Mấy ngày gần đây tôi nghi ngờ vợ ngoại tình với một gã gần nhà. Chẳng là thời gian này tôi đang nghỉ dưỡng. Tôi đến nhà một bạn gái trước đây từng là thành viên đội bóng chuyền hơi chơi. Tôi là đội trưởng của câu lạc bộ bóng chuyền hơi của thôn. Tính cách của tôi năng động, hòa nhã nên được anh chị em trong câu lạc bộ rất quý mến.
Do sức khỏe không đảm bảo nên tôi đã nghỉ. Bạn gái đó cho biết một gã trai trong đội rất thích vợ tôi, hắn nói với bạn đó là sẵn sàng đi tù để có được vợ tôi, bạn đó khuyên tôi nên cẩn thận. Vợ tôi rất đẹp nên nhiều anh thả thính. Tôi nói với bạn rằng gia đình tôi sống rất hạnh phúc, không có gì phải suy nghĩ. Bạn đó bảo biết thế nào được.
Về phần gia đình mình, phải nói là một gia đình gương mẫu, có điều kiện kinh tế, nói cách khác là thuộc hàng khá giả nhất nhì làng. Con cái tôi cũng rất thành đạt và có địa vị trong xã hội. Còn gã kia thuộc dạng người xấu xí mà hay nói phét, kinh tế chẳng có gì. Vậy tôi đâu cần phải nghĩ. Thế nhưng khi nghe bạn nói, tôi lại thấy có gì đó không ổn, định bụng về hỏi vợ cho ra nhẽ nhưng rồi lại thôi.
Cho đến hôm sau, khi con gái ở thành phố về nhà chơi, vợ tôi đi chợ, tôi gọi điện bảo vợ về sớm vì con về chơi. Khoảng11h30, vợ gọi điện lại bảo tôi và mẹ cùng con gái ăn cơm trước, em bận tý công việc về muộn. Tận 12h40 vợ mới về, lúc này mẹ vợ đã về nhà. Tôi hỏi sao nay về muộn vậy, mẹ không chờ được nên về rồi. Vợ vui vẻ nói em xuống nhà mẹ xem mẹ có chửi bới em không, rồi vứt điện thoại ở bàn và đi ăn cơm.
Tôi liền cầm điện thoại của vợ xem nhật ký cuộc gọi, không thấy có gì lạ. Tôi vào Facebook, thấy có cuộc gọi messenger với gã kia. Tôi cũng để điện thoại của vợ xuống bàn và về phòng mình. Tôi gọi anh vợ hỏi xem vợ có xuống nhà ngoại không, anh bảo không thấy. Tôi sâu chuỗi sự việc lại và thấy rõ ràng vợ nói dối. Rồi tôi nghĩ đến lời cảnh tỉnh của người bạn cùng đội bóng cũ và gã kia, thấy có thể đã đúng. Tôi rất bực tức và kích động cao độ, cầm một vật ở phòng mình, vật đó có thể gây nguy hiểm cho người khác và xuống phòng vợ. Lúc này tôi đã rất khó làm chủ được bản thân, người run rẩy.
Khi vào phòng vợ, tôi thấy em đang ngủ. Tôi khẽ gọi, bảo em dậy đi, anh có chuyện muốn nói. Vợ vẫn ngủ và nói để cho em ngủ, rồi em lại nhắm mắt ngủ luôn. Tôi định làm điều dại dột nhưng cố gắng chống lại cảm giác đó vì con gái và cháu bé đang ở nhà chơi chưa về. Tôi không muốn con gái tôi và cháu phải sợ nên kìm lòng lại, lấy chiếc điện thoại của vợ và lặng lẽ về phòng mình.
Tôi chốt cửa phòng, mở điện thoại vợ ra, vào Facebook mở tin nhắn, giả vờ chát với gã kia để điều tra xem họ có gặp nhau gần đây không. Tôi hỏi anh ở đâu, hắn trả lời: “Em về chưa”. Tay tôi run quá không bấm được máy nữa các bạn ạ. Giờ tôi ở trong tình trạng này, xử lý sao đây khi con gái và cháu bé đang ở nhà ông bà ngoại chơi. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi quen em rất tình cờ qua mạng xã hội vì lúc đó cảm thấy cô đơn lắm. Tôi kết bạn và mời em đi uống nước. Tôi hơn em 4 tuổi, lần đầu tiên gặp em cũng là ngày sinh nhật của em. Từ đó chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều hơn, yêu từ lúc nào không biết. Tôi học cao hơn em rất nhiều, tốt nghiệp đại học, em chỉ học hết cấp hai. Tuy vậy, mức thu nhập của em rất khá, bằng tôi hoặc có khi cao hơn vì em được công ty đề bạt làm quản lý sản xuất. Trình độ và mức lương tôi không quan tâm, chỉ cần hợp tính với em, yêu em và được em yêu.
Chúng tôi đến với nhau rất nhanh. Sau một tuần quen biết, em đã thẳng thắn nói rằng em không còn trong trắng. Chuyện này thật sự đối với tôi rất bình thường, tôi không quan trọng lắm, miễn là em dành tình cảm chân thành cho tôi. Tội đã dẫn em về nhà chơi, giới thiệu em với mọi người trong gia đình. Ai cũng mến em vì em giỏi giang. Tôi chưa được về quê em. Thời gian sau em mới nói một sự thật cho tôi biết. Em đã có gia đình và một bé trai bảy tuổi. Em với chồng đang ly thân, con ở nhà ông bà ngoại. Em dự tính rất lâu rồi sẽ ly hôn vì chồng ngày xưa đã lừa dối em để quen người khác, giờ em không còn tình yêu dành cho chồng nữa. Em nói bây giờ chỉ có tôi là người mang lại hạnh phúc cho em. Em đã yêu tôi rất nhiều, không thể thiếu tôi được.
Tôi nghe em nói như vậy thật sự rất sốc. Tôi luôn nghĩ mình đang phá hoại gia đình người khác. Tôi cũng nói với em như vậy, em nói giờ trong lòng chỉ có tôi. Tôi mấy lần nói với em nên dừng lại vì em đã có chồng con rồi. Em nghe tôi nói vậy đã rất đau khổ. Em bảo không thể sống thiếu tôi, mấy lần định làm điều dại dột khi tôi nói lời chia tay. Chồng đang muốn níu kéo em quay lại, em dứt khoát không vì đã hết yêu, không còn tình cảm nữa. Em rất lo cho tôi vì yêu tôi, quý gia đình tôi. Thật sự bây giờ em và tôi đang rất yêu và tin tưởng nhau, thế nhưng đôi lúc tôi rối bời lắm vì hoàn cảnh của em như vậy. Tôi không biết có nên tiếp tục hay để em quay về với chồng con?
Cách đây vài hôm, chồng tôi đi gặp gỡ bạn bè và có nhậu say, về hơi muộn. Lúc anh về, con đã ngủ say. Anh tắm giặt, thay quần áo rồi lên giường nhưng không ngủ ngay mà muốn thân mật với tôi. Tuy nhiên, khác với mọi ngày, anh ôm và thì thầm vào tai tôi rằng muốn xem một đoạn phim để trợ hứng, thay đổi chút cho mới mẻ. Từ xưa tới nay, tôi chưa từng xem phim đó nên có hơi ngượng. Cuối cùng vẫn phải xem cùng chồng. Từ hôm đó tới nay, đầu tôi cứ xuất hiện vài suy nghĩ. Liệu chồng tôi xem phim đó nhiều có ảnh hưởng tiêu cực tới đời sống tình dục của vợ chồng không? Chẳng nhẽ sau này không xem phim thì không có hứng gần gũi vợ? Một điều khiến tôi lo lắng nữa là liệu anh có so sánh, chê bai ngoại hình của vợ không?
Tôi ngoài 30 tuổi, đã trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ và đến giờ vẫn còn nhiều day dứt, đặc biệt là chuyện liên quan đến con gái. Tôi và vợ cũ có một con chung. Trong nhiều năm chung sống, cô ấy không đi làm. Ban đầu tôi và gia đình vẫn cố gắng lo liệu mọi chi phí sinh hoạt, với suy nghĩ miễn sao gia đình yên ổn, con cái được chăm sóc đầy đủ là được. Tuy nhiên, theo thời gian, những áp lực tài chính ngày càng lớn. Mỗi lần tôi đề cập đến chuyện vợ nên đi làm để cùng chia sẻ gánh nặng, cô ấy thường đưa ra những lý do như phải chăm con, ngại đi xa, sợ tự đi xe đến chỗ làm. Tôi hiểu việc chăm con là vất vả nhưng khi mọi áp lực dồn lên một phía trong thời gian dài, tôi dần cảm thấy mệt mỏi và bất mãn.
Những xung đột về tiền bạc, trách nhiệm và cách nhìn nhận cuộc sống khiến mối quan hệ của chúng tôi ngày càng căng thẳng. Điều khiến tôi buồn nhất là trong mọi mâu thuẫn, cô ấy gần như không bao giờ chấp nhận bản thân có phần trách nhiệm nào. Tôi không phủ nhận mình cũng có lỗi, bởi hôn nhân đổ vỡ chưa bao giờ là lỗi của riêng một người. Nhưng thay vì cùng nhau ngồi lại để tìm giải pháp, cô ấy thường quy kết rằng mọi sai lầm đều xuất phát từ tôi.
Đỉnh điểm là khoảng năm năm trước, gia đình bên vợ bất ngờ đến dọn hết đồ đạc của cô ấy và con gái về quê mà không hề thông báo trước với gia đình tôi. Lý do họ đưa ra là tôi khó tính, khó ở. Trước đó, tôi đã nhiều lần năn nỉ cô ấy cho con đi học lại và cố gắng hàn gắn nhưng cô ấy nhất quyết muốn ly hôn. Thực tế phải đến một năm sau chúng tôi mới hoàn tất thủ tục. Trong khoảng một năm đó, tôi vẫn nhiều lần cố gắng níu kéo, mong cô ấy quay về vì con. Nhưng đổi lại, cô ấy luôn yêu cầu tôi phải xuống xin lỗi ba mẹ cô ấy, dù tôi cảm thấy mình không có lỗi gì với họ.
Mối quan hệ cứ dây dưa thêm gần hai năm trong trạng thái không rõ ràng, không thể tiến cũng chẳng thể dứt. Sau đó, tôi phát hiện cô ấy nhắn tin rất nhiều với một người đàn ông khác, thậm chí còn nhiều hơn cả với tôi. Khi tôi thắc mắc, cô ấy nói đó chỉ là tri kỷ, còn cho rằng tôi ghen tuông quá mức. Tôi từng đề nghị cả ba người gặp nhau để nói chuyện cho rõ ràng nhưng cô ấy từ chối, rồi chặn liên lạc với tôi suốt ba tháng. Sau biến cố đó, tôi quyết định buông bỏ hoàn toàn để bước tiếp với một mối quan hệ mới.
Gần đây, tôi kết hôn lần nữa. Tôi không chủ động thông báo chuyện này cho vợ cũ. Khi biết được, cô ấy nhắn rất nhiều lời xúc phạm, cho rằng tôi sống theo bản năng, là người tồi tệ, thậm chí còn dọa sau này sẽ kể cho con gái nghe tôi đã xấu xa thế nào. Điều khiến tôi đau lòng nhất là từ đó, cô ấy chỉ cho tôi gọi điện thăm con hai ngày mỗi tháng. Là một người cha, tôi thấy mình dần trở nên xa lạ với chính con gái ruột của mình. Tôi không biết sau này con sẽ nhìn nhận tôi ra sao khi chỉ được nghe câu chuyện từ một phía.
Tôi không viết những dòng này để đổ lỗi cho ai. Tôi biết bản thân cũng có những thiếu sót trong cuộc hôn nhân cũ. Điều tôi day dứt nhất là người lớn không thể tìm được tiếng nói chung và người chịu thiệt thòi cuối cùng lại là con trẻ. Tôi chỉ mong một ngày nào đó, con gái đủ lớn để hiểu rằng dù chuyện giữa bố mẹ có thế nào, tình yêu tôi dành cho con chưa từng thay đổi.