Trưa 9-4, buổi họp báo trước hai trận bán kết Giải futsal Đông Nam Á 2026 đã diễn ra tại Thái Lan. Đội tuyển futsal Việt Nam sẽ gặp Indoneaia vào lúc 17h ngày mai (10-4), còn Thái Lan gặp Úc lúc 20h.
Phát biểu tại buổi họp báo, HLV Diego Giustozzi đánh giá cao sự tiến bộ của Indonesia, đồng thời nhận định đây sẽ là một thử thách lớn đối với đội tuyển futsal Việt Nam.
Ông nói: “Đội tuyển futsal Indonesia đã thay đổi rất nhiều và họ đã thể hiện điều đó ở đấu trường châu Á khi vừa giành ngôi á quân Giải futsal châu Á 2026 hồi đầu năm. Có thể chúng tôi sẽ phải đối đầu với đội bóng mạnh nhất Đông Nam Á vào thời điểm hiện tại”.
“Ở chung kết Giải futsal Đông Nam Á 2024, họ cũng đã giành chiến thắng trước chúng tôi và thể hiện lối chơi futsal đúng nghĩa, rất đẹp mắt. Tôi luôn vui khi được đối đầu với những đội bóng như vậy”, nhà cầm quân người Argentina nói thêm.
HLV Diego Giustozzi cũng nhấn mạnh đội tuyển futsal Việt Nam đã sẵn sàng cho trận bán kết. Ông nói: “Chúng tôi đã chuẩn bị 100% cho trận đấu này. Indonesia sở hữu nhiều cầu thủ trẻ, nhưng họ có chất lượng chuyên môn rất tốt, cả về chiến thuật lẫn cá nhân. Đây chắc chắn sẽ là một trận bán kết khó khăn nhưng cũng rất đáng chờ đợi”.
Trong khi đó, HLV Hector Souto đưa ra những nhận định đáng chú ý liên quan đến công tác điều hành trận đấu, đặc biệt là việc áp dụng công nghệ hỗ trợ trọng tài (VS) từ vòng bán kết.
Nhà cầm quân người Tây Ban Nha cho rằng các trận đấu có cường độ cao như cuộc đối đầu giữa Việt Nam và Thái Lan ở vòng bảng đã xuất hiện nhiều tình huống tranh chấp quyết liệt, trong đó một số pha bóng chưa được quan sát đầy đủ.
Ông nói: “Tôi hy vọng việc áp dụng VS sẽ giúp trọng tài đưa ra quyết định chính xác hơn. Nếu được sử dụng hiệu quả, công nghệ này sẽ góp phần nâng cao chất lượng điều hành và đảm bảo tính công bằng cho các trận đấu. Tất cả chúng ta đều hướng tới mục tiêu phát triển futsal Đông Nam Á theo hướng chuyên nghiệp hơn”.

Ngôi sao số một của Na Uy "nóng máy" ngay sau quãng nghỉ làm mát.
Na Uy triển khai bóng mạch lạc từ sân nhà, với Antonio Nusa đóng vai trò trung tâm trong pha tấn công. Cầu thủ chạy cánh này chuyền mở ra khoảng trống cho David Moller Wolfe băng lên bên cánh trái. Hậu vệ của Wolves sau đó căng ngang sệt vào khu vực 5m50, và Erling Haaland trong tư thế bị kèm vẫn kịp rướn người, đưa bóng vào lưới.
Trong quãng nghỉ để cầu thủ làm mát, ban tổ chức mở ca khúc đình đám "Living on a Prayer" của ngôi sao nhạc rock Bon Jovi. Giai điệu quen thuộc nhanh chóng khuấy động bầu không khí, khi dường như một nửa khán đài cùng hòa giọng trong phần điệp khúc nổi tiếng.
Tại World Cup 2026, trọng tài sẽ dừng trận đấu giữa mỗi hiệp để các cầu thủ được phép rời sân uống nước (cooling break). Mỗi quãng nghỉ này kéo dài cố định 3 phút và sẽ được áp dụng bắt buộc ở tất cả 104 trận đấu, không phụ thuộc vào điều kiện thời tiết và nhiệt độ.
Biện pháp này nằm trong chính sách bảo vệ sức khỏe và đảm bảo phúc lợi cho cầu thủ suốt giải, được đưa ra sau khi tham khảo ý kiến các HLV và các đài truyền hình. FIFA cho biết đây là "phiên bản đơn giản hóa và hợp lý hóa" của các đợt nghỉ giải nhiệt, bù nước từng áp dụng ở một số giải đấu trước, trong đó có FIFA Club World Cup 2025.
Nhưng quy định này đang gây tranh cãi lớn. Một số ý kiến còn cho rằng quy định nghỉ uống nước không chỉ xuất phát từ mục tiêu bảo vệ cầu thủ mà còn mang động cơ thương mại. Hồi tháng 3, FIFA đã cho phép các đơn vị phát sóng chèn quảng cáo trong thời gian nghỉ, khiến nhiều người đặt câu hỏi về mục đích thực sự của sáng kiến này.
Antonio Nusa tạo ra quả phạt góc đầu tiên của trận đấu sau một pha đi bóng quen thuộc từ cánh trái bó vào trong. Từ quả tạt tiếp theo của Julian Ryerson, bóng tìm đến vị trí của Erling Haaland trong vòng cấm. Tuy nhiên, tiền đạo Na Uy đánh đầu hơi với và đưa bóng vọt xà.
Na Uy đang kiểm soát bóng vượt trội (62%), nhưng thế trận trên sân lại không cho thấy sự chênh lệch quá lớn khi Iraq vẫn chơi đầy chủ động và tạo được sức ép nhất định.
CĐV Na Uy đang tận hưởng khoảnh khắc chứng kiến đội nhà trở lại World Cup sau 28 năm.
Ali Al-Hamadi vượt lên trước Heggem để chiếm lợi thế trong vòng cấm, nhưng cú dứt điểm của cầu thủ thuộc biên chế Ipswich lại đưa bóng đi vọt xà.
Hai đội cùng sử dụng sơ đồ 4-4-2. Iraq bố trí cặp tiền đạo Aymen Hussein và Amir Al Ammari trên hàng công, trong khi Na Uy đặt niềm tin vào bộ đôi Erling Haaland và Alexander Sorloth.
Haaland đang nhập cuộc đầy năng lượng. Aursnes xoay người chuyền bóng để tiền đạo thuộc biên chế Man City thoát xuống bên phải. Anh cố gắng căng ngang trở lại cho Aursnes băng vào dứt điểm cận thành, nhưng thủ môn Hassan đã phán đoán tốt và kịp thời băng ra ôm gọn bóng.
Bình luận viên Dan Long của Sky Sports nhận xét: "Đây là lời nhắc nhở nhanh dành cho Iraq về mức độ nguy hiểm của Haaland. Họ không được phép mất tập trung hay nghĩ rằng mình có thời gian khi anh ấy đang rình rập".
Nusa đi bóng cắt vào trung lộ rồi chuyền bóng vào trong cho tiền đạo chủ lực của Na Uy. Haaland cố gắng vượt qua hậu vệ đối phương để xâm nhập vòng cấm, nhưng pha xử lý hơi dài khiến anh mất cơ hội dứt điểm.
Ngay pha giao bóng, Iraq chủ động chơi bóng dài. Amir Al-Ammari tung cú phất bóng mạnh từ giữa sân hướng lên phía trên, nhưng bị hàng thủ Na Uy vây kín và thủ môn Nyland dễ dàng bắt gọn.
Na Uy mặc áo đỏ truyền thống, còn Iraq ra sân với áo trắng, quần trắng.
Bắt chính là Pierre Ghislain Atcho - trọng tài người Gabon có tên trong Danh sách Trọng tài Quốc tế của FIFA từ năm 2018.
Tin Gốc: Vnexpress

Việt Nam bước vào VCK U17 châu Á 2026 tại Arab Saudi với nhiều nghi ngờ về thể hình khi đặt cạnh các nền bóng đá mạnh của châu lục. Nhưng những con số từ danh sách đăng ký chính thức của 15 đội cho thấy thực tế không quá bi quan. Đoàn quân Cristiano Roland không nằm trong nhóm cuối về chiều cao lẫn cân nặng trung bình, thậm chí vượt qua nhiều đối thủ quen thuộc ở Đông Nam Á và Tây Á.
Theo thống kê từ danh sách 23 cầu thủ mỗi đội, Việt Nam có chiều cao trung bình 1,7343 m. Con số này thấp hơn mức trung bình toàn giải là 1,7597 m, nhưng chỉ đứng thứ 12, ngang Indonesia và cao hơn Yemen 1,7052 m cùng Myanmar 1,6774 m. Khoảng cách giữa Việt Nam với nhóm giữa giải cũng không quá lớn. Đội đứng ngay phía trên là chủ nhà Arab Saudi đạt 1,7387 m, hơn Việt Nam chưa tới nửa centimet.
Ở mặt bằng châu Á, Hàn Quốc dẫn đầu với chiều cao trung bình 1,8170 m, tiếp theo là Uzbekistan 1,8109 m và Trung Quốc 1,8091 m. Chênh lệch khoảng tám centimet so với Hàn Quốc phản ánh khác biệt rõ rệt về thể chất giữa Việt Nam và nhóm đầu châu lục. Tuy nhiên, trong phạm vi Đông Nam Á, Việt Nam không hề lép vế tuyệt đối, khi chỉ thấp hơn Thái Lan (1,7587 m).
Khác biệt thể hiện rõ ở từng vị trí. Việt Nam có ba thủ môn đều cao từ 1,76 m trở lên, gồm Chu Bá Huấn (1,76 m), Nguyễn Tuấn Vũ (1,82 m) và Lý Xuân Hòa (1,84 m). Đây là nhóm sở hữu thể hình khá nếu so với chuẩn trẻ châu Á. Hàng thủ cũng có vài cầu thủ xấp xỉ 1,8 m như Nguyễn Mạnh Cường (1,82 m), Trần Hoàng Việt (1,78 m) hay Quán Thành Công (1,77 m). Nguyễn Văn Dương 1,78 m hay Lê Trọng Đại Nhân 1,8 m là những cầu thủ tấn công có thể hình tốt.
Điểm hạn chế nằm ở các cầu thủ tấn công biên và tiền vệ kỹ thuật. Nhiều gương mặt cao dưới 1,7 m như Nguyễn Hiệp Đại Việt Nam (1,65 m), Lê Sỹ Bách (1,66 m), Đậu Quang Hưng (1,66 m) hay Trần Mạnh Quân (1,67 m). Điều này khiến chiều cao trung bình của đội bị kéo xuống.
Nếu xét về cân nặng, Việt Nam đạt trung bình 65,65 kg, thấp hơn mức trung bình giải là 68,12 kg. Đội đứng thứ 11, xếp trên Indonesia 64,39, Ấn Độ 64,26, Myanmar 60 và Yemen. Hàn Quốc tiếp tục dẫn đầu với 73,52 kg, trong khi Yemen nhẹ nhất giải với 58,70 kg.
Sự chênh lệch cân nặng phần nào phản ánh phong cách đào tạo bóng đá trẻ giữa các khu vực. Các đội Đông Á như Hàn Quốc, Nhật Bản hay Trung Quốc chú trọng phát triển sức mạnh cơ bắp từ sớm, còn các đội Đông Nam Á thường thiên về sự nhanh nhẹn và kỹ thuật. Việt Nam vẫn nằm trong xu hướng này, nhưng khoảng cách không còn quá xa như một thập kỷ trở về trước.
Một điểm đáng chú ý khác là cấu trúc tuổi của U17 Việt Nam. Trong danh sách 23 cầu thủ, chỉ có duy nhất một người sinh năm 2010 là tiền đạo Trần Mạnh Quân. Phần còn lại đều sinh năm 2009. Điều đó cho thấy ban huấn luyện ưu tiên nhóm cầu thủ đúng tuổi tối đa của giải, thay vì sử dụng lực lượng quá trẻ để tích lũy kinh nghiệm.
So với Yemen - đối thủ ra quân của Việt Nam ngày 6/5 - sự khác biệt rất rõ. Yemen có tới 16 cầu thủ sinh từ năm 2010 trở đi, gồm cả 4 cầu thủ sinh năm 2011. Đây là đội trẻ nhất giải, đồng thời cũng thấp và nhẹ nhất nhì giải đấu. Việt Nam nhỉnh hơn Yemen ở độ trưởng thành thể chất và kinh nghiệm thi đấu.
Trong khi đó, Hàn Quốc - đối thủ mạnh nhất bảng C - dùng 100% cầu thủ sinh năm 2009, đồng thời đứng đầu cả chiều cao lẫn cân nặng. Đây sẽ là thử thách lớn với Việt Nam ở lượt trận thứ hai ngày 10/5.
UAE, đối thủ còn lại của Việt Nam, cũng đáng chú ý về mặt thể hình. Đội bóng Tây Á cao trung bình 1,7613 m và nặng 69,48 kg, đều vượt mức trung bình của Việt Nam. UAE còn sở hữu 5 cầu thủ đang chơi bóng ở nước ngoài, nhiều nhất giải cùng Trung Quốc. Những cầu thủ này thuộc các học viện và CLB tại Anh, Đức hay Tây Ban Nha, tạo nên tập thể có sự pha trộn giữa kỹ thuật Tây Á và nền tảng thể chất châu Âu.
Ngược lại, Việt Nam là một trong 9 đội không có cầu thủ nào thi đấu ở nước ngoài. Toàn bộ đội hình đến từ các CLB và học viện trong nước như Hà Nội FC, PVF, Thể Công hay SLNA. Hà Nội FC đóng góp đông nhất với 6 cầu thủ, còn PVF có 5 người.
VCK U17 châu Á 2026 diễn ra từ 5/5 đến 22/5 với 15 đội, sau khi Triều Tiên rút lui ở bảng D. Các đội chia làm 4 bảng, mỗi bảng 4 đội, riêng bảng D chỉ còn ba đội. Việt Nam ở bảng C, ra quân gặp Yemen ngày 6/5, sau đó đấu với Hàn Quốc ngày 10/5 và UAE ngày 13/5.
Các đội nhất và nhì mỗi bảng sẽ vào tứ kết và giành suất dự U17 World Cup 2026 tại Qatar. Nếu Qatar cũng vào tứ kết, đội đứng thứ ba có thành tích tốt nhất vòng bảng sẽ được dự U17 World Cup 2026.
Tin Gốc: Vnexpress

Sáng 29-5, HLV Lionel Scaloni chính thức công bố danh sách đội tuyển Argentina tham dự World Cup 2026. Bên cạnh Lionel Messi, “Albiceleste” mang đến Bắc Mỹ những ngôi sao đang làm mưa làm gió tại châu Âu như Julian Alvarez, Enzo Fernandez hay Alexis Mac Allister…
Nếu nhìn vào chất lượng đội hình hiện tại, Argentina vẫn là một trong những ứng viên vô địch hàng đầu tại World Cup 2026.
Không còn là tập thể bị nghi ngờ như trước World Cup 2022, “Albiceleste” sở hữu bộ khung ổn định, giàu kinh nghiệm. Và đặc biệt, họ trưởng thành hơn rất nhiều sau hàng loạt danh hiệu lớn.
Trên hàng công, Lionel Messi vẫn là trung tâm của mọi sự chú ý. Dù đã bước sang giai đoạn cuối sự nghiệp, siêu sao người Argentina vẫn duy trì phong độ ấn tượng trong màu áo Inter Miami tại MLS. Khả năng kiến tạo, điều tiết nhịp độ trận đấu và tạo đột biến của Messi vẫn thuộc đẳng cấp hàng đầu thế giới.
Bên cạnh Messi, Julian Alvarez đang nổi lên như đầu tàu mới của hàng công. Tiền đạo này ngày càng hoàn thiện khả năng di chuyển, pressing và dứt điểm.
Lautaro Martinez cũng bước vào giải đấu với vị thế khác hẳn so với năm 2022, khi anh đang là một trong những tiền đạo ổn định nhất Serie A.
Ở tuyến giữa, Argentina tiếp tục sở hữu dàn tiền vệ rất mạnh. Rodrigo De Paul vẫn là “lá phổi” về năng lượng và tranh chấp. Trong khi Enzo Fernandez cùng Alexis Mac Allister ngày càng trưởng thành sau nhiều mùa giải chơi bóng tại Premier League. Khả năng kiểm soát bóng, chuyển trạng thái và pressing của Argentina hiện đại hơn đáng kể so với bốn năm trước.
Hàng thủ vẫn duy trì sự chắc chắn với bộ đôi Cristian Romero và Lisandro Martinez. Trong khung thành, Emiliano Martinez tiếp tục mang tới sự ổn định cùng bản lĩnh ở những trận cầu lớn.
So với World Cup 2022, Argentina 2026 rõ ràng sở hữu đội hình đồng đều và hoàn thiện hơn về chiều sâu lực lượng.
Nhiều cầu thủ Argentina ở World Cup 2022 chỉ được xem là những cầu thủ tiềm năng. Enzo Fernandez hay Julian Alvarez còn khá non kinh nghiệm, trong khi Mac Allister vẫn có được tầm ảnh hưởng như hiện tại.
Nếu so với tuyển Pháp hay tuyển Anh năm đó, Argentina không sở hữu nhiều cái tên tạo cảm giác áp đảo về mặt cá nhân.
Tuy nhiên, sức mạnh lớn nhất của Argentina 2022 lại nằm ở tinh thần thi đấu. Đó là tập thể sẵn sàng chiến đấu vì Lionel Messi bằng mọi giá.
Từ De Paul, Emiliano Martinez cho đến Alvarez hay Otamendi, tất cả đều mang tâm lý của những người sẵn sàng hy sinh mọi thứ để giúp Messi chạm tay vào chiếc cúp vàng.
Chính điều đó tạo nên một Argentina lì lợm, gắn kết và giàu cảm xúc. Họ có thể không phải là đội bóng chơi đẹp nhất mùa giải năm đó, nhưng lại là một tập thể đoàn kết và sở hữu tinh thần mạnh mẽ nhất giải đấu.
Trong khi đó, Argentina hiện tại vốn đã “no nê” danh hiệu với hai chức vô địch Copa America (2021 và 2024), một World Cup (2022) và một Finalissima (2022). Đây cũng là điều khiến nhiều người hâm mộ lo ngại rằng động lực chiến đấu của họ sẽ không còn mãnh liệt như trước.
Yếu tố quan trọng nhất vẫn là Lionel Messi. Tại World Cup 2022, Messi gần như đạt phiên bản hoàn hảo nhất trong màu áo đội tuyển quốc gia. Anh ghi bàn, kiến tạo, điều tiết trận đấu và liên tục tạo ra khác biệt ở những thời điểm quan trọng nhất. Đó là kỳ World Cup mà Messi sẵn sàng gánh vác cả tuyển Argentina trên vai.
Hiện tại đẳng cấp của Messi vẫn còn nguyên, nhưng tuổi tác chắc chắn là vấn đề không thể bỏ qua. World Cup luôn là giải đấu có cường độ cực lớn, nơi thể lực và khả năng duy trì phong độ đóng vai trò cực kỳ quan trọng.
Dẫu vậy, Argentina mạnh nhất vẫn là một Argentina chơi bóng như một tập thể thống nhất. HLV Scaloni vẫn duy trì được bộ khung giàu tính kỷ luật, trong khi các cầu thủ trẻ trưởng thành vượt bậc sau 4 năm.
Những cái tên như Enzo Fernandez, Mac Allister, Alvarez hay Nico Paz đều mang đến nguồn năng lượng tươi mới. Trong khi đó, các công thần như Emiliano Martinez hay De Paul lại đóng vai trò thủ lĩnh tinh thần của đội bóng. Đồng thời, niềm tin vào HLV Scaloni và đội trưởng Messi vẫn là thứ vũ khí mạnh nhất của đội bóng này.
Nhìn chung, Argentina 2026 trên lý thuyết có thể được xem là phiên bản mạnh hơn so với đội hình vô địch năm 2022. Nhưng để bảo vệ chiếc cúp vàng thế giới, họ sẽ cần nhiều hơn sự khát khao, bản lĩnh và tinh thần chiến đấu từng đưa “Albiceleste” lên đỉnh thế giới tại Qatar.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

