Ngày 14/4/1995, Jennifer Morey, nữ luật sư 25 tuổi, đi uống với bạn bè rồi trở về nhà vào tối muộn. Cô sống một mình tại khu căn hộ Bayou Park ở Houston, Texas. Tòa nhà này có hàng rào cao bao quanh, có camera an ninh và bảo vệ túc trực 24/7.
Khoảng 4h ngày 15/4, Jennifer giật mình tỉnh giấc với cảm giác kỳ lạ và đau đớn, phát hiện một người đàn ông đang đè lên người, cố giật quần áo của cô. Bị hắn kề dao vào cổ, Jennifer la hét và vùng vẫy tìm cách thoát thân. Cô bị đâm hai nhát, một vào bên phải mặt và một vào cổ họng.
“Máu phun trào dữ dội như thác nước nóng. Tôi chỉ cảm thấy mình phải đẩy hắn ra khỏi người. Tôi phải ngăn chặn hắn. Tôi không thể bị cưỡng hiếp và cũng không thể bị giết”, Jennifer kể trong chương trình I Survived vào năm 2008.
Kẻ tấn công lôi Jennifer ra khỏi giường, vào phòng tắm. May thay, khi hắn quay lại phòng ngủ để lấy con dao, Jennifer chớp thời cơ đóng cửa, tỳ chân vào bồn tắm làm điểm tựa và dùng trọng lượng cơ thể để giữ chặt cửa.
Đồng thời, Jennifer dùng giấy vệ sinh ấn vào cổ để cầm máu và lắng nghe động tĩnh. Sau đó, cô nghe thấy kẻ tấn công lục lọi đồ đạc trong phòng và đi lại xung quanh. Cô cũng nghe thấy tiếng hắn kéo khóa quần.
Khi mọi thứ im lặng trở lại, Jennifer đoán rằng hắn đã rời khỏi căn hộ, nhưng cũng lo sợ hắn có thể quay lại bất cứ lúc nào. Cô phải đối mặt với hai lựa chọn – ở lại và chảy máu đến chết hoặc liều mình rời khỏi phòng tắm để gọi người cứu giúp. Đôi tay đẫm máu khiến cô gần như không thể nắm được cánh cửa kẹt sau khi bị đóng sầm lại.
Chật vật mở được cửa, Jennifer lập tức chạy đến điện thoại bàn nhưng đường dây đã bị ngắt, toàn bộ căn hộ mất điện. May mắn thay, dù đây là năm 1995, nhiều năm trước khi điện thoại di động trở nên phổ biến, nhưng công ty của Jennifer đã cấp cho cô một chiếc điện thoại di động đời đầu để luôn giữ liên lạc.
Cô gọi số khẩn cấp 911 và được kết nối với Richard Everett, điều phối viên đang trong ca trực đầu tiên.
Cuộc gọi 911 cứu mạng
Qua điện thoại, Richard nghe Jennifer mô tả tình hình và hướng dẫn cô giữ bình tĩnh, xử lý vết thương và chờ cảnh sát đến trong khi vẫn giữ liên lạc.
Sau vài phút nói chuyện, Jennifer nghe thấy tiếng gõ cửa. Cô đi ra xem, nghĩ rằng cảnh sát đã đến. Nhưng Richard cảnh báo cô đừng mở cửa vì biết cảnh sát vẫn đang trên đường.
Người gõ cửa tự xưng là nhân viên bảo vệ. Jennifer cho rằng nhân viên an ninh của tòa nhà chắc hẳn đã nhìn thấy kẻ tấn công hoặc nghe thấy tiếng kêu của cô. Khi định mở cửa, Richard nói: “Jennifer, nếu cô không biết người ở bên ngoài là ai thì đừng mở cửa”.
Lời khuyên đó đã cứu sống Jennifer. Chỉ vài phút sau, lực lượng chức năng có mặt, đưa cô đến bệnh viện cấp cứu.
Trong thời gian Jennifer hồi phục, cảnh sát đã xác định được kẻ tấn công. Đó là Bryan Wayne Gibson, 26 tuổi, nhân viên bảo vệ của công ty Pinkerton Security, cũng chính là người đã gõ cửa.
Ban đầu, Bryan tự nhận cũng là nạn nhân, khai rằng một kẻ đột nhập đã tấn công anh ta rồi bỏ trốn khỏi căn hộ của Jennifer. Tuy nhiên, lời khai này nhanh chóng bị nghi ngờ khi điều tra viên phát hiện các vật chứng liên quan đến Bryan trong quá trình khám nghiệm hiện trường, bao gồm đồ dùng cá nhân, thắt lưng, găng tay, mũ bảo vệ Pinkerton và con dao được cho là hung khí trong vụ tấn công.
Bryan bị bắt ngay tối 15/4. Anh ta bị kết tội âm mưu giết người và nhận án 20 năm tù vào ngày 8/5/1996.
Bryan được thả tự do vào tháng 4/2015 sau khi chấp hành xong bản án. Theo hồ sơ quản lý của bang Texas, Bryan hiện nằm trong danh sách người phạm tội tình dục phải đăng ký với cơ quan chức năng.
Tranh chấp với công ty bảo vệ
Sau khi vụ án hình sự kết thúc, năm 1998, Jennifer tiếp tục theo đuổi vụ kiện dân sự nhằm vào Pinkerton Security. Cô cho rằng công ty phải chịu trách nhiệm vì đã tuyển dụng và bố trí Bryan làm nhân viên bảo vệ tại khu căn hộ, nơi anh ta có quyền tiếp cận cư dân.
Bryan bắt đầu làm việc cho Pinkerton Security vào năm 1992 với mức lương 5,25 USD/giờ. Trong ba năm tiếp theo, anh ta bị điều chuyển ít nhất hai lần do xung đột với khách hàng.
Các luật sư của Jennifer cáo buộc Bryan nói dối về trình độ học vấn trong hồ sơ xin việc nhưng Pinkerton đã không kiểm tra đầy đủ thông tin trước khi tuyển dụng. Công ty cũng không đánh giá đầy đủ những dấu hiệu cảnh báo liên quan đến nhân viên này, không sa thải mà chỉ điều chuyển Bryan sang nhiệm vụ khác mỗi khi có vấn đề xảy ra.
Vụ kiện cũng đề cập đến quy trình kiểm tra tâm lý của Pinkerton đối với ứng viên. Phía Jennifer cho rằng công ty đã sử dụng phương pháp đánh giá không đủ toàn diện trong quá trình tuyển chọn nhân viên.
Theo các báo cáo, từ năm 1991 đến 1995, chỉ riêng tại bang Texas đã có 130 nhân viên bảo vệ của Pinkerton bị kết tội hình sự.
Pinkerton phủ nhận trách nhiệm pháp lý trong vụ việc nhưng cuối cùng đạt thỏa thuận dàn xếp với Jennifer vào năm 1998. Số tiền thỏa thuận không được công bố.
Sau vụ án, Jennifer mở văn phòng luật riêng và trở thành luật sư chuyên về luật gia đình rất thành công tại khu vực Fort Worth. Cô vẫn giữ mối quan hệ bạn bè với điều phối viên Richard Everett, thậm chí còn mời anh đến dự đám cưới và khiêu vũ cùng cô.
Ngày 8/4, TAND TP HCM xét hỏi bà Nguyễn Thị Như Loan (Tổng giám đốc, nguyên Chủ tịch HĐQT Công ty Quốc Cường Gia Lai) cùng các bị cáo, về các sai phạm trong chuyển nhượng hơn 6.000 m2 đất "vàng" tại 39-39B Bến Vân Đồn, gây thiệt hại hơn 542 tỷ đồng cho Nhà nước.
Bị gọi lên thẩm vấn, bà Loan cầm theo nhiều hồ sơ, cho biết tham gia giao dịch khu đất do Tập đoàn Cao su Việt Nam quản lý từ cuối năm 2013, thông qua hợp đồng hứa mua - hứa bán có công chứng với nhóm Lê Y Linh (Giám đốc Công ty Việt Tín) và Đặng Phước Dừa (Chủ tịch HĐQT Công ty Việt Tín).
Bà Loan bị cáo buộc thâu tóm khu đất khi nhận chuyển nhượng vốn tại Công ty TNHH Phú Việt Tín (do nhóm Linh, Dừa và hai công ty thuộc Tập đoàn Cao su Việt Nam thành lập) với tổng giá trị giao dịch khoảng 460,9 tỷ đồng, gồm cả tiền sử dụng đất. Dù dự án chưa hoàn tất thủ tục pháp lý, tháng 9/2014 bà tiếp tục ký thỏa thuận chuyển nhượng; đến tháng 11 cùng năm, toàn bộ vốn tại Phú Việt Tín được bán cho hai công ty thuộc Novaland với giá hơn 846 tỷ đồng.
Cơ quan tố tụng xác định bà biết bên chuyển nhượng chưa hoàn tất nghĩa vụ tài chính nhưng vẫn nhận mua rồi nhanh chóng sang tay, hưởng lợi hơn 297,8 tỷ đồng. Hành vi này là phạm tội Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí.
Phủ nhận biết trước vướng mắc pháp lý, đối chất gay gắt
Trả lời tòa, bà Loan cho biết trước khi ký hợp đồng đã gặp Linh tại khách sạn Rex (quận 1), yêu cầu cung cấp hồ sơ pháp lý. Sau đó Linh cho số điện thoại ông Dừa để liên hệ. Sau khi nhận hồ sơ và nghiên cứu, bà quyết định mua vì thấy Công ty Reto (do Linh đại diện) đã sở hữu 80% cổ phần. Bà khẳng định khi đó hoàn toàn không biết khu đất có nguồn gốc là tài sản Nhà nước.
Tuy nhiên, bị thẩm vấn trước đó, bị cáo Phạm Văn Thành (nguyên Trưởng ban Kế hoạch và Đầu tư, Tập đoàn Cao su Việt Nam) khai bà Loan từng liên hệ hỏi về dự án, đồng thời gặp Trần Ngọc Thuận (nguyên thành viên HĐTV, Tổng giám đốc Tập đoàn).
HĐXX vì vậy hỏi bà Loan "có cùng ông Dừa hoặc người nào của Tập đoàn Cao su Việt Nam đi tìm hiểu pháp lý dự án hay không". Bà trả lời "không", thêm rằng: "Bị cáo nói có cơ sở chứ không nói bằng mồm. Cho đến thời điểm làm việc với cơ quan điều tra, tức 12 năm sau, bị cáo mới biết công ty của Linh chưa thanh toán tiền sử dụng đất".
Cựu CEO Quốc Cường Gia Lai cho biết thời điểm gặp ông Thành là sau khi đã chuyển cho nhóm Linh và Dừa 50 tỷ đồng, theo hợp đồng chuyển nhượng. Khi đó, do liên hệ ông Dừa để thúc đẩy giao dịch nhưng không được nên bà lo ngại rủi ro, mới tìm gặp ông Thành để hỏi thông tin.
Được gọi lên đối chất, bị cáo Thành khai bà Loan từng đến công ty gặp mình và được cho biết về việc hợp tác với Linh, Dừa triển khai dự án trên khu đất này.
Nghe vậy, bà Loan lập tức phản bác "không đúng", nói chỉ khi làm việc với cơ quan điều tra mới biết mình đã "lầm". Bà cho rằng, ngay cả thông tin tìm hiểu từ phía các sở, ngành cũng bị nhóm Linh làm giả hồ sơ nên không phát hiện dự án chưa hoàn tất nghĩa vụ tài chính.
Tiếp tục được triệu tập đối chất, bị cáo Dừa khai khi nhận 50 tỷ đồng đặt cọc từ bà Loan đã thông báo rõ tình trạng pháp lý dự án, đồng thời nói "khoản tiền này dùng để hoàn tất thủ tục khu đất".
Bà Loan lớn giọng đáp lại: "Anh Dừa nói bằng mồm, tôi nói bằng cơ sở pháp lý".
Khi bị HĐXX yêu cầu dừng, bà này bật khóc, cho rằng mình bị "vu khống" và khẳng định mọi lời khai đều có chứng cứ.
Thừa nhận thiếu tìm hiểu pháp lý, nhận sai khi sang nhượng cho Novaland
Sau giờ giải lao, bà Loan bình tĩnh trở lại, thừa nhận khi ký hợp đồng với ông Dừa chỉ tập trung thúc đẩy giao dịch, thanh toán mà không tìm hiểu kỹ pháp lý dự án, dẫn đến việc phải ra tòa.
Chủ tọa phân tích, bản chất giao dịch là nhận chuyển nhượng phần vốn góp hình thành từ quyền sử dụng đất, trong khi vốn đầu tư thực tế không đáng kể. "Không chỉ bị cáo, nhiều người ngồi đây, kể cả cựu lãnh đạo thành phố, cũng có sai phạm nên mới phải ra tòa hôm nay", chủ tọa nói.
Đối với việc chuyển nhượng tiếp dự án cho phía Novaland, bà Loan thừa nhận hành vi như cáo trạng
Liên quan đến vấn đề khắc phục hậu quả vụ án, bà Loan cho biết, quá trình điều tra cho đến trước khi diễn ra phiên tòa, đã nộp khắc phục được hơn 230 tỷ đồng. Ngoài ra, bà còn bị kê biên một số bất động sản. Như vậy, theo bị cáo, bà đã khắc phục được toàn bộ hậu quả.
Bà giải thích thêm, trong số tiền bị cáo buộc hưởng lợi, thực tế đã có những khoản tiền được tính vào doanh thu của công ty, đã được chia lợi tức cho hơn 1.600 cổ đông.
Trước đó, các bị cáo là lãnh đạo, cán bộ Tập đoàn Cao su Việt Nam thừa nhận sai phạm. Trong đó, ông Lê Quang Thung (nguyên Tổng giám đốc, quyền Chủ tịch HĐQT) khai đã đồng ý chủ trương chuyển nhượng khu đất cho nhóm Linh và Dừa thông qua góp vốn lập Công ty Phú Việt Tín, kèm theo các thỏa thuận lợi ích vật chất.
Ông Thung thừa nhận đã nhận 200.000 SGD (thanh toán viện phí cho con) và 300.000 USD tiền mặt từ Linh.
Do không đủ năng lực tài chính, nhóm Linh và Dừa sau đó chuyển nhượng dự án cho bà Loan.
Phiên tòa xét xử ba người đàn ông bị buộc tội giết triệu phú tiền điện tử Fernando "Lechuga" Perez Algaba, 41 tuổi, bắt đầu vào ngày 29/6, dự kiến kéo dài đến 9/7.
Bên công tố cáo buộc ba bị cáo Maximiliano Pilepich, Nahuel Sebastian Vargas và Matias Gil đã cố tình dụ Fernando vào bẫy để giết hại nhằm trốn khoản nợ hơn 50.000 USD.
Vào ngày xảy ra án mạng, Fernando đến nhận khoản thanh toán đầu tiên trị giá hơn 20.000 USD từ Pilepich - nhà phát triển bất động sản tự xưng.
Theo cáo buộc, Fernando bị bắn hai phát vào lưng. Thi thể sau đó được nhét vào chiếc valy màu đỏ, một chiếc ba lô và các túi nhựa trước khi bị vứt xuống suối Arroyo del Rey tại thị trấn Ingeniero Budge, tỉnh Buenos Aires.
Vanesa Romera, nhân viên môi giới bất động sản, đã báo cáo Fernando mất tích sau khi anh không trả lại chìa khóa căn hộ đã thuê ở Ituzaingo (Buenos Aires) trước khi dự định bay trở lại Barcelona.
Khi vào căn hộ, các điều tra viên tìm thấy valy đã được xếp sẵn đồ, nước hoa, thuốc điều trị tâm thần, máy tính xách tay và iPad, cho thấy Fernando có dự định trở về. Tuy nhiên, điện thoại di động, ví tiền và con chó của anh đều biến mất.
Vài bộ phận thi thể của Fernando được những đứa trẻ phát hiện trong valy dưới suối vào ngày 23/7/2023, sau 7 ngày mất tích. Cảnh sát tìm thấy các bộ phận còn lại vài ngày sau.
Doanh nhân xấu số được nhận dạng dựa trên dấu vân tay và những hình xăm đặc trưng trên cơ thể.
Trước khi qua đời, Fernando đăng tải loạt bài viết đáng lo ngại trên mạng xã hội. "Thật không thể tin được trên thế giới này lại có những kẻ độc ác đến mức, trong khi bạn đang nghĩ đến việc giúp đỡ họ, họ lại nghĩ đến việc hủy hoại bạn", Fernando viết.
Doanh nhân này cũng để lại một lời nhắn đầy ám ảnh, bày tỏ lo ngại tính mạng đang gặp nguy hiểm: "Nếu có chuyện gì xảy ra với tôi, mọi người đã được cảnh báo rồi".
Trước tòa, công chứng viên Carolina Cerrato làm chứng rằng có một thỏa thuận nợ được ký kết giữa Fernando và Pilepich ngay trước vụ giết người. Bên công tố cáo buộc thỏa thuận này được sử dụng để thuyết phục Fernando rằng khoản nợ sẽ được trả và dụ anh đến cuộc gặp để sát hại.
Ba bị cáo khác, Fernando Carrizo, Luis Contreras và cựu cảnh sát Horacio Cordoba, sẽ bị xét xử trong một vụ án riêng với cáo buộc hỗ trợ đóng gói và vận chuyển các phần thi thể.
Bị cáo Blanca Gladys Cristaldo bị buộc tội che giấu nghi phạm với tình tiết tăng nặng vì bị cho là đã giúp Pilepich ẩn náu trong thời gian bỏ trốn.
Fernando bán bánh sandwich từ năm 14 tuổi, sau đó làm giàu nhờ đầu tư vào tiền điện tử và thị trường chứng khoán. Năm 24 tuổi, Fernando buôn bán và cho thuê xe sang với một kho hàng lớn chứa đầy ôtô hạng sang.
Doanh nhân này đã tích lũy được tài sản hàng triệu USD, thường xuyên chia sẻ ảnh cuộc sống xa hoa trên Instagram cho 900.000 người theo dõi.
Theo VietNamnet, ngày 7/7, Phòng Cảnh sát kinh tế Công an Tp.HCM đã ra quyết định khởi tố bị can, lệnh bắt tạm giam 12 đối tượng về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Các quyết định và lệnh trên đã được VKSND Tp.HCM phê chuẩn.
Đây là kết quả từ việc thực hiện chỉ đạo quyết liệt của Giám đốc Công an Tp.HCM và lãnh đạo Bộ Công an trong công tác tổng rà soát, đấu tranh với tội phạm lừa đảo chiếm đoạt tài sản thông qua hình thức ký kết "hợp đồng kỳ nghỉ", triệt xóa các ổ nhóm lợi dụng vỏ bọc doanh nghiệp để hoạt động phạm tội.
Trước đó, qua công tác nắm tình hình và thu thập tài liệu, các trinh sát Phòng Cảnh sát kinh tế phát hiện dấu hiệu bất thường tại Chi nhánh Công ty TNHH Holidays Việt Nam. Đơn vị này đã đồng loạt kiểm tra nhiều địa điểm hoạt động của chi nhánh công ty tại các địa chỉ như: số 5 đường Lê Quý Đôn (phường Xuân Hòa), số 40A - 40B đường Út Tịch (phường Tân Sơn Nhất) và số 343 đường Phạm Ngũ Lão (phường Bến Thành, Tp.HCM).
Kết quả điều tra xác định, đây là một vụ án có quy mô đặc biệt lớn, số lượng bị hại đông đảo với phương thức hoạt động tinh vi, tổ chức chặt chẽ.
Các đối tượng xây dựng bài bản từ khâu tiếp cận khách hàng, tổ chức hội thảo hoành tráng, tư vấn lập lờ cho đến ký kết "hợp đồng kỳ nghỉ". Sau khi khách hàng sập bẫy, nhóm này tiếp tục dùng các thủ đoạn gian dối, ép buộc hoặc dụ dỗ nạn nhân rót thêm tiền đầu tư để chiếm đoạt.
Thông tin thêm trên tờ VTCNews, bước đầu, cơ quan công an xác định số tiền các đối tượng bị cáo buộc chiếm đoạt khoảng 900 tỷ đồng thông qua gần 10.000 hợp đồng kỳ nghỉ đã được ký kết.
Trong quá trình điều tra, Cơ quan CSĐT đã áp dụng các biện pháp phong tỏa tài sản, ngăn chặn giao dịch đối với những tài sản có liên quan đến vụ án với tổng giá trị khoảng 130 tỷ đồng nhằm phục vụ công tác điều tra và thu hồi tài sản cho các bị hại.
Cơ quan CSĐT Công an Tp.HCM đã khởi tố bị can, bắt tạm giam 12 người về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Trong đó, Nguyễn Danh Thành được xác định giữ vai trò chủ mưu, xây dựng chủ trương và chỉ đạo toàn bộ kịch bản bán hàng tại Tp.HCM; Đinh Sơn Hải, Giám đốc kinh doanh, bị cáo buộc trực tiếp triển khai hoạt động kinh doanh và chỉ đạo các nhóm quản lý.
Phòng Cảnh sát kinh tế Công an Tp.HCM tiếp tục mở rộng điều tra, làm rõ hành vi của những người có liên quan, xử lý theo quy định pháp luật, đồng thời tập trung áp dụng các biện pháp thu hồi tối đa tài sản bị chiếm đoạt để bảo đảm quyền, lợi ích hợp pháp của các bị hại.
Công an Tp.HCM đề nghị các cá nhân đã ký hợp đồng với Chi nhánh Công ty TNHH Holidays Việt Nam hoặc từng bị lôi kéo bằng phương thức tương tự chủ động liên hệ Cơ quan CSĐT để cung cấp thông tin, tài liệu phục vụ quá trình điều tra, đồng thời bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mình.