Vụ việc bữa trưa có giá hơn 27 triệu đồng tại một nhà hàng ở Quảng Ninh đang gây xôn xao cộng đồng sau khi bài viết tố “chặt chém” kèm theo hình ảnh hóa đơn được chia sẻ trên mạng xã hội. Bản thân tôi tự hỏi: Nếu giá cả đã được người bán nói rõ ngay từ đầu thì liệu mọi chuyện có ồn ào đến vậy không? Điều khiến tôi băn khoăn nhất không phải là cua bao nhiêu tiền một kg, hay cá có đáng giá như vậy hay không, mà là tại sao việc quan trọng nhất trong một cuộc mua bán – thống nhất giá trước khi giao dịch – lại không được làm rõ ràng.
Trong kinh doanh, đặc biệt với những mặt hàng giá biến động từng ngày như hải sản, chuyện mỗi nơi bán một mức giá là bình thường. Nhà hàng có quyền bán theo mức giá họ thấy phù hợp. Khách hàng cũng có quyền chấp nhận hoặc từ chối. Nhưng quyền đó chỉ thực sự tồn tại khi khách biết mình sẽ phải trả bao nhiêu tiền.
Nếu nhà hàng không niêm yết giá, hoặc giá thay đổi theo ngày nhưng không được thông báo cụ thể trước khi khách chọn món, thì rất khó nói đây là một giao dịch “thuận mua vừa bán”. Bởi trước hết người mua phải biết mình đang mua với giá nào?
>> ‘Mua 5 kg cua biển làm quà du lịch, nhận về 1,2 kg dây buộc’
Tôi từng ăn ở nhiều nhà hàng hải sản mà quy trình rất đơn giản. Khách chọn đồ, nhân viên cân tại chỗ, báo trọng lượng, báo đơn giá, tính luôn số tiền dự kiến rồi hỏi lại: “Anh chị đồng ý chứ, để em báo bếp chế biến?”. Bữa đó, hóa đơn bữa ăn gần 3,5 triệu đồng cho ba người nhưng tôi không thấy vấn đề gì vì đã biết rõ giá cả và có thời gian suy nghĩ từ trước khi gật đầu đồng ý. Chỉ mất chưa đầy một phút giao dịch nhưng gần như không có cơ hội cho những tranh cãi sau bữa ăn.
Đó không chỉ là nguyên tắc kinh doanh mà còn là cách bảo vệ quyền lợi cả hai bên. Khi đó, khách không cảm thấy mình bị đặt vào “thế đã rồi”, còn nhà hàng cũng tránh được những lời tố cáo, đánh giá tiêu cực hay khủng hoảng truyền thông chỉ vì thiếu một bước xác nhận giá cả.
Điều đáng tiếc là nhiều nơi ở ta vẫn làm theo cách ngược lại. Khách chọn hải sản, nhà hàng báo giá không rõ ràng, đầu bếp chế biến, mọi người ăn uống vui vẻ, đến lúc thanh toán mới biết tổng hóa đơn cao hơn rất nhiều so với hình dung ban đầu. Khi đó, dù nhà hàng có giải thích giá đúng đi nữa, cảm giác đầu tiên của khách vẫn là khó chịu, cảm giác bị “chặt chém”.
Không ít người cho rằng khách đi ăn hải sản cao cấp thì phải chấp nhận giá cao. Tôi đồng ý. Nhưng chấp nhận giá cao khác với chấp nhận một mức giá mà mình chưa được thông báo. Sự minh bạch không nằm ở chỗ hóa đơn ghi đầy đủ từng món sau khi khách đã ăn xong. Sự minh bạch phải xuất hiện trước khi nhà bếp bắt đầu chế biến.
Nếu giá cua hôm nay là 1,15 triệu đồng một kg, hãy nói rõ cho khách biết. Nếu con cá khách chọn nặng hơn 5 kg và trị giá gần 4 triệu đồng, hãy báo trước một câu. Nếu tổng bữa ăn có thể lên đến vài chục triệu đồng, người bán càng cần xác nhận với khách trước khi mang vào bếp chế biến thay vì im ỉm “chốt đơn” để đẩy người mua vào thế khó.
Trong sự việc trên, một câu hỏi rất đơn giản: “Tổng chi phí dự kiến khoảng 27 triệu đồng, anh chị có đồng ý không ạ?” có thể giúp tránh được rất nhiều tranh cãi, bức xúc và những bài đăng lan truyền trên mạng xã hội. Suy cho cùng, niềm tin của khách hàng không được tạo ra từ những lời giải thích sau lùm xùm. Nó được tạo ra từ sự minh bạch ngay ở thời điểm khách còn có quyền lựa chọn: đồng ý hoặc không.
Kinh doanh bền vững không phải là bán được một bữa ăn thật đắt. Mà là để khách bước ra khỏi nhà hàng với cảm giác mình đã được tôn trọng, được cung cấp đầy đủ thông tin và tự nguyện trả tiền cho những gì mình lựa chọn.
Cách đây hai năm, tôi đã bắt đầu tìm hiểu thị trường căn hộ. Khi đó, giá tuy không rẻ nhưng vẫn còn cảm giác "có thể với tới". Nhưng hiện tại, mỗi lần mở các trang bất động sản, tôi thực sự chùn bước. Giá căn hộ trung bình tại TP HCM đã lên khoảng 69 triệu đồng mỗi m2, còn Hà Nội thậm chí chạm mức 87 triệu đồng mỗi m2. Một căn hộ 70 m2, giá đã dễ dàng vượt 4-6 tỷ đồng. Với số tiền sẵn có của tôi, đồng nghĩa tôi vẫn phải vay thêm ít nhất 2-4 tỷ.
Vợ chồng tôi hiện có khoảng 1,5 tỷ đồng tiền tích lũy và thu nhập gia đình gần 100 triệu mỗi tháng. Thế nhưng, tôi thậm chí không dám vay ngân hàng để thực hiện kế hoạch mua nhà mà trước đây từng cho là "trong tầm tay".
Hiện nay, lãi suất vay mua nhà phổ biến ở mức 12-14% một năm. Con số này hoàn toàn khác so với giai đoạn trước, khi nhiều ngân hàng chào mức ưu đãi chỉ 7-8%. Nếu vay vài tỷ đồng trong 20 năm, chỉ cần lãi suất điều chỉnh tăng nhẹ, số tiền tôi phải trả nợ mỗi tháng cũng là một áp lực rất lớn.
Tôi thử tính toán rất thực tế: với khoản vay khoảng 3 tỷ đồng, lãi suất 12-14%, mỗi tháng gia đình tôi có thể phải trả 35-45 triệu đồng, thậm chí nhiều hơn sau khi hết thời gian ưu đãi. Con số này chiếm gần một nửa thu nhập, tôi chẳng khác đeo gông. Điều đó đồng nghĩa mọi kế hoạch tài chính khác như nuôi con, tiết kiệm, dự phòng rủi ro... đều bị bó hẹp lại.
>> Món hời khi tôi liều mua chung cư 1,54 tỷ vùng ven Sài Gòn
Thực tế, công việc bây giờ có thể biến động rất khó lường, nguy cơ giảm lương, thất nghiệp luôn hiện hữu. Trong khi đó, chi phí sinh hoạt lại ngày càng tăng, chưa kể những rủi ro bất ngờ như bệnh tật vẫn rình rập. Khi đó, khoản vay mua nhà với tôi sẽ trở thành gánh nặng kéo dài hàng chục năm.
Giá nhà hiện nay đang buộc người mua phải vay với tỷ lệ ngày càng cao so với thu nhập. Điều này khiến rủi ro tài chính tăng lên đáng kể. Khi lãi suất biến động, người vay gần như không có nhiều lựa chọn ngoài việc "gồng gánh". Dòng tiền không còn dễ thở, và chỉ cần một cú sốc nhỏ, mọi thứ có thể mất kiểm soát.
Vì vậy, dù có sẵn tiền và thu nhập ổn định, tôi vẫn quyết định tiếp tục ở thuê. Tôi chấp nhận thuê nhà thêm vài năm, chờ thị trường có những chuyển biến tích cực hơn, thay vì bước vào một cuộc đua mà bản thân không thực sự thấy yên tâm.
Có thể với nhiều người, quyết định này là quá thận trọng. Nhưng với tôi, mua nhà không chỉ là sở hữu một tài sản, mà còn là một cam kết tài chính dài hạn. Khi thị trường còn nhiều biến động như hiện nay, tôi chọn giữ sự an toàn cho gia đình mình, thay vì đánh cược vào một giấc mơ chưa chắc đã bền vững.
Bình MinhCú liều tay không mua chung cư Sài Gòn
Được mất khi trì hoãn mua nhà vì lãi suất vay 15%
Nước cờ sai khi tôi mua chung cư 5 tỷ thay vì nhà mặt đất
Tôi kiệt sức vì không theo kịp giá nhà Sài Gòn
'Sai lầm thuê chung cư 15 triệu một tháng thay vì gánh nợ mua nhà'
'3,5 tỷ thuê nhà sống sướng hơn gánh nợ mua chung cư'
Tôi rất đồng cảm với những chia sẻ của tác giả bài viết "Tôi làm ngân hàng lương 20 triệu nhưng 8 giờ tối mới được về nhà". Trước đây, tôi cũng từng nghĩ nghề ngân hàng là một công việc đáng mơ ước: môi trường văn phòng sạch sẽ, quần là áo lượt, thu nhập cao. Nhưng từ khi lấy vợ - một người làm ngân hàng nhiều năm, tôi mới hiểu phía sau vẻ ngoài đó là một công việc áp lực và bào mòn hơn rất nhiều người tưởng.
Vợ tôi hiếm khi về nhà trước 20h. Có những hôm bố con tôi đã lên giường đi ngủ vợ mới bước chân vào nhà, người mệt rã rời nhưng điện thoại vẫn liên tục có tin nhắn công việc. Công việc của vợ tôi gần như không có ranh giới rõ ràng giữa giờ làm và giờ nghỉ. Một ngày làm việc của vợ tôi là hàng loạt chỉ tiêu doanh số, huy động tiền gửi, mở thẻ, bán bảo hiểm, chăm sóc khách hàng, gọi điện tư vấn... lúc nào cũng đi làm với tâm trạng căng thẳng kéo dài chỉ vì chưa đạt KPI.
Làm nghề này, sai một con số nhỏ cũng có thể phải ở lại kiểm tra đến tối muộn. Có hôm gần 22h vợ tôi mới xong việc vì phải rà soát lại chứng từ. Những ngày cuối tháng, cuối quý gần như cả phòng đều ở lại làm thêm. Có những hôm vợ tôi vừa ăn cơm vừa trả lời tin nhắn của sếp nên cả tiếng đồng hồ vẫn chưa xong bữa cơm. Cuối tuần đi chơi cùng gia đình mà điện thoại của vợ vẫn reo liên tục là chuyện bình thường.
>> Tôi sai lầm khi làm việc cật lực thời trẻ để nghỉ hưu sớm
Thành ra trong nhà, tôi gần như quán xuyến toàn bộ việc gia đình thay vợ. Từ đưa đón con, dạy con học, họp phụ huynh, đi chợ, nấu cơm, giặt giũ đến dọn dẹp nhà cửa... phần lớn đều do tôi tự sắp xếp. Có những hôm vợ về tới nhà lúc con đã ngủ, tự lấy cơm tôi phần sẵn trong bếp. Sống cùng người làm ngân hàng lâu năm, tôi hiểu nếu mình không san sẻ thì vợ khó mà trụ nổi với guồng công việc hiện tại.
Áp lực của nghề này không chỉ lấy đi thời gian mà còn bào mòn sức lực và tinh thần rất nhanh. Nhiều hôm nhìn vợ vừa về đến nhà đã ngồi lặng đi vì quá mệt, tôi thấy rất thương. Tôi từng chứng kiến nhiều người làm ngân hàng bỏ nghề sau vài năm vì không chịu nổi áp lực. Có người mất ngủ kéo dài, có người kiệt sức tinh thần, có người thu nhập không tệ nhưng cuộc sống lúc nào cũng chỉ xoay quanh KPI và công việc.
Từ bên ngoài nhìn vào, nghề ngân hàng có thể hào nhoáng, lương cao. Nhưng phải sống đủ gần những người làm nghề này, bạn mới nhận ra công việc này dễ khiến con người ta mệt mỏi và hao kiệt cảm xúc đến mức nào nếu không thật sự đủ sức bền.
Một ngày nào đó kết hôn, điều tôi mong nhất không phải là một sảnh tiệc lộng lẫy, không phải hàng trăm khách mời hay những lời trầm trồ về độ hoành tráng của hôn lễ. Tôi chỉ mong có một đám cưới nhỏ, với những người thực sự quan trọng, những người sẽ vui khi thấy tôi hạnh phúc.
Nghe có vẻ đơn giản. Nhưng trong xã hội hiện nay, để tổ chức được một đám cưới đơn giản đôi khi lại khó hơn rất nhiều so với việc tổ chức một đám cưới thật lớn. Bởi đằng sau một lễ cưới không chỉ có tình yêu của hai người. Còn có kỳ vọng của gia đình, tập quán xã hội, những mối quan hệ phải giữ gìn và cả áp lực vô hình mang tên "sĩ diện". Thế nhưng, ngày càng nhiều người trẻ đang đặt ra một câu hỏi rất đáng suy ngẫm: Đám cưới là để ai vui?
Tôi thấy không ít cặp đôi dành nhiều tháng trời lo lắng về số lượng khách mời, quy mô tiệc cưới hơn là dành thời gian chuẩn bị cho cuộc sống hôn nhân phía trước. Đến mức, ngày đáng lẽ là một dấu mốc thiêng liêng đánh dấu sự cam kết đồng hành giữa hai con người yêu thương nhau, lại trở thành ngày phải làm hài lòng rất nhiều người khác.
Để chuẩn bị cho hai giờ đồng hồ của hôn lễ, nhiều cặp đôi phải dành nhiều năm tích góp, cắt giảm chi tiêu, thậm chí vay mượn thêm. Đến ngày cưới, mọi thứ đều rực rỡ, đông vui và hoàn hảo như mong muốn. Nhưng khi những ánh đèn sân khấu tắt đi, những bó hoa dần héo và khách mời đã ra về, điều còn lại không chỉ là niềm vui mà còn là những khoản chi phí phải tiếp tục thanh toán trong nhiều tháng, thậm chí nhiều năm sau đó. Tất cả âm thầm đẩy không ít gia đình vào một cuộc chạy đua tốn kém mà chính họ cũng không biết đích đến là đâu?
Ở đây, tôi không hề xem nhẹ hay phủ nhận những giá trị truyền thống. Ngược lại, tôi chỉ muốn đưa đám cưới trở về đúng vị trí vốn có của nó. Đó không phải là một sự kiện để gây ấn tượng với người khác, mà là một cam kết lâu dài giữa hai con người quyết định cùng nhau đi qua những thăng trầm của cuộc sống. Ý nghĩa của ngày cưới không nằm ở việc có bao nhiêu người chứng kiến, mà nằm ở việc hai người có thực sự cảm nhận được niềm vui và sự gắn kết trong ngày đặc biệt ấy hay không?
Người trẻ hôm nay đang bước vào cuộc sống trưởng thành trong bối cảnh nhiều áp lực hơn các thế hệ trước. Giá nhà ở các đô thị lớn liên tục tăng cao, chi phí giáo dục, y tế và nuôi dạy con ngày càng lớn, thị trường lao động biến động nhanh, trong khi áp lực về việc làm và thu nhập ổn định chưa bao giờ là điều dễ dàng. Khoản kinh phí để làm đám cưới hoành tráng có thể trở thành tiền đặt cọc mua căn nhà đầu tiên, là quỹ dự phòng cho những biến cố bất ngờ, hay nguồn vốn để khởi nghiệp hoặc học thêm một kỹ năng mới...
Tôi đã tham dự khá nhiều đám cưới trong cuộc đời, từ những buổi tiệc đơn sơ ở quê đến những hôn lễ được tổ chức rất công phu tại các trung tâm hội nghị sang trọng. Nhưng nếu bây giờ ai đó hỏi tôi thực đơn của những đám cưới ấy gồm những món gì, sân khấu được trang trí ra sao hay cô dâu mặc chiếc váy trị giá bao nhiêu tiền, có lẽ tôi sẽ không thể nhớ nổi.
Chúng ta thường quên rất nhanh những gì thuộc về hình thức, nhưng lại nhớ rất lâu những điều chạm được đến cảm xúc. Một bài phát biểu chân thành có thể được nhắc lại nhiều năm sau. Một ánh mắt yêu thương có thể khiến người ta xúc động suốt cả cuộc đời. Ngược lại, những thứ được đầu tư công phu nhất đôi khi chỉ tồn tại trong vài tấm ảnh rồi dần chìm vào quên lãng.
Tôi từng chứng kiến những đám cưới mà cô dâu, chú rể gần như không có cơ hội ngồi xuống trò chuyện với những người thân thiết nhất của mình. Họ phải tất bật đi từng bàn, liên tục tiếp khách, chụp ảnh và hoàn thành các nghi thức. Đến cuối buổi, hàng trăm người đã có mặt, nhưng những cuộc gặp gỡ thực sự lại rất ít. Ngược lại, trong những đám cưới nhỏ, tôi thấy cô dâu có thể ngồi lâu hơn bên cha mẹ, chú rể có thể trò chuyện với những người bạn đã gắn bó từ thời sinh viên, và mỗi vị khách đều cảm nhận được mình là một phần của ngày vui chứ không chỉ là một cái tên trong danh sách khách mời.
Có một điều mà tôi ngày càng cảm nhận rõ khi tham dự những đám cưới được tổ chức theo hướng tinh gọn, đó là cảm giác gần gũi và chân thật mà không phải hôn lễ nào cũng có được. Trong những không gian không quá đông người, tôi thường thấy những nụ cười tự nhiên hơn, những cuộc trò chuyện dài hơn và những cái ôm cũng ấm áp hơn. Người ta đến vì muốn có mặt trong khoảnh khắc hạnh phúc của những người mà họ yêu quý.
Vì thế, nếu một ngày mình kết hôn, điều tôi mong nhất không phải là một đám cưới khiến nhiều người phải trầm trồ. Tôi chỉ mong đó là ngày mà khi mọi người đã ra về, khi ánh đèn đã tắt và những nghi thức đã khép lại, tôi vẫn có thể mỉm cười vì biết rằng mình vừa có một khởi đầu đúng với điều trái tim mong muốn. Một ngày đủ ấm áp để nhớ, đủ chân thành để trân trọng và đủ bình yên để bước tiếp.