Tôi tên Vân, đã kết hôn được 4 năm và có một con nhỏ gần 2 tuổi. Chồng tôi là con trai duy nhất trong gia đình. Dù điều kiện kinh tế của cả hai khá tốt, đủ khả năng mua nhà ra ở riêng, nhưng vì là con một nên sau khi kết hôn, vợ chồng tôi quyết định sống cùng bố mẹ chồng. Sống chung, chúng tôi sẽ tiện chăm sóc ông bà và có thể nhờ ông bà hỗ trợ trông cháu khi cả hai đi làm.
Tôi cũng không phải kiểu người ngại sống chung với mẹ chồng, nên khi chồng đề nghị ở cùng bố mẹ, tôi đồng ý. Từ ngày về làm dâu, tôi luôn cố gắng vun vén để gia đình hòa thuận và cũng nghĩ bản thân chưa từng làm điều gì sai trái.
Ở chung nhà với bố mẹ chồng, cùng ăn uống, sinh hoạt, sử dụng điện nước, tôi luôn ý thức chia sẻ chi phí. Tháng nào tôi cũng chuyển cho ông bà 7 triệu đồng, gồm tiền ăn tối và điện nước của gia đình nhỏ 3 người. Ngoài ra, mỗi tuần tôi đều đi siêu thị mua đồ ăn về để trong tủ lạnh. Mỗi khi nhà có đình đám, giỗ Tết, tôi đều chủ động đưa tiền cho mẹ chồng sắm sửa. Chồng tôi còn biếu riêng mẹ 3 triệu đồng để bà có khoản chi tiêu, mua sắm theo ý thích.
Từ ngày sinh con, tôi nhận được rất nhiều sự hỗ trợ từ ông bà, đặc biệt là khi hết 6 tháng nghỉ thai sản và quay trở lại làm việc. Ông bà thay nhau trông cháu để vợ chồng tôi yên tâm công tác.
Tôi luôn biết ơn điều đó nên thỉnh thoảng lại mua tổ yến, hoa quả nhập khẩu hay quần áo để biếu ông bà.
Sau giờ làm, tôi cũng cố gắng sắp xếp về sớm để lo cơm nước cho cả gia đình. Những hôm bận, tôi chuẩn bị sẵn thực phẩm từ trước, cất trong tủ lạnh để chiều về chỉ việc chế biến. Trong nhà, tôi chủ động sắm thêm các thiết bị như máy rửa bát, máy hút bụi, máy giặt… nhằm giảm bớt việc nhà để ông bà đỡ vất vả.
Suốt quãng thời gian đó, cuộc sống của vợ chồng tôi với bố mẹ chồng hầu như không có mâu thuẫn hay va chạm nào.
Cho đến một ngày, mẹ ruột tôi bất ngờ phải nhập viện cấp cứu. Em gái đưa mẹ vào bệnh viện, bác sĩ chẩn đoán bà bị viêm ruột thừa cấp, có nguy cơ vỡ và phải phẫu thuật ngay trong đêm.
Ở xa, không thể về kịp, tôi lập tức chuyển 20 triệu đồng tiền tiết kiệm cá nhân cho em gái để đóng viện phí. Sau đó, tôi thưa chuyện với bố mẹ chồng, nhờ ông bà trông giúp cháu để vợ chồng tôi về quê xem tình hình của mẹ.
Chồng tôi hỏi có cần gửi thêm tiền không? Tôi nói mình đã chuyển cho mẹ 20 triệu đồng từ khoản tiết kiệm cá nhân, tạm thời như vậy là đủ, nếu cần thêm tôi sẽ báo sau.
Khi nghe tôi nói đã chuyển tiền cho mẹ ruột, sắc mặt mẹ chồng thay đổi. Nhưng lúc đó mọi việc quá gấp gáp nên tôi không để tâm. Gửi con lại cho ông bà, vợ chồng tôi lên xe về quê ngay trong đêm.
May mắn, ca phẫu thuật của mẹ tôi diễn ra thuận lợi. Chỉ sau vài ngày điều trị, bà đã được xuất viện. Vì công việc không thể nghỉ quá lâu, vợ chồng tôi đành gửi mẹ lại cho anh chị em ở nhà chăm sóc rồi trở về thành phố.
Tối hôm trở lại, dù mệt mỏi sau mấy ngày túc trực trong bệnh viện, tôi vẫn cố gắng vào bếp chuẩn bị bữa cơm cho cả gia đình. Trong bữa cơm ấy, điều đầu tiên tôi nhận được không phải là một câu hỏi thăm sức khỏe của mẹ, mà là câu hỏi về tiền viện phí.
Chồng tôi trả lời rằng ca phẫu thuật thành công, mẹ tôi chỉ nằm viện vài ngày rồi được xuất viện. Tổng chi phí điều trị hơn 20 triệu đồng và khoản tiền đó do vợ chồng tôi chi trả.
Nghe vậy, mẹ chồng nhìn tôi rồi nói, nhà chồng thì tháng nào cũng phải tính toán từng đồng. Nhà đẻ vừa có việc là mang cả cục tiền về. Mẹ ở nhà trông cháu từ sáng đến tối mà không được đồng công nào.
Nghe những lời ấy, tôi chết lặng. Mẹ ruột tôi vừa trải qua ca cấp cứu, vậy mà điều mẹ chồng quan tâm lại là số tiền tôi bỏ ra. Không kìm được cảm xúc, tôi đáp đó là mẹ đẻ của tôi. Tiền bản thân kiếm được, tôi gửi cho mẹ mình thì không cần ai phải cho phép.
Từ trước đến nay, mọi khoản ăn ở trong nhà, tôi đều đóng góp đầy đủ. Bản thân từng đề nghị gửi tiền công trông cháu nhưng bà không nhận. Ngoài 7 triệu đồng tiền sinh hoạt của vợ chồng, tháng nào chồng tôi cũng biếu mẹ riêng 3 triệu đồng, bản thân tôi quà cáp vào các dịp lễ, Tết chưa từng thiếu.
Nếu bà thấy việc trông cháu là làm không công thì từ tháng sau tôi sẽ trả tiền công cho bà. Còn nếu mẹ chồng không muốn tôi sẽ thuê người trông con.
Tôi vừa dứt lời, mẹ chồng bật khóc, trách tôi sống bạc bẽo. Bà nói, khi tôi sinh con thì cần bà chăm sóc, đến lúc con cứng cáp lại cãi lời mẹ, còn đòi thuê người ngoài về thay thế. Nói rồi, bà bỏ dở bữa cơm và đi vào phòng.
Điều khiến tôi buồn hơn là phản ứng của chồng. Anh không phân định đúng sai mà quay sang trách tôi nói hỗn với mẹ, rồi yêu cầu tôi phải xin lỗi bà. Bữa cơm kết thúc trong bầu không khí nặng nề.
Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và bày tỏ mong muốn chuyển ra ở riêng. Tôi đề nghị thuê một căn nhà gần đó để cuối tuần vẫn có thể đưa con về thăm ông bà. Khi bố mẹ cần, vợ chồng tôi vẫn sẽ có mặt để chăm sóc và phụng dưỡng.
Tôi không ngăn chồng báo hiếu hay bỏ mặc bố mẹ. Nhưng sau chuyện này, tôi nhận ra mình không còn đủ thoải mái để tiếp tục sống chung với mẹ chồng nữa.
Thế nhưng, chồng tôi kiên quyết từ chối. Anh cho rằng tôi đang làm mọi chuyện trở nên nghiêm trọng, trong khi theo anh, đây chỉ là một mâu thuẫn nhỏ, không đáng để phải ra ở riêng. Anh cũng nói mình là con trai duy nhất nên sẽ không bao giờ rời bố mẹ để sống riêng.
Hiện tại, tôi rơi vào trạng thái rất chán nản. Tôi không ngờ mẹ chồng lại có suy nghĩ và cách tính toán như vậy. Nếu chuyển ra ở riêng thì chồng không đồng ý, còn tiếp tục ở chung thì tôi cũng không thể vô tư sống với mẹ chồng như trước.
Tôi thực sự không biết phải làm gì lúc này, mong mọi người cho tôi lời khuyên!
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi và chồng quen nhau từ thời còn rất trẻ. Ngày ấy cả hai đều chưa có gì trong tay. Chồng hơn tôi 3 tuổi, là mẫu đàn ông chín chắn, ít nói nhưng chăm làm, sống có trách nhiệm. Còn tôi là kiểu phụ nữ đơn giản, không quá giỏi kiếm tiền nhưng biết chăm lo gia đình, thích cảm giác được vun vén cho người mình thương.
Hồi yêu nhau, anh không phải người lãng mạn hay ga lăng kiểu mua quà đắt tiền, nhưng luôn tạo cho tôi cảm giác an toàn. Lúc cưới nhau, kinh tế hai đứa còn chật vật, anh vẫn luôn nói: “Em cứ lo nhà cửa, còn lại để anh cố”.
Có lẽ vì câu nói ấy mà suốt nhiều năm hôn nhân, tôi chấp nhận lui về làm hậu phương. Tôi nghỉ công việc văn phòng để ở nhà sinh con, chăm con nhỏ, lo cơm nước cho gia đình. Chồng tôi thì tập trung làm ăn, mở cửa hàng kinh doanh. Anh vốn là người kỹ tính, nguyên tắc và đặc biệt cẩn thận chuyện tiền bạc. Ngày trước tôi còn thấy đó là ưu điểm, vì nhờ vậy kinh tế gia đình mới dần ổn định hơn.
Cuộc sống của chúng tôi trước đây tuy không quá dư dả nhưng khá yên ấm. Chồng chưa từng để vợ con thiếu thốn. Hằng tháng anh đưa tôi 10 triệu đồng để lo tiền sữa, ăn uống cho con, còn lại mọi chi phí lớn nhỏ trong nhà anh tự chi trả hết nên tôi cũng chưa từng phải suy nghĩ nhiều về chuyện tiền nong.
Bạn bè, người thân nhìn vào đều nghĩ tôi có cuộc sống đáng mơ ước vì lấy được người chồng chăm chỉ, biết lo cho gia đình. Bản thân tôi cũng từng nghĩ như vậy.
Thế nhưng càng làm ăn được, chồng tôi càng trở nên nguyên tắc và khắt khe hơn trong chuyện vun vén kinh tế. Anh có thói quen ghi chép mọi khoản chi tiêu rất chi tiết, hiếm khi tiêu xài cho bản thân hay mua thứ gì không thật sự cần thiết.
Trước đây vì tôi không tham gia công việc nên cũng không va chạm nhiều trong chuyện tiền bạc. Nửa năm trở lại đây, cửa hàng của chồng thiếu nhân sự nên tôi bắt đầu ra phụ việc. Từ bán hàng, ghi sổ sách, tính toán doanh thu đến quản lý nhân viên, tôi đều làm.
Có hôm vừa đứng quầy cả ngày, tối về lại lao vào bếp núc, dọn dẹp, chăm con. Nhân viên sai sót, tôi là người đứng ra giải quyết. Tôi nghĩ vợ chồng cùng nhau gánh vác, cửa hàng phát triển thì kinh tế gia đình cũng tốt lên nên chưa bao giờ "kể công" với chồng.
Điều khiến tôi buồn lòng nhất là cách chồng cư xử với mình trong chuyện tiền bạc. Mỗi tối khoảng 7h, anh đều mở điện thoại, đăng nhập ngân hàng để rà soát từng khoản tiền khách chuyển khoản, từng đồng tiền mặt thu được trong ngày. Anh kiểm tra kỹ đến mức nếu thiếu hay lệch một khoản nhỏ cũng lập tức hỏi tôi. Có hôm anh còn yêu cầu tôi bỏ tiền túi vào cho khớp sổ rồi mới thôi.
Tiền khách chuyển khoản đều vào tài khoản của anh. Tiền mặt cũng được cất trong tủ, hai vợ chồng cùng biết mật khẩu nhưng tôi chưa bao giờ tự ý lấy một đồng nào. Vậy mà cách anh kiểm tra, dò xét khiến tôi có cảm giác chồng không hề tin tưởng vợ. Như thể trong suy nghĩ của anh, tôi có thể giấu tiền riêng hoặc gian dối bất cứ lúc nào.
Tôi chạnh lòng vì mình bỏ công sức ra phụ việc nhưng gần như làm không công. Ngoài khoản 10 triệu đồng sinh hoạt như trước, chồng cũng chưa từng chủ động đưa thêm một khoản nào để động viên, ghi nhận công sức, hay tặng quà cáp thêm cho tôi. Trong khi áp lực tôi gánh bây giờ lớn hơn rất nhiều.
Có lẽ điều khiến tôi mệt nhất không phải là làm việc nhiều, mà là cảm giác mình đang bị đối xử như một nhân viên cần giám sát chứ không phải người vợ đã ở bên anh gần 10 năm.
Tôi hiểu làm ăn thì cần rõ ràng tiền bạc. Nhưng rõ ràng đến mức kiểm soát từng đồng, lúc nào cũng nghi ngờ vợ như vậy có phải là quá chi li, quá tính toán không? Hay thực sự chồng tôi là người bủn xỉn, keo kiệt?
Tôi cứ băn khoăn mãi. Trong hôn nhân, tiền bạc nên minh bạch đến đâu để không biến sự cẩn thận thành thứ làm tổn thương người bên cạnh? Để thoát khỏi tình trạng này, tôi nên nói chuyện mong chồng thay đổi, hay nghỉ công việc phụ giúp chồng để đi tìm việc khác?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
18h, MYANMAR THẮNG TRẬN CUỐI. Trận đấu giữa Myanmar và Pakistan đã khép lại với chiến thắng 2-1 nghiêng về Myanmar. Chiến thắng này giúp Myanmar kết thúc vòng loại bảng E với 12 điểm, đứng nhì bảng. Dù không thể giành vé nhưng đây là thành tích đáng khích lệ với Myanmar.
THÔNG TIN TRƯỚC LƯỢT ĐẤU CUỐI
Lượt cuối vòng loại Asian Cup 2027 diễn ra hôm nay 31-3 sẽ xác định 2 đội cuối cùng giành vé dự vòng chung kết.
Asian Cup 2027 có sự tham dự của 24 đội, tổ chức tại Saudi Arabia từ 7-1 đến 5-2. Hiện giải đấu đã xác định được 21/24 đội tham dự. Tuyển Việt Nam là đội mới nhất giành vé đến Saudi Arabia, sau khi Malaysia bị trừ 6 điểm vì nhập tịch cầu thủ sai quy định.
Trước Việt Nam đã có 20 đội, trong đó có 18 đội mặc nhiên giành vé sau khi vượt qua vòng loại thứ 2 World Cup 2026 khu vực châu Á.
Các đội này gồm: Saudi Arabia, Úc, Iraq, Iran, Uzbekistan, Qatar, UAE, Nhật Bản, Hàn Quốc, Oman, Palestine, Bahrain, Jordan, Trung Quốc, Indonesia, Triều Tiên, Kuwait, Kyrgyzstan.
2 đội còn lại là Singapore và Syria - đây là những đội đã giành ngôi nhất bảng vòng loại cuối cùng Asian Cup 2027 (vòng đấu dành cho những đội không thể có mặt ở vòng loại 3 World Cup 2026).
Asian Cup 2027 còn 3 suất nữa sẽ được xác định sau loạt trận vòng loại cuối cùng diễn ra vào hôm nay 31-3.
Ở bảng A, tấm vé sẽ thuộc về 1 trong hai đội là Philippines hoặc Tajikistan. Hai đội đang có cùng 13 điểm và đã hòa nhau 2-2 lượt đi. Tuy nhiên, Tajikistan tạm đứng đầu nhờ có lợi về hiệu số bàn thắng. Như vậy, Tajikistan chỉ cần hòa Philippines trên sân nhà ở lượt cuối là giành ngôi nhất bảng cùng tấm vé dự vòng chung kết.
Trong khi đó Lebanon đang dẫn đầu bảng B với 13 điểm, hơn đội xếp thứ 2 Yemen 2 điểm. Lượt cuối hai đội này sẽ đối đầu nhau để xác định tấm vé đi tiếp duy nhất của bảng đấu. Với lợi thế điểm số và yếu tố sân nhà, Lebanon được đánh giá là anh tài tiếp theo góp mặt trên chuyến xe đến Saudi Arabia.
Tấm vé cuối cùng sẽ cuộc cạnh tranh giữa Thái Lan và Turkmenistan. Hiện Turkmenistan đang tạm đứng đầu bảng nhờ hơn hệ số đối đầu so với Thái Lan (thắng Thái Lan 3-1 lượt đi). Do đó Turkmenistan chỉ cần hòa Thái Lan lượt cuối là giành ngôi đầu bảng. Trong khi đó Thái Lan buộc phải thắng Turkmenistan để giành vé đi tiếp.
Hiện Đông Nam Á đã có 3 đại diện góp mặt tại Asian Cup 2027 là Việt Nam, Singapore và Indonesia. Con số này có thể nâng lên 5 nếu Philippines và Thái Lan vượt qua vòng loại.
Tiếp nối loạt bài về Những dạng Super Saiyan gây thất vọng nhất, bảng xếp hạng lần này chuyển hướng sang những trạng thái mạnh nhất từng xuất hiện trong Dragon Ball, qua đó cho thấy rõ đỉnh cao sức mạnh mà các nhân vật đã đạt tới.
Trên thực tế, phần lớn các dạng trong Dragon Ball phát triển theo hướng kế thừa, nghĩa là dạng sau thường mạnh hơn dạng trước. Dựa trên tiêu chí này, bảng xếp hạng của Comic Book Resources (CBR) đã chỉ ra những cái tên nổi bật nhất.
Super Saiyan Blue Evolved và Super Saiyan Blue Kaioken là hai phiên bản mạnh nhất của hệ Super Saiyan từng xuất hiện trong Dragon Ball. Từ dạng Super Saiyan ban đầu, sức mạnh này đã được nâng lên tới mức không ai có thể ngờ tới.
"Về mặt sức mạnh, hãy xem dạng này tương đương với Super Saiyan Blue Kaioken của Goku" - đạo diễn Megumi Ishitani nhận định về Super Saiyan Blue Evolved của Vegeta.
Theo đó, hai dạng này được xem là ngang nhau về sức mạnh, khi cả Goku và Vegeta đều tìm ra con đường riêng để đưa Super Saiyan Blue lên giới hạn cao nhất.
Ultra Instinct là một trong những yếu tố ấn tượng nhất của Dragon Ball. Khi lần đầu xuất hiện trong Dragon Ball Super, dạng này đã tạo nên "cơn sốt toàn cầu", chứng minh rằng sức hút của thương hiệu vẫn chưa hề giảm.
Ultra Instinct Sign là một trong những dạng mạnh nhất, dù chưa phải phiên bản tối ưu. Goku mở khóa trạng thái này trong Giải đấu sức mạnh và tiếp tục mạnh lên sau đó.
Jiren được xem là một trong những phản diện mạnh nhất anime. Anh gần như thống trị Giải đấu sức mạnh mà không cần sử dụng toàn bộ sức mạnh.
Ở trạng thái Super Full Power, cơ thể Jiren gia tăng cơ bắp rõ rệt và được bao phủ bởi hào quang đỏ. Nếu không có Mastered Ultra Instinct, dạng này có thể đã giúp anh giành chiến thắng ngay lập tức.
Legendary Super Saiyan là một trong những dạng hiếm nhất trong Dragon Ball, chỉ xuất hiện ở Kale (Vũ trụ 6) và Broly (Vũ trụ 7).
Dạng này gần như là một trạng thái sức mạnh vượt khỏi quy luật thông thường. Với nó, Broly có thể dễ dàng đối đầu với Goku Super Saiyan Blue và tiềm năng của anh vẫn chưa được khai thác hết.
True Ultra Instinct là một trong những dạng thú vị nhất. Goku chưa sử dụng Ultra Instinct quá nhiều và rõ ràng anh vẫn đang thử nghiệm.
Khác với Mastered Ultra Instinct - trạng thái khiến cơ thể hành động độc lập, không cảm xúc. True Ultra Instinct cho phép Goku vẫn giữ được cảm xúc khi chiến đấu. Đây có thể là hướng đi mà anh sẽ tiếp tục theo đuổi.
Orange Piccolo là dạng sức mạnh mà nhân vật này đã "xứng đáng" có từ lâu. Trong thời gian dài, Piccolo không còn nằm trong nhóm mạnh nhất, nhưng trạng thái mới đã thay đổi điều đó.
Nhờ sức mạnh được Shenron ban tặng, Piccolo có thể dễ dàng đánh bại Gamma 2 – đối thủ được cho là ngang với Goku và Vegeta dạng Super Saiyan Blue. Anh không còn chỉ là nhân vật phụ, mà đã trở lại nhóm đầu.
Ultra Ego là dạng sức mạnh chỉ Vegeta đạt được. Nó cho phép anh khai thác bản ngã để gia tăng sức mạnh, giúp tiệm cận Ultra Instinct của Goku.
Thay vì sử dụng sức mạnh mang tính "thiên thần", Vegeta đi theo con đường của Thần Hủy Diệt, trở nên mạnh hơn khi chịu sát thương. Đây là hướng phát triển hoàn toàn khác biệt của nhân vật.
Mastered Ultra Instinct là phiên bản hoàn thiện của Ultra Instinct, vốn là kỹ thuật mà các thiên sứ sử dụng. Điều này cho thấy Goku đã chạm tới "lãnh địa của các vị thần".
Tuy nhiên, anh chỉ duy trì được trạng thái này trong thời gian ngắn. Về sau trong manga, Goku chuyển sang sử dụng True Ultra Instinct, cho thấy anh đang tìm cách thích nghi sức mạnh theo cách riêng.
Gohan Beast là dạng sức mạnh không ai ngờ tới. Ngay cả các vị thần cũng khó lý giải cách Gohan đạt được trạng thái này.
Trong quá khứ, Gohan từng nhiều lần là chiến binh mạnh nhất, như ở Cell Saga hay Buu Saga, và hiện tại điều đó dường như lặp lại. Dạng Beast mang lại sức mạnh thô vượt cả Ultra Instinct lẫn Ultra Ego.
Đứng đầu bảng xếp hạng là Black Frieza, dạng biến hình mới đầy đáng sợ.
Frieza vốn nổi tiếng là phản diện đáng gờm, nhưng điều đáng nói là hắn gần như không luyện tập trong quá khứ. Chỉ sau 4 tháng, hắn đã đạt được dạng Golden gần ngang Super Saiyan Blue.
Sau 10 năm luyện tập trong Hyperbolic Time Chamber, Frieza đạt tới dạng Black. Ở trạng thái này, hắn có thể đánh bại cả Goku Ultra Instinct lẫn Vegeta Ultra Ego chỉ bằng một đòn.