Tôi 34 tuổi, em trai 24 tuổi. Giữa tôi và em còn một em nữa nhưng đã mất lúc nhỏ tuổi, đó là lý do vì sao chúng tôi cách biệt tuổi tác như vậy. Tôi đang làm quản lý cho một công ty có vốn đầu tư nước ngoài, có chồng và một bé gái nhỏ, ở riêng gần nhà bố mẹ đẻ. Bố mẹ tôi là công chức nhà nước đã về hưu từ lâu, có tuổi, tính cách khá gia trưởng và bảo thủ, thích bao bọc con cái. Trong trí nhớ của mình, từ nhỏ đến giờ bố mẹ luôn dạy nếp sống rất nghiêm túc, từ việc ăn uống đến lời nói, cử chỉ.
Tôi biết ơn vì điều đó đã xây dựng nên con người mình sống có kỷ luật và biết thế nào là phải trái, đúng sai. Bố mẹ cũng sống rất tình cảm, luôn hướng tôi phải biết kính trên nhường dưới, sống hòa nhập với gia đình. Tôi luôn tâm niệm điều đó nên từ khi bắt đầu đi học đại học đã luôn nỗ lực để ra trường sớm, sớm đi làm và tự lập, hỗ trợ bố mẹ. Tôi hay mua sắm đồ đạc, vật dụng trong nhà theo khả năng của mình, đơn giản chỉ mong muốn làm sao để mọi người cùng sống thoải mái và vui vẻ.
Em đang học đại học, đã 6 năm chưa ra được trường, tính cách trái ngược hoàn toàn với tôi. Tôi biết mọi sự so sánh giữa người với người đều khập khiễng vì mỗi người là một cá thể riêng biệt, không ai giống ai, nhưng để mọi người hình dung phần nào cảm xúc của mình thì tôi sẽ đưa ra một số ví dụ chính. Tại thời điểm học cấp một, hai ba, gia đình tôi không khá giả hay quá thoáng trong chi tiêu. Thêm vào đó bố mẹ chăm kỹ nên chúng tôi ở giai đoạn này đều có thể coi là “mập”, vì thế thường bị bạn bè xung quanh trêu ghẹo, đôi khi cô lập. Tôi không quan tâm lắm, tập trung học hành vì biết khi còn phải phụ thuộc vào bố mẹ thì không cần đòi hỏi nhiều. Em đã phải chuyển trường vài lần do không chịu được áp lực.
Đến tận giờ, khi đang học đại học, em vẫn hay nhắc đến việc này với thái độ thù hằn, dù khi ra ngoài đường mà vô tình gặp bạn cũ có thể sẽ chỉ dám tránh mặt đi ngang. Em cũng hay trách bố mẹ là cho ăn quá nhiều nên mới bị như vậy. Vài năm trước tôi thuyết phục được mẹ cho em đi khám bác sĩ tâm lý, đã điều trị và dùng thuốc nhưng chỉ được thời điểm, dù bác sĩ đã dặn phải chăm chỉ vận động để linh hoạt lên. Tại thời điểm thoát ly gia đình ra thành phố học đại học, tôi luôn mở rộng mối quan hệ bạn bè, cố gắng tham gia các hoạt động giao lưu kết nối, giảm cân, học cách make up, phối đồ…, kết quả tôi lấy được hai bằng đại học chỉ với 3 năm học.
Tôi bắt đầu đi làm ngay khi ra trường, phát triển sự nghiệp mà không nhờ đến mối quan hệ của bố mẹ hay người quen. Em sống khép kín, dù trước khi đi học tôi đã khuyên nhủ rất nhiều lần đây là cơ hội để bắt đầu mọi thứ. Từ những việc nhỏ nhặt như tìm phòng trọ, mua đồ dùng học tập…, đều là mẹ tôi hỗ trợ em. Tôi cũng khuyên mẹ cho em đi học thêm một số khóa về giao tiếp, nhưng câu “nước đổ lá khoai” lại một lần nữa miêu tả đúng về trường hợp này. Do nhà tôi gần nhà bố mẹ, con còn nhỏ nên ban ngày vợ chồng gửi con bên nhà ông bà, tối ăn cơm xong mới về nhà. Tôi có đóng góp chi phí sinh hoạt. Tính tôi rất hay để ý tiểu tiết và lễ giáo. Ví dụ như ăn cơm mà em không mời thì tôi nhắc, em ở nhà cứ nằm ì trên phòng không đi đâu tôi cũng nhắc. Vì sao vậy? Vì bố mẹ tôi dù cũng chướng mắt nhưng bất lực. Bố mẹ mặc định em là một người không bình thường, cần phải nhẹ nhàng đối xử.
Đỉnh điểm là nói về câu chuyện tốt nghiệp đại học, tôi lo lắng khi tuổi em không còn nhỏ, các bạn đồng trang lứa đã lao vào thị trường lao động từ lâu rồi, em vẫn giữ một thái độ ung dung và bình tĩnh. Tôi hỏi về quá trình học, gợi ý nếu không tự học được thì thuê gia sư. Tôi kể thực tế những nhân viên chỗ tôi đã có những bạn thực tập sinh chỉ 21 hay 22 tuổi, hay hiện tại việc làm rất khan hiếm do hàng loạt tác động từ AI, sáp nhập, kinh tế bất ổn… Tất cả những buổi nói chuyện đó tôi đều cố gắng nhẹ nhàng chia sẻ, không hề có câu từ nào trịch thượng. Em lúc nghe cũng gật gật, nhưng chỉ là câu chuyện chui từ tai nọ sang tai kia mà không đọng được vào đầu. Tôi vẫn luôn cố gắng giữ bình tĩnh trước sự lì lợm của em.
Tuy nhiên thời gian gần đây, áp lực công việc, con nhỏ, tôi trở nên dễ nhạy cảm hơn. Tôi nhắc việc em thường xuyên vì sợ không nhắc em sẽ quên. Em nhiều lần bùng nổ, xúc phạm tôi, nói tôi những từ ngữ khó nghe. Dần dần nghe những từ ngữ đó nhiều, tôi thay đổi suy nghĩ của mình. Tôi lựa chọn im lặng, không nói gì nữa. Tôi thấy khi nói chuyện với em rất mệt mỏi và stress. Tôi hiện tại có nhiều thứ để ưu tiên hơn việc cứ phải chạy theo em. Tuy nhiên với thái độ này của tôi, em lại cho rằng tôi muốn khiêu khích, muốn đối đầu. Em nhận diện tôi trở thành một trong những “kẻ thù” và thường có thêm những hành động bất lịch sự như không ngồi ăn cùng, nói chuyện với bố mẹ là không có chị gái, bảo con tôi đang tập nói là hét nhiều sẽ bị thần kinh…
Tôi chỉ không hiểu là trước những hành động đó, bố mẹ vẫn khuyên tôi chủ động làm lành với em, vì em là “người không được bình thường”. Dạo này tôi hay suy nghĩ rằng, bố mẹ sinh ra mình thì mình có hiếu với bố mẹ, đó là điều bắt buộc. Còn người cũng cùng bố mẹ với tôi, việc tôi có cần hỗ trợ không, đó là điều không bắt buộc. Do đó tôi đã nói thẳng với bố mẹ, việc một người đang học đại học mà cư xử không bằng một em bé đang học tiểu học, như vậy là điều không thể chấp nhận được. Tôi sẽ không bao giờ thay đổi thái độ nếu em không chịu thay đổi. Rất mong được mọi người chia sẻ quan điểm về vấn đề này. Tôi nghĩ giờ đúng sai cũng không quan trọng nữa, chỉ mong muốn được sống yên bình và không còn stress vì những người không xứng đáng. Xin cảm ơn mọi người đã dành thời gian lắng nghe.
Em đang học năm thứ hai ngành Kinh tế xây dựng. Nhưng từ khi lên đại học, em cảm thấy rất bế tắc và ngày càng thất vọng về bản thân. Trong học tập, em luôn cố gắng và chăm chỉ nhưng kết quả lại không tương xứng với công sức em bỏ ra, thậm chí còn khá thấp. Hiện tại em chưa đi làm vì muốn học thêm kỹ năng để năm thứ ba có thể xin thực tập tại công ty. Nhưng càng học, em càng thấy bế tắc, học trước quên sau. Nhìn bạn bè xung quanh, có người đã đi làm văn phòng, có người kinh doanh kiếm được nhiều tiền, em chỉ thấy tự ti về bản thân.
Em xin chia sẻ thêm một chút: trước đây em tiếp thu khá nhanh nhưng đến hè lớp 11, em bị trầm cảm và phải dùng thuốc. Sau đó em tự ý bỏ thuốc giữa chừng và từ đó em cảm thấy mình chậm chạp hơn rất nhiều, từ xử lý vấn đề hàng ngày, tiếp thu thông tin, đến tính toán và tư duy. Nếu bạn bè chỉ cần học 30 phút là hiểu, em phải mất 2-3 tiếng. Em thực sự rất mệt mỏi. Có những lúc em muốn dừng lại nhưng rồi lại nghĩ đến tương lai của mình và gia đình. Vì em là con một nên trách nhiệm rất lớn. Em đã sống vật vờ một thời gian dài, mất niềm tin vào bản thân, làm gì cũng sợ sai và luôn cảm thấy mình kém cỏi. Em rất mong nhận được lời khuyên từ anh chị. Em cảm ơn ạ.
Tôi và chồng cưới nhau được hơn sáu năm, có hai con gái. Từ lúc sinh bé đầu, nhà chồng đã nói xa nói gần chuyện "có nếp có tẻ". Đến khi sinh bé thứ hai vẫn là con gái, câu chuyện đó bắt đầu rõ ràng hơn (chồng tôi là con trai một). Chồng tôi ban đầu không nói gì nhiều. Nhưng mỗi lần về quê, nghe bố mẹ anh nhắc chuyện có cháu trai nối dõi, tôi thấy anh im lặng. Sau đó về nhà, anh bắt đầu nói với tôi kiểu: "Hay mình cố thêm đứa nữa", "Nhà anh cần có con trai nối dõi hương hỏa"...
Tôi nói thẳng là sức khỏe mình không cho phép. Lần sinh thứ hai tôi khá vất vả, bác sĩ cũng khuyên không nên sinh dày. Hơn nữa, hai đứa con còn nhỏ, kinh tế không quá dư dả, tôi thấy như vậy là đủ rồi, cố gắng nuôi dạy hai con nên người. Nhưng anh chưa muốn dừng lại. Có lần anh nói: "Không sinh được con trai thì sau này khó nhìn mặt bố mẹ, họ hàng anh". Gần đây, khi bé thứ hai đi học được, anh lại nhắc tới chuyện sinh thêm đứa nữa. Tôi không đồng ý, hai vợ chồng nói qua nói lại rồi to tiếng với nhau, chồng buột miệng bảo "không sinh được thì ly hôn".
Tôi không nghĩ anh nói đến mức đó. Tôi nghe mà không biết phản ứng thế nào. Sáu năm chung sống, hai đứa con, những thứ cùng nhau gây dựng, chẳng lẽ lại phải kết thúc vì chuyện này. Tôi chưa từng nghĩ việc sinh con trai hay con gái lại trở thành lý do để kết thúc một cuộc hôn nhân. Hiện tại, anh vẫn muốn sinh thêm con. Còn tôi thì không muốn sinh thêm chỉ để có con trai. Nhưng nếu ý kiến của vợ chồng trái ngược thế này, tôi cũng không biết hôn nhân của mình sẽ đi về đâu. Có nhà ai từng ly hôn chỉ vì không có con trai nối dõi không? Tôi bối rối quá.
Tôi 26 tuổi. Anh trai hơn tôi 2 tuổi. Tháng tư năm nay có lẽ là một trong những tháng hạnh phúc nhất cuộc đời tôi, tháng mà tôi được cùng gia đình tổ chức đám cưới cho anh sau sáu năm yêu nhau bền bỉ và nhiều thử thách. Tôi viết những dòng này không chỉ để kể về một đám cưới đã diễn ra trọn vẹn, mà để nói lời cảm ơn đến anh - người anh trai đã đồng hành cùng tôi suốt những năm tháng trưởng thành, từ khi tôi tròn 20 tuổi cho đến hôm nay.
Tôi và anh không phải kiểu anh em lúc nào cũng quấn quýt, ngọt ngào. Chúng tôi lớn lên trong một gia đình bình thường, nơi tình cảm thường được thể hiện bằng hành động hơn là lời nói. Anh hơn tôi 2 tuổi, nhưng nhiều lúc tôi thấy anh già dặn hơn rất nhiều so với tuổi. Anh sống nguyên tắc, có trách nhiệm và đôi khi khá bảo thủ. Còn tôi, ở tuổi 20, chỉ muốn tự do, muốn khẳng định cái tôi của mình. Chính vì vậy giữa hai anh em từng có rất nhiều lần cãi vã.
Tôi không thích anh góp ý quá nhiều về cách tôi chọn ngành học, về những người bạn tôi chơi cùng, về cách tôi tiêu tiền hay những quyết định cảm tính của tuổi trẻ. Tôi cho rằng anh khó tính và quá kiểm soát. Còn anh, có lẽ chỉ đơn giản là lo cho em gái. Năm tôi 20 tuổi cũng là năm anh bắt đầu một mối quan hệ nghiêm túc, người con gái sau này trở thành chị dâu của tôi. Tôi còn nhớ rất rõ ngày anh giới thiệu chị với gia đình. Anh nói không nhiều, nhưng ánh mắt anh khi ấy khác hẳn, nghiêm túc và đầy quyết tâm.
Từ ngày đó, tôi bắt đầu thấy anh thay đổi. Tình yêu khiến anh trưởng thành nhanh hơn. Anh bớt nóng nảy, bớt tranh cãi vô nghĩa. Anh bắt đầu học cách lắng nghe, biết nhường nhịn. Và tôi - người em gái từng hay cãi lại anh - cũng dần nhìn anh bằng một ánh mắt khác. Sáu năm yêu nhau không phải là quãng thời gian ngắn. Họ đã cùng nhau đi qua không ít khó khăn. Có thời điểm công việc của anh gặp trục trặc, áp lực tài chính khiến anh suy nghĩ rất nhiều. Có lúc hai người bất đồng quan điểm, từng im lặng với nhau cả tuần. Tôi là người chứng kiến những cuộc điện thoại dài đầy mệt mỏi, những lần anh ngồi trầm ngâm suy nghĩ rất lâu.
Tôi từng hỏi anh: "Nếu mệt vậy có nên tiếp tục không?". Anh nói: "Nếu dễ dàng buông bỏ, anh đã không bắt đầu". Câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Hóa ra, trưởng thành không phải là không có mâu thuẫn, mà là dám ở lại để giải quyết mâu thuẫn. Trong suốt sáu năm anh yêu, tôi cũng lớn lên cùng anh. Từ cô gái 20 tuổi còn bốc đồng, tôi dần học được cách nhìn nhận mọi chuyện chín chắn hơn. Mỗi lần tôi gặp khó khăn trong học tập hay công việc, anh luôn phân tích cho tôi từng hướng đi. Anh không áp đặt nữa, mà hỏi tôi: "Em thật sự muốn gì?". Chính sự thay đổi ấy khiến tôi nhận ra anh không còn là người anh trai hay tranh cãi với tôi ngày nào, mà đã trở thành một người đàn ông sống biết ơn, tử tế và có trách nhiệm.
Đám cưới tháng tư năm nay là kết quả của hành trình sáu năm yêu thương và cố gắng. Gia đình tôi không quá khá giả nên việc tổ chức một đám cưới trọn vẹn là điều cả nhà phải chuẩn bị rất kỹ. Tôi cùng bố mẹ lo từng việc nhỏ: từ thiệp mời, thực đơn, trang trí, cho đến những chi tiết tưởng như rất nhỏ như chọn bài nhạc lúc cô dâu bước vào lễ đường. Có những ngày tôi và anh tranh luận vì bất đồng ý kiến về cách tổ chức. Anh muốn mọi thứ đơn giản, gọn gàng. Tôi lại muốn chu đáo, chỉn chu từng chi tiết. Nhưng khác với những lần cãi vã năm xưa, lần này chúng tôi ngồi lại, nói chuyện và tìm tiếng nói chung. Không còn ai cố gắng thắng ai, chỉ còn mong muốn chung là làm sao để ngày trọng đại ấy diễn ra ấm áp và ý nghĩa.
Tôi còn nhớ khoảnh khắc anh đứng trên sân khấu, nắm tay chị dâu và nói lời cảm ơn gia đình. Giọng anh run nhẹ khi nhắc đến bố mẹ và đến tôi. Anh nói: "Cảm ơn em gái đã giúp anh lo đám cưới này. Cảm ơn vì đã luôn ở bên anh". Tôi đã phải quay đi lau nước mắt. Có lẽ niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi trong tháng tư này không chỉ là đám cưới diễn ra suôn sẻ, mà là được nhìn thấy anh thật sự hạnh phúc. Hạnh phúc vì tìm được người đồng hành. Hạnh phúc vì gia đình hai bên hòa thuận. Hạnh phúc vì sau những năm yêu nhau, họ vẫn chọn ở lại bên nhau.
Tôi nhận ra điều đáng quý nhất không phải là đám cưới hoành tráng, mà là sự trưởng thành của con người sau những va chạm. Anh trai tôi từng là người hay cãi nhau với tôi vì bất đồng quan điểm. Nhưng giờ đây, anh đã trở thành một người đàn ông biết lắng nghe, biết cảm ơn và biết đặt lợi ích của gia đình lên trên cái tôi cá nhân. Anh sống có trách nhiệm hơn với bố mẹ, quan tâm đến cảm xúc của người khác và luôn suy nghĩ kỹ trước khi hành động. Tôi biết ơn vì mình có một người anh như vậy. Tôi biết ơn vì trong suốt những năm tôi chênh vênh ở tuổi 20, anh luôn là chỗ dựa vững vàng. Khi tôi thất bại, anh không trách móc mà động viên. Khi tôi thành công, anh là người vui mừng không kém gì tôi.
Đám cưới tháng tư khép lại, nhưng với tôi, đó không phải là điểm kết thúc mà là một khởi đầu mới, khởi đầu cho hành trình hôn nhân của anh và cũng là dấu mốc trưởng thành của tôi. Ở tuổi 26, tôi hiểu rằng gia đình là nơi dạy ta cách yêu thương và chịu trách nhiệm. Tôi hiểu rằng mâu thuẫn không phải là điều xấu, nếu ta biết cách đối diện và vượt qua. Tôi hiểu rằng tình thân, giống như tình yêu, cần sự kiên nhẫn và bao dung.
Tôi viết những dòng này để cảm ơn anh, người anh trai đã cùng tôi lớn lên suốt sáu năm qua kể từ khi tôi 20 tuổi. Cảm ơn anh vì đã không bỏ mặc tôi trong những năm tháng non nớt nhất. Cảm ơn anh vì đã thay đổi để trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình. Cảm ơn anh vì đã cho tôi nhìn thấy một hình mẫu về sự trưởng thành, trách nhiệm và biết ơn. Tháng 4 này sẽ mãi là ký ức đẹp trong cuộc đời tôi. Không chỉ vì một đám cưới thành công, mà vì tôi được chứng kiến một người anh bước sang trang mới của cuộc đời bằng tất cả sự chín chắn và yêu thương. Và tôi tin rằng, hành trình phía trước của anh sẽ còn nhiều thử thách. Nhưng tôi cũng tin, với sự tử tế và trách nhiệm mà anh đang có, anh sẽ xây dựng được một gia đình hạnh phúc. Cảm ơn anh.