Tôi 29 tuổi, ngoại hình bình thường, không nổi bật nhưng cũng được mọi người nhận xét là dễ nhìn. Tôi sống hiền lành, chân thành và khá cởi mở. Khi yêu, tôi không giỏi chơi trò đoán ý hay giữ khoảng cách để người khác phải theo đuổi. Tôi nghĩ đã yêu thì nên đối xử tử tế với nhau, có gì nói thẳng, quan tâm nhau bằng những điều nhỏ nhất.
Nhưng những mối tình của tôi đều kết thúc theo một cách khá giống nhau. Ban đầu ai cũng nói thích sự chân thành của tôi, thích cảm giác được quan tâm. Tôi nhớ giờ ăn của người yêu, nhắc họ nghỉ ngơi khi làm việc quá sức, chủ động hỏi han mỗi khi họ có chuyện buồn. Nếu họ bận, tôi không giận dỗi hay đòi hỏi, chỉ nhắn một câu: “Anh cứ lo công việc trước đi, xong rồi nói chuyện với em cũng được”. Vậy mà sau một thời gian, họ dần lạnh nhạt. Có người nói tôi quá tốt nên ở bên cạnh thấy… bình yên quá, có người bảo hết cảm xúc, cuối cùng người rời đi vẫn là họ.
Nhiều đêm tôi cứ tự hỏi liệu mình đã yêu sai cách. Có phải con gái không nên bộc lộ tình cảm quá nhiều? Có phải càng quan tâm, người ta càng xem đó là điều hiển nhiên? Hay khi biết chắc mình sẽ không rời đi, họ cũng chẳng còn muốn cố gắng nữa? Tôi không muốn yêu bằng sự tính toán, càng không muốn cố tỏ ra lạnh lùng chỉ để người khác theo đuổi. Nhưng nếu cứ yêu chân thành rồi lại nhận về những kết thúc giống nhau, tôi cũng bắt đầu hoang mang. Có phải tôi chưa gặp đúng người hay thật sự tôi cần thay đổi cách yêu? Tôi rất mong nhận được những góc nhìn từ mọi người.
Có chuyện gì mẹ nói anh cũng cho là đúng. Có lần mẹ chồng trách tôi trước mặt họ hàng vì "không biết làm dâu", chồng ngồi im không bênh một câu. Về nhà tôi buồn nên nói lại, anh cũng chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Nhiều lần tôi cảm giác trong mọi mâu thuẫn, người phải xuống nước luôn là mình. Tôi không cãi lại mẹ chồng nhưng cảm thấy rất ấm ức, khó chịu.
Lúc yêu tôi thấy anh ngoan ngoãn, hiếu thảo với bố mẹ nên rất thích, giờ mới thấy lấy phải người nghe lời mẹ bất chấp thế này thực sự mệt mỏi. Tôi phải làm sao đây? Chẳng lẽ phải chịu đựng cả đời.
Tôi 35 tuổi, có vợ và hai con. Tôi đi làm xa nhà nhiều năm. Cuộc sống vợ chồng dần chỉ còn là những cuộc gọi vội vàng, chuyện tiền bạc, con cái và áp lực cơm áo. Khi vợ mang thai bé thứ hai, tôi quen một người phụ nữ ở nơi làm việc. Ban đầu chỉ là vài lần nói chuyện, hỏi han nhau sau giờ làm. Tôi đã nói dối cô ấy rằng mình ly hôn vợ, hiện sống một mình. Có lẽ vì muốn được quan tâm, muốn trốn khỏi cảm giác mệt mỏi, tôi bước vào mối quan hệ đó nhanh hơn mình nghĩ.
Chúng tôi qua lại một thời gian. Khi mọi chuyện vỡ lở, vợ phát hiện, ôm bụng bầu khóc và đòi đưa con về ngoại. Vợ chồng tôi cãi nhau to, sau đó tôi bỏ tới chỗ làm sống cùng nhân tình, mặc kệ vợ. Nhưng sống chung rồi tôi mới nhận ra mọi thứ không như mình tưởng tượng. Cô bồ hay ghen tuông, kiểm soát, liên tục tra hỏi quá khứ của tôi. Dần dần tôi còn phát hiện cô ta nhận chu cấp từ một người đàn ông khác. Những cuộc cãi vã xảy ra ngày một nhiều. Tôi bắt đầu thấy mối quan hệ này không có tương lai.
Còn vợ tôi khi ấy vừa sinh con. Tôi về quê thăm vợ vài ngày. Hai bên gia đình khuyên can, vun vào. Tôi quyết định quay về với gia đình, chấm dứt liên lạc với nhân tình. Tôi xin lỗi vợ, xin vợ tha thứ, thề thốt trước mặt hai bên gia đình. Nhưng chỉ bình yên được một thời gian. Cô bồ biết chuyện tôi có vợ, liên tục gọi điện, nhắn tin, đe dọa gửi toàn bộ tin nhắn, hình ảnh cho vợ tôi. Cô ta tìm về tận quê, đứng gần nhà tôi đòi gặp. Có lúc cô ta nói đang mang thai với tôi, có lúc dọa sẽ đưa mọi chuyện lên mạng xã hội để "mọi người biết bộ mặt thật của tôi".
Tôi sống trong trạng thái thấp thỏm mỗi ngày. Điện thoại rung là tim tôi thắt lại. Vợ đã tha thứ cho tôi một lần, nếu cô ấy biết chuyện, liệu có còn tha thứ cho tôi nữa không? Nhỡ đâu cô bồ thật sự mang thai con của tôi thì phải tính sao? Tôi biết bản thân không ra gì nhưng giờ tôi chỉ muốn giữ gia đình thôi, mong mọi người cho tôi xin lời khuyên.
Tôi và vợ đều 34 tuổi, cưới được một năm sau 3 năm yêu nhau, cả hai đều là mối tình đầu của nhau. Ngày trước, chúng tôi có nhiều mâu thuẫn vì bất đồng quan điểm, tình cảm cũng theo đó nhạt dần, rồi chia tay. Sau đó, tôi quen người con gái khác, cả hai rất tâm đầu ý hợp, không bao giờ cãi vã. Cô ấy tâm lý, ăn nói có duyên, nhưng gia đình tôi phản đối vì cho rằng không hợp tuổi và rất nhiều lý do khác. Vì thế tôi đành chia tay và quay về với tình đầu, kết hôn, cũng không biết vì sao lại cưới dù tình cảm không còn.
Tôi nghĩ cứ về sống với nhau rồi sẽ lại yêu thương, sự thật không phải vậy. Vợ tôi đảm đang, tốt bụng, chăm lo cho tôi từng tý, tốt với cả gia đình tôi nữa, nhưng tôi lại không cảm nhận được tình cảm của em. Tôi vẫn nhớ cô kia, chắc cô ấy còn yêu tôi nhiều lắm. Chúng tôi liên lạc lại, tình yêu càng mãnh liệt hơn. Cô ấy chấp nhận cưới nếu tôi chia tay vợ.
Sau một năm, tôi gần ly dị vợ thì cô ấy lại quyết định lấy chồng dù không có nhiều tình cảm với người đó. Cô ấy bảo vẫn yêu tôi, nhưng tình yêu không đủ lớn mạnh để vượt qua những thử thách sau này, do còn quan hệ xã hội và người thân nữa. Tôi hoàn toàn hụt hẫng, bế tắc, không biết phải làm sao. Quay về với vợ, người mình đã hết tình cảm, cũng rất khổ tâm. Mong nhận được những lời chia sẻ từ các bạn.