Tôi lấy chồng được ba năm, có con nhỏ gần hai tuổi. Hai vợ chồng cùng bán hàng online nên công việc khá bận, từ sáng đến tối đều xoay quanh đơn hàng, đóng gói, trả lời khách, giao hàng. Ngoài việc bán hàng, tôi là người chính chăm con, nấu ăn và lo việc nhà. Tối hôm đó, tôi đang đứng nấu cơm thì điện thoại liên tục báo tin nhắn, con lại quấy khóc ngoài phòng. Trời nóng, người mệt nên tôi buột miệng than một câu: “Làm phụ nữ khổ thật, vừa chăm con vừa nấu ăn, mệt cũng không được nghỉ”.
Không ngờ chồng tôi đang ngồi gần đó lại nổi nóng. Anh đứng dậy hất nguyên chảo đồ ăn tôi vừa nấu xuống bồn rửa bát, thức ăn văng tung tóe khắp nơi, rồi đá luôn rổ rau tôi mới hái ngoài vườn mang vào. Vừa đá anh vừa chửi: “Không nấu được thì cút về nhà mẹ mày đi, từ giờ không phải nấu cho bố con tao ăn nữa”. Tôi đứng lặng người, tay vẫn cầm vá, không nói được câu nào.
Hôm đó, chồng tôi bỏ ra ngoài đi nhậu với bạn. Đến khuya mới về trong tình trạng say xỉn, vào nhà nằm vật ra ngủ, không nói với tôi câu nào. Tôi cũng im lặng, dọn dẹp nốt những việc còn lại rồi đưa con đi ngủ như mọi ngày. Sáng hôm sau, cả hai vẫn dậy bán hàng bình thường. Tôi trả lời khách, đóng đơn, còn anh chuẩn bị hàng để gửi đi. Mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ, chỉ là không ai nói với ai câu nào. Không khí trong nhà nặng nề. Tôi cảm thấy khá buồn và mệt mỏi.
Thu Anh
Nguồn: https://vnexpress.net/vo-chong-cai-nhau-chong-hat-do-chao-do-an-chi-vi-toi-than-met-5060924.html

Nhân kỷ niệm một năm ngày cưới (19/7-20/7), tôi muốn gửi lời cảm ơn đến "bà mối" VnExpress - chuyên mục Hẹn hò - đã se duyên cho vợ chồng tôi gặp nhau. Chúng tôi đều ngoài 40 tuổi, cùng quê, cùng lên Sài Gòn lập nghiệp. Tôi nhỏ nhắn, làm công việc văn phòng. Anh cao to, nước da rám nắng vì công việc phải rong ruổi ngoài đường mỗi ngày. Nếu không có cái duyên ấy, có lẽ chúng tôi đã lướt qua nhau giữa dòng người tấp nập, như bao người xa lạ khác.
Từ những lá thư đầu tiên gửi qua chuyên mục Hẹn hò, chúng tôi bắt đầu trò chuyện rồi hẹn gặp. Tôi quý anh vì sự chân thành, còn anh nói mến tôi bởi tính hiền lành. Chúng tôi quen nhau vào những tháng cuối năm. Tôi vẫn nhớ lần anh rủ đi ngắm hang đá Giáng sinh, dù còn cả tháng nữa mới đến Noel. Là một người có đạo, tôi biết lúc đó chưa nhà thờ nào trang trí nhưng vẫn đồng ý, vì biết điều anh muốn ngắm không phải là hang đá mà là tìm cớ để ở bên tôi. Rồi anh lại rủ đi xem hoạt động "Trên bến dưới thuyền", trong khi chương trình cũng còn lâu mới diễn ra.
Nghĩ lại, chuyện tình của chúng tôi chẳng lãng mạn như trong phim, đôi khi còn hơi... lãng xẹt nữa. Những buổi hẹn hò của chúng tôi rất giản dị. Chỉ là những tối cùng nhau đi dạo, ngồi ăn bắp luộc, kể chuyện quê, chuyện tuổi thơ, những câu chuyện không đầu không cuối. Vậy mà chính những điều bình thường ấy lại kéo hai con người xa lạ đến gần nhau hơn. Tôi là người Công giáo. Điều khiến tôi càng thêm trân trọng anh là chiều thứ Bảy nào anh cũng cố gắng sắp xếp công việc để sang đón tôi đi lễ. Cứ đều đặn như thế suốt nhiều tháng.
Rồi chúng tôi cùng học giáo lý hôn nhân, cùng chuẩn bị cho chặng đường mới. Đến ngày đăng ký kết hôn, chúng tôi chọn thứ Sáu, ngày 6 tháng 6, háo hức từ Sài Gòn về quê làm thủ tục. Đúng thời điểm sáp nhập đơn vị hành chính nên phát sinh nhiều trục trặc. Hai đứa chạy tới chạy lui cả ngày mới hoàn tất hồ sơ và được hẹn tuần sau lấy kết quả. Đến ngày hẹn, chúng tôi lại hồ hởi về quê thì được thông báo hệ thống chưa cập nhật, phải làm lại từ đầu. Thế là lại tiếp tục chạy đi chạy về và chờ thêm một tuần nữa. Khi cầm trên tay tờ giấy đăng ký kết hôn sau hai lần lỡ hẹn, cả hai chỉ biết nhìn nhau cười. Có lẽ vì không dễ dàng nên niềm vui ấy càng đáng nhớ.
Việc đăng ký cử hành hôn lễ ở nhà thờ cũng không suôn sẻ hơn. Tuần nào hai đứa cũng chở nhau về quê gặp Cha xứ để hoàn tất từng thủ tục. Sau bao lần đi về, cuối cùng chúng tôi cũng được bước vào nhà thờ, chính thức trở thành vợ chồng. Ngày cưới của chúng tôi mưa tầm tã. Bên nhà gái, tối hôm trước khi đãi tiệc, các cậu còn phải cùng nhau gia cố lại rạp vì sợ gió lớn. Còn ngày đãi khách bên nhà trai, mọi người vừa ăn vừa né những cơn mưa gió tạt vào. Đó là một đám cưới nhiều mưa, nhưng cũng đầy ắp tiếng cười và tình thương của gia đình hai bên.
Đến bây giờ, mỗi lần nhắc lại những kỷ niệm ấy, vợ chồng tôi vẫn bật cười. Càng nhớ, chúng tôi càng thấy trân trọng hành trình đã cùng nhau đi qua để có được ngày hôm nay. Ở tuổi ngoài 40, chúng tôi không còn mong những điều quá lớn lao. Chúng tôi chỉ mong mỗi ngày đều có sức khỏe để đi làm, chiều về cùng ăn một bữa cơm, cuối tuần cùng về thăm gia đình hoặc đơn giản là cùng đi dạo như những ngày mới quen. Hạnh phúc với chúng tôi không phải điều gì thật đặc biệt, mà là được bình yên đồng hành cùng nhau qua những tháng ngày bình thường nhất.
"Nhân dịp kỷ niệm một năm ngày cưới, em muốn gửi đến anh một lời cảm ơn. Cảm ơn anh đã đến bên em bằng tất cả sự chân thành và bình dị. Cảm ơn anh vì những chiều thứ Bảy đều đặn đưa em đi lễ, vì những chuyến xe chạy đi chạy về giữa Sài Gòn và quê nhà để lo từng thủ tục, vì luôn âm thầm yêu thương và chở che em theo cách rất riêng của anh. Chúng mình gặp nhau khi cả hai đều không còn trẻ. Có lẽ vì thế mà càng biết quý những điều giản đơn, biết trân trọng từng ngày được ở cạnh nhau. Em chỉ mong vợ chồng mình luôn mạnh khỏe, bình an, giữ mãi sự chân thành của những ngày đầu và nắm tay nhau đi hết chặng đường còn lại. Mỗi ngày thức dậy vẫn thấy người kia ở bên, vẫn còn có nhau để sẻ chia những niềm vui, những lo toan của cuộc sống, với em như vậy đã là một hạnh phúc trọn vẹn".
Cuối cùng, xin cảm ơn VnExpress và chuyên mục Hẹn hò đã trở thành "bà mối" của chúng tôi. Cũng xin chúc những ai đang trên hành trình tìm kiếm một nửa của mình sẽ sớm gặp được người đồng hành phù hợp. Hãy cứ tin vào những điều tốt đẹp. Biết đâu, một lá thư gửi đi hôm nay sẽ mở ra câu chuyện hạnh phúc cho cả cuộc đời.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 34 tuổi, cưới được hơn 9 năm và có hai con nhỏ. Hồi còn con gái, tôi thuộc dạng xinh xắn, có duyên nên được nhiều người theo đuổi. Từ nhỏ đến lớn, tôi quen với cảm giác được quan tâm, hỏi han, chiều chuộng. Khi yêu chồng, anh cũng dành cho tôi rất nhiều điều ngọt ngào. Anh hay nhắn tin, gọi điện, nhớ từng sở thích nhỏ của tôi, đi đâu cũng nắm tay tôi.
Nhưng sau khi cưới, nhất là từ lúc có con, mua nhà, có thêm khoản nợ, chồng tôi thay đổi dần. Anh vẫn là người chồng tốt, luôn lo lắng cho vợ con, gia đình nhưng ít nói hơn, kiểu trầm ổn, không còn hay nói lời yêu thương. Những cái ôm, những câu hỏi han cũng ít đi. Có những ngày vợ chồng chỉ nói với nhau chuyện của con, công việc, không còn những câu nói đùa hoặc thư giãn bên nhau. Nhiều lần tôi tủi thân, tự hỏi có phải anh hết yêu mình rồi không.
Khi hụt hẫng, chông chênh ấy, tôi gặp một người đàn ông luôn lắng nghe, quan tâm, hỏi tôi đã ăn chưa, ngủ đủ không. Những điều rất nhỏ nhưng lại khiến trái tim tôi rung động. Tôi đã ngộ nhận đó là tình yêu và bước qua giới hạn. Rồi chồng phát hiện. Anh gặng hỏi rất nhiều, bắt tôi kể hết mọi chuyện một cách cụ thể nhưng tôi nói gì anh cũng không tin. Tôi biết mình sai nên chồng yêu cầu gì cũng cố làm, chỉ mong được tha thứ, nhưng càng cố gắng, anh càng thất vọng và lạnh lùng hơn.
Tôi biết ngoại tình là sai, không có lý do nào biện minh được. Chỉ là tôi không ngờ một phút yếu lòng vì thiếu sự quan tâm, tôi lại làm điều mà trước đây từng ghét cay ghét đắng và luôn nghĩ sẽ không bao giờ xảy ra với mình. Tôi vẫn còn yêu chồng và không muốn mất gia đình nhưng tôi không biết phải làm gì để được chồng tha thứ và cứu vãn gia đình này. Đã hơn hai tháng trôi qua, ngày nào tôi cũng sống trong cố gắng, hy vọng rồi lại thất vọng trước sự lạnh lùng của chồng. Tôi phải làm sao đây, mong nhận được lời khuyên của các độc giả.
Tin Gốc: Vnexpress

Vợ chồng em gái chồng liên tục hỏi vay tiền vợ chồng tôi. Trước đây vợ chồng tôi từng giúp đỡ nhiều lần. Vợ chồng em không dư giả gì nhưng xây hai căn nhà to, một căn xây 11 năm trước, khi đó vợ chồng tôi đã cho vay 200 triệu đồng không lãi, tận 5 năm sau em mới trả hết. Vừa trả hết em lại hỏi vay 150 triệu đồng để cho chồng đi nước ngoài, cũng vừa trả hết năm ngoái. Vừa rồi em chồng lại xây thêm một căn nhà to, khang trang, bên cạnh căn nhà xây trước đó. Vợ chồng em vay mượn hết lượt anh em họ hàng, vay ngân hàng cũng có.
Cuối cùng em nói với vợ chồng tôi rằng hết chỗ vay rồi, cần anh chị giúp. Nực cười là vợ chồng em xây nhà khang trang nhưng không ở, vợ chồng đi làm công ty rồi thuê trọ ở gần chỗ làm, ở nhà chỉ có bà cụ bên chồng đi ra đi vào trông nhà cho em. Con cái của em gửi ông bà ngoại trông (là bố mẹ chồng tôi) từ khi mới sinh, giờ một bé cấp hai, một bé mẫu giáo. Thật sự lần này tôi bức xúc quá.
Đối với tôi, nếu không có nhiều tiền, đừng làm nhà to, nếu thiếu thì vay ngân hàng. Xin đừng đẩy nỗi bận tâm ấy cho người thân, như thế mới là có trách nhiệm. Vợ chồng tôi cũng có chút kinh tế, vì chúng tôi tập trung làm kinh tế nên lấy nhau khá muộn, giờ con đầu của tôi mới học đến lớp một. Một điều nữa là một năm nay vợ chồng tôi không có việc làm, tiền tiết kiệm gửi ngân hàng lấy lãi nuôi con ăn học.
Chồng tôi rất thương bố mẹ và các em. Trước đây khi chưa lấy tôi, anh đã đi lao động Hàn Quốc 6 năm, có tiền rồi anh xây nhà cho bố mẹ, cho anh em mượn tiền nhưng người trả người không. Tiền anh gửi về nhờ bố mẹ mua đất mua rừng hộ, khi anh về cũng không được sang tên lại. Bố mẹ chồng tôi giữ lại nhà, đất, rừng cho vợ chồng con trai út, hiện sống cùng ông bà. Chồng tôi đi lao động về thì bị thoát vị lưng đến nỗi không đi được phải mổ.
Giờ anh cũng không làm được những việc nặng, chỉ quanh quẩn ở nhà. Kinh tế gia đình tôi lo hết. Bố mẹ chồng tôi lúc nào cũng lo con gái khổ, sợ con vất vả, thế nhưng lại chưa từng nghĩ xem một mình tôi lo kinh tế gia đình nhỏ có ổn không. Tôi chỉ muốn tâm sự để thoải mái hơn thôi. Xin cảm ơn các bạn đã lắng nghe những tâm sự có chút ích kỷ này. Mong được sự đồng cảm.
Tin Gốc: Vnexpress

