Tôi 34 tuổi, cưới được hơn 9 năm và có hai con nhỏ. Hồi còn con gái, tôi thuộc dạng xinh xắn, có duyên nên được nhiều người theo đuổi. Từ nhỏ đến lớn, tôi quen với cảm giác được quan tâm, hỏi han, chiều chuộng. Khi yêu chồng, anh cũng dành cho tôi rất nhiều điều ngọt ngào. Anh hay nhắn tin, gọi điện, nhớ từng sở thích nhỏ của tôi, đi đâu cũng nắm tay tôi.
Nhưng sau khi cưới, nhất là từ lúc có con, mua nhà, có thêm khoản nợ, chồng tôi thay đổi dần. Anh vẫn là người chồng tốt, luôn lo lắng cho vợ con, gia đình nhưng ít nói hơn, kiểu trầm ổn, không còn hay nói lời yêu thương. Những cái ôm, những câu hỏi han cũng ít đi. Có những ngày vợ chồng chỉ nói với nhau chuyện của con, công việc, không còn những câu nói đùa hoặc thư giãn bên nhau. Nhiều lần tôi tủi thân, tự hỏi có phải anh hết yêu mình rồi không.
Khi hụt hẫng, chông chênh ấy, tôi gặp một người đàn ông luôn lắng nghe, quan tâm, hỏi tôi đã ăn chưa, ngủ đủ không. Những điều rất nhỏ nhưng lại khiến trái tim tôi rung động. Tôi đã ngộ nhận đó là tình yêu và bước qua giới hạn. Rồi chồng phát hiện. Anh gặng hỏi rất nhiều, bắt tôi kể hết mọi chuyện một cách cụ thể nhưng tôi nói gì anh cũng không tin. Tôi biết mình sai nên chồng yêu cầu gì cũng cố làm, chỉ mong được tha thứ, nhưng càng cố gắng, anh càng thất vọng và lạnh lùng hơn.
Tôi biết ngoại tình là sai, không có lý do nào biện minh được. Chỉ là tôi không ngờ một phút yếu lòng vì thiếu sự quan tâm, tôi lại làm điều mà trước đây từng ghét cay ghét đắng và luôn nghĩ sẽ không bao giờ xảy ra với mình. Tôi vẫn còn yêu chồng và không muốn mất gia đình nhưng tôi không biết phải làm gì để được chồng tha thứ và cứu vãn gia đình này. Đã hơn hai tháng trôi qua, ngày nào tôi cũng sống trong cố gắng, hy vọng rồi lại thất vọng trước sự lạnh lùng của chồng. Tôi phải làm sao đây, mong nhận được lời khuyên của các độc giả.
Tôi và vợ yêu nhau hai năm mới đi đến hôn nhân, cả hai lúc đó chỉ có hai bàn tay trắng. Những ngày đầu mới cưới, vợ chồng từng ở trong căn phòng trọ nhỏ, luôn thấy vui vì tối nào cũng được ăn cơm cùng nhau. Đến giờ cuộc sống chưa gọi là dư dả nhưng tôi luôn nghĩ gia đình mình hạnh phúc. Thu nhập của tôi đủ lo cho vợ con, vợ vốn là người phụ nữ của gia đình. Em từng thích nấu ăn, chăm con, cuối tuần cả nhà đưa nhau đi chơi vui vẻ. Với vợ ngày trước, hạnh phúc đơn giản chỉ là chăm sóc chồng con. Mọi thứ thay đổi từ khi vợ biết đến pickleball.
Ban đầu tôi vui vì nghĩ vợ tìm được môn thể thao để vận động, có thêm bạn bè. Rồi em đam mê quá, từ vài buổi một tuần đến ngày nào cũng ra sân. Tủ đồ của vợ đầy những váy thể thao, giày, túi, phụ kiện. Điện thoại lúc nào cũng ting ting trong nhóm pickleball. Vợ bắt đầu nói nhiều về "đẳng cấp", lối sống hiện đại, cho rằng những ai chơi pickleball là người có gu.
Tôi nhận ra vợ rất thích cảm giác được xuất hiện trên sân, được chụp ảnh, được khen trẻ trung và sành điệu. Tôi từng vài lần đi cùng vợ đến sân. Nhìn những nhóm người cười nói, check-in, khoe đồ hiệu, bàn chuyện du lịch và xe cộ, tôi thấy mình lạc lõng. Ai cũng cố khoác lên mình vẻ thành đạt và văn minh. Còn tôi, sau giờ làm chỉ muốn về nhà với gia đình.
Có hôm con sốt, vợ vẫn bảo đã hẹn đánh đôi nên đi một lúc rồi về. Có hôm vợ đi đến 22h mới về. Vợ chồng tôi mâu thuẫn nhiều hơn. Vợ chê tôi nhàm chán, không hiểu cuộc sống hiện đại. Em bảo tôi chỉ biết đi làm rồi về nhà, không có tham vọng mở rộng quan hệ hay tận hưởng cuộc sống như người ta. Vợ chồng tôi giờ như sống ở hai môi trường khác nhau.
Tôi cảm giác vợ không còn thuộc về gia đình nữa. Em vẫn là vợ tôi, mẹ của con tôi nhưng tâm trí và niềm vui lại ở ngoài sân bóng cùng những người bạn có gu. Có lẽ nào hạnh phúc của tôi sắp tan vỡ?
Tôi là tác giả bài viết "Không còn lối thoát sau 6 năm trả nợ cho ba". Hôm nay, sau khi bình tĩnh hơn một chút, tôi muốn kể rõ hơn về câu chuyện của mình. Như tôi từng chia sẻ, từ khi còn rất trẻ, tôi đi làm công nhân. Trong suốt nhiều năm, tôi vay ngân hàng, vay trả góp, mượn người quen trong công ty, chơi hụi rồi hốt sớm, vay tiền lãi... Tất cả chỉ để đưa tiền về cho gia đình mỗi khi ba mẹ rơi vào bế tắc. Lúc đó tôi còn chưa có chồng.
Tôi và chồng quen nhau hơn 5 năm rồi mới cưới. Anh biết hết hoàn cảnh gia đình tôi và những khoản nợ tôi đang gánh. Ngày trước, ba đi làm thì hai cha con cùng chia nhau chi tiêu trong nhà. Sau này tôi đi làm ổn định hơn thì gần như tôi tự quán xuyến mọi thứ. Khoản vay ngân hàng đầu tiên, thật lòng tôi không hề thấy sợ. Tôi còn vui vì nghĩ mình đã đủ lớn để giúp được cha mẹ. Nhưng càng về sau, số tiền ngày một lớn hơn. Tôi tiếp tục vay từ những người quen, đồng nghiệp và chưa từng nói dối họ, mượn vì lý do gì thì tôi nói đúng lý do đó. Chơi hụi cũng là với những người quen biết.
Thật lòng, tôi cũng biết những khoản nợ của ba có lẽ không chỉ đơn thuần là làm ăn thua lỗ, mà có thể còn liên quan đến cờ bạc hay đề đóm. Nhưng dù thế nào, ba vẫn là ba của tôi. Từ nhỏ tôi được ba mẹ yêu thương, nuôi lớn. Mỗi lần thấy người thân của mình tuyệt vọng, dè dặt mở lời nhờ giúp, tôi không nỡ quay lưng. Đã rất nhiều lần tôi khóc và nói với ba: "Ba ơi, con thật sự gồng không nổi nữa".
Đến khi mọi thứ vượt khỏi khả năng của tôi, tôi nói với ba: "Chắc con chết mất, con không biết phải làm sao nữa", thì nhận được câu nói mà có lẽ cả đời này tôi sẽ không quên: "Ba không hiểu con chi tiêu kiểu gì mà thành ra như vậy". Tôi chết lặng, không biết bao nhiêu năm mình cố gắng, hy sinh và gánh vác có còn ý nghĩa gì nữa. Ba là người tôi đã cố hết sức bảo vệ lại nghĩ tôi chính là người tiêu xài để ra nông nỗi này.
Tôi hơn 30 tuổi, vợ kém một tuổi, có một bé trai. Vợ rất chu toàn từ việc nhà, ăn uống, chăm con, hầu như tôi không phải nhúng tay vào bất cứ việc gì, nhưng mỗi khi tôi có áp lực công việc hoặc stress thì rất hay nổi nóng và lớn tiếng với vợ. Có nhiều lúc không phải lỗi của vợ nhưng cô ấy vẫn nhẫn nhịn vì rất hiểu chuyện.
Cáu gắt xong, tôi cảm thấy rất thất vọng về bản thân nhưng không thể kiểm soát được lời nói lúc stress hay nóng giận. Tính tôi xưa giờ rất hay nổi nóng với tất cả mọi người khi không hài lòng về một vấn đề gì đó. Tôi phải làm sao để cải thiện, mong nhận được sự chia sẻ của mọi người?