Bức ảnh dự thi ghi lại khoảnh khắc người công nhân ngành điện đang thực hiện thi công trên trụ điện.
Giữa không gian nắng, gió và những đường dây điện, khoảnh khắc nụ cười tự nhiên của người công nhân ngành điện đã tạo nên vẻ đẹp rất đời thường, đầy cảm xúc.
Nụ cười ấy không chỉ xua tan sự khắc nghiệt của thời tiết, xua tan mệt nhọc, căng thẳng khi vừa hoàn thành được một phần việc rất quan trọng là đã cố định được thiết bị vào trụ. Nụ cười ấy còn mang đến nguồn năng lượng tích cực, niềm vui và sự hăng say trong lao động sản xuất của người thợ điện.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
CSGT mật phục tại nút giao, nhiều tài xế vào cao tốc mới biết mình vi phạm

Ngày 29.6, Đội CSGT đường bộ cao tốc số 6 (Phòng 6, Cục CSGT) cho biết đơn vị vừa tăng cường mật phục ghi hình, xử lý nhiều trường hợp tài xế ra vào đường cao tốc không đúng quy định trên tuyến cao tốc TP.HCM - Long Thành - Dầu Giây.
Theo đó, vào lúc 11 giờ 14 cùng ngày, tại Km23+900 khu vực nút giao Biên Hòa - Vũng Tàu trên cao tốc TP.HCM - Long Thành - Dầu Giây, tổ công tác mật phục ghi hình phát hiện xe ô tô biển số 72A - 683.xx vi phạm quy định khi nhập vào đường cao tốc.
Hình ảnh ghi nhận cho thấy tài xế điều khiển phương tiện chuyển làn để nhập vào cao tốc nhưng đè lên vạch kẻ đường nét liền tại khu vực có vạch phân chia làn gồm nét liền và nét đứt. Đây là khu vực được tổ chức giao thông nhằm bảo đảm các phương tiện chuyển làn đúng vị trí, tránh xung đột giao thông.
Khi phương tiện di chuyển đến trạm thu phí Long Phước, lực lượng CSGT đã dừng xe kiểm tra, thông báo lỗi và cho tài xế xem lại hình ảnh vi phạm. Theo lực lượng chức năng, tài xế khá bất ngờ khi được xem lại đoạn clip ghi nhận hành vi vi phạm.
Trước đó, vào khoảng 11 giờ 15 cùng ngày, cũng tại khu vực này, CSGT tiếp tục ghi nhận thêm một trường hợp khác ra vào cao tốc không đúng quy định. Ngoài ra, nhiều phương tiện khác cũng bị camera ghi hình trong quá trình tuần tra, kiểm soát.
Một số tài xế sau đó đã bị dừng phương tiện tại trạm thu phí Long Phước để thông báo lỗi và lập biên bản xử lý theo quy định, số còn lại bị phạt nguội.
Theo Nghị định 168/2024, hành vi điều khiển xe không tuân thủ quy định khi ra, vào đường cao tốc sẽ bị xử phạt 5 triệu đồng và bị trừ 2 điểm giấy phép lái xe.
Đại diện Đội CSGT đường bộ cao tốc số 6 cho biết đơn vị đang tăng cường cả hình thức mật phục ghi hình lẫn tuần tra công khai để xử lý các hành vi ra vào cao tốc không đúng quy định. Đây là một trong những lỗi tiềm ẩn nguy cơ xảy ra tai nạn giao thông do các phương tiện trên cao tốc thường di chuyển với tốc độ cao.
Theo lực lượng chức năng, nhiều tài xế có tâm lý muốn nhập làn sớm hoặc cắt nhanh vào đường cao tốc nên đè vạch liền, chuyển làn không đúng vị trí. Tuy nhiên, việc này có thể khiến các phương tiện đang lưu thông phía sau không kịp xử lý, đặc biệt tại các nút giao có lưu lượng xe lớn.
CSGT khuyến cáo người điều khiển phương tiện khi ra vào đường cao tốc cần quan sát hệ thống biển báo, tuân thủ vạch kẻ đường và chỉ được chuyển làn tại vị trí cho phép. Tài xế tuyệt đối không cắt qua vạch liền, không chuyển làn đột ngột hoặc nhập làn thiếu quan sát để tránh xảy ra va chạm.
Đối với các tuyến cao tốc có lưu lượng phương tiện lớn như TP.HCM - Long Thành - Dầu Giây, việc chấp hành đúng quy định khi nhập và tách làn không chỉ giúp tránh bị xử phạt mà còn góp phần bảo đảm an toàn cho chính người điều khiển và các phương tiện đang lưu thông trên tuyến.
Tin Gốc: Thanh Niên

Lần đầu tôi theo mẹ vào miền Nam khi mới lên 4. Ký ức về TP.HCM chưa có gì đặc biệt. Tôi chỉ biết rằng bất kể ngày hay đêm, thành phố đều rất đông đúc, sầm uất với những ngôi nhà cao tầng, xa hoa lộng lẫy bởi ánh đèn điện nhiều màu sắc. Đi dạo với cả nhà vào ban đêm, tôi không khỏi rời mắt bởi ánh sáng và bàn tay nhỏ bé phải bám chặt vào tay mẹ, bởi nơi còn quá "xa lạ" và cũng đầy thú vị này.
Lần thứ hai tôi trở lại là hè năm 2020, khi ấy tôi đã bước sang tuổi 11. Vì mang trên người căn bệnh viêm da và dị ứng mãn tính, mẹ quyết định đưa tôi vào TP.HCM thăm khám. Sớm mai của ngày hè oi bức năm đó, mẹ đưa tôi tới bệnh viện thật sớm để lấy số đợi tới lượt. Chẳng hiểu vướng vào đâu mà chiếc áo mẹ mặc lại bị rách hẳn một vệt dài nơi vai áo.
Tình thế thật tréo ngoe. Ở nơi đất khách quê người xa lạ, mẹ tôi cứ luống cuống không biết xử trí ra sao. Vậy mà ngay lúc ấy có chú thợ điện, mà tôi đoán là chú đưa con gái đi khám bệnh như tôi, nhìn sang mẹ với ánh mắt đầy cảm thông: "Áo chị rách mà sắp tới số gọi khám cho cháu. Em đoán chị không phải người ở đây. Nghe tiếng chị là người Bắc ạ? Hay chị lấy cái áo này của em khoác vào mặc tạm".
Vừa nói, chú vừa đưa mẹ tôi chiếc áo màu cam của người thợ điện. Mẹ vẫn ngần ngừ, chú tiếp lời: "Chị đừng ngại, cứ khoác tạm đi. Không sao đâu ạ. Đây là áo của ngành điện lực đó mà. Em tặng chị làm kỷ niệm với người thành phố". Lời nói của chú nhẹ nhàng, có vẻ đầy ân tình, mẹ tôi nhận áo của chú mà ánh mắt rưng rưng. Có lẽ mẹ đang rất xúc động...
Sau này tôi mới biết chiếc áo nghĩa tình của chú gửi tặng mẹ có in logo Tổng công ty Điện lực TP.HCM. Mẹ tôi đoán chú làm thợ điện bởi làn da rám nắng đầy rắn rỏi của cái nắng, cái gió của mảnh đất phương Nam. Về nhà, mẹ tôi cứ tấm tắc kể chuyện với mọi người về tấm lòng hồn hậu của chú thợ điện xa lạ. Bác tôi cười phá lên: "Cô không phải ngại. Ở đó ai cũng dễ mến, thân tình như vậy cả. TP.HCM rất nhiều người Bắc, người Trung và ai cũng coi nhau như là nhà. Thành phố này nghĩa tình và thân thương lắm".
Vâng, có lẽ những điều bác tôi nói là đúng. Ở đây ai cũng dễ gần với những nụ cười. Và chính chú thợ điện cùng nụ cười, ánh mắt đồng cảm năm xưa đã gieo vào lòng tôi tình yêu về một thành phố mang tên Bác nghĩa tình đầy yêu mến. Mỗi lần nhắc lại kỷ niệm ấy cùng chiếc áo cam mang màu nắng phương Nam nhưng lại ấm áp nghĩa đồng bào, lấp lánh tình người từ chú thợ điện, mẹ tôi vẫn luôn đi kèm sự tiếc nuối: "Giá như có dịp nào vào gặp lại chú ấy con nhỉ. Nếu gặp lại, mẹ sẽ lại nói thật nhiều lời cảm ơn và hỏi tên chú nữa…".
Có lẽ cũng bởi tình yêu đặc biệt với chú thợ điện năm ấy để rồi vài năm sau được trở lại TP.HCM, tôi như thấy chỉ sau một thời gian ngắn xa cách mà thành phố khoác lên mình thật nhiều tấm áo đẹp, mới tinh tươm "thơm mùi" hiện đại của một đô thị phát triển không ngừng. Và đằng sau sự phát triển ấy chính là sự cống hiến thầm lặng của những chú thợ điện áo cam nghĩa tình.
Thành phố lần này không còn xa lạ như tuổi thơ tôi khi trước, mà trái lại là sự hiện đại với nhiều tòa nhà cao tầng lộng lẫy ánh đèn. Là ánh điện của những cột đèn cao áp về đêm soi tỏ từng ngõ ngách, từng con phố. Là những cột đèn điện năng lượng mặt trời tỏa sáng khu dân cư mà như bác tôi nói: "Đây là công trình "ánh sáng hóa" của ngành điện gửi tới bà con ở những con hẻm xa trung tâm như nhà ta. Ngành điện thành phố mang tên Bác tận tình lắm con ạ. Mọi người làm việc bằng tinh thần và trách nhiệm. Nhưng bác biết các anh chị còn làm việc bằng trái tim nữa đấy cháu".
Vâng, tôi cũng nghĩ để có được thứ ánh sáng xanh chẳng bao giờ tắt kia, ngành điện thành phố mang tên Bác đã phải nỗ lực, đồng tâm hiệp lực và đoàn kết ra sao. Các cô chú, cán bộ công nhân viên ngành điện như những người hùng thầm lặng cùng phương châm "đội nắng, trắng đêm" trong công việc, nhất là mùa cao điểm nắng nóng nơi thành phố hoa lệ, luôn sẵn sàng xuất hiện khi người dân cần và rời đi lặng lẽ khi ánh sáng lan tỏa.
Ngành điện sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ khi người dân cần, khi các công trình, nhà máy có sự cố. Sự có mặt của các anh chị như vầng dương tỏa ánh sáng diệu kỳ mang sự bình yên, những điều tốt đẹp đến cuộc sống, sinh hoạt của người dân.
50 năm trên hành trình phát triển EVNHCMC luôn là biểu tượng "thắp lửa niềm tin" của những nghĩa tình, sự bền bỉ vì TP.HCM luôn đổi thay phát triển, cho những công trình, nhà máy luôn vận hành an toàn. Tất cả luôn vì cuộc sống, sinh hoạt của người dân với những nụ cười và sự hài lòng. Và với bất cứ ai cũng như tôi - dù không được sinh ra và lớn lên ở thành phố sáng ngời tên Bác, nhưng nếu có dịp ghé thăm đều gắn bó nhiều kỷ niệm mỗi khi đến thăm; còn khi ra về thì sẽ thấy nhớ, thấy yêu thương trong biết bao ấm áp, nghĩa tình. Bởi tấm lòng, bởi sự tận tâm, trách nhiệm của EVNHCMC và mỗi thành viên trong "ngôi nhà chung" đã làm bừng sáng lên một thành phố luôn đẹp mãi những tấm lòng.
Tin Gốc: Thanh Niên

Chuyến đi Quảng Trị mới đây của ông bà Thiềng khiến nhiều người xúc động khi được các con chia sẻ trên mạng xã hội. Năm người con đã cùng gác lại công việc riêng để đưa cha mẹ đi thăm thành cổ Quảng Trị và viếng nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn (tỉnh Quảng Trị), thực hiện tâm nguyện ông bà ấp ủ từ nhiều năm: trở lại thăm những đồng đội cũ.
Chị Nguyễn Thị Dung (34 tuổi, ở xã Quỳnh Tam, Nghệ An), con gái của ông bà, cho biết chuyến đi là mong muốn chung của cả 5 anh chị em trong gia đình.
"Bố mẹ thường kể về những năm tháng ở chiến trường, về những đồng đội đã hy sinh. Anh em chúng tôi vẫn bảo nhau phải có một ngày đưa bố mẹ trở lại những nơi ấy. Năm nay, mọi người sắp xếp được công việc nên cùng nhau thực hiện", chị Dung nói.
Ông Nguyễn Văn Thiềng (77 tuổi) từng là chiến sĩ đặc công thuộc Tiểu đoàn 31, Quân khu 4, chiến đấu ở nhiều chiến trường từ Bắc vào Nam. Còn bà Hồ Thị Thắng (72 tuổi) từng tham gia dân công hỏa tuyến, gánh đạn vượt đèo, qua suối để tiếp tế cho chiến trường.
Nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn là nơi yên nghỉ của nhiều người từng sát cánh với ông bà. Có người là đồng đội, có người là bạn bè cùng quê, cũng có người chỉ gặp nhau trong những ngày ở chiến trường rồi mãi mãi không trở về.
Đến nghĩa trang, ông Thiềng nhờ các con đọc tên từng liệt sĩ, chỉ vị trí những phần mộ mà gia đình tìm được. Mỗi lần nghe một cái tên quen thuộc, ông lại lặng đi.
"Bố không còn nhìn thấy nhưng vẫn nhớ rất rõ nhiều người. Có người từng cùng bố hành quân, cùng ăn cơm, cùng trú trong hầm. Đến đây, bố chỉ nói là thương đồng đội quá", chị Dung kể.
Năm 1972, trong một trận đánh tại Hiệp Hòa, Long An, ông Thiềng bị thương nặng ở đầu, mắt bị ảnh hưởng bởi hơi cay và sau đó bị bắt. Năm 1973, sau khi Hiệp định Paris ký kết, ông được trao trả tù binh trong tình trạng sức khỏe bị tổn hại nặng. Đến năm 1974, đôi mắt của ông vĩnh viễn không còn nhìn thấy ánh sáng.
Ông Thiềng quen bà Thắng khi mắt vẫn còn lành lặn. Biết cuộc sống phía trước sẽ nhiều khó khăn, bà vẫn quyết định gắn bó với ông. Năm 1975, hai người nên duyên vợ chồng.
Sau chiến tranh, bà Thắng trở về quê làm ruộng, chăn nuôi, buôn bán để lo cho gia đình. Ông Thiềng ở nhà chăm con, làm những việc vừa sức.
Hiện các con của ông bà đều có công việc ổn định, làm giáo viên, bộ đội, bác sĩ. Chị Dung cho biết đó là điều khiến bố mẹ tự hào nhất.
Ông Thiềng cũng từng viết tập thơ "Đường trường nghìn dặm con đi", gồm 320 câu, kể lại những chặng đường hành quân, những đồng đội và năm tháng tuổi trẻ của mình.
"Những câu chuyện bố mẹ kể giúp anh em chúng tôi hiểu hơn cuộc sống hôm nay đã phải đánh đổi như thế nào. Càng lớn, chúng tôi càng muốn dành nhiều thời gian bên bố mẹ hơn", chị Dung nói.
Với 5 người con, điều vui nhất là cha mẹ đã có một chuyến đi trọn vẹn. "Bố mẹ cả đời sống tiết kiệm, ít khi nghĩ cho bản thân. Nhìn bố mẹ được đến nơi đồng đội nằm lại, chúng tôi vừa xúc động vừa thấy mình đã làm được một việc ý nghĩa", chị Dung chia sẻ.
Ông Thiềng nói dù không còn nhìn thấy, ông vẫn cảm nhận rất rõ không khí thiêng liêng khi trở lại nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn cùng vợ và các con. "Tôi may mắn hơn vì còn được trở về, có gia đình, có con cháu. Còn các bạn mình thì nằm lại mãi mãi", ông nói.
Người cựu chiến binh mong các con và thế hệ trẻ hiểu được giá trị của hòa bình. "Tôi chỉ mong các con sống tốt, biết yêu thương nhau và biết quý trọng hòa bình. Những người bạn của tôi đã nằm lại ở đây để con cháu có cuộc sống như bây giờ", ông bày tỏ.
Sau chuyến đi Quảng Trị, ông Thiềng hy vọng sức khỏe ổn định để có thể cùng vợ con đến thêm một số địa chỉ lịch sử khác như nghĩa trang liệt sĩ quốc gia Đường 9, địa đạo Củ Chi hay mộ Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Tin Gốc: Thanh Niên

