Tôi 44 tuổi, từng đổ vỡ hôn nhân, cưới vợ hiện tại được hơn hai năm. Tôi có một con gái riêng sống cùng ông bà ngoại ở quê (vợ cũ đã đi lấy chồng) vừa thi xong đại học, đỗ vào một trường ở thành phố tôi đang sống. Vợ tôi cũng từng ly hôn, có con trai 10 tuổi. Sau cưới, tôi chuyển về sống cùng mẹ con em trong căn hộ em mua từ trước. Một năm sau, chúng tôi có thêm một bé trai.
Vợ là người giỏi giang, kinh tế vững vàng, mọi khoản chi trong nhà đều được em sắp xếp rất rõ ràng. Tôi đi làm lương khoảng hơn 20 triệu đồng mỗi tháng, đưa gần hết cho vợ để lo sinh hoạt. Con riêng của em, tôi vẫn đưa đi học, dạy học, cuối tuần còn dẫn đi đá bóng. Tôi luôn nghĩ đã là gia đình thì phải thương nhau như con ruột.
Mới đây, con gái tôi chuẩn bị lên thành phố học đại học. Cháu lần đầu xa nhà, ông bà ngoại đều lớn tuổi, mẹ cháu cũng ở quê nên gọi điện hỏi liệu cháu có thể ở cùng tôi không. Tôi chưa trả lời ngay. Khi kết thúc cuộc gọi, vợ nói rằng nhà chật rồi, để con bé thuê trọ cho tự lập, đầy bạn từ quê ra cũng thuê trọ có sao đâu. Em bảo không muốn sống trong cảnh con anh con em, mẹ kế con chồng, sợ sau này phát sinh mâu thuẫn. Em nói nếu cần, vợ chồng sẽ hỗ trợ tiền thuê trọ và sinh hoạt cho cháu chứ không muốn ở chung.
Tôi hiểu vợ cũng có cái lý riêng nhưng trong thâm tâm vẫn thấy chạnh lòng. Tôi hết lòng với con riêng của em, còn em lại đối xử với con gái tôi như vậy. Nhà là của vợ, tôi không thể tự ý quyết định. Nhưng nếu để con ra ngoài thuê trọ khi vừa chân ướt chân ráo lên thành phố đi học, tôi không nỡ và cũng chẳng biết phải đối diện thế nào với con. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Bố mẹ tôi có hai người con. Tôi là con trai cả, đã lập gia đình và sống ở Đà Nẵng. Em gái tôi đang học đại học. Mẹ tôi mất cách đây 13 năm, sau đó bố đi bước nữa, hiện bố sống ở quê. Vợ thứ hai của bố có hai con riêng đang đi học và có thêm một con trai chung 6 tuổi. Tuy nhiên, hiện tại bố tôi và vợ hai không sống chung, mỗi người ở nhà riêng, bố thường xuyên qua lại giữa hai bên. Bố tôi hay phàn nàn rằng vợ hai không có trách nhiệm với gia đình bên chồng, không sống cùng hay chăm sóc bố. Trong khi đó, bà ấy thường xin tiền bố tôi để lo cho hai con riêng, còn chi phí cho con chung chủ yếu do bố tôi gánh. Tôi nghe cũng rất bức xúc và thương bố. Đáng lẽ tuổi già được nghỉ ngơi nhưng giờ lại đèo bòng thêm nhiều trách nhiệm.
Về tài sản, gia đình tôi có hai mảnh đất, đều được tạo lập từ thời mẹ tôi còn sống. Hiện tại bố đã 63 tuổi và đang sống trên một trong hai mảnh đất đó (trước đây là nhà của cả gia đình). Điều tôi lo lắng là: Thứ nhất, sau này khi bố lớn tuổi, nếu vợ hai không chăm sóc thì sẽ thế nào? Thứ hai, có khả năng xảy ra tranh chấp tài sản không, đặc biệt liên quan đến vợ hai và các con? Thứ ba, trong trường hợp vợ hai đưa con chung về sống cùng bố, anh em tôi nên xử lý ra sao? Nếu thế không khác gì sau này bố qua đời, chúng tôi không còn nhà để về. Tôi rất mong nhận được ý kiến tư vấn từ mọi người, đặc biệt là về hướng xử lý hợp lý để tránh mâu thuẫn và rủi ro sau này. Xin cảm ơn mọi người.
Tôi 31 tuổi, làm văn phòng, kết hôn được bốn năm, có một bé trai ba tuổi. Chồng hơn tôi hai tuổi, làm kinh doanh. Trước khi đến với tôi, anh từng có một mối tình kéo dài tám năm, sâu đậm đến mức hai người đã sống chung như vợ chồng. Nhưng cuối cùng họ không đến được với nhau vì gia đình cô ấy không chấp nhận vì không môn đăng hộ đối. Áp lực từ phía nhà gái đè lên cả tình cảm lẫn công việc của anh. Rồi cô ấy đi du học, hai người kết thúc.
Còn tôi, là người đã thích anh từ thời đại học, âm thầm suốt nhiều năm. Khi anh và người cũ chia tay, tôi theo đuổi anh và chúng tôi bắt đầu mối quan hệ. Tôi hiểu mình không phải là mối tình đầu, cũng không phải người anh từng yêu sâu sắc nhất. Nhưng tôi chấp nhận điều đó vì tôi yêu anh rất nhiều và luôn muốn được ở bên cạnh anh.
Cuộc sống sau khi cưới của chúng tôi khá yên ổn. Anh là người có trách nhiệm, chăm lo cho gia đình, đối xử với vợ con không có gì để chê. Nhiều lúc tôi cũng tự an ủi, thôi thì quá khứ ai cũng có, quan trọng là hiện tại anh đang ở bên mình. Cho đến hôm vừa rồi. Anh đi gặp bạn đại học, uống say. Đêm đó, khi gần gũi với tôi, trong lúc mơ màng, anh gọi tên người cũ. Tôi nghe rõ từng chữ. Cảm giác lúc đó rất khó tả, như có cái gì đó rơi xuống ngay trong lòng mình, hóa ra anh vẫn chưa bao giờ thôi nhớ về người cũ. Sau đó tôi tìm hiểu thì mới biết hôm đó là ngày anh nghe tin người cũ đã về nước.
Rõ ràng anh không làm gì sai trong hiện tại, chính bản thân tôi cũng hiểu đó là mối tình sâu sắc, là người anh không thể quên nhưng sao tôi buồn quá. Tôi phải làm sao đây?
Tôi quen em rất tình cờ qua mạng xã hội vì lúc đó cảm thấy cô đơn lắm. Tôi kết bạn và mời em đi uống nước. Tôi hơn em 4 tuổi, lần đầu tiên gặp em cũng là ngày sinh nhật của em. Từ đó chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều hơn, yêu từ lúc nào không biết. Tôi học cao hơn em rất nhiều, tốt nghiệp đại học, em chỉ học hết cấp hai. Tuy vậy, mức thu nhập của em rất khá, bằng tôi hoặc có khi cao hơn vì em được công ty đề bạt làm quản lý sản xuất. Trình độ và mức lương tôi không quan tâm, chỉ cần hợp tính với em, yêu em và được em yêu.
Chúng tôi đến với nhau rất nhanh. Sau một tuần quen biết, em đã thẳng thắn nói rằng em không còn trong trắng. Chuyện này thật sự đối với tôi rất bình thường, tôi không quan trọng lắm, miễn là em dành tình cảm chân thành cho tôi. Tội đã dẫn em về nhà chơi, giới thiệu em với mọi người trong gia đình. Ai cũng mến em vì em giỏi giang. Tôi chưa được về quê em. Thời gian sau em mới nói một sự thật cho tôi biết. Em đã có gia đình và một bé trai bảy tuổi. Em với chồng đang ly thân, con ở nhà ông bà ngoại. Em dự tính rất lâu rồi sẽ ly hôn vì chồng ngày xưa đã lừa dối em để quen người khác, giờ em không còn tình yêu dành cho chồng nữa. Em nói bây giờ chỉ có tôi là người mang lại hạnh phúc cho em. Em đã yêu tôi rất nhiều, không thể thiếu tôi được.
Tôi nghe em nói như vậy thật sự rất sốc. Tôi luôn nghĩ mình đang phá hoại gia đình người khác. Tôi cũng nói với em như vậy, em nói giờ trong lòng chỉ có tôi. Tôi mấy lần nói với em nên dừng lại vì em đã có chồng con rồi. Em nghe tôi nói vậy đã rất đau khổ. Em bảo không thể sống thiếu tôi, mấy lần định làm điều dại dột khi tôi nói lời chia tay. Chồng đang muốn níu kéo em quay lại, em dứt khoát không vì đã hết yêu, không còn tình cảm nữa. Em rất lo cho tôi vì yêu tôi, quý gia đình tôi. Thật sự bây giờ em và tôi đang rất yêu và tin tưởng nhau, thế nhưng đôi lúc tôi rối bời lắm vì hoàn cảnh của em như vậy. Tôi không biết có nên tiếp tục hay để em quay về với chồng con?