Dữ liệu từ Cục Thống kê Quốc gia Trung Quốc công bố ngày 15/7 cho thấy, tăng trưởng GDP của nước này đạt mức 4,3% trong giai đoạn từ tháng 4 đến tháng 6, thấp hơn mức dự báo 4,5% của các nhà kinh tế, và chậm lại so với mức 5% trong quý đầu tiên.
Nền kinh tế lớn thứ hai thế giới tăng trưởng chậm lại trong bối cảnh căng thẳng với các đối tác thương mại, bao gồm Mỹ và Liên minh châu Âu, trong khi nhu cầu nội địa trì trệ.
Đầu tư tài sản cố định đô thị, bao gồm phát triển bất động sản và các dự án cơ sở hạ tầng, đã giảm 5,7% trong 6 tháng đầu năm so với một năm trước đó, tệ hơn mức dự đoán giảm 4,9%, và mức suy giảm này đã sâu hơn so với mức giảm 4,1% trong 5 tháng đầu năm.
Trong tháng 6, doanh số bán lẻ của Trung Quốc tăng 1%, phục hồi từ mức giảm 0,6% của tháng trước và vượt qua dự báo giảm 0,1% của các nhà kinh tế. Doanh số bán lẻ trong tháng 5 đã ghi nhận mức giảm đầu tiên kể từ cuối năm 2022, do nhu cầu tiêu dùng yếu ớt và các đợt giảm giá sâu của các thương gia.
Sản lượng công nghiệp đã mở rộng 5,3% trong tháng 6 so với một năm trước, mạnh hơn mức tăng trưởng dự báo 4,7%, và tăng tốc từ mức 4,5% trong tháng 5.
Nền kinh tế Trung Quốc đã phải vật lộn với tình trạng mất cân đối cung cầu ngày càng nghiêm trọng. Hoạt động sản xuất công nghiệp và xuất khẩu mạnh mẽ gắn liền với sự bùng nổ đầu tư trí tuệ nhân tạo (AI) toàn cầu tiếp tục thúc đẩy tăng trưởng chung, ngay cả khi tiêu dùng và đầu tư tư nhân suy yếu trong bối cảnh thị trường bất động sản suy thoái kéo dài và giá năng lượng biến động.
Đầu tư đô thị đã sụt giảm lần đầu tiên sau nhiều thập kỷ vào năm ngoái, giảm 3,8% so với một năm trước đó, do sự suy thoái kéo dài của thị trường bất động sản và các biện pháp kiểm soát chặt chẽ hơn đối với hoạt động vay nợ của các chính quyền địa phương đã cản trở một trong những động lực tăng trưởng truyền thống của Trung Quốc.
Tỷ lệ thất nghiệp ở đô thị của Trung Quốc ở mức 5% trong tháng 6. Ban lãnh đạo Trung Quốc đang hướng tới tỷ lệ thất nghiệp dưới 5,5% trong giai đoạn 5 năm tới.
Chủ tịch kiêm nhà kinh tế trưởng tại công ty quản lý quỹ Pinpoint, Zhiwei Zhang, nhận định sự chậm lại trong tăng trưởng chung khó có thể kích hoạt một sự chuyển dịch đáng kể trong lập trường chính sách của Bắc Kinh trong những tháng tới, vì quý đầu tiên mạnh mẽ và xuất khẩu vẫn tốt giữ cho nền kinh tế đi đúng hướng để đạt được mục tiêu tăng trưởng hàng năm của chính phủ.
Tin Gốc: Dân Trí

Việc Mỹ phóng thành công tàu Orion thuộc sứ mệnh Artemis 2 mới đây đã chấm dứt hơn nửa thế kỷ vắng bóng con người trên quỹ đạo mặt trăng kể từ sứ mạng Apollo 17 năm 1972. Dù công nghệ máy tính hiện nay mạnh gấp hàng vạn lần, nhưng những rào cản về chính trị, sự đứt gãy tri thức và triết lý an toàn khắt khe đã khiến hành trình trở lại này kéo dài kỷ lục.
Rào cản lớn nhất đối với việc quay lại mặt trăng không xuất phát từ công nghệ mà từ sự thiếu nhất quán trong chính sách quốc gia của Mỹ. Trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh, chương trình Apollo được thúc đẩy bởi ý chí chính trị tuyệt đối với ngân sách đỉnh điểm chiếm tới 4,41% tổng chi tiêu liên bang vào năm 1966. Tuy nhiên, sau khi đạt được mục tiêu đưa người đặt chân lên mặt trăng, sự quan tâm của giới chính trị sụt giảm khiến ngân sách Cơ quan Hàng không và Vũ trụ Mỹ (NASA) hiện nay chỉ còn chiếm chưa đầy 0,5% chi tiêu chính phủ.
Đáng chú ý trong suốt nửa thế kỷ qua, NASA luôn chịu áp lực trước những thay đổi liên tục giữa các đời tổng thống. Theo đó, dự án của chính quyền này thường bị người kế nhiệm hủy bỏ để thay thế bằng mục tiêu mới, gây lãng phí hàng chục tỉ USD. Điển hình là chương trình Constellation của Tổng thống George W. Bush đã bị người kế nhiệm Barack Obama khai tử vào năm 2010 để chuyển hướng sang các tiểu hành tinh, trước khi mục tiêu mặt trăng được khôi phục lại dưới thời ông Donald Trump và tiếp tục dưới thời ông Joe Biden.
Một nghịch lý trớ trêu là dù người Mỹ vẫn có thể sử dụng lại các tên lửa đã từng đưa người lên mặt trăng thành công năm xưa, nhưng việc chế tạo lại nó trong thế kỷ 21 là điều không hợp thời và tốn kém. Có ước tính cho rằng khoảng 75% các nhà cung cấp linh kiện từ thập niên 1960 đã ngừng hoạt động, khiến hệ sinh thái sản xuất cũ gần như tan rã hoàn toàn. Các vật liệu cũ đã lỗi thời và không còn được sản xuất, trong khi việc thay thế bằng vật liệu hiện đại đòi hỏi quy trình kiểm nghiệm lại từ đầu.
Bên cạnh đó, kỹ nghệ thủ công trong quá trình sản xuất cũng bị mai một theo thời gian. Tên lửa thời Apollo là những kiệt tác được lắp ráp bởi những thợ hàn bậc thầy từ thời Thế chiến 2, những người sở hữu kỹ năng khó có thể mô tả hoàn toàn trong văn bản kỹ thuật. Khi những chuyên gia này nghỉ hưu, các "bí kíp" thực tế đã bị mất đi, buộc các kỹ sư hiện đại phải "nghiên cứu ngược" từ các động cơ trong bảo tàng để tái thiết lập quy trình sản xuất.
Khác với thời đại Apollo là một "cuộc chạy nước rút" đầy mạo hiểm để giành chiến thắng nhất thời, chương trình Artemis hướng tới sự an toàn tuyệt đối. Sau những thảm họa kinh hoàng của các tàu con thoi Challenger và Columbia, NASA không còn chấp nhận những rủi ro cực lớn như trước. Mọi hệ thống hiện nay đều phải trải qua các quy trình kiểm tra gắt gao, ưu tiên tính mạng phi hành gia hơn là áp lực về thời gian hay tốc độ.
Cuối cùng, mục tiêu của Artemis tập trung vào việc xây dựng căn cứ bền vững trên mặt trăng và trạm dừng cho các hành trình tiến tới sao Hỏa sau này. Với mục tiêu đó, bước đầu là tìm cách khai thác băng tại cực Nam của mặt trăng để tạo ra khí oxy và nhiên liệu tên lửa. Đây là một bài toán phức tạp hơn gấp bội so với những chuyến viếng thăm ngắn ngủi trong quá khứ. Bởi thế, sự kiện phóng tàu lên quỹ đạo mặt trăng mới đây có thể xem như một bước dạo đầu cho rất nhiều thử thách mà con người phải vượt qua được trong tương lai để thực hiện được giấc mơ làm chủ trong không gian sâu.
Nguồn: https://thanhnien.vn/cuoc-dua-len-mat-trang-nua-the-ky-lo-hen-185260404074014107.htm

Ngày 17/4, Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi trong bài đăng trên mạng xã hội X tuyên bố eo biển Hormuz mở hoàn toàn cho các tàu thương mại. Động thái khiến giá dầu giảm và ngay lập tức nhận được sự hoan nghênh từ Tổng thống Mỹ Donald Trump.
Araghchi là nhà ngoại giao kỳ cựu có tư tưởng thực dụng trong đội ngũ đàm phán. Một quan chức Iran giấu tên cho biết tuyên bố của ông Araghchi là nỗ lực phát đi tín hiệu sẵn sàng thỏa hiệp vào thời điểm lệnh ngừng bắn hai tuần với Mỹ, bắt đầu từ ngày 8/4, sắp hết hiệu lực.
"Tuyên bố của ông Araghchi dường như nhằm khơi thông đàm phán hơn là khai thông eo biển Hormuz", Michael Singh, cựu giám đốc cấp cao về các vấn đề Trung Đông tại Hội đồng An ninh Quốc gia Mỹ, nhận định.
Ông thêm rằng động thái này diễn ra sau một nhượng bộ từ phía Washington. Mỹ đã thúc đẩy lệnh ngừng bắn 10 ngày giữa Israel và Lebanon và tuyên bố "cấm" Israel tiếp tục ném bom nước láng giềng. Tehran trước đó yêu cầu Israel phải chấm dứt chiến dịch chống lại Hezbollah, nhóm vũ trang mà Iran hậu thuẫn ở Lebanon.
Tuy nhiên, nỗ lực của ông Araghchi lập tức vấp phản kháng từ chính trong nội bộ Iran. Ngay trong đêm đó, một người tự xưng là thành viên hải quân của Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) đã phát tin nhắn qua đài vô tuyến hàng hải, tuyên bố eo biển vẫn đóng cửa và các tàu cần có sự cho phép của lực lượng này mới được đi qua.
"Chúng tôi mở cửa theo lệnh của Lãnh tụ Tối cao Mojtaba Khamenei, chứ không phải theo những dòng tweet của một kẻ ngớ ngẩn nào đó", nội dung tin nhắn nêu rõ.
Cùng lúc đó, hãng tin Tasnim thân cận với IRGC cũng chỉ trích gay gắt Ngoại trưởng Iran vì tuyên bố trên mạng xã hội, khẳng định "Bộ Ngoại giao nên xem xét lại kiểu truyền thông này".
Morteza Mahmoudi, nghị sĩ cấp cao thuộc phe cứng rắn ở Iran, thậm chí còn kêu gọi cách chức ông Araghchi, cho rằng tuyên bố của ông đã làm hạ giá dầu và là một "món quà" tặng cho Mỹ.
Ngày 18/4, Bộ tư lệnh Trung tâm Khatam al-Anbiya của quân đội Iran chính thức thông báo tái áp đặt hạn chế ở eo biển Hormuz. Trung tâm Điều phối Thương mại Hàng hải Anh (UKMTO) cho biết đã nhận được thông tin rằng một tàu dầu ngoài khơi Oman bị xuồng cao tốc Iran áp sát và nổ súng, không có thương vong trong sự việc.
Hải quân IRGC cảnh báo các chủ tàu rằng mọi nỗ lực vượt eo biển mà không được cấp phép "sẽ phải đối mặt với phản ứng khốc liệt từ lực lượng Iran". Một cố vấn cấp cao của IRGC cho biết lực lượng này cảm thấy tức giận khi ông Araghchi đã không phối hợp với họ trước khi đưa ra tuyên bố.
Trong khi các bên trung gian cho biết Mỹ và Iran đã thể hiện sự linh hoạt về lập trường đàm phán và ông Trump tuyên bố thỏa thuận đã cận kề, những gì diễn ra ở eo biển Hormuz cho thấy những người sẵn lòng thỏa hiệp ở Iran có thể không nhận được sự ủng hộ hoàn toàn từ phe cứng rắn đầy quyền lực.
"Phương Tây nghĩ Iran là một quốc gia có chuỗi mệnh lệnh xuyên suốt: Bạn đàm phán với Bộ Ngoại giao, họ trình lên để phê chuẩn, các quyết định được đưa ra. Xong chuyện", Mohamed Amersi, chuyên gia về Iran kiêm thành viên Hội đồng Cố vấn Toàn cầu thuộc Trung tâm Wilson ở Mỹ, nhận định. "Nhưng khi tình hình trở nên căng thẳng, tiếng nói quyết định lại thường thuộc về lực lượng đang nắm trong tay vũ khí, máy bay không người lái và xuồng cao tốc".
Trita Parsi, Phó chủ tịch điều hành Viện Quincy, cảnh báo sự phản kháng của phe cứng rắn đối với thỏa thuận hòa bình "đang ngày càng lớn hơn, tạo ra thách thức chính trị lớn".
Diễn biến tại eo biển Hormuz cuối tuần qua gợi nhớ đến tình huống hồi đầu cuộc chiến, khi Tổng thống Masoud Pezeshkian xin lỗi về các cuộc tấn công vào các nước láng giềng vùng Vịnh và hứa sẽ cắt giảm quy mô tấn công. Ngay lập tức, ông bị phe cứng rắn công khai phản bác.
Các nhà phân tích cho rằng sau khi lãnh tụ tối cao Ali Khamenei bị hạ sát trong những cuộc tập kích đầu tiên của Mỹ - Israel, giới lãnh đạo ở Iran đã mất đi sự thống nhất.
"Vì trọng tài chính đã không còn, mâu thuẫn giữa các phe phái đã bắt đầu bùng nổ", Saeid Golkar, chuyên gia về an ninh Iran tại Đại học Tennessee ở Mỹ, kết luận.
Tin Gốc: Vnexpress

Phóng sự điều tra của Jiemian News hôm 1/7 cho thấy thế giới ngầm về phẫu thuật kéo xương chân đang hoạt động ở khắp Trung Quốc và nước ngoài, với các mắt xích là bác sĩ phẫu thuật chỉnh hình, môi giới, thậm chí là người từng phẫu thuật kéo chân và dùng chính câu chuyện của mình để thu hút khách hàng.
Môi giới có thể đút túi khoản tiền hoa hồng từ 15.000 đến 80.000 nhân dân tệ (khoảng 2.100 đến 11.700 USD) cho mỗi ca giới thiệu thành công, tùy thuộc cấp bậc môi giới và cơ sở phẫu thuật.
Phẫu thuật kéo dài chân bao gồm các thủ thuật cắt đôi xương đùi hoặc xương chày, sau đó gắn một khung kim loại để kéo các đoạn xương tách giãn ra với tốc độ từ 0,5 đến 1 mm mỗi ngày, đồng thời kích thích sự phát triển của xương mới.
Bệnh nhân có thể lựa chọn giữa hai phương pháp: cố định ngoài bằng cách sử dụng lồng kim loại có thể điều chỉnh dài ngắn, gắn vào bên ngoài chân và cố định vào xương bằng các đinh ghim; hoặc đóng đinh nội tủy - phương pháp sử dụng thanh kim loại luồn vào trong xương và đẩy xương dài ra từ bên trong.
Phương pháp cố định ngoài có tỷ lệ biến chứng 15-20%, trong khi phương pháp đóng đinh nội tủy có tỷ lệ nhiễm trùng thấp hơn và để lại sẹo ít hơn. Tại Trung Quốc, chi phí thường dao động từ khoảng 100.000 nhân dân tệ đối với phương pháp cố định ngoài cho đến 400.000 nhân dân tệ đối với phương pháp đóng đinh nội tủy.
Phẫu thuật kéo chân vì mục đích thẩm mỹ là hợp pháp tại các quốc gia như Mỹ, Đức và Hàn Quốc, nhưng tại Trung Quốc, hoạt động này bị cấm từ năm 2006. Chính quyền Trung Quốc chỉ cho phép thực hiện phẫu thuật kéo dài chân đối với bệnh nhân có chỉ định y khoa như bị dị tật bẩm sinh, chấn thương, khối u hoặc nhiễm trùng gây biến dạng chi.
Hai đường dây lớn ở Trung Quốc hoạt động tại Côn Minh, thủ phủ tỉnh Vân Nam và Nam Kinh, thủ phủ tỉnh Giang Tô.
Tại Nam Kinh, Li Zhong, một môi giới có tiếng, báo giá chi phí phẫu thuật 120.000 tệ kèm 36.000 tệ chi phí hồi phục chức năng trong ba tháng tại một căn hộ đi thuê. Li từ chối tiết lộ danh tính bác sĩ phẫu thuật hoặc địa điểm phẫu thuật, với lý do cần bảo mật để bảo vệ bác sĩ khỏi hậu quả do phẫu thuật chui.
Tuy nhiên, ông ta tiết lộ rằng địa điểm phẫu thuật là tại "cơ sở y tế riêng của bác sĩ" và khẳng định cơ sở y tế này có đầy đủ giấy phép hợp pháp.
"Phòng mổ do chính bác sĩ giám sát và được xây dựng theo tiêu chuẩn của bệnh viện hạng 3A", Li nói.
Theo giới thiệu của Li, có 2-3 bác sĩ hợp tác lâu dài với ông ta, đều là bác sĩ khoa chấn thương và khoa thần kinh. Ông ta khẳng định bác sĩ thuộc hai khoa này có tay nghề cao hơn trong việc phẫu thuật kéo dài chân, và số ca hợp tác với ông ta đã hơn 200 ca.
Qin Sihe, giám đốc danh dự của Bệnh viện Phục hồi Chức năng thuộc Trung tâm nghiên cứu ứng dụng hỗ trợ phục hồi chức năng quốc gia Trung Quốc, là người đã du nhập loại hình phẫu thuật kéo dài chân vào nước này. Ông làm việc trong ngành chỉnh hình ngoại khoa từ năm 1978 và đã thực hiện hơn 37.700 ca phẫu thuật dị tật và khuyết tật chi. Bác sĩ Qin bác bỏ tuyên bố của Li. Ông cho hay bác sĩ giỏi về phẫu thuật kéo dài chân ở Trung Quốc bắt buộc phải xuất thân từ khoa chỉnh hình và cần nhiều năm kinh nghiệm lâm sàng.
Bác sĩ Qin cho hay năm nào cũng có nạn nhân của phẫu thuật kéo dài chân tìm đến ông để điều trị. Theo ông, kỹ thuật này đã được ứng dụng và phát triển trên quốc tế hơn 40 năm, đã tương đối chín muồi, "việc tăng chiều cao ở mức độ vừa phải thì không phải vấn đề lớn". Nhưng điều vẫn cần phải cảnh giác chính là các biến chứng của nó.
"Người phẫu thuật cần hiểu sâu sắc về cơ chế tái sinh và kéo dài chi, cũng như khả năng kiểm soát động toàn bộ quá trình sau phẫu thuật. Điều khó nhất không phải là phẫu thuật, mà là phòng ngừa và điều trị biến chứng sau phẫu thuật", bác sĩ Qin nói.
Liu Ming, bác sĩ Khoa Chấn thương Chỉnh hình Bệnh viện Nhân dân số 4 Thượng Hải, cho biết phẫu thuật kéo dài chi được sử dụng rộng rãi trong lâm sàng nhưng vẫn xảy ra nhiều biến chứng. Những biến chứng này bao gồm tổn thương mạch máu và thần kinh; co cứng cơ và cứng khớp; trật khớp hoặc bán trật khớp; và khả năng liền xương kém, cùng nhiều biến chứng khác.
Theo Xia Hetao, Viện trưởng Viện nghiên cứu Kỹ thuật Cố định ngoài Xương Bắc Kinh, một số cơ sở y tế không đủ điều kiện và năng lực kỹ thuật vẫn thực hiện phẫu thuật kéo dài hai chi dưới, gây ra một số biến chứng nghiêm trọng.
"Nói một cách khách quan, đây không phải là khuyết điểm nội tại của kỹ thuật kéo dài chi, mà phần nhiều là do người ứng dụng thiếu quy chuẩn kỹ thuật, thao tác sai, cũng như thiếu phương tiện kiểm soát chất lượng và mù quáng thực hiện khi chưa đủ kinh nghiệm lâm sàng", ông Xia cảnh báo.
Bác sĩ Qin cho hay có thể cải thiện biến chứng qua phẫu thuật lần hai, nhưng mức độ cải thiện còn tùy thuộc tình trạng thực tế của bệnh nhân. Nếu không thể cải thiện, bệnh nhân "có thể bị rối loạn chức năng suốt đời, thậm chí tàn phế".
Wu Shuang, người có ảnh hưởng trên mạng ở Trung Quốc, đã thực hiện phẫu thuật kéo dài chân ở Lào hồi đầu năm do tự ti về chiều cao 154 cm. Cô cho hay phòng mổ rất bừa bãi, nhân viên y tế không đeo khẩu trang. Cô bị biến chứng hậu phẫu, phải chịu đựng tình trạng nhiễm trùng và những cơn đau "như kim châm hay dao cắt qua mô thịt và xương".
Ban đầu, Wu được lên lịch phẫu thuật tại Vân Nam, nơi hồ sơ y tế của cô được làm giả để thể hiện rằng cô bị tật chân vòng kiềng nhằm hợp thức hóa ca phẫu thuật. Tuy nhiên, vì ca phẫu thuật này đã bị các tay môi giới đối thủ trình báo với cơ quan chức năng, Wu buộc phải sang Lào để thực hiện.
Môi giới thường hoạt động thông qua các hội nhóm trên ứng dụng nhắn tin WeChat, trả lời các câu hỏi và chia sẻ video để thu hút khách hàng mới. Một nghịch lý là không ít môi giới chính là những nạn nhân bị biến chứng do kéo chân, không thể đi làm trở lại. Để mưu sinh, họ chấp nhận trở thành "kẻ săn mồi", lôi kéo khách hàng thực hiện thủ thuật.
Những người được Jiemian News phỏng vấn đều cho biết họ cảm thấy bị các tay môi giới "dụ dỗ" vào con đường phẫu thuật. Một trong số này là Feng Jiqiu.
5 năm trước, Feng Jiqiu cao 155 cm, nặng 44 kg. Cô luôn yêu thích cái đẹp, nhưng vì chiều cao khiêm tốn nên cảm thấy "mặc gì cũng trông như quần áo trẻ con". Cô thích áo khoác dáng dài và hy vọng có thể tạo dựng phong cách "trưởng thành và tinh tế", trở thành người mẫu thời trang livestream.
"Tôi chỉ nghĩ đến việc mình sẽ trông đẹp như thế nào trong những bộ quần áo đó sau khi kéo dài chân", Feng nói.
Cô được thêm vào nhóm WeChat có hơn 100 người. Việc liên tục nhìn thấy tin nhắn về các ca phẫu thuật thành công cùng các khoản tiền đặt cọc nhộn nhịp trong nhóm đã tạo cho cô cảm giác an toàn giả tạo.
Sau ca phẫu thuật được thực hiện ở Thổ Nhĩ Kỳ, Feng vẫn phải chịu đựng tình trạng viêm tủy xương mạn tính. Cô cao thêm 11 cm nhưng đánh đổi bằng việc bắp chân chi chít hơn chục vết sẹo, mỗi vết dài 1-2 cm, khiến cô sợ không dám mặc quần ngắn hay váy ra đường.
"Bắp chân tôi trở nên quá to, quá xấu, tỷ lệ cơ thể cũng không cân đối. Dáng đi và tư thế của tôi cũng không tốt. Bây giờ tôi cảm thấy mình như một bệnh nhân vì những vết sẹo và vì tỷ lệ cơ thể không cân đối đó", Feng nói.
Feng cũng bị chứng bàn chân lật vào trong và đầu gối vẹo ra ngoài (chân hình chữ X). "Xương bị gãy ở giữa cẳng chân khiến tôi đau khi đi lại hoặc mang vác đồ nặng", cô nói, cho hay bây giờ rất sợ ra ngoài. "Ngay cả việc ra ngoài đổ rác cũng khiến tôi mệt mỏi, luôn có cảm giác như chân bị trói bằng bao cát".
Viêm tủy xương, một biến chứng của phẫu thuật kéo dài chi, là tình trạng viêm mủ ở tủy xương, xương vỏ và màng xương do nhiễm trùng bởi các tác nhân gây bệnh như vi khuẩn và nấm, hoặc do các yếu tố như chấn thương và phẫu thuật. Trong trường hợp nặng, nó có thể dẫn đến tàn tật.
Wang Kui, chuyên gia làm việc tại Viện Tâm lý học thuộc Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc, nhận định tiêu chuẩn về vẻ đẹp phi thực tế có thể dẫn đến tâm lý tự trách bản thân và đổ lỗi vô lý, khi người ta quy kết thất bại của mình là do ngoại hình và tin rằng việc thay đổi diện mạo sẽ giải quyết được vấn đề.
Nhìn lại quá khứ, Wu thừa nhận cô không hiểu nổi quyết định năm xưa.
"Tại sao một người hoàn toàn khỏe mạnh lại bỏ ra một số tiền khổng lồ để người ta bẻ gãy chân mình cơ chứ?", cô nói.
Tin Gốc: Vnexpress

