Với việc điện thoại thông minh ngày nay đóng vai trò như một kho lưu trữ ‘tất cả trong một’, bộ nhớ trong của thiết bị dễ bị lấp đầy bởi hình ảnh, video hay ứng dụng. Giải pháp đơn giản nhất trước đây là lắp thêm thẻ nhớ SD để tăng không gian lưu trữ. Tuy nhiên, xu hướng hiện tại cho thấy nhiều thương hiệu smartphone đã loại bỏ hoàn toàn khe cắm thẻ nhớ, buộc người dùng phải tìm kiếm các phương thức thay thế khác.
Để giải quyết nỗi lo cạn kiệt dung lượng mà không cần xóa đi các tệp tin quan trọng, dịch vụ lưu trữ đám mây là một lựa chọn kinh tế. Ví dụ, người dùng có thể chuyển bớt hình ảnh và video lên Google Drive để tận hưởng ngay 15 GB dung lượng miễn phí. Nếu nhu cầu lưu trữ cao hơn, bạn có thể dễ dàng đăng ký gói Google One cơ bản với giá 45.000 đồng mỗi tháng để sở hữu ngay 100 GB dữ liệu.
Mặc dù lưu trữ đám mây tiện lợi, nhưng không phải ai cũng cảm thấy thoải mái khi đưa dữ liệu cá nhân hay ảnh riêng tư lên mạng internet. Đối với những người ưu tiên sử dụng thiết bị lưu trữ vật lý ngoài thẻ SD, ổ USB và ổ SSD di động là hai lựa chọn thay thế hoàn hảo. Bạn có thể chọn loại USB tương thích cổng Type-C để cắm trực tiếp vào điện thoại rồi di chuyển các tệp tin thông qua ứng dụng duyệt file của máy.
Một chiếc USB thông thường có thể cung cấp không gian lưu trữ rộng lớn từ vài GB cho đến tối đa 1 TB, tuy nhiên tốc độ đọc ghi của chúng không quá ấn tượng. Nếu bạn thường xuyên di chuyển lượng lớn dữ liệu và không muốn mất thời gian chờ đợi, ổ cứng SSD di động là giải pháp tối ưu hơn. Điểm cộng lớn của một số dòng SSD di động hiện nay là khả năng tương thích hoàn hảo với công nghệ MagSafe của các dòng iPhone.
Mặc dù vậy, điểm hạn chế của các giải pháp lưu trữ vật lý di động này là giá thành của chúng có thể trở nên đắt đỏ nhanh chóng. Dù một số thương hiệu đang cố gắng kìm hãm đà tăng giá bộ nhớ để hỗ trợ người tiêu dùng, chi phí đầu tư vẫn là điều cần cân nhắc. Tùy thuộc vào ngân sách và độ bảo mật mong muốn, người dùng có thể linh hoạt chọn đám mây hoặc ổ cứng ngoài để giải phóng không gian cho smartphone.
Tin Gốc: Thanh Niên

Chính phủ Indonesia vừa đưa ra một quyết định đáng chú ý với ngành gọi xe công nghệ. Theo Reuters và một số nguồn tin quốc tế, Tổng thống Indonesia Prabowo Subianto đã ký quy định mới, yêu cầu các nền tảng như Grab và GoTo giảm mức phí thu từ tài xế từ tối đa 20% xuống còn 8% mỗi chuyến.
Việc yêu cầu các nền tảng gọi xe hạ mức phí thu từ tài xế đang tạo thêm áp lực lên thị trường Việt Nam - nơi nhiều tài xế cho rằng thu nhập nhận được ngày càng ít đi.
Cuối tháng 4 và đầu tháng 5, Grab và Be lần lượt điều chỉnh phí và giá cước. Cả hai đều đưa ra lý do liên quan đến chi phí vận hành và hỗ trợ tài xế. Be thông báo cập nhật cước phí sau 5 năm duy trì ổn định. Với dịch vụ gọi xe hai bánh, giá cước tối thiểu là 13.817 đồng tại TP.HCM và 14.472 đồng tại Hà Nội. Từ km thứ 2 đến km thứ 12, giá dao động 4.600 - 5.400 đồng mỗi km.
Với xe 4 bánh, giá cước thấp nhất cho 2km đầu tiên dao động 31.501 - 31.704 đồng. Trong 12km tiếp theo, giá từ 11.000 - 14.000 đồng mỗi km. Be cho biết việc điều chỉnh được cân nhắc trong bối cảnh chi phí vận hành tăng, đặc biệt là nhiên liệu.
Theo doanh nghiệp, biểu giá mới có thể giúp thu nhập tài xế tăng thêm 2 - 11% mỗi chuyến xe hoặc đơn giao hàng.
Trước đó, từ ngày 28-4, Grab cũng điều chỉnh một số loại phí. Với xe máy, phí nền tảng là 3.000 đồng mỗi cuốc.
Với nhóm dịch vụ 4 bánh, không gồm taxi, phí nền tảng dao động 5.000 - 19.000 đồng tùy khu vực đón khách và quãng đường di chuyển. Grab cho biết việc điều chỉnh nhằm tăng nguồn lực cho các chương trình hỗ trợ tài xế trên toàn quốc.
Tuy nhiên, việc tăng phí cũng tạo ra tranh luận. Một số khách hàng đặt vấn đề nếu mục tiêu là hỗ trợ tài xế, vì sao nền tảng không giảm phần thu của mình, thay vì cộng thêm phí cho người dùng? "Nếu giá cước tăng, khách sẽ cân nhắc đi ít hơn.
Khi khách ít đặt, tài xế cũng giảm cuốc. App nói tăng phí để hỗ trợ tài xế thì cần chứng minh tài xế thật sự được hưởng", một khách hàng thường xuyên đi xe công nghệ tại TP.HCM nói.
Vấn đề nằm ở cấu trúc phí. Khách hàng thấy giá cước tăng, nhưng không biết phần tăng thêm đi đâu. Tài xế thấy số tiền bị trừ nhưng không phải lúc nào cũng rõ từng khoản.
Trong khi đó, nền tảng nắm dữ liệu, thuật toán định giá và cơ chế phân phối cuốc xe. Khi thông tin không cân xứng, mỗi lần điều chỉnh phí đều dễ tạo nghi ngờ với tài xế và khách hàng.
Dù vậy, các app đều lý giải tăng phí là để hỗ trợ tài xế và tái đầu tư để tăng thêm tiện ích với người dùng. Tuổi Trẻ đã gửi câu hỏi đến Grab, Be và chờ phản hồi chính thức.
Trong khi đó, một chuyên gia trong lĩnh vực xe công nghệ cho rằng không nên vội xem mức 8% của Indonesia là công thức có thể áp ngay cho Việt Nam.
Theo vị này, mỗi thị trường có cấu trúc cạnh tranh, mật độ tài xế, chi phí vận hành, thói quen người dùng và mức độ trợ giá khác nhau. Nếu mức chiết khấu thấp thực sự là lợi thế tuyệt đối, các nền tảng có thể đã tự hạ để giành tài xế và khách hàng.
"Không thể chỉ nhìn một con số rồi áp đặt. Cũng không thể để doanh nghiệp muốn thu bao nhiêu thì thu, nhất là khi tài xế có quyền thương lượng yếu", vị này nói.
Theo vị này, doanh nghiệp nền tảng không chỉ thu tiền rồi chia lại. Họ phải chi cho công nghệ, bản đồ, thanh toán, chăm sóc khách hàng, bảo hiểm, kiểm soát gian lận, xử lý khiếu nại, marketing, khuyến mãi và đội ngũ vận hành.
Nếu kéo trần chiết khấu xuống quá thấp trong thời gian ngắn, nền tảng có thể bù lại bằng cách tăng phí khách hàng, giảm thưởng tài xế, cắt khuyến mãi hoặc thu hẹp dịch vụ. Khi đó, người chịu tác động cuối cùng có thể vẫn là tài xế và người dùng.
Vì vậy, câu hỏi không phải chỉ là có áp trần hay không mà là áp theo cách nào, với lộ trình ra sao và đi kèm yêu cầu minh bạch đến mức nào.
Trao đổi với Tuổi Trẻ, bà Mai Linh - người có hơn 15 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực công nghệ, thương mại điện tử, kinh doanh và logistics tại Việt Nam - cho rằng nếu chỉ nhìn vào con số thì mức phí hơn 30% tại Việt Nam hiện nay là khá cao so với nhiều thị trường trong khu vực, đặc biệt khi đặt cạnh mức trần 8% mà Indonesia đang áp dụng.
"Tuy nhiên, bài toán vận hành của mô hình nền tảng không chỉ nằm ở tỉ lệ chiết khấu vì doanh nghiệp còn phải gánh nhiều chi phí như thưởng tài xế, khuyến mại, công nghệ vận hành, kiểm soát rủi ro, chăm sóc khách hàng, thanh toán và logistics", bà Linh nói.
Do đó, nếu tỉ lệ chiết khấu xuống quá thấp, nền tảng nhiều khả năng sẽ phải cắt giảm phúc lợi hoặc chuyển một phần chi phí sang người dùng.
Ngược lại, nếu mức khấu trừ duy trì quá cao thì tài xế sẽ cảm nhận thu nhập thực nhận bị ảnh hưởng đáng kể.
Đặc biệt, nếu áp mức trần quá thấp như Indonesia thì trong ngắn hạn tài xế có thể hưởng lợi, nhưng về dài hạn các nền tảng nhiều khả năng sẽ phải cắt thưởng, tăng phí người dùng hoặc giảm chất lượng dịch vụ. Khi đó chưa chắc thu nhập thực tế của tài xế sẽ tăng bền vững.
Với kinh nghiệm của mình, bà Linh cho rằng Việt Nam nên hướng tới một "điểm cân bằng" thay vì áp trần quá cứng.
"Tôi cho rằng mức khấu trừ phù hợp hơn cho thị trường Việt Nam có thể nằm trong khoảng 15 - 20%, vừa đủ để doanh nghiệp duy trì vận hành và đầu tư công nghệ, vừa giúp tài xế có thu nhập ổn định và minh bạch hơn", bà Linh đề xuất.
Theo phân tích của chuyên gia này, mức 15 - 20% là khoảng tương đối hợp lý nếu nhìn từ cấu trúc chi phí vận hành thực tế của các nền tảng giao vận hiện nay.
Theo ước tính thông thường của thị trường, tỉ lệ này cần đủ để doanh nghiệp duy trì các nhóm chi phí như công nghệ vận hành, thanh toán, chăm sóc khách hàng, kiểm soát rủi ro cũng như các chương trình thưởng và duy trì lực lượng tài xế. Phần còn lại mới là dư địa để doanh nghiệp tái đầu tư và đảm bảo hiệu quả vận hành.
Bên cạnh đó, khi tỉ lệ chiết khấu giảm xuống, các nền tảng cũng sẽ cần chuyển dịch mô hình doanh thu sang các mảng giá trị gia tăng như tài chính số, quảng cáo, logistics hoặc chương trình thành viên thay vì phụ thuộc quá lớn vào phí tài xế.
"Vai trò của cơ quan quản lý theo tôi nên tập trung vào việc tăng tính minh bạch và đảm bảo cạnh tranh lành mạnh hơn là can thiệp hành chính quá sâu vào cơ chế giá của thị trường", bà Linh cho biết thêm.
Còn bà Nguyễn Thị Ánh Hồng - Giám đốc thương mại điện tử hệ thống bán lẻ 24hStore - nhận xét chính sách giảm trần hoa hồng xuống 8% tại Indonesia là một quyết định mang tính bảo vệ người lao động rất rõ ràng.
Tuy nhiên, cần nhìn nhận rằng mức 8% này phản ánh một mô hình có sự can thiệp mạnh của Nhà nước và đi kèm với đó là những đánh đổi nhất định về mặt thị trường như giảm khuyến mãi, giảm đầu tư hoặc thay đổi cấu trúc vận hành của nền tảng.
Tại Việt Nam, nếu nhìn từ góc độ tổng thể thị trường, mức phí hơn 30% có thể xem là cao và tạo ra nhiều áp lực cho tài xế.
Áp lực thu nhập sẽ dồn lên lực lượng lao động giao vận, từ đó có thể ảnh hưởng đến chất lượng dịch vụ, độ ổn định nguồn cung tài xế và cuối cùng là trải nghiệm của người dùng.
"Tuy nhiên, việc giảm ngay xuống mức 8% là chưa thực sự phù hợp với điều kiện vận hành hiện tại", bà Hồng nhận định.
Theo vị chuyên gia này, một mức điều chỉnh hợp lý hơn có thể nằm trong khoảng 15 - 20% để đảm bảo nền tảng vẫn duy trì được hoạt động và đầu tư, đồng thời giảm áp lực thu nhập cho tài xế cũng như giữ ổn định cung - cầu của thị trường.
Về vai trò của cơ quan quản lý, bà Ánh Hồng cho rằng: "Việt Nam nên có sự tham gia điều tiết, nhưng theo hướng cân bằng thay vì áp đặt cứng".
Cụ thể, đó là minh bạch hóa cách tính phí và tỉ lệ phân chia giữa nền tảng và tài xế; theo dõi và đưa ra khung khuyến nghị hợp lý thay vì áp trần tuyệt đối; ưu tiên các chính sách bảo vệ người lao động trong nền kinh tế nền tảng...
"Ở góc độ người sử dụng dịch vụ, tôi đồng tình rằng mức phí cao hiện nay đang tạo ra áp lực đáng kể lên đội ngũ tài xế - những người trực tiếp tạo ra giá trị vận hành mỗi ngày.
Vì vậy việc điều chỉnh là cần thiết, nhưng cần có lộ trình và sự cân bằng để tránh gây xáo trộn lớn cho toàn bộ hệ sinh thái", bà Ánh Hồng chia sẻ.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Theo báo SCMP ngày 25-5, Trung Quốc đã chính thức đưa vào hoạt động "Nền tảng dịch vụ quản lý toàn vòng đời robot hình người" - hệ thống cấp mã định danh cho các robot hình người hai chân được điều khiển bằng AI.
Hệ thống do Ủy ban Tiêu chuẩn hóa Robot hình người và Trí tuệ nhân tạo hình người (HEIS), trực thuộc Bộ Công nghiệp và Công nghệ thông tin Trung Quốc triển khai.
Giới chức Trung Quốc cho biết các mã định danh sẽ được dùng để theo dõi robot trong toàn bộ vòng đời, từ sản xuất, phân phối, sử dụng cho đến tái chế, nhằm tăng khả năng truy xuất nguồn gốc và kiểm soát rủi ro khi ngành robot hình người tăng trưởng nhanh.
Ông Du Tú Minh, Phó giám đốc Viện Tiêu chuẩn hóa điện tử Trung Quốc (CESI), cho biết hệ thống này áp dụng cho toàn bộ chuỗi cung ứng robot hình người, bao gồm nhà sản xuất, đơn vị bán hàng, nhà cung cấp dịch vụ, người dùng và các cơ sở tái chế.
Theo cơ chế mới, mỗi robot sẽ được cấp một mã định danh gồm bốn phần: mã quốc gia hai chữ số để quản lý giao dịch xuyên biên giới; mã nhà sản xuất bốn chữ số để xác định công ty chế tạo; mã sản phẩm sáu chữ số để phân loại robot và số series 17 chữ số cho từng thiết bị.
Hiện đã có hơn 100 nhà sản xuất robot hình người tại Trung Quốc tham gia chương trình. Hơn 28.000 robot thuộc khoảng 200 mẫu khác nhau đã được cấp định danh số.
Động thái trên diễn ra khi Trung Quốc xem robot hình người là một lĩnh vực công nghệ chiến lược mới.
Thời gian gần đây, chính phủ nước này liên tục thúc đẩy việc xây dựng tiêu chuẩn kỹ thuật, cơ chế quản lý và phối hợp chuỗi cung ứng cho ngành robot hình người.
Theo nghiên cứu được công bố hồi tháng 1 của Công ty tư vấn thị trường International Data Corporation (IDC, Mỹ), thị trường robot hình người toàn cầu đã tăng trưởng 508% trong năm ngoái, với khoảng 18.000 robot được xuất xưởng trên toàn thế giới.
IDC cho rằng các công ty Trung Quốc đang nổi lên mạnh mẽ nhờ sở hữu chuỗi cung ứng công nghiệp hoàn chỉnh và khả năng mở rộng sản xuất nhanh chóng.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Khi mua TV mới, người dùng thường chú trọng đến công nghệ màn hình (như OLED, LCD, QLED), độ phân giải, chất lượng dải động cao (HDR) và khả năng hỗ trợ cho thể thao hoặc chơi game. Tuy nhiên, một yếu tố quan trọng khác mà nhiều người có thể không chú ý là chân đế của TV.
Trước đây, TV màn hình phẳng thường có chân đế chắc chắn ở giữa nhằm mang lại sự ổn định cao. Nhưng giờ đây, nhiều mẫu TV lại sử dụng chân đế nhỏ gọn ở hai bên. Sự thay đổi này phản ánh xu hướng ngày càng nhiều người treo TV lên tường thay vì đặt trên đồ nội thất. Bên cạnh đó, TV hiện đại cũng nhẹ và mỏng hơn, dẫn đến việc không cần chân đế vững chắc như trước. Tuy nhiên, một số người lại cho rằng việc các hãng chuyển sang thiết kế chân đế nhỏ hơn có thể là biện pháp nhằm cắt giảm chi phí sản xuất.
Các TV có thiết kế hiện đại sử dụng chân đế ở hai bên thay vì trung tâm, điều này gây ra những vấn đề liên quan đến sự an toàn. Khi kích thước TV ngày càng lớn, nhưng chân đế ở giữa ngày càng hiếm khiến việc đảm bảo bề mặt đặt TV đủ rộng trở nên quan trọng hơn.
Báo cáo của Ủy ban An toàn Sản phẩm Tiêu dùng Mỹ (CPSC) trong năm 2019 cho thấy, khoảng 5.500 người được điều trị tại phòng cấp cứu mỗi năm từ năm 2016 đến năm 2018 vì thương tích do TV bị đổ. Thậm chí, 348 trong số 556 trường hợp tử vong do TV bị đổ được báo cáo cho cơ quan này từ năm 2000 đến 2018. Hậu quả vẫn rất nghiêm trọng khi tai nạn xảy ra, đặc biệt là đối với trẻ em, chiếm 83% số ca tử vong do TV bị đổ được báo cáo cho cơ quan này, mặc dù con số đó bao gồm cả những trường hợp tử vong không chỉ do TV gây ra.
Để giảm thiểu rủi ro, CPSC khuyến cáo người dùng nên sử dụng bộ dụng cụ chống đổ cho TV. Đối với những ai không muốn treo tường hoặc không muốn chi thêm tiền cho kệ TV lớn hơn có thể tìm mua các loại chân đế trung tâm bán riêng.
Mặc dù không phổ biến, một số TV vẫn được trang bị chân đế ở giữa, nhưng thường có giá cao hơn. Ví dụ, TV OLED Bravia XR 48 inch của Sony có chân đế ở giữa và giá bán lên tới 23 triệu đồng. Một số nhà sản xuất như Hisense cũng cung cấp các điểm gắn chân đế gần trung tâm hơn, nhưng không phải mẫu nào cũng có tính năng này. Do đó, người dùng nên xác nhận thông tin với nhà bán lẻ hoặc nhà sản xuất trước khi quyết định mua.
Tin Gốc: Thanh Niên

