Tôi quen bạn trai được gần một năm. Một lần cầm điện thoại mới biết bạn trai chơi cờ bạc thua lỗ hơn 300 triệu đồng, giờ vẫn còn trả nợ. Lần thứ hai cầm điện thoại mới biết bạn từng nhắn tin cho gái gọi, từng đi karaoke và ôm gái nhưng bạn nói chỉ dừng ở đó, chưa từng ngủ với họ. Qua các tin nhắn, tôi cũng không thấy dấu hiệu này. Những chuyện này đều xảy ra cách đây 4 năm, lúc bạn mới 22 tuổi và mấy năm trở lại đây thì không thấy những tin như vậy nữa.
Bạn nói hồi trẻ ham chơi, còn bây giờ đã bỏ hết rồi. Trước đây bạn cũng hay nhậu và hút thuốc nhưng từ khi quen tôi đã bỏ hết. Tôi không biết có thể tin được không vì ngoài những cái đó ra, bạn cũng rất siêng năng làm việc nhà và kiếm tiền, yêu thương tôi. Có thực sự một người đàn ông khi trẻ đã chơi bời đủ thì sau này họ không còn ham chơi và tập trung làm ăn, lo cho gia đình không?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 40 tuổi, chồng 39 tuổi, đến với nhau khi cả hai đều đổ vỡ. Chồng có một con gái sống với vợ trước. Còn tôi có một con trai riêng với chồng trước. Ban đầu anh đối xử với con trai riêng của tôi rất tốt, thậm chí bé rất thương quý anh. Tôi cứ nghĩ đã tìm thấy người đàn ông yêu thương thật lòng hai mẹ con nên tiến tới hôn nhân nhanh chóng sau thời gian ngắn tìm hiểu. Đây có lẽ là cái sai lầm lớn nhất dẫn đến những mất mát và đau khổ của tôi và gia đình tôi sau này.
Chúng tôi không làm đám cưới mà chỉ là một bữa gặp mặt thân mật giữa hai gia đình. Xin nói thêm, ba chồng mất lúc chồng tôi ly hôn với vợ cũ và anh không ưa thích gia đình phía nội nên trong ngày gặp mặt chỉ có mẹ và các dì cậu phía ngoại thôi. Sau khi cưới, chồng lên Sài Gòn với hai mẹ con tôi. Anh tạo ra vỏ bọc hình ảnh là một người cha, người chồng, người con rất hoàn hảo. Ai nhìn vào cũng nói tôi may mắn gặp được người chồng sau này. Chính tôi cũng không ngờ, tất cả là kịch bản hoàn hảo anh dựng lên để qua mặt lừa dối hai mẹ con tôi, gia đình và cả mẹ ruột của anh ấy.
Sau kết hôn, tôi có bé gái chung với anh, hiện nay bé được 3 tuổi. Khi tôi thông báo có thai, anh chẳng vui chẳng buồn, giờ nghĩ lại kiểu như là ngoài kịch bản của anh vậy. Lúc mới lên Sài Gòn, anh nói không có tiền tiết kiệm, nếu tôi thương anh thì hỗ trợ vốn để anh làm ăn. Tôi vì thương chồng và tin tưởng, cũng muốn tạo điều kiện nên đưa hết tiền tiết kiệm trước hôn nhân cho anh làm ăn. Kết quả nhận được là thua lỗ không còn đồng nào. Tôi cũng bỏ qua và động viên anh cố gắng làm lại.
Trong quá trình mang thai, anh vẫn đưa đón tôi đi làm. Anh cũng đi làm nhưng làm gì tôi không biết vì tôi tin tưởng nên không hỏi và anh cũng không nói cụ thể. Tôi phát hiện anh lấy hết vàng và nữ trang của tôi bán và cầm cố. Tôi đưa tiền anh chuộc về mà không kiểm tra lại vàng cầm về là giả hay thật. Anh hứa hẹn và xin tha thứ nên tôi cũng cho qua. Tôi sinh đã có bảo hiểm chi trả nên anh không phải lo nhiều về tiền viện phí sinh mổ. Đến khi tôi sinh bé được một tháng, hai vợ chồng thống nhất là sẽ mua vàng tích lũy. Tôi lấy hết tiền thai sản đưa anh mua vàng.
Trong thời gian nghỉ thai sản 6 tháng, rất nhiều lần anh bỏ đi cả đêm nếu tôi nói hay làm gì anh không vừa ý. Đến khi tôi đi làm lại, anh ở nhà chăm con giúp tôi. Chiều tối tôi về thì anh đi làm, còn làm gì tôi không được biết. Hàng tháng tiền lương tôi nhận chuyển cho anh mua vàng để dành. Vì tôi tin tưởng chồng và không nghĩ anh sẽ mua vàng giả nên khi anh mua về là tôi mang cất kỹ, xem là tài sản tích lũy để lo cho gia đình sau này.
Nhưng đâu ngờ hai năm trời ròng, anh lừa dối, qua mặt tôi mua vàng giả mang về cho tôi. Tính tổng lại số tiền rất lớn, hơn 2 tỷ đều là vàng giả. Tôi phát hiện ra khi mẹ tôi vào Sài Gòn ở cùng, mẹ mới kể là anh cũng nói và làm đủ mọi cách để mẹ thương xót mà cho mượn tiền. Lúc này, mẹ ruột anh kể cho tôi biết là anh cũng lấy của bà số tiền lớn, nếu không đưa là anh sẽ bán thận.
Chuyện vỡ ra, anh không một lời xin lỗi, chỉ giải thích là làm ăn thua lỗ, nặng lãi nên bị người ta dí đòi nợ. Anh chỉ nói là sẽ đi làm rồi kiếm lại dần. Tôi vì còn thương và cũng muốn cho anh cơ hội làm lại nên cho anh quay về. Nhưng khi quay về, anh làm gì không nói cho tôi biết, khi tôi nói nặng lời gì là anh bỏ nhà đi thật lâu, khi nào tôi nhắn tin gọi mới về. Chuyện này cứ lặp đi lặp lại. Anh cũng chẳng đóng góp tiền bạc gì với tôi hàng ngày. Tôi cũng chẳng muốn hỏi, anh đưa thì tôi nhận, lúc nhiều lúc ít, lúc thì không đưa. Anh đưa tôi theo cảm xúc vui buồn thất thường của anh nhưng gom chung một tháng không quá 6 triệu phụ tôi nuôi con.
Lúc còn ở với vợ cũ và mẹ ruột, anh cũng hay bỏ đi nếu ai nói động tới. Tôi vẫn làm tròn trách nhiệm người vợ, người mẹ, người con, vẫn chăm lo cho anh. Nhưng từ ngày anh bỏ đi và quay về thì anh xem nhà tôi như nhà trọ. Những lúc bình thường, sáng anh chở tôi đi làm, chiều về anh chơi với con khoảng một hai tiếng đồng hồ thì đi làm tiếp đến một hai giờ sáng mới về. Ngoài ra, anh chẳng quan tâm, lo lắng với mẹ và con riêng của tôi. Vì quá yêu mà tôi bỏ qua, không quá đặt nặng.
Đối với con chung, anh là người cha yêu thương, chăm sóc từ lúc mới sinh đến giờ rất tốt. Vì nghĩ thương con và còn tình cảm nên bao nhiêu lần tôi muốn ly hôn nhưng không nỡ. Có một lần tôi nói chuyện qua Messenger với một người đàn ông lạ, người này tôi không quen biết, câu chuyện chỉ xoay quanh hỏi thăm và nói chuyện con cái cho vui vì tôi nghĩ người lạ họ không biết tôi. Vì điện thoại tôi không cài mật khẩu nên chồng biết và gán cho tôi tội ngoại tình. Tôi có giải thích và đưa cho chồng nói chuyện với người đó, rồi người đó gửi hình nhạy cảm, chồng nói là của tôi. Tôi đã giải thích rất nhiều lần nhưng anh không tin, từ đó chì chiết tôi rất nhiều mỗi khi có mâu thuẫn.
Tôi cố gắng nhẫn nhịn vì con và gia đình và vì vẫn còn tình cảm. Nhưng càng nhịn anh càng lấy điều đó ra xúc phạm, chì chiết tôi. Đến khi tôi muốn ly hôn thuận tình thì anh bắt đầu làm khó dễ đủ chuyện. Không biết đơn phương ly hôn có bị đi lại, tòa yêu cầu gì nhiều không.
Tôi chỉ muốn kể câu chuyện của mình để nhẹ lòng hơn vì biết chắc chắn mọi người sẽ khuyên tôi ly hôn sớm và gấp người chồng này. Mọi người sẽ nói tôi yếu đuối, lụy tình. Tôi nhận thức được hết nhưng khi yêu nhiều thì nặng lòng quá.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là lao động chính trong gia đình. Sau giờ làm, tôi vẫn phụ trách nấu cơm, còn vợ rửa bát và làm các việc nhà khác. Cuộc sống vốn dĩ không có gì quá bất thường cho đến khi vợ theo đuổi một chương trình giải trí mà cô ấy yêu thích. Khoảng một tháng trước mỗi sự kiện của chương trình, gần như toàn bộ sự quan tâm của vợ dành cho gia đình đều biến mất. Cô ấy dành phần lớn thời gian cho điện thoại, trò chuyện với bạn bè trong nhóm fan, theo dõi tin tức, chuẩn bị cho các hoạt động liên quan. Tình trạng này lặp lại suốt 3 năm qua, mỗi năm hai mùa, chưa kể các buổi fan meeting.
Điều khiến tôi mệt mỏi không chỉ là sự thiếu quan tâm mà còn là cách vợ ưu tiên thời gian và tiền bạc. Số tiền cô ấy chi cho việc đu idol trong một năm còn nhiều hơn tổng số tiền cô ấy mua sắm cho cả tôi và con trai. Trong khi đó, quần áo của con tôi chỉ vài chục nghìn đồng một bộ, còn bản thân tôi 5 năm chưa mua thêm áo sơ mi mới, chỉ xoay vòng vài bộ cũ. Tôi hiểu chương trình không có lỗi nhưng việc này kéo dài khiến tôi dần sinh ra cảm giác khó chịu, thậm chí là ác cảm với chính chương trình đó. Mỗi lần đến mùa, tôi lại cảm thấy ngột ngạt, bức bối đến mức chỉ muốn ôm con trai rời đi thật xa.
Hiện tại, tôi biết rõ sắp tới vợ lại tham gia, có những hôm đến 3 giờ sáng mới về, sau đó còn một đợt nữa vào tháng 6. Tôi thực sự đã đến giới hạn chịu đựng của mình. Tôi không biết nên tiếp tục chịu đựng hay phải làm gì để thay đổi tình trạng này.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là tác giả bài viết "Vợ đã mất vài năm nhưng anh vẫn không chọn đến với tôi". Sau khi bài đăng lên, tôi đã đọc hết những bình luận của độc giả. Có những ý kiến làm tôi chạnh lòng, có những điều khiến tôi phải lặng đi rất lâu nhưng trên hết, tôi thật sự cảm ơn mọi người vì đã cho tôi nhìn câu chuyện của mình từ nhiều phía hơn.
Tôi biết mình vẫn lụy tình, điều đó tôi chưa từng phủ nhận. Nhưng nghĩ lại, tôi hiểu rằng giữa tôi và anh, mọi chuyện không đơn giản chỉ là được hay mất, yêu hay không yêu. Từ lúc gặp lại nhau đến nay, phần chủ động gần như luôn thuộc về tôi. Còn anh, theo cách của anh, lại âm thầm giúp đỡ tôi rất nhiều trong công việc, từ đơn hàng lớn, nguồn hàng chính ngạch, thủ tục pháp lý cho đến những kết nối quan trọng với nhà sản xuất. Nhờ có anh, tôi đứng vững hơn, bớt bị chèn ép hơn và cũng bớt đơn độc hơn.
Ở một góc nhìn nào đó, anh giống như người luôn ở phía sau che chở cho tôi. Anh không đòi hỏi, không ép buộc, cũng không khiến tôi thấy mình là người đến sau hay người bị thay thế. Chính vì thế, tôi càng khó gọi tên rõ ràng mối quan hệ này. Nó không hẳn là tình yêu trọn vẹn như tôi từng mong nhưng cũng không phải thứ có thể dễ dàng gạt bỏ như một cuộc gặp thoáng qua. Tôi vẫn qua công ty anh, vẫn thân với mọi người ở đó. Qua họ, tôi biết anh không có ai khác, chỉ là anh không chọn bước vào một ràng buộc mới. Nhiều lần tôi qua nhà anh, ngồi ăn cơm, nói chuyện, chơi với con anh như thể đã quen với sự hiện diện ấy từ rất lâu. Nhưng đến tối, anh vẫn đưa tôi về. Trời nắng thì đi bộ, trời mưa anh lái xe chở tôi. Mọi thứ lặng lẽ diễn ra như vậy, không ồn ào, không đòi hỏi nhưng cũng không đủ để tôi yên lòng.
Có một điều tôi vẫn ngần ngại khi nói ra nhưng càng im lặng tôi càng không thoát khỏi nó: ở bên anh, tôi thấy mình được sống đúng với cảm xúc nhất. Sự gần gũi ấy đến tự nhiên và sâu sắc đến mức tôi không thể tìm thấy ở người khác. Và có lẽ chính vì từng có những giây phút như thế, tôi mới càng khó rời xa. Gia đình tôi cũng biết anh. Những dịp lễ, Tết hay khi có lời mời, anh vẫn đến đầy đủ, cư xử đàng hoàng, không né tránh, không khiến ai khó xử. Mẹ tôi từng nói, nếu chưa đăng ký kết hôn cũng được, nhưng ít nhất hãy có một lời thưa gửi, một chút lễ nghĩa để mọi thứ rõ ràng hơn. Có lẽ người lớn nhìn chuyện này thực tế hơn chúng tôi, còn tôi đến giờ vẫn chỉ thấy trong lòng mình là một khoảng chờ đợi.
Sau cùng, điều tôi mong mỏi nhất vẫn là một danh phận. Không phải vì hơn thua hay để chứng minh với ai, mà vì tôi không muốn mãi đứng ở ranh giới mơ hồ này. Tôi muốn một sự rõ ràng, dù kết quả ra sao, để không còn phải sống trong cảm giác thấp thỏm, chờ đợi và tự hỏi mình đang ở đâu trong cuộc đời anh.
Tin Gốc: Vnexpress

