Tôi là một độc giả thường xuyên của mục Tình yêu – Giới tính của báo Dân trí. Lâu nay, tôi thường chỉ đọc bài, rất ít khi bình luận, góp ý. Vì tôi nghĩ “mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh”, đôi khi kinh nghiệm của mình không thể áp dụng vào câu chuyện người khác.
Nhưng hôm nay, đọc bài tâm sự “Vay chị gái 2 cây vàng, tôi muốn trả nhưng chị lại đưa ra đề nghị bất ngờ”, tôi rất muốn viết vài dòng suy nghĩ của mình gửi tác giả bài viết.
Bản thân tôi giờ cũng đang vay nợ 9 cây vàng. Đó là toàn bộ gia tài bố mẹ tôi dành dụm tích góp để lo cho tuổi già. Và nếu không phải vì tình thương, không có người già nào dám vét sạch vốn liếng cho mượn như vậy, kể cả là con ruột của mình.
Thời điểm đó, tôi vì muốn tách ra làm ăn riêng nên đã nghỉ việc ở công ty gắn bó hơn 10 năm. Với kinh nghiệm và chuyên môn của mình, tôi muốn khởi nghiệp trước khi quá muộn.
Để thành lập một doanh nghiệp không hề đơn giản, trong đó vốn là một vấn đề. Đất mua đầu tư, tiền tiết kiệm gửi ngân hàng để lo tương lai cho con, tôi đều gom hết về nhưng vẫn không đủ.
Tôi biết, bố mẹ mình có vàng để dành. Tuổi trẻ bố tôi từng bôn ba khắp nơi làm đủ nghề. Mẹ tôi làm nông, buôn bán thêm rau củ quả trong vườn. Cả đời ông bà ăn không dám ăn, mặc không dám mặc, chăm chỉ làm lụng nuôi 4 đứa con học hết đại học.
Sau khi con cái trưởng thành, ông bà bắt đầu tiết kiệm. Ngoài 60 tuổi, người ta thuê gì ông bà cũng làm, kể cả là đào đất, chặt cây…Hễ dành tiền mua đủ một chỉ vàng là ông bà lại đi mua về cất. Ông bà bảo, giờ còn sức thì chịu khó làm, để sau này già cả ốm đau, bệnh tật thì còn có cái mà lo, không phiền con cháu. Trời thương, dù đã ngoài 60 tuổi, ông bà vẫn rất khỏe.
Chúng tôi vay vàng ông bà 2 đợt, một đợt bán được giá 53 triệu đồng/lượng, một đợt bán được giá hơn 90 triệu/lượng. Tổng, ông bà cho vợ chồng tôi vay 9 cây vàng.
Đợt vàng lên giá chóng mặt, đạt đỉnh 190 triệu/lượng, vợ tôi vô cùng sốt ruột. Cô ấy suốt ngày than thở, vàng lên giá chóng mặt thế, bao giờ mới mua trả được cho ông bà. Lại nhớ tới đợt bán vàng giá có hơn 50 triệu/lượng lại càng thêm sốt ruột.
Tôi nói với vợ: “Em đừng nghĩ nhiều về giá vàng, mà hãy nghĩ rằng, lúc mình khó khăn, ông bà đã cho mình vay mà không hề đắn đo, nghĩ ngợi. Làm gì có ai cho mình vay một lúc 9 cây vàng? Vàng lên giá, mình cứ nghĩ mình thiệt, nhưng ông bà không cho vay thì vàng vẫn ở đó, có lợi gì hơn khi cho mình vay đâu”.
Và đến nay, nói thật, dù vàng đã hạ giá, tôi vẫn chưa có tiền để mua trả cho ông bà. Bố mẹ tôi nói, có tiền thì cứ để đó mà làm ăn. Có trả thì bố mẹ cũng cất đó để dành khi già yếu, bệnh tật chứ giờ chưa dùng tới. Cho nên, thứ bố mẹ cho vợ chồng tôi vay không chỉ là vàng, đó còn là tình thương mà người ngoài không bao giờ có được.
Trở lại câu chuyện của tác giả. Chuyện hồi đầu năm, chị gái cho vợ chồng bạn vay 2 cây vàng để mua xe làm ăn. Thời điểm đó, giá vàng đang ở đỉnh cao so với bây giờ. Bạn thấy vàng hạ giá, muốn trả cho xong nợ. Nhưng chị gái lại không muốn nhận lại vàng mà muốn nhận lại đúng số tiền bạn bán vàng hồi đầu năm.
Thoạt nghe, có thể nhiều người thấy chị gái bạn như vậy là vô lý. Bởi thông thường, vay tiền thì trả tiền, vay vàng thì trả vàng là đúng rồi.
Nhưng tôi đọc kỹ của câu chuyện của bạn, có chi tiết là khi vàng đang ở giá đỉnh cao, vợ chồng chị gái đã có ý định bán để chốt lời. Nhưng vì biết vợ chồng bạn cần tiền nên mới không bán nữa mà cho bạn vay. Như vậy, nếu không cho vợ chồng bạn vay, rõ ràng bán 2 cây vàng ấy anh chị đã thu về hơn 360 triệu đồng cách đây nửa năm rồi, phải không?
Nếu thời điểm ấy, anh chị không cho vay vàng thì vợ chồng bạn phải cầm sổ đỏ vay ngân hàng. Vay nợ ngân hàng thủ tục lằng nhằng không nói, nhưng ngoài phải trả số tiền gốc bạn vay, bạn còn phải trả lãi hàng tháng nữa. Trong khi bạn vay vàng của chị gái, bây giờ trả vẫn đúng số tiền lúc vay, không thêm một đồng lãi nào. Công bằng mà nói, vợ chồng bạn cũng không hề phải chịu thiệt.
Tôi từng đọc một câu thế này: “Nếu bạn muốn biết giá trị của đồng tiền, hãy thử đi vay một ít sẽ rõ”. Thử hỏi, lúc bạn cần tiền, ai sẵn sàng cho bạn mượn 2 cây vàng? Thậm chí, chị gái cho bạn mượn còn chẳng cần giấy tờ gì đúng không? Chị ấy chỉ vì biết bạn đang cần nên cho vay chứ không hề mong mình được lợi, cũng không sợ mất. Chị ấy cho bạn vay là bắt nguồn từ tình chị em trong nhà.
Nếu chị bạn không có ý kiến gì thì vay vàng, trả vàng là bình thường. Đằng này, chị ấy đã chủ động nói ra như vậy, tôi nghĩ vợ chồng bạn cũng nên lưu tâm về mong muốn của chị. Chị gái và anh rể đã có lòng tốt, mình cũng nên “biết điều” một chút.
Riêng tôi, từ đầu đến cuối vẫn thấy rằng, dù trả nợ bằng số tiền bán vàng hồi đầu năm, vợ chồng bạn cũng không hề thiệt thòi gì. Nhờ số tiền đó mà các bạn dễ dàng mua được xe, làm ăn ổn định, khấm khá. Hãy để anh chị mình vui vì có thể giúp đỡ được em khi em cần chứ không phải là cảm thấy ấm ức, thiệt thòi vì đã giúp.
Tiền rất quan trọng, nhưng không quan trọng bằng tình thân đâu bạn ạ.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 43 tuổi, hiện là giám đốc chi nhánh của một ngân hàng tại Hà Nội. Trong mắt bạn bè và họ hàng ở quê, tôi là một đứa con thành đạt, là niềm tự hào của dòng họ. Mọi thứ cứ thế êm đềm trôi qua cho đến 2 năm trước, mẹ tôi bắt đầu có những dấu hiệu của căn bệnh Alzheimer.
Ba tôi mất sớm, một tay mẹ tần tảo nuôi tôi khôn lớn. Khi có sự nghiệp vững vàng, tôi đón mẹ từ quê lên khu đô thị cao cấp ở Hà Nội để phụng dưỡng. Tôi luôn tâm niệm, nửa đời sau của mẹ sẽ là những ngày tháng an nhàn, hưởng phước bên con cháu. Nhưng căn bệnh quái ác ập đến, cướp đi trí nhớ của bà một cách tàn nhẫn.
Ban đầu, mẹ chỉ quên chỗ để chìa khóa, quên tên hàng xóm. Nhưng rồi tình trạng ngày một nặng hơn. Bà bắt đầu quên mất tôi là ai, thường xuyên cáu gắt và có những hành vi vô thức. Vợ chồng tôi đều đi làm từ sáng đến tối mịt, 2 đứa con thì đi học cả ngày. Căn hộ rộng 120 mét vuông bỗng chốc trở thành một "chiếc lồng kính" giam lỏng mẹ.
Tôi đã thuê đến 5 đời giúp việc chỉ trong vòng 6 tháng. Có người xin nghỉ vì không chịu nổi tính khí thất thường của mẹ. Có người thì tôi buộc phải cho nghỉ việc vì qua camera giám sát, tôi thấy họ để mặc mẹ ngồi thẫn thờ một mình trước tivi suốt cả ngày, bữa ăn thì ép uổng qua loa. Thậm chí, có lần mẹ tự mở cửa đi lang thang xuống tận hầm chung cư, may mắn là bảo vệ phát hiện ra kịp.
Vợ tôi bắt đầu có dấu hiệu trầm cảm vì áp lực chăm sóc mẹ chồng và quán xuyến gia đình. Bản thân tôi, những cuộc họp kéo dài đến tối muộn luôn bị ngắt quãng bởi nỗi lo nơm nớp, mẹ ở nhà có an toàn không. Không khí gia đình tôi ngột ngạt vô cùng.
Đỉnh điểm là một buổi chiều tháng 10 năm ngoái. Đang giải quyết hồ sơ vay vốn cho khách, tôi nhận được điện thoại từ chị giúp việc, giọng hốt hoảng: "Anh về ngay đi, bà cụ với tay lấy đồ trên cao bị ngã trong nhà tắm rồi!".
Tôi bỏ lại tất cả, lao về nhà như một kẻ điên. Hình ảnh mẹ nằm đó, đau đớn và hoảng loạn, ám ảnh tôi đến tận bây giờ. Rất may mẹ chỉ bị chấn thương phần mềm, nhưng bác sĩ cảnh báo, người già xương rất giòn, lần này là may mắn, nhưng nếu có lần sau thì hậu quả khôn lường. Mẹ tôi cần có người theo dõi y tế và chăm sóc 24/24.
Câu nói của bác sĩ như một cái tát thức tỉnh tôi. Tình yêu thương, lòng hiếu thảo của tôi không thể thay thế được chuyên môn y tế. Tiền bạc tôi mang về không thể mua được sự an toàn cho mẹ khi tôi vắng nhà.
Sau nhiều đêm thức trắng, tôi bàn với vợ về việc đưa mẹ vào một viện dưỡng lão cao cấp ở ngoại ô. Nơi đó có bác sĩ trực, có không gian xanh, có những người bạn già và có các hoạt động trị liệu trí nhớ. Vợ tôi khóc, cô ấy sợ tôi sẽ hối hận nhưng tôi đã quyết.
Ngay khi biết tin, một cuộc họp gia đình khẩn được triệu tập bởi các bác, các chú dưới quê của tôi. “Nhà cao cửa rộng, đi xe hơi mà mày tống mẹ mày vào trại tế bần hả con?”, bác trưởng họ đập bàn chỉ thẳng mặt tôi.
“Mày là đồ bất hiếu! Ngày xưa bà ấy nhịn ăn nhịn mặc nuôi mày ăn học, giờ mày thành đạt mày vứt bà ấy cho người dưng chăm. Mày sợ tốn tiền, sợ bẩn nhà đúng không?”, một người cô ruột xỉa xói tôi.
Không một ai trong số họ từng lên chăm mẹ tôi một ngày. Không một ai biết cảm giác bất lực khi nhìn mẹ ăn nhầm lọ kem đánh răng, hay lúc mẹ gào thét vì hoảng loạn giữa đêm. Họ chỉ nhìn vào hành động đưa mẹ ra khỏi nhà và dán cho tôi cái mác nghịch tử.
Tôi không thanh minh, chỉ cúi đầu đáp: "Con làm vậy vì sự an toàn của mẹ. Chữ hiếu của con không nằm ở việc giữ mẹ ở nhà để họ hàng nhìn vào khen ngợi, mà để mẹ sống phần đời còn lại an toàn, vui vẻ".
Đã 8 tháng kể từ ngày mẹ tôi chuyển vào viện dưỡng lão. Chi phí mỗi tháng gần 20 triệu đồng, bằng lương của một người đi làm khá giả, nhưng những gì mẹ nhận lại khiến tôi thấy quyết định của mình hoàn toàn đúng đắn.
Cuối tuần vừa rồi, vợ chồng tôi đưa các con vào thăm bà. Mẹ đang ngồi tập tô màu cùng các cụ già khác trong phòng sinh hoạt chung. Dù mẹ không còn nhớ rõ tên tôi, nhưng bà cười rất tươi khoe bức tranh vừa vẽ. Các cô điều dưỡng cho biết, mẹ ăn ngủ đúng giờ, được xoa bóp vật lý trị liệu mỗi ngày nên sức khỏe cải thiện rõ rệt, tinh thần cũng ổn định hơn rất nhiều. Không còn những tiếng gào thét, không còn những cú ngã nguy hiểm.
Nhìn mẹ được chăm sóc bởi những bàn tay chuyên nghiệp, được sống trong một cộng đồng phù hợp, tôi thấy lòng mình nhẹ bẫng.
Nhiều người Việt Nam vẫn coi viện dưỡng lão là nơi ruồng bỏ cha mẹ. Định kiến đó đã khiến biết bao người già phải chịu cảnh cô đơn trong chính ngôi nhà của mình, và bao người con phải kiệt quệ về cả thể chất lẫn tinh thần.
Chữ "hiếu" thời hiện đại, theo tôi, không phải là việc ép bản thân phải làm những điều vượt quá khả năng chuyên môn, mà là biết chọn cho cha mẹ một môi trường sống tốt nhất. Tôi thà mang tiếng là kẻ bất hiếu trong mắt họ hàng, thà bị bêu riếu ở quê nhà, không vì thanh danh mà để mẹ mình sống trong sự hiểm nguy và cô độc.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Trước đó vào sáng cùng ngày, mạng xã hội xuất hiện và lan truyền hình ảnh một con cá sấu đang bơi trên sông Chắc Băng, thuộc địa bàn ấp Thới Bình, xã Thới Bình. Thông tin này lập tức gây hoang mang trong dư luận địa phương.
Ngay sau khi thấy thông tin lan truyền trên mạng, Công an xã Thới Bình đã vào cuộc xác minh nguồn gốc hình ảnh. Qua làm việc, cơ quan công an xác định người tạo ra bức ảnh là em T.C.K. (17 tuổi, ngụ ấp Thới Bình, xã Thới Bình).
Tại cơ quan công an, K. trình bày đã sử dụng ứng dụng AI để tạo hình ảnh cá sấu. Mục đích của việc này là để mẹ "hù dọa" em gái, do bé thường xuyên đòi xuống bơi dưới con sông trước nhà.
Tuy nhiên sự việc đi quá xa khi chú ruột của K. là ông Q. không biết đây là hình ảnh giả mạo và đã tự ý sao chép, lưu về điện thoại rồi gửi cho nhiều người. Từ đó hình ảnh bị lan truyền rộng rãi trên mạng xã hội, gây hiểu nhầm và tạo dư luận xấu.
Sau sự việc, Công an xã Thới Bình đã liên hệ với ban giám hiệu nhà trường em K. đang theo học để triển khai nhắc nhở đến các em học sinh về việc tuyệt đối không được sử dụng ứng dụng AI để tạo những hình ảnh và thông tin sai sự thật.
Tôi tốt nghiệp cử nhân ngoại ngữ. Ra trường, bạn bè người làm công ty nước ngoài, người đi xuất khẩu lao động, người làm phiên dịch. Còn tôi chọn dạy thêm ở một trung tâm tiếng Anh. Đồng lương không nhiều nhưng đổi lại tôi có thời gian chăm lo cho gia đình. Tôi từng nghĩ một gia đình muốn bền thì phải có người chịu lùi một bước.
Chồng tôi làm kinh doanh. Anh thường xuyên đi sớm về khuya. Biết anh bận, tôi cố gắng chu toàn hết việc nhà, con cái, đối nội đối ngoại để anh yên tâm lo cho sự nghiệp. Tôi không ngờ, mình bận rộn lại là cơ hội để chồng dành thời gian cho người đàn bà khác.
Một chiều, chị hàng xóm gần nhà sang tìm gặp tôi. Chị ngập ngừng mãi rồi mới đưa ra chiếc điện thoại. Trong màn hình là chồng tôi đi cạnh một người phụ nữ lạ. Hai người cùng vào chùa, cùng cười, cùng chắp tay trước tượng Phật. Điều đau nhất không phải họ đi đâu, mà là cặp áo đôi họ đang mặc, là ánh mắt họ nhìn nhau tình tứ.
Không thể đợi đến tối gặp, tôi gọi điện ngay cho chồng, tay run đến mức suýt đánh rơi điện thoại. Khi nghe tôi hỏi, đầu dây bên kia im lặng rất lâu. Rồi anh nói một câu ngắn ngủi: “Nếu em đã biết thì anh cũng không giấu nữa”.
Anh thừa nhận, không quanh co, không chối cãi. Anh bảo, anh đã yêu người khác. Anh muốn ly hôn. Tôi nghe từng chữ mà tưởng như có ai dùng búa gõ vào lồng ngực.
Tôi đã khóc rất nhiều, đã cố níu kéo. Không phải vì tiếc người đàn ông ấy, mà vì thương 2 đứa con còn nhỏ dại. Cuộc hôn nhân gần một thập kỷ, không thể nói ly hôn là ly hôn. Nhưng tình cảm một khi đã hết, người ta còn lạnh lùng dứt khoát hơn cả người dưng.
Lúc đầu bàn chuyện ly hôn, anh đòi chia mỗi người nuôi 1 đứa con. Tôi phải xin anh, nếu đã có hạnh phúc mới rồi hãy vun vén cho tình yêu của mình, đừng chia cắt các con. Thuyết phục mãi anh ta mới đồng ý cho tôi nuôi cả 2 đứa.
Ngày ly hôn, tôi dắt 2 con trai nhỏ, kéo chiếc vali bước ra khỏi căn nhà từng quét dọn từng viên gạch. Căn nhà mang tên bố mẹ anh nên tôi chẳng có quyền lợi gì ở đó. Tám năm làm vợ khép lại chỉ bằng vài chữ ký. Cánh cổng sau lưng đóng lại rất nhẹ, nhưng trong lòng tôi nghe như cả một ngọn núi vừa sụp xuống. Thật may mắn, lúc cùng cực nhất, vẫn có bố mẹ dang tay đón 3 mẹ con tôi về nhà.
Một lần, tôi ngồi một mình ở quán cà phê, đang chỉnh sửa tài liệu tiếng Anh thì nhận được lời hỏi thăm từ một người khách nước ngoài ngồi bàn bên cạnh. Anh tên John, 40 tuổi, người Mỹ, sang Việt Nam công tác. Chúng tôi nói chuyện bằng tiếng Anh. Câu chuyện bắt đầu chỉ là vài lời hỏi thăm, sau đó dần trở nên cởi mở.
Tưởng đó chỉ là một cuộc gặp tình cờ. Không ngờ, tôi vẫn còn gặp anh sau đó vì thỉnh thoảng tôi vẫn ghé quán và anh là khách quen của quán này. Lần gặp thứ 2, anh chủ động chào, tôi cười vì nhận ra người quen. Chúng tôi trở thành bạn bè.
Tôi kể cho John nghe về cuộc hôn nhân đổ vỡ, về 2 đứa con, về những tháng ngày tưởng như không đứng dậy nổi. Anh không thương hại, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng: “Cô đã làm tất cả những gì có thể rồi, hãy mạnh mẽ lên”. Lời động viên của người đàn ông mới quen đã sưởi ấm phần lạnh nhất trong trái tim tôi.
Một năm trôi qua, John ngỏ lời yêu. Tôi từ chối vài lần. Tôi sợ. Nỗi sợ trước hết vì sự khác biệt về xuất thân, nền văn hóa. Sau đó là nỗi sợ của một con chim vừa trải qua một lần trúng đạn, không còn nhiều niềm tin vào tình yêu. Nhưng John không vội vàng. Anh chỉ ở bên cạnh, âm thầm chứng minh bằng hành động. Đến một ngày, tôi nhận ra, khi ở cạnh anh, tôi đã cười nhiều hơn trước và thấy lòng bình yên.
John muốn tôi kết hôn rồi sang Mỹ với anh. Tôi lắc đầu. Tôi còn 2 đứa con. John nắm tay tôi và bảo rằng chỉ cần 2 năm sau khi kết hôn, khi thủ tục hoàn tất, tôi có thể bảo lãnh các con sang đoàn tụ. Anh hứa sẽ coi chúng như con ruột.
Bố mẹ tôi động viên, bảo tôi phải mạnh mẽ để nắm bắt lấy hạnh phúc của đời mình. Hai năm sẽ qua nhanh thôi, bố mẹ sẽ chăm sóc 2 cháu chờ tôi trở về. Tôi gật đầu, miệng cười mà nước mắt tuôn.
Cuộc sống nơi đất khách không hề dễ dàng. Tôi học cách thích nghi với ngôn ngữ đời thường, với văn hóa mới, với những mùa đông lạnh buốt. Có lúc nhớ con đến nghẹn thở, tôi chỉ biết nhìn ảnh rồi tự nhủ phải cố gắng thêm một ngày nữa. Chính nỗi nhớ ấy giúp tôi mạnh mẽ hơn.
Hai năm sau, tôi cầm trên tay tấm thẻ xanh. Chuyến bay trở về Việt Nam lần ấy khiến tim tôi đập liên hồi. Tôi chỉ mong được ôm 2 đứa con vào lòng. Nhưng người tôi gặp đầu tiên khi trở về lại là chồng cũ. Anh nói đã chia tay người phụ nữ kia. Anh bảo anh nhận ra tôi và 2 con mới là gia đình thật sự mà anh muốn có. Anh xin tôi quay về, cả hai sẽ làm lại.
Tôi nhìn người đàn ông từng khiến mình gục ngã, bất giác thấy lòng đã hoàn toàn nguội lạnh. Không còn oán hận, cũng chẳng còn yêu thương. Tôi nói, mình không còn hận anh nữa. Tôi tha thứ cho anh. Tha thứ không có nghĩa là quay về nơi mình từng bị tổn thương. Có những cánh cửa đã khép thì không nên mở lại.
Tôi đưa 2 con sang Mỹ. John đứng ở sân bay, dang rộng vòng tay đón 3 mẹ con. Hai đứa trẻ còn bỡ ngỡ, nhưng ánh mắt chúng dần rạng rỡ khi thấy một người đàn ông xa lạ kiên nhẫn xách vali, cúi xuống buộc dây giày và hỏi chúng có đói không? Nhìn ánh mắt anh dịu dàng, tôi hiểu mình đã chọn đúng.
Gia đình tôi vừa đón thêm một nàng công chúa nhỏ. Tổ ấm mới luôn ngập tràn tiếng cười và yêu thương. Hôm qua, con trai lớn bảo rằng vừa nhận cuộc gọi của bố từ Việt Nam. Con nói: “Bố muốn gặp mẹ”. Tôi mỉm cười, rồi... lắc đầu.
Nếu ngày ấy chồng không phản bội, có lẽ tôi vẫn quanh quẩn với cuộc sống cũ, không biết bản thân mạnh mẽ đến vậy, cũng chẳng bao giờ gặp được người biết trân trọng mình.
Nhưng nghĩ kỹ hơn, tôi vẫn không dám cảm ơn sự phản bội. Không ai nên học cách trưởng thành bằng nước mắt của mình. Tôi chỉ biết ơn vì sau tất cả, mình không gục ngã.
Tôi muốn gửi vài lời đến những người phụ nữ đã từng bị tổn thương giống như tôi. Nếu một ngày bạn bị người đầu gối tay ấp phản bội thì hãy cứ mạnh dạn bước sang một con đường khác? Hãy tin, đi qua đường hầm sẽ nhìn thấy ánh sáng. Câu chuyện này kết thúc thì câu chuyện khác mới có thể bắt đầu...