Paulo Gabriel da Silva Barros và Katyucia Lie Hoshino là một trong những cặp đôi đặc biệt nhất thế giới. Cả hai được Guinness World Records công nhận là cặp vợ chồng thấp nhất thế giới, đồng thời truyền cảm hứng bởi cuộc sống độc lập, hạnh phúc dù chỉ cao khoảng 90 – 91 cm.
Cặp đôi hiện sinh sống tại thành phố Itapeva, bang São Paulo (Brazil), trong một ngôi nhà được thiết kế riêng phù hợp với vóc dáng của họ. Mọi chi tiết trong ngôi nhà đều được điều chỉnh để giúp cả hai sinh hoạt thuận tiện và tự chủ, qua đó thu hút sự quan tâm của truyền thông quốc tế.
Paulo, 40 tuổi, cao khoảng 90 cm, còn Katyucia, 36 tuổi, cao 91 cm. Cả hai đều mắc chứng lùn bẩm sinh nhưng không để điều đó trở thành rào cản trong cuộc sống. Năm 2016, họ kết hôn tại London và nhanh chóng được biết đến trên toàn thế giới, không chỉ bởi kỷ lục Guinness mà còn bởi câu chuyện tình yêu bền bỉ kéo dài gần hai thập kỷ.
Năm 2016, tổ chức kỷ lục Guinness thế giới xác nhận Paulo Gabriel da Silva Barros và Katyucia Lie Hoshino là cặp vợ chồng thấp nhất thế giới. Họ không chỉ trở thành những gương mặt được công chúng quốc tế biết đến mà còn truyền cảm hứng bằng cách xây dựng một cuộc sống độc lập, hạnh phúc.
Tình yêu bắt đầu từ mạng xã hội đến đám cưới viên mãn
Câu chuyện của họ bắt đầu từ gần 20 năm trước, khi cả hai tình cờ kết nối qua mạng xã hội. Paulo từng thừa nhận anh ấn tượng ngay từ lần đầu nhìn thấy Katyucia, nhưng ban đầu không nhận được hồi đáp. Thậm chí, anh từng bị chặn liên lạc. Tuy nhiên, sự kiên trì và chân thành đã giúp anh dần chinh phục được trái tim của cô gái.
Năm 2008, họ lần đầu gặp nhau ngoài đời thực. Dù sống xa nhau, cặp đôi vẫn duy trì mối quan hệ yêu xa trong suốt bốn năm, thỉnh thoảng mới có cơ hội gặp mặt. Chính trong quãng thời gian đó, cả hai nhận ra rằng khi ở bên nhau, họ trở nên mạnh mẽ hơn, tự tin hơn để đối mặt với những khó khăn của cuộc sống.
Sau 8 năm gắn bó, họ chính thức về chung một nhà. Đám cưới của họ không chỉ là dấu mốc cá nhân mà còn truyền cảm hứng mạnh mẽ về tình yêu vượt qua mọi giới hạn thể chất.
Điều khiến câu chuyện của họ đặc biệt hơn nữa chính là ngôi nhà được thiết kế riêng, nơi mọi chi tiết đều phù hợp với vóc dáng của hai vợ chồng. Đây không phải một ngôi nhà thông thường, mà là một không gian sống được “tái định nghĩa” để giúp họ có thể tự làm mọi việc mà không cần phụ thuộc vào người khác.
Điểm nổi bật nhất chính là khu vực bếp. Thay vì hệ tủ cao như thiết kế tiêu chuẩn, toàn bộ hệ thống được thay bằng các ngăn kéo trượt thấp, dễ thao tác. Mọi vật dụng đều được bố trí trong tầm với, giúp việc nấu ăn trở nên thuận tiện hơn rất nhiều.
Mặt bếp được hạ thấp đáng kể, trong khi bồn rửa cũng được thiết kế riêng với độ sâu và độ cao phù hợp. Nhờ vậy, cả Paulo và Katyucia đều có thể đứng rửa chén, nấu ăn một cách thoải mái mà không cần hỗ trợ từ người khác.
Paulo chia sẻ rằng phần anh yêu thích nhất trong ngôi nhà chính là bồn rửa bát một chi tiết tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại mang ý nghĩa lớn, giúp cuộc sống hằng ngày trở nên dễ dàng và tự nhiên hơn.
Đáng chú ý không chỉ căn bếp, toàn bộ ngôi nhà đều được điều chỉnh tỉ mỉ tay nắm cửa được hạ thấp, công tắc điện đặt ở vị trí dễ tiếp cận, khu vực lưu trữ được thiết kế mở và linh hoạt. Thậm chí, trong nhà còn có những chiếc bục nhẹ được đặt ở nhiều vị trí để hỗ trợ khi cần lấy đồ ở cao.
Đối với Katyucia, ngôi nhà không chỉ đơn thuần là nơi ở, mà là một không gian mang lại cảm giác bình yên và được thấu hiểu. Cô chia sẻ rằng khi bước ra ngoài xã hội, họ luôn phải thích nghi với thế giới xung quanh. Nhưng khi trở về nhà, mọi thứ đảo ngược: chính thế giới được thiết kế để phù hợp với họ.
“Khi ở nhà, đặc biệt là trong bếp và phòng tắm, mọi thứ đều được sắp xếp để chúng tôi có thể sống như bất kỳ ai khác, thậm chí còn thoải mái hơn,” cô nói.
Ngôi nhà của cặp đôi Paulo và Katyucia không chỉ là một công trình kiến trúc đặc biệt, mà còn là biểu tượng của sự sáng tạo, thích nghi và tình yêu. Nó cho thấy rằng khi con người thực sự thấu hiểu và hỗ trợ nhau, những giới hạn về thể chất hoàn toàn có thể được vượt qua bằng trí tuệ và sự quan tâm.
Nvidia là công ty giá trị nhất thế giới với vốn hóa 5.000 tỷ USD, vượt qua Google, Apple và Amazon. Tuy nhiên, công ty này không cung cấp bữa trưa miễn phí.
Gergely Orosz, kỹ sư phần mềm kiêm nhà phân tích ngành, cho biết chính sách ăn uống của Nvidia khá khác biệt sau chuyến thăm trụ sở tại Santa Clara, bang California. "Đồ ăn không miễn phí. Điều này khá lạ ở các tập đoàn công nghệ lớn, nhưng không phải vấn đề với các lập trình viên tại đây", Orosz viết trên X.
Nhiều cựu nhân viên Nvidia cho biết các bữa ăn tại căng tin được trợ giá. Cà phê thường miễn phí, nhưng nhân viên phải trả tiền cho đồ uống đóng chai.
Chính sách này tồn tại hơn một thập kỷ. Theo một cựu thực tập sinh năm 2014, mỗi bữa ăn khi đó có giá trung bình 6 USD (tương đương 8,5 USD hiện nay).
Điều này trái ngược với Google - công ty khởi xướng xu hướng đãi ngộ miễn phí tại Thung lũng Silicon. Trụ sở Googleplex tại Mountain View có khoảng 30 điểm ăn uống cung cấp ba bữa miễn phí mỗi ngày nhằm tăng sự gắn kết nhân viên.
"Tại Google, thức ăn đóng vai trò phụ so với sự gắn kết", Ruth Porat, Giám đốc đầu tư của Google và công ty mẹ Alphabet, nói. Bà cho biết các "bếp nhỏ" chứa đầy đồ ăn vặt được đặt khắp văn phòng. Chúng giúp kết nối những nhân viên ở các bộ phận khác nhau vốn hiếm khi trò chuyện.
"Sự tình cờ rất có giá trị. Việc mọi người cùng nhau dùng bữa là một cách để những người làm việc ở các mảng khác nhau đột nhiên trao đổi ý tưởng", bà Porat nói trong cuộc phỏng vấn cuối tháng 6.
Tại Nvidia, cách tiếp cận này phản ánh triết lý của người sáng lập. Đồng sáng lập CEO Jensen Huang cho biết ông làm việc cả cuối tuần và ngày lễ "vì sợ công ty phá sản".
"Câu nói 'cách bờ vực phá sản 30 ngày' đã theo tôi suốt 33 năm qua. Sự bất an đó không bao giờ thay đổi", ông Huang cho biết trong cuộc phỏng vấn năm 2025. Phát biểu trước sinh viên Đại học Stanford năm 2024, ông nói: "Tôi mong các bạn nếm trải đủ đau đớn và khổ cực", lập luận rằng sự không thoải mái mang lại kết quả tốt.
Đi ngược với số đông nhưng nhân viên Nvidia ủng hộ triết lý làm việc thực tế của CEO. Một nhân viên cho biết CEO Jensen Huang luôn tách biệt rõ ràng giữa thú vui và công việc. Do đó, trụ sở Nvidia không trang bị bàn bóng bàn, phòng gym hay các dịch vụ thư giãn theo yêu cầu.
Một cựu nhân viên kể tính tiết kiệm là văn hóa của Nvidia "do đặc thù ngành phần cứng có biên lợi nhuận mỏng". Các phó chủ tịch đều bay hạng phổ thông và không có trợ lý. Bù lại, công ty trả công bằng quyền sở hữu cổ phần thay vì đãi ngộ bữa ăn. Chương trình mua cổ phiếu nhân viên (ESPP) của Nvidia giảm giá 15% so với mức giá thấp nhất trong hai năm trước đó. Cổ phiếu công ty đã tăng khoảng 1.400% trong 5 năm qua, mang lại giá trị tài chính lớn cho người lao động.
Thực tế, kỷ nguyên đặc quyền không giới hạn tại Thung lũng Silicon đang thu hẹp. Meta đã chuyển từ cung cấp ba bữa miễn phí sang phát phiếu ăn và sa thải 24 nhân viên do lạm dụng phiếu này vào năm 2024. Tại X (trước là Twitter), nhiều món ăn cao cấp ở căng tin cũng bị cắt giảm sau khi tỷ phú Elon Musk tiếp quản.
Những năm gần đây, công nghệ đã thay đổi cách con người xử lý tổn thương tình cảm. Tuy nhiên, nhiều chuyên gia tâm lý lo ngại nguy cơ ngoại tình cảm xúc khi người dùng lạm dụng việc tương tác với bản sao kỹ thuật số.
Giữa tháng 3, khi các mô hình AI cũ bị loại bỏ, làn sóng "tan vỡ trái tim trên mạng" đã lan rộng trên mạng xã hội Trung Quốc. Nhiều người từng gắn bó cảm xúc với AI cho biết các phiên bản mới trở nên lạnh lùng và xa lạ. Cùng lúc đó, ngày càng nhiều người tìm đến AI để tạo bản sao kỹ thuật số của những người thân đã qua đời.
Một cư dân mạng nhận xét con người đang đối mặt với thách thức đạo đức từ tiến bộ công nghệ. Tuy nhiên, giá trị con người không nằm ở chức năng mà ở quá trình trưởng thành. Những cảm xúc như bực bội, hoang mang, hạnh phúc hay giận dữ là phần không thể số hóa và không thể thay thế của mỗi cá nhân.
Đó là quan điểm của bạn đọc Tiến gửi tới trong mục bình luận của bài viết Có những người 'hú hồn' khi nghe chuông điện thoại, để vậy luôn khỏi bắt máy.
Bài viết trên nhận về nhiều ý kiến tranh luận của bạn đọc.
Bạn đọc Sao Xẹt kể, từ ngày có điện thoại, anh đã tập thói quen tắt chuông báo, chỉ để chế độ rung.
“Vào cuộc họp tôi không bao giờ nghe, không trả lời điện thoại. Đi công chuyện xa, tôi chỉ trả lời khi sếp gọi bằng điện thoại cố định. Có việc gấp cần bàn, sếp phải nhắn tin chứ không cho tùy tiện gọi bất chấp giờ giấc”, bạn đọc này nói.
Anh kể trong công ty chỉ có hai người biết số điện thoại của anh là văn phòng và sếp trưởng. Anh không dám cho ai biết số điện thoại, kể cả cấp trên cũng không dám cho ai biết. Anh chỉ trả lời cuộc gọi có hiện tên, còn hiện số là kệ luôn, nhưng chưa ai dám trách móc điều gì.
Một bạn đọc có nickname Bạn già bày tỏ đồng cảm với các bạn trẻ hiện nay. Ông nói người ta bận, chứ ai rảnh để muốn gọi lúc nào là gọi.
“Ít ra, nếu rất cần gọi thì có thể nhắn tin trước và hỏi rằng có thể gọi lúc này để nói chuyện trong khoảng 5 phút (hay bao nhiêu phút đó, ước chừng trước) được không?”, bạn đọc này nói.
Bạn đọc Hoàng Cát thừa nhận rất sợ và ám ảnh khi nghe chuông hay tiếng thông báo của điện thoại.
“Sếp gọi, mình biết là có việc nhưng căng thẳng đến mức không nghe”, bạn đọc nói.
Đồng cảm, bạn đọc Hải Âu nói bật chế độ im lặng 24/7 là cách mình bảo vệ sức khỏe tâm thần.
“Ai thật sự cần, việc gấp thì họ sẽ gọi lại 2-3 cuộc, còn không thì chắc cũng chẳng quan trọng đến thế”, Hải Âu nói.
Trong khi bạn đọc Dung ám ảnh nhất là tiếng chuông điện thoại lúc đêm khuya hoặc sáng sớm. Cảm giác đó là những tin không lành. Riết rồi thành thói quen, cô sợ luôn cả những âm thanh thông báo mặc định của điện thoại.
Làm ngành logistic, điều xe vận tải, bạn đọc Huy Nguyễn nói ai làm những ngành này mới luyện được viêc quen với tiếng chuông điện thoại. “Tuy nhiên đôi lúc tôi vẫn giật bắn người”, Huy nói.
Bạn đọc HD cho rằng vấn nạn gọi điện lừa đảo quá nhiều cũng góp phần lớn vào việc người ta sợ nghe điện thoại khi có số lạ gọi đến.
Bạn đọc có địa chỉ email hdng****@gmail.com cho rằng mình không bắt máy hay mở chế độ im lặng là để có nhắn tin còn lưu vết, mai này khỏi đổ lỗi qua lại, ai cũng hiểu.
Còn bạn đọc Phương Anh tuyên bố nhắn tin vừa có bằng chứng để rà soát công việc, vừa giúp mình có thời gian suy nghĩ câu trả lời chỉn chu. Gọi điện bất thình lình rất dễ nói hớ hoặc quên ý quan trọng.
Trong khi bạn đọc Bình nói nhắn tin giúp mọi người giữ được khoảng cách lịch sự và tôn trọng thời gian của nhau hơn. Khi làm việc mà chuông reo là mất sạch cảm hứng.
Chung cảnh ngộ, bạn đọc Anh thừa nhận nghe điện thoại trực tiếp thấy áp lực không chịu nổi nên bạn để điện thoại rung hoặc im lặng 24/7.
"Thấy màn hình hiện cuộc gọi, tôi luôn giật mình, đứng hình. Nên tôi đợi chuông ngừng rồi mới nhắn tin hỏi lại", Anh nói.
Bạn đọc Vy kể có những người lạ lùng lắm, chuyện chỉ cần nhắn 1 tin là xong cũng phải gọi cho bằng được. Những cuộc gọi đó thực sự gây tiêu tốn năng lượng và làm gián đoạn sự tập trung.
Ngược lại, bạn đọc Giang Châu nói cái gì quá cũng không tốt. Có những việc gọi nói một chút là xong, nhắn tin chỉ tốn thời gian và công sức hơn thôi.
Còn bạn đọc Xuân Hồng bày tỏ nhiều bạn trẻ giờ lạ thật, gọi 1 phút là xong việc mà cứ nhắn qua nhắn lại cả tiếng đồng hồ vẫn chưa giải quyết được vấn đề. Tốn thời gian!