Tôi rất đồng cảm với những chia sẻ của tác giả bài viết “Tôi làm ngân hàng lương 20 triệu nhưng 8 giờ tối mới được về nhà”. Trước đây, tôi cũng từng nghĩ nghề ngân hàng là một công việc đáng mơ ước: môi trường văn phòng sạch sẽ, quần là áo lượt, thu nhập cao. Nhưng từ khi lấy vợ – một người làm ngân hàng nhiều năm, tôi mới hiểu phía sau vẻ ngoài đó là một công việc áp lực và bào mòn hơn rất nhiều người tưởng.
Vợ tôi hiếm khi về nhà trước 20h. Có những hôm bố con tôi đã lên giường đi ngủ vợ mới bước chân vào nhà, người mệt rã rời nhưng điện thoại vẫn liên tục có tin nhắn công việc. Công việc của vợ tôi gần như không có ranh giới rõ ràng giữa giờ làm và giờ nghỉ. Một ngày làm việc của vợ tôi là hàng loạt chỉ tiêu doanh số, huy động tiền gửi, mở thẻ, bán bảo hiểm, chăm sóc khách hàng, gọi điện tư vấn… lúc nào cũng đi làm với tâm trạng căng thẳng kéo dài chỉ vì chưa đạt KPI.
Làm nghề này, sai một con số nhỏ cũng có thể phải ở lại kiểm tra đến tối muộn. Có hôm gần 22h vợ tôi mới xong việc vì phải rà soát lại chứng từ. Những ngày cuối tháng, cuối quý gần như cả phòng đều ở lại làm thêm. Có những hôm vợ tôi vừa ăn cơm vừa trả lời tin nhắn của sếp nên cả tiếng đồng hồ vẫn chưa xong bữa cơm. Cuối tuần đi chơi cùng gia đình mà điện thoại của vợ vẫn reo liên tục là chuyện bình thường.
>> Tôi sai lầm khi làm việc cật lực thời trẻ để nghỉ hưu sớm
Thành ra trong nhà, tôi gần như quán xuyến toàn bộ việc gia đình thay vợ. Từ đưa đón con, dạy con học, họp phụ huynh, đi chợ, nấu cơm, giặt giũ đến dọn dẹp nhà cửa… phần lớn đều do tôi tự sắp xếp. Có những hôm vợ về tới nhà lúc con đã ngủ, tự lấy cơm tôi phần sẵn trong bếp. Sống cùng người làm ngân hàng lâu năm, tôi hiểu nếu mình không san sẻ thì vợ khó mà trụ nổi với guồng công việc hiện tại.
Áp lực của nghề này không chỉ lấy đi thời gian mà còn bào mòn sức lực và tinh thần rất nhanh. Nhiều hôm nhìn vợ vừa về đến nhà đã ngồi lặng đi vì quá mệt, tôi thấy rất thương. Tôi từng chứng kiến nhiều người làm ngân hàng bỏ nghề sau vài năm vì không chịu nổi áp lực. Có người mất ngủ kéo dài, có người kiệt sức tinh thần, có người thu nhập không tệ nhưng cuộc sống lúc nào cũng chỉ xoay quanh KPI và công việc.
Từ bên ngoài nhìn vào, nghề ngân hàng có thể hào nhoáng, lương cao. Nhưng phải sống đủ gần những người làm nghề này, bạn mới nhận ra công việc này dễ khiến con người ta mệt mỏi và hao kiệt cảm xúc đến mức nào nếu không thật sự đủ sức bền.
Sau bài viết Chiều cao người Việt thuộc nhóm trung bình thấp nhất thế giới, tôi thấy nhiều người bàn tán sôi nổi, chỉ ra các nguyên nhân do: học hành nhiều, ít vận động, do dinh dưỡng (sữa) và thời tiết - nước ta ở vùng nhiệt đới nên trung bình kích thước cơ thể thon gọn để tối ưu trao đổi nhiệt, tiết kiệm năng lượng và do di truyền.
Nhiều họ hàng, bạn bè và người quen, nếu có con sinh cùng tuổi, khi gặp nhau, câu hỏi thăm đầu tiên sẽ là: "Con nặng bao nhiêu cân"?, "Có sổ sữa không?". Đến khi trẻ biết đi, biết chạy cho đến lúc vào tiểu học, thì mối quan tâm vẫn là câu chuyện "có bụ bẫm không", "nặng bao nhiêu".
Trong hai thông số cân nặng và chiều cao, tôi thấy đa số các bậc phụ huynh Việt vẫn quan tâm "bề ngang" hơn là "bề dài" với các mối bận tâm: "Ăn gì để con tăng cân" hơn là "làm sao để con cao lớn". Một trong những lý do dẫn đến việc này, theo họ là vì gen ảnh hưởng. "Bố mẹ không cao, con thấp là chuyện bình thường".
Trong khi đó, tôi thuộc thế hệ 8X, vợ chồng tôi cao chưa đến 1m7, tôi cao 1m69, vợ tôi 1m6 nhưng con trai tôi lúc học lớp 9 đã cao 1m76. Ngay từ khi con còn nhỏ, vợ chồng tôi đã tìm tòi nhiều phương pháp để cứu vãn chiều cao của "thế hệ F2".
Nếu các bạn đến các trường cấp 2, 3 bây giờ, có thể nhận thấy trẻ ngày nay cao trên 1m7 không hiếm. Số trẻ cao chạm mốc 1m8 cũng không ít.
Tôi nghĩ để có kết quả này, ngoài việc phụ thuộc các yếu tố di truyền, khí hậu... thì đây là kết quả của dinh dưỡng, vận động và đặc biệt là sự quan tâm cải thiện chiều cao cho con của các bậc cha mẹ.
Tại lễ phát động chiến dịch Vì một kỷ nguyên cao khỏe diễn ra ở Hà Nội hôm 12/5, TS. BS Trương Hồng Sơn, Viện trưởng Viện Y học Ứng dụng Việt Nam, cho biết nam giới nước ta hiện đạt 168,1 cm và nữ giới cao 156,2 cm.
Bảng thống kê của mạng lưới NCD Risk Factor Collaboration xếp người Việt đứng thứ 153 trên tổng số 201 quốc gia và vùng lãnh thổ. Thanh niên Việt Nam hiện còn thấp hơn khoảng 3 cm so với mức trung bình 171 cm của nam giới toàn cầu.
"Tôi thấy do nhiều người lười thôi, nấu ăn có khó gì đâu? Nấu tô mì, bỏ quả trứng, thêm vài cọng hành lá cũng không làm được mà phải ra quán trước ngõ mua giá 20 nghìn đồng sau đó kêu đắt, trong khi tự làm chỉ có 7 nghìn đồng.
Mua cà phê hạt rang mộc trên mạng về tự xay tự pha tầm 3 nghìn đồng một lần uống, ra quán mua 25 nghìn đồng một ly thì lại kêu mắc, mua nguyên thùng bia 24 lon giá 270 nghìn đồng về nhà uống từ từ, tính ra 11 nghìn đồng một lon, ra quán bán lẻ 19 nghìn đồng một lon thì lại kêu mắc".
Độc giả Truong Giang nêu nhận xét về thói quen ăn uống ngoài hàng quán của nhiều người như trên. Bình luận này được viết sau khi nhiều độc giả cho rằng bún phở ngoài quán không giảm giá vì bị 'xương mọc ngược' khi giá xăng dầu giảm nhưng thực phẩm neo cao.
Độc giả nickname TTN nói: "Tôi thấy chỉ mỗi thịt heo mà nấu được bao nhiêu món như luộc, ba chỉ kho tiêu, kho củ cải, kho nấm, chưng trứng, lòng phá lấu, lỗ tai heo kho nước tương, sườn chua ngọt, sườn nướng, sườn kho tiêu, cốt lếch nướng, ram... chưa kể còn có bò, gà, vịt, cá hoặc kho món chay đổi vị.
Nhà tôi cuối tuần có thể đổi món nấu bún riêu, hủ tiếu, nui... Ăn ở nhà vừa sạch và an toàn mà ngon nữa do mình nấu theo khẩu vị của gia đình. Ở nhà thì phụ nhau nấu, phụ nhau dọn thì sẽ làm được.
Bên cạnh đó, nấu ăn phải làm chủ được cách nêm nếm sao cho vừa miệng thì món mới xem qua sách hướng dẫn, YouTube vẫn nấu ngon còn món nào cũng phụ thuộc vào sách vở thì nó không phù hợp với gia đình do mỗi vùng miền có cách nêm nếm mặn nhạt khác nhau.
Thực phẩm ở Việt Nam rất đa dạng nên muốn thay đổi món không khó nhưng quan trọng là cách nêm nếm phải vừa miệng gia đình".
Đồng quan điểm, độc giả Haivy Nguyen nói: "Tôi thấy nhiều người nói là lương không đủ sống nhưng họ mua sắm chi tiêu vào ăn uống nhiều hơn thì sao mà đủ. Như tôi gói mì với rau và trứng giá tầm 10 nghìn đồng, một ly cà phê tự pha mang theo cũng chưa tới 8 nghìn đồng, cà phê sữa tầm 10 nghìn đồng. Nhưng với họ thì lười biếng không chịu tự làm nên họ hay than vãn.
Độc giả nickname info chia sẻ: "Từ khi hàng quán tăng giá, gia đình tôi 2 - 3 tháng mới đi ăn tiệm một lần. Trước đó, tuần nào cũng hai buổi ăn ngoài là ít. Bây giờ, đến bữa ăn trưa của cả nhà cũng tự nấu buổi sáng. Bố mẹ con cái mỗi người một phần tự mang đi, vừa đảm bảo chất lượng lại tiết kiệm".
"Tôi thấy chung cư mini hiện có giá cho thuê quá cao. Với phòng diện tích 30-35 m2 mà giá thuê đã tầm 6,5 triệu đồng một tháng, chưa kể điện nước tính như giá kinh doanh (4.000 đồng một số). Tính ra, chỉ tính riêng chi phí thuê nhà đã hơn 8 triệu rồi. Trong khi đó, chỉ cần bỏ thêm một chút nữa, khoảng 10-13 triệu đồng một tháng là đã thuê được chung cư các khu vùng ven, điện nước giá sinh hoạt, mà đời sống, không gian sống hơn hẳn. Vậy tội gì người ta phải thuê chung cư mini?".
Đó là chia sẻ của độc giả Devtuanpt trước tình trạng nhiều khu vực là "thủ phủ chung cư mini" ở Hà Nội rơi vào cảnh khó tìm khách thuê. Thực tế, nguồn cung lớn, giá thuê cao là rào cản khiến nhiều người thuê cân nhắc khi lựa chọn chung cư mini mới. Dữ liệu các kênh rao tin địa ốc trực tuyến cho thấy đến tháng 6, lượng tin đăng rao cho thuê chung cư mini trên nền tảng này tăng hơn 3% theo tháng. Dù mức độ quan tâm giảm, phòng trống nhiều, giá cho thuê vẫn tăng 3,4% so với cùng kỳ năm trước.
Giai đoạn trước, lợi nhuận từ mô hình đầu tư chung cư mini, căn hộ dịch vụ rất hấp dẫn. Nhiều nhà đầu tư cá nhân ồ ạt đổ vốn mua đất trong các ngõ ngách nhỏ và xây nhà cho thuê lấy dòng tiền. Đến nay, hàng loạt tòa nhà mới được đưa vào khai thác đẩy nguồn cung tăng mạnh. Trong khi đó, người thuê đang chịu nhiều áp lực từ bối cảnh kinh tế biến động, lạm phát tăng nên thắt chặt chi tiêu, nhu cầu chưa đủ để hấp thụ hết lượng phòng mới.
>> 50 phòng trọ cho thuê biến khu đất ế thành 'mỏ vàng'
Nói về thực trạng chung cư mini ế khách thuê, bạn đọc Hoàng Tuấn Anh nhận định: "Giá bất động sản tăng cao nên các nhà đầu tư xây chung cư mini cũng cho thuê theo kiểu 'ngáo giá'. Chẳng hạn như một phòng diện tích 20 m2, có thêm giường, tủ, điều hòa, mà chủ nhà đòi cho thuê 5 triệu một tháng thì thử hỏi mấy người chịu được? Thu nhập trung bình hiện đa phần chỉ 10-15 triệu mà giá thuê nhà chiếm đến 30% thì chẳng ai chấp nhận".
Cũng quyết định rời bỏ chung cư mini vì giá thuê quá cao, độc giả Nguyễn Hải bình luận: "Tôi mới quyết định rời bỏ chung cư mini đầy đủ tiện ích, giá thuê 3,7 triệu một tháng, cộng thêm chi phí điện, nước, dịch vụ, mỗi tháng tôi phải bỏ ra gần 5 triệu đồng. Thay vào đó, tôi thà chọn thuê một phòng trọ cũ hơn do hộ gia đình làm chủ, giá chỉ 1,6 triệu đồng một tháng, nước 70.000 đồng, điện 4.000 đồng một số. Tính ra, mỗi tháng tôi chỉ tốn chưa tới 2,3 triệu.
Như vậy, mỗi năm tôi đã tiết kiệm được khoảng 30 triệu so với thuê căn hộ chung cư mini cũ. Dó đó, tôi nghĩ các chủ đầu tư căn hộ mini nên cân nhắc lại về mức giá cho thuê sao cho hợp lý, đừng lăm le tận thu của khách thuê rồi than ế ẩm".
"Nguồn cung chung cư mini cho thuê tăng mạnh thời gian qua do xây dựng ồ ạt. Trong khi đó, nhu cầu thuê nhà lại giảm do các đại học rời khỏi nội đô. Bất động sản tăng giá khiến giá thuê cũng tăng cao, trong khi lương tăng ít, nên người ta buộc phải thắt chặt chi tiêu. Như tôi trước thuê chung cư ở Linh Đàm với giá 6 triệu một tháng. Giờ chủ nhà tăng giá cho thuê lên 9 triệu đồng. Nói chung giá cao nên khó kiếm khách thuê là điều dễ hiểu", bạn đọc Nguyenlinh nói thêm.