữ tiền cũng được, một phần cũng do mình không biết quản lý tài chính. Sau đó anh chuyển sang chạy xe dịch vụ. Anh bảo ban ngày ít khách nên hầu như tối nào cũng lên sân bay chạy đêm. Mình biết anh vất vả nên đã gợi ý nhiều phương án khác như chạy xe công nghệ tuyến cố định hoặc làm bảo trì để đỡ ảnh hưởng sức khỏe, lại có thêm thời gian cho gia đình, nhưng anh đều không đồng ý.
Mình không phải người có nhu cầu tình cảm cao nhưng cảm thấy anh không thật sự hiểu tình yêu là gì. Có lần tình cờ xem điện thoại, mình thấy anh thường xuyên xem phim người lớn. Anh còn nói chuyện vợ chồng chỉ là “trả bài”. Sau khi mình sinh em bé, khoảng ba đến bốn tháng nay hai vợ chồng ngủ riêng vì khác giờ giấc và cũng không còn quan hệ. Anh nói mệt và còn chê mình quá gầy.
Anh là người chủ động theo đuổi mình. Gia đình anh cũng nhận xét anh thương vợ con, thỉnh thoảng phụ giúp cơm nước. Tuy nhiên, anh khá gia trưởng, khó tính, hay suy nghĩ tiêu cực và tính toán. Chỉ vì những chuyện rất nhỏ anh cũng có thể lớn tiếng, quát mắng, chửi thề với mình. Có khi mình chỉ dưỡng da đơn giản, anh cũng góp ý rằng thích mẫu phụ nữ truyền thống ngày xưa hơn. Nhiều lúc mình bận chăm con nên chưa kịp dọn dẹp, thay vì phụ giúp thì anh lại trách móc.
Mình cũng là người nóng tính. Khi bị hiểu lầm thường giải thích nhưng anh luôn cho rằng mình cãi. Sau này biết vậy nên mình cố gắng nhẫn nhịn và điềm tĩnh hơn. Khi anh mở cửa hàng thì mình nghỉ ở nhà vừa bán hàng vừa chăm con. Thế nhưng anh lại nói khoản nợ là do mình không biết khuyên anh, dù thực tế mình đã khuyên rất nhiều. Lúc đó vì quá ham kiếm tiền nên anh không nghe, còn quát mắng và nói mình ăn bám suốt ba năm, bắt mình phải đi làm để tự chủ tài chính.
Vợ chồng mình có con nhờ phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm vì sức khỏe sinh sản của anh không tốt, còn mình thì khá gầy. Anh từng nói thà bỏ vợ chứ không bỏ thuốc lá. Gần đây mình còn phát hiện anh ghi cá độ bóng đá cho người khác, nhưng anh nói chỉ ghi ít nên không sao. Ngay cả việc chăm con cũng vậy, mình thường đọc sách, tham khảo kinh nghiệm của các mẹ bỉm để học cách nuôi dạy con. Còn anh không thích học hỏi, luôn nói đã 43 tuổi rồi thì học làm gì. Anh còn thường xuyên khoe rằng ra ngoài có rất nhiều người theo đuổi.
Anh sống không có kỷ luật về giờ giấc, nhiều hôm sáng mình phải gọi nhiều lần anh mới dậy. Mình có cảm giác anh khá trẻ con dù lớn hơn mình chín tuổi. Thời gian gần đây mình đã nghĩ đến chuyện làm mẹ đơn thân sau khi bán nhà trả hết nợ. Mình từng đưa đơn ly hôn cho anh nhưng anh không ký, dù ngày nào anh cũng nói mình vô tích sự, không biết kiếm tiền và cũng không biết chăm con.
Điều mình cần ở một người chồng là chí tiến thủ, trong khi anh rất hay than phiền. Mình luôn nghĩ ba mẹ là tấm gương để con noi theo, nhưng hiện nay ngày nào vợ chồng cũng cãi nhau. Anh thường xuyên quát mắng, chửi thề trước mặt con khiến bé cũng trở nên nóng nảy và không còn nghe lời mình như trước. Mình không còn muốn trách móc anh nữa vì có lẽ anh luôn mong muốn một người phụ nữ cao to, tháo vát hơn mình. Mình chỉ muốn kết thúc cuộc hôn nhân này trong êm đẹp. Tuy nhiên, mình vẫn phân vân không biết có nên đơn phương ly hôn hay không.
Qua tất cả, mình nhận ra bản thân cần quyết đoán hơn và biết yêu thương chính mình nhiều hơn. Có lẽ giữa hai vợ chồng khác biệt quá nhiều về quan điểm sống, hôn nhân và công việc. Mình luôn nghĩ yêu nhau thì nên nhìn vào những điều tích cực để cùng cố gắng, nhưng càng sống mình càng thấy ngột ngạt. Mình muốn giải thoát cho cả hai nhưng lại thương con vì sợ con thiếu vắng tình cảm của cha và cũng lo gia đình hai bên buồn lòng. Thực ra gia đình hai bên đều không có nhiều thiện cảm với chồng mình nên cũng nói tùy mình quyết định. Mong mọi người cho mình lời khuyên. Mình xin chân thành cảm ơn.
Tôi là tác giả bài viết "Vợ đã mất vài năm nhưng anh vẫn không chọn đến với tôi". Sau khi bài đăng lên, tôi đã đọc hết những bình luận của độc giả. Có những ý kiến làm tôi chạnh lòng, có những điều khiến tôi phải lặng đi rất lâu nhưng trên hết, tôi thật sự cảm ơn mọi người vì đã cho tôi nhìn câu chuyện của mình từ nhiều phía hơn.
Tôi biết mình vẫn lụy tình, điều đó tôi chưa từng phủ nhận. Nhưng nghĩ lại, tôi hiểu rằng giữa tôi và anh, mọi chuyện không đơn giản chỉ là được hay mất, yêu hay không yêu. Từ lúc gặp lại nhau đến nay, phần chủ động gần như luôn thuộc về tôi. Còn anh, theo cách của anh, lại âm thầm giúp đỡ tôi rất nhiều trong công việc, từ đơn hàng lớn, nguồn hàng chính ngạch, thủ tục pháp lý cho đến những kết nối quan trọng với nhà sản xuất. Nhờ có anh, tôi đứng vững hơn, bớt bị chèn ép hơn và cũng bớt đơn độc hơn.
Ở một góc nhìn nào đó, anh giống như người luôn ở phía sau che chở cho tôi. Anh không đòi hỏi, không ép buộc, cũng không khiến tôi thấy mình là người đến sau hay người bị thay thế. Chính vì thế, tôi càng khó gọi tên rõ ràng mối quan hệ này. Nó không hẳn là tình yêu trọn vẹn như tôi từng mong nhưng cũng không phải thứ có thể dễ dàng gạt bỏ như một cuộc gặp thoáng qua. Tôi vẫn qua công ty anh, vẫn thân với mọi người ở đó. Qua họ, tôi biết anh không có ai khác, chỉ là anh không chọn bước vào một ràng buộc mới. Nhiều lần tôi qua nhà anh, ngồi ăn cơm, nói chuyện, chơi với con anh như thể đã quen với sự hiện diện ấy từ rất lâu. Nhưng đến tối, anh vẫn đưa tôi về. Trời nắng thì đi bộ, trời mưa anh lái xe chở tôi. Mọi thứ lặng lẽ diễn ra như vậy, không ồn ào, không đòi hỏi nhưng cũng không đủ để tôi yên lòng.
Có một điều tôi vẫn ngần ngại khi nói ra nhưng càng im lặng tôi càng không thoát khỏi nó: ở bên anh, tôi thấy mình được sống đúng với cảm xúc nhất. Sự gần gũi ấy đến tự nhiên và sâu sắc đến mức tôi không thể tìm thấy ở người khác. Và có lẽ chính vì từng có những giây phút như thế, tôi mới càng khó rời xa. Gia đình tôi cũng biết anh. Những dịp lễ, Tết hay khi có lời mời, anh vẫn đến đầy đủ, cư xử đàng hoàng, không né tránh, không khiến ai khó xử. Mẹ tôi từng nói, nếu chưa đăng ký kết hôn cũng được, nhưng ít nhất hãy có một lời thưa gửi, một chút lễ nghĩa để mọi thứ rõ ràng hơn. Có lẽ người lớn nhìn chuyện này thực tế hơn chúng tôi, còn tôi đến giờ vẫn chỉ thấy trong lòng mình là một khoảng chờ đợi.
Sau cùng, điều tôi mong mỏi nhất vẫn là một danh phận. Không phải vì hơn thua hay để chứng minh với ai, mà vì tôi không muốn mãi đứng ở ranh giới mơ hồ này. Tôi muốn một sự rõ ràng, dù kết quả ra sao, để không còn phải sống trong cảm giác thấp thỏm, chờ đợi và tự hỏi mình đang ở đâu trong cuộc đời anh.
Tôi và em quen nhau được hai năm rồi đi đến hôn nhân, cả hai làm chung công ty. Sau khi cưới, tôi quyết định kinh doanh thêm bên ngoài vì thấy nhiều cơ hội thuận lợi. Thế nhưng chỉ sau hai năm, việc kinh doanh của tôi gặp khó khăn, không có nhiều kinh nghiệm nên tôi không kịp trở tay, dẫn đến thất bại. Cưới nhau được một năm, con gái đầu lòng chào đời, đáng nhẽ ra tôi phải là người hạnh phúc nhưng vì trắng tay nên tâm trạng rối bời.
Vợ chăm con nhỏ đã mệt mỏi, đi làm cũng vất vả, giờ lại lo nợ nần của tôi. Tôi muốn nói ra một lời an ủi vợ nhưng không thể mở lời, chỉ biết tự trách mình. Vợ bảo giờ như sống ở địa ngục. Cô ấy luôn nhắc đến việc chia tay, cho rằng tôi đã làm cuộc đời cô ấy tồi tệ đến mức này. Vợ còn dùng những lời nặng nề để nói với tôi. Không ít lần tôi muốn rời bỏ gia đình nhưng thương con, lại cố nhịn.
Sáng nay, trên đường đưa con đi học, vợ lại nhiếc móc tôi. Tôi bảo hãy dừng lại đi, vợ bảo chừng nào còn thiếu tiền thì cô ấy còn chửi. Là người đàn ông, tôi đau khổ lắm khi rơi vào tình cảnh này. Ly thân? Vợ tôi đồng ý là chắc rồi, cô ấy thường đòi ly hôn mà. Còn con tôi sao, chắc tôi nhớ con không thể chịu được. Tôi làm gì để sửa sai đây? Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi 42 tuổi, lập gia đình được 14 năm và có hai con trai. Vấn đề tôi muốn chia sẻ khá tế nhị, đã chần chừ rất lâu trước khi quyết định viết thư này. Ngoại hình của tôi được mọi người nhận xét là trẻ hơn tuổi, khoảng ngoài 30. Tính cách tôi khá hoạt bát nhưng lại sống truyền thống. Trước đây, tôi từng du học nhiều năm ở nước ngoài, từ đại học đến sau đại học. Khi về nước, tôi chưa có mối tình chính thức nào nên gia đình khá lo lắng. Sau vài lần được mai mối, tôi gặp anh. Chúng tôi quen nhau hơn một năm thì kết hôn.
Thời gian đầu, anh khá lãng mạn và tôi cảm nhận được tình cảm anh dành cho mình. Cuộc sống hiện tại nhìn chung ổn định, hai vợ chồng độc lập tài chính. Tuy nhiên, từ khoảng năm thứ 5 trở đi, đời sống vợ chồng bắt đầu có vấn đề. Những năm đầu, do thiếu kinh nghiệm nên tôi không đòi hỏi nhiều, chủ yếu là chồng chủ động. Sau đó, tôi dần là người chủ động nhiều hơn. Hai năm gần đây, hầu như tôi là người khơi gợi, chiếm đến 80% số lần gần gũi. Có lúc tôi tự hỏi liệu mình như vậy có bất thường không.
Tần suất vợ chồng gần gũi chỉ khoảng một tháng một lần khiến tôi cảm thấy không đủ. Nhiều lúc chủ động mãi không được đáp lại, tôi thấy chán nản và phải tự giải quyết nhu cầu của mình. Tôi đã nhiều lần tâm sự với chồng, tình hình vẫn không cải thiện. Thỉnh thoảng tôi cũng cố gắng hâm nóng bằng những chuyến đi chơi xa, rồi mọi thứ lại trở về như cũ.
Tôi cố tìm niềm vui trong công việc, thể thao và con cái, thế nhưng vẫn cảm thấy hạnh phúc chưa trọn vẹn. Ở độ tuổi này, khi tâm lý và sinh lý có nhiều thay đổi, tôi càng thấy mình nhạy cảm hơn với vấn đề này. Nhìn xung quanh, tôi tự hỏi liệu có phải nhiều phụ nữ cũng âm thầm chịu đựng như vậy? Rất mong nhận được sự chia sẻ và lời khuyên từ mọi người.