Rạng sáng ngày 20.7 trên sân vận động New Jersey tại New York (Mỹ), nhà vô địch châu Âu Tây Ban Nha đã đánh bại nhà đương kim vô địch thế giới Argentina trong trận chung kết diễn ra hoàn toàn một chiều, để đăng quang World Cup 2026.
Đó là chiến thắng hoàn toàn áp đảo khi Yamal và La Roja đã cùng nhau tung ra đến 20 cú sút, so với chỉ 2 của Messi và tập thể Argentina đã vô địch World Cup 2022 tại Qatar. Sau 4 năm, bóng đá thế giới đã đón chào nhà vua mới.
Chiến thắng đầy thuyết phục của La Roja trước La Albiceleste cũng mang trong nó đầy tính biểu tượng của World Cup 2026, đánh dấu khoảnh khắc chuyển giao thế hệ cực kỳ đặc biệt của bóng đá thế giới.
Ngày hội bóng đá tại Bắc Mỹ cũng gần như chắc chắn sẽ là lời chia tay của huyền thoại Lionel Messi người ở tuổi 39 đã thiết lập hàng loạt kỷ lục World Cup, từ kiến tạo (12 lần), trở thành người đầu tiên đeo băng đội trưởng ở 3 trận chung kết…
Những giọt nước mắt của M10 lại khiến người ta thổn thức, sau những lời chia tay của một loạt tên tuổi lừng danh khác như Cristiano Ronaldo (41 tuổi, kỷ lục ghi bàn ở 6 kỳ World Cup liên tiếp), Kevin De Bruyne (35 tuổi), Luka Modric, Manuel Neuer (40 tuổi), Neymar (34 tuổi)…
Họ mỗi người sở hữu một cá tính, phong cách chơi bóng và sự nghiệp khác nhau. Nhưng đều giống nhau một điểm đã luôn làm lay động trái tim người hâm mộ trái bóng tròn, trên mọi sân khấu từ cấp đội tuyển quốc gia đến CLB suốt hơn 2 thập kỷ qua.
Ngược lại, giải đấu mùa Hè này cũng đánh dấu sự vươn lên của một thế hệ cầu thủ mới, với Mbappe (27 tuổi) vượt mặt Messi ở 2 hạng mục quan trọng: đoạt Chiếc giày vàng với 10 bàn thắng, trở thành chân sút số 1 mọi thời đại World Cup với 22 bàn (phá kỷ lục 21 bàn của Messi).
Ngay sau siêu sao người Pháp là “hung thần” Erling Haaland (25 tuổi) đến từ Na Uy lần đầu dự World Cup ghi 7 bàn thắng, hay Jude Bellingham (23 tuổi) cũng có 7 pha lập công trong lần đầu góp mặt giúp Anh có huy chương World Cup đầu tiên sau 60 năm…
Tất nhiên, sẽ là thiếu sót cực kỳ lớn nếu không nhắc đến Lamine Yamal, người đã thoát vai thần đồng để trở thành siêu sao khi hoàn tất bộ sưu tập World Cup, EURO và Nations League khi chỉ mới 19 tuổi.
Phong độ của Yamal tại World Cup 2026 không bùng nổ bằng EURO 2024 vì chỉ vừa trở lại sau chấn thương dài hạn, nhưng bản lĩnh và tầm ảnh hưởng của anh vẫn cực kỳ rõ ràng, như cầu thủ có khả năng rê bóng qua người để dứt điểm và kiến tạo hay nhất thế giới sau Messi.
Cũng không thể không nhắc đến người hùng thầm lặng Cubarsi – người nhận danh hiệu Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất World Cup 2026 – đã chơi bóng cực kỳ chững chạc ở trung tâm hàng thủ Tây Ban Nha và tham gia tấn công hiệu quả cũng ở tuổi 19.
Bên cạnh đó là hàng loạt siêu sao mới đã in dấu ấn đậm nét tại World Cup 2026 như Olise cũng ở lần đầu tham dự World Cup đã trở thành Vua kiến tạo với 7 lần dọn cỗ đã phá kỷ lục 6 kiến của huyền thoại Pele tại World Cup 1970…
World Cup 2026 đã khép lại nhưng trái bóng tròn sẽ vẫn lăn trên các sân cỏ thế giới, với lời hẹn cho ngày hội bóng đá sau 4 năm nữa nơi Messi hay Ronaldo, Neymar, Modric… rất có thể sẽ vẫn có mặt nhưng ở khán đài VIP cổ vũ cho những thế hệ đàn em tranh tài.
Nhưng chắc chắn ký ức về thứ bóng đá đẹp đẽ của họ sẽ vẫn còn được chúng ta nhớ mãi, về cuộc đua thế kỷ giữa Messi và Ronaldo, những khoảnh khắc ngẫu hứng của Neymar, bộ não 3D của De Bruyne hay kỹ năng giữ nhịp thượng thừa của Modric…
Họ cũng sẽ là động lực, là mục tiêu chinh phục để Mbappe, Yamal, Haaland, Bellingham… chinh phục kỷ lục mới, để chúng ta tiếp tục chờ đón World Cup 2030 lần đầu tiên được tổ chức giữa 3 châu lục, với 3 quốc gia đồng đăng cai Tây Ban Nha – Bồ Đào Nha – Ma Rốc.
Người hâm mộ Arsenal đã ăn mừng nguyên ngày hôm nay và vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Khoảnh khắc Manchester City bị Bournemouth cầm hòa 1-1 ở vòng áp chót đã chính thức khép lại cuộc đua vô địch. Arsenal lên ngôi sớm mà không cần chờ tới vòng đấu cuối cùng.
Bên ngoài sân Emirates, hàng ngàn CĐV Arsenal tràn xuống đường, hát vang những bài ca quen thuộc sau nhiều năm chờ đợi. Trên mạng xã hội, các cầu thủ Arsenal cũng liên tục chia sẻ hình ảnh ăn mừng. Đây là chức vô địch quốc gia Anh thứ 14 trong lịch sử Arsenal, đồng thời là lần đầu tiên kể từ mùa giải bất bại 2003-2004 dưới thời HLV Arsene Wenger.
Theo ESPN, điều khiến chức vô địch này đặc biệt hơn nằm ở hành trình mà Arsenal đã trải qua.
Trong suốt nhiều năm, Arsenal luôn bị xem là đội bóng thiếu bản lĩnh ở giai đoạn quyết định. Họ nhiều lần tiến rất gần chức vô địch rồi lại hụt hơi ở chặng cuối. Hai mùa giải gần nhất, đội bóng của Mikel Arteta đều dẫn đầu bảng xếp hạng trong phần lớn thời gian trước khi bị Manchester City vượt lên.
Đã có lúc người ta nghĩ Arsenal sẽ mãi là đội “về nhì vĩ đại”. Nhưng mùa này, Arsenal đã thay đổi. Họ không còn là đội bóng chơi quá cảm xúc hay dễ sụp đổ khi chịu áp lực. Arsenal của Arteta trưởng thành hơn, lì lợm hơn và thực dụng hơn khi cần thiết. Khác biệt lớn nhất nằm ở sự ổn định.
Sau 37 vòng đấu, Arsenal chỉ thủng lưới 26 bàn - thành tích phòng ngự tốt nhất giải. Họ giữ sạch lưới 19 trận và trở thành đội nguy hiểm nhất Ngoại hạng Anh ở các tình huống cố định với 24 bàn thắng từ bóng chết, trong đó có 18 bàn từ phạt góc.
David Raya tiếp tục khẳng định vị thế một trong những thủ môn ổn định nhất châu Âu với mùa thứ 3 liên tiếp giành giải Găng tay vàng Ngoại hạng Anh. Phía trên anh, bộ đôi William Saliba và Gabriel Magalhaes trở thành nền tảng cho hàng thủ chắc chắn bậc nhất giải đấu.
Trong khi đó, Arsenal cũng không còn phụ thuộc vào một ngôi sao duy nhất trên hàng công. Viktor Gyokeres, Bukayo Saka, Declan Rice, Leandro Trossard, Eberechi Eze đều biết cách tạo dấu ấn ở những thời điểm quan trọng.
Đây cũng là thành quả cho niềm tin mà Arsenal dành cho Mikel Arteta suốt nhiều năm qua. Tuy nhiên, mùa giải lịch sử của “Pháo thủ” vẫn chưa kết thúc.
Ngày 30.5 tới, Arsenal sẽ bước vào trận chung kết Champions League gặp PSG tại Budapest. Đây không chỉ là cơ hội để “Pháo thủ” chạm tay vào danh hiệu châu Âu đầu tiên trong lịch sử CLB, mà còn là thử thách lớn nhất với thế hệ cầu thủ hiện tại dưới thời Mikel Arteta.
PSG lúc này không còn là đội bóng chỉ dựa vào các siêu sao để tạo khác biệt như nhiều năm trước. Dưới thời HLV Luis Enrique, đại diện nước Pháp đang trở thành một tập thể cân bằng, giàu tốc độ và có chiều sâu đội hình đáng gờm bậc nhất châu Âu. Họ vào chung kết Champions League mùa này bằng thứ bóng đá giàu năng lượng, pressing cường độ cao và khả năng chuyển trạng thái cực nhanh.
Ousmane Dembele đang chơi mùa giải ổn định nhất sự nghiệp, trong khi Kvaratskhelia, Vitinha giúp PSG sở hữu hàng công có khả năng tạo đột biến ở mọi thời điểm. Không còn phụ thuộc vào một cá nhân như giai đoạn có Lionel Messi, Neymar hay Kylian Mbappe, PSG hiện tại nguy hiểm hơn nhờ tính tập thể và khả năng kiểm soát trận đấu.
Hành trình vào chung kết của PSG cũng cho thấy bản lĩnh của đội bóng này đã khác trước rất nhiều. Họ lần lượt vượt qua nhiều đối thủ mạnh ở vòng knock-out bằng sự lì lợm và khả năng thích nghi chiến thuật rất cao. Với Arsenal, đây sẽ là trận đấu khó khăn nhất mùa giải.
Ngay cả đội hình huyền thoại “The Invincibles” của Arsene Wenger năm 2004 cũng chưa từng vô địch Champions League. Arsenal từng vào chung kết năm 2006 nhưng thất bại trước Barcelona. Gần 20 năm sau, họ lại đứng trước cánh cửa lịch sử, nhưng phía trước là một PSG được đánh giá toàn diện và giàu chiều sâu hơn bất kỳ đối thủ nào Arsenal từng gặp mùa này.
Nếu đánh bại PSG, Arsenal sẽ hoàn tất cú đúp danh hiệu lớn nhất mùa giải và có thể khép lại mùa bóng được xem là vĩ đại nhất lịch sử CLB. Sau 22 năm chờ đợi để trở lại đỉnh bóng đá Anh, Arsenal giờ chỉ còn cách đỉnh cao châu Âu đúng 1 trận đấu nữa.
Các đội bóng châu Á đang tạo nên ấn tượng mạnh ở đấu trường World Cup 2026 sau ba ngày thi đấu đầu tiên. Họ đều có những kết quả nằm ngoài dự đoán của nhiều người.
Hàn Quốc đã “phất lá cờ” châu Á ở World Cup 2026 khi giành chiến thắng với tỷ số 2-1 trước CH Séc. Tiếp đó, Qatar cũng khiến nhiều người bất ngờ khi cầm chân đối thủ mạnh hơn là Thụy Sĩ với tỷ số 1-1 ở lượt trận thứ hai.
Tới lượt trận thứ ba vào sáng 14/6, Australia tiếp tục nối dài chuỗi trận ấn tượng cho bóng đá châu Á khi giành chiến thắng với tỷ số 2-0 trước Thổ Nhĩ Kỳ. Đây là trận đấu mà đại diện xứ chuột túi chỉ cầm bóng 28% thời lượng nhưng cho thấy được sự sắc sảo.
Tính ra, sau 3 trận, các đội bóng châu Á giành được 7 điểm, với điểm số trung bình là 2,33 điểm/trận. Các đội bóng CONCACAF (Bắc Mỹ và Caribe) cũng giành 7 điểm nhưng đã thi đấu 4 trận.
Hai đội chủ nhà Mexico và Mỹ cùng có thắng lợi trước Nam Phi và Paraguay, Canada hòa Bosnia, còn Haiti chịu thất bại trước Scotland. Số điểm của khu vực CONCACAF là 1,75 điểm/trận.
Trong khi đó, châu Âu lại gây thất vọng lớn. Scotland là đội bóng duy nhất của lục địa già biết tới mùi chiến thắng khi đánh bại Haiti với tỷ số 1-0. Bosnia, Thụy Sĩ giành kết quả hòa trước Canada, Qatar. Còn lại, Thổ Nhĩ Kỳ và CH Séc chịu thất bại.
Nam Mỹ cũng gây thất vọng không kém. Paraguay để thua đậm chủ nhà Mỹ với tỷ số 1-4. Brazil cũng hòa may mắn Morocco với tỷ số 1-1. Châu Phi cũng chưa có chiến thắng. Nam Phi đã thất bại 0-2 trước Mexico trong trận khai mạc. Morocco hòa 1-1 với Brazil
Sự trỗi dậy của bóng đá châu Á cho thấy trình độ của các đội bóng xích lại gần nhau. Các đại diện ở nền bóng đá bị đánh giá thấp như châu Á hoàn toàn có thể tạo nên bất ngờ ở World Cup 2026. Không phải ngẫu nhiên, Nhật Bản mạnh dạn đặt mục tiêu vô địch giải đấu.
Đội tuyển Việt Nam tập trung sáng nay 22/6 tại Hà Nội để chuẩn bị cho ASEAN Cup. Bên cạnh 28 tuyển thủ được triệu tập, còn có một cái tên mới là Kim Do-heon. Ông sẽ giúp việc cho HLV trưởng Kim Sang-sik, thay Lee Jung-soo - vị trợ lý chia tay hồi tháng 4 để sang Thái Lan làm HLV trưởng CLB Kanchanaburi.
Trợ lý Kim sinh năm 1982, từng là tiền vệ nổi tiếng của bóng đá Hàn Quốc. Thời còn thi đấu, ông có ba lần xuất ngoại, trong đó ghi dấu ấn lớn nhất với West Brom tại Ngoại hạng Anh 2008-2009 - đá 25 trận, ghi một bàn.
Tại quê nhà, ông Kim từng khoác áo Suwon FC, Seongnam FC hay Police FC, có 4 mùa liên tiếp vào đội hình tiêu biểu bóng đá Hàn Quốc. Ở cấp độ quốc tế, HLV Kim Do-heon đá 62 trận và ghi 12 bàn cho đội tuyển Hàn Quốc, là thành viên đội hình dự World Cup 2006.
Khi chuyển sang công tác huấn luyện, ông Kim từng làm tại Suwon Samsung Bluewings, Chengdu Rongcheng (Trung Quốc) và Jeonbuk Hyundai Motors.
HLV Kim Do-heon và Kim Sang-sik có quan hệ thân thiết, vì cả hai từng thi đấu trong màu áo Seongnam Ilhwa Chunma cũng như tuyển Hàn Quốc.
Sau khi hội quân, tuyển Việt Nam sẽ tập luyện tại Hà Nội rồi sang Hàn Quốc tập huấn từ 2/7. Sau đó, đội về nước, đá giao hữu với Myanmar ngày 18/7 trên sân vận động Thái Nguyên. Sau trận này, HLV Kim sẽ chốt danh sách cuối cùng dự ASEAN Cup 2026.
ASEAN Cup 2026 diễn ra từ ngày 24/7 đến 8/8. Việt Nam nằm ở bảng A cùng Indonesia, Campuchia, Singapore và Timor Leste. Thầy trò ông Kim bắt đầu chiến dịch bảo vệ chức vô địch bằng trận ra quân trên sân Timor Leste ngày 24/7.
Danh sách đội tuyển Việt Nam
Thủ môn (3): Trần Trung Kiên (HAGL), Đặng Văn Lâm (Ninh Bình), Patrik Le Giang (CA TP HCM)
Hậu vệ (11): Phan Tuấn Tài (Thể Công ), Nguyễn Thành Chung (Hà Nội), Đỗ Duy Mạnh (Hà Nội), Phạm Xuân Mạnh (Hà Nội) , Trương Tiến Anh (Ninh Bình), Lê Ngọc Bảo (Ninh Bình), Đoàn Văn Hậu (CA Hà Nội), Bùi Hoàng Việt Anh (CA Hà Nội), Nguyễn Văn Vĩ (Nam Định), Nguyễn Nhật Minh (Hải Phòng), Đinh Quang Kiệt (HAGL)
Tiền vệ (9): Khuất Văn Khang (Thể Công), Nguyễn Hai Long (Hà Nội), Đỗ Hoàng Hên (Hà Nội), Nguyễn Hoàng Đức (Ninh Bình), Lê Phạm Thành Long (CA Hà Nội), Lê Văn Đô (CAHà Nội), Nguyễn Quang Hải (CA Hà Nội), Ngô Đăng Khoa (CA TP HCM), Nguyễn Ngọc Mỹ (Ninh Bình)
Tiền đạo (5): Phạm Gia Hưng (Ninh Bình), Nguyễn Tài Lộc (Ninh Bình), Nguyễn Đình Bắc (CA Hà Nội), Nguyễn Xuân Son (Thép Xanh Nam Định), Nguyễn Trần Việt Cường (Becamex TP HCM).