Trước đó vào sáng cùng ngày, mạng xã hội xuất hiện và lan truyền hình ảnh một con cá sấu đang bơi trên sông Chắc Băng, thuộc địa bàn ấp Thới Bình, xã Thới Bình. Thông tin này lập tức gây hoang mang trong dư luận địa phương.
Ngay sau khi thấy thông tin lan truyền trên mạng, Công an xã Thới Bình đã vào cuộc xác minh nguồn gốc hình ảnh. Qua làm việc, cơ quan công an xác định người tạo ra bức ảnh là em T.C.K. (17 tuổi, ngụ ấp Thới Bình, xã Thới Bình).
Tại cơ quan công an, K. trình bày đã sử dụng ứng dụng AI để tạo hình ảnh cá sấu. Mục đích của việc này là để mẹ “hù dọa” em gái, do bé thường xuyên đòi xuống bơi dưới con sông trước nhà.
Tuy nhiên sự việc đi quá xa khi chú ruột của K. là ông Q. không biết đây là hình ảnh giả mạo và đã tự ý sao chép, lưu về điện thoại rồi gửi cho nhiều người. Từ đó hình ảnh bị lan truyền rộng rãi trên mạng xã hội, gây hiểu nhầm và tạo dư luận xấu.
Sau sự việc, Công an xã Thới Bình đã liên hệ với ban giám hiệu nhà trường em K. đang theo học để triển khai nhắc nhở đến các em học sinh về việc tuyệt đối không được sử dụng ứng dụng AI để tạo những hình ảnh và thông tin sai sự thật.

Tôi là trai tỉnh lẻ, nhà nghèo. Vợ tuy không phải "cành vàng lá ngọc" thế nhưng cũng thuộc kiểu phụ nữ "chất lượng cao": Xinh đẹp, hát hay, tính tình hiền thục.
Nhà cô ấy chỉ có hai mẹ con nên sau khi cưới, tôi ở rể và rất được mẹ vợ yêu thương. Bà còn tốt tới mức 3 năm trước đã ra phòng công chứng làm hợp đồng sang tên căn nhà đang ở cho vợ chồng tôi.
Khó khăn của chúng tôi chủ yếu dồn vào việc phải đi làm kiếm tiền để chạy chữa vô sinh, làm thụ tinh ống nghiệm. Sóng gió ập đến là khi mẹ vợ bị ung thư, còn tiền chạy chữa theo phương pháp mới nhất vô cùng tốn kém.
Vợ chồng tôi không nề hà, đồng tình bán nhà đang ở để dồn tiền chữa bệnh cho mẹ, nhưng tiếc là cũng không giúp bà sống thêm với chúng tôi được bao lâu. Mẹ vợ qua đời, nhà không còn, con không có, tôi thương vợ nên cố giữ tinh thần cày cuốc kiếm tiền.
Ngoài giờ làm tại công ty, tôi đăng ký chạy xe công nghệ để kiếm thêm thu nhập. Tôi thường về muộn nhưng nhiều hôm vợ còn về muộn hơn cả tôi, bếp núc lạnh tanh không ai nấu.
Tôi hỏi thì cô ấy chỉ nói bận, thái độ cũng lặng lẽ hơn. Tôi thông cảm vì nghĩ vợ cần làm gì đó bận rộn để khuây khỏa nỗi buồn nhớ mẹ. Nhưng vài ngày, vài tháng thì được chứ cả năm sống trong cảnh lạnh nhạt, tôi sinh ra cáu gắt.
Mắng vợ thì không nỡ, cãi nhau cũng không đành, tôi đành nuốt tất cả vào trong. Hai vợ chồng hầu như không có thời gian nói chuyện với nhau. Tôi bận, cô ấy càng bận hơn. Bữa cơm đầy đủ, ấm cúng gần như thiếu vắng.
Đi làm về đã quá sức mệt mỏi, chỉ mong có vợ ở nhà mở cửa, nấu cho bữa cơm. Thế nhưng, chào đón tôi chỉ là căn phòng trọ tối đèn. Tôi tức giận, cáu, dỗi, cảm thấy bị bỏ quên, tự ái và tổn thương vì vợ chỉ biết nhớ mẹ mà hoàn toàn bỏ quên sự hiện diện của chồng.
Tôi vất vả, bận rộn và cố gắng để lo cho gia đình. Tôi cũng biết buồn, cũng cô đơn, cũng cần vợ chăm sóc, dựa dẫm. Nhưng đáp lại nỗ lực của tôi chỉ là mệt mỏi, là sự gắng gượng không có chút năng lượng nào từ vợ.
Một mình tôi ngột ngạt với đủ mọi áp lực, từ việc đi ở thuê, con cái không, tiền của không, rồi đến có vợ cũng như không. Nhân một ngày vợ lại về rất muộn, bao nhiêu ấm ức, khó chịu kìm nén trong lòng tôi dâng trào. Tôi nói chuyện ly hôn.
Bỏ mặc ánh mắt sững sờ của vợ, tôi chỉ nói và nói, liên tục chê trách vợ đủ điều. Cô ấy im lặng rất lâu, sau đó nặng nề lên tiếng.
"Mấy tháng nay em nhận lời đi hát buổi tối cho quán cà phê và một quán nhậu. Em biết chắc anh không đồng ý nên mới không nói. Em chỉ muốn phụ anh kiếm thêm, đủ để vợ chồng mình đi thụ tinh nhân tạo đợt này. Nhưng ly hôn cũng tốt, đỡ phải áp lực đẻ con, mua nhà", cô ấy nói.
Sống mũi cay cay, tôi bật khóc. Vừa xót vợ, vừa giận bản thân vì thấy mình quá tệ. Hóa ra chúng tôi không hề đơn độc trên chặng hành trình vất vả này, chỉ là không nỡ để người kia khổ nên lại vô tình làm tổn thương nhau.
Trong khi vợ vì tôi, âm thầm lao lực kiếm tiền thì tôi chỉ biết trách giận. Tôi ngượng cho sự ích kỷ ngớ ngẩn của mình. Từ bữa đó, tôi không dám nhắc đến đơn ly hôn một lần nào nữa.
Tôi đủ khôn ngoan để giữ chặt người phụ nữ này như báu vật của mình. Kiếm đâu ra người vợ vừa chân thành vừa chỉ muốn những điều tốt đẹp cho tôi như vậy? Tới giờ phút này, tôi còn chẳng dám buồn, đi làm mặt mũi hớn hở còn hơn cả được yêu lần đầu.
Tôi tôn trọng vợ, vả lại biết cản không được, tôi đành để vợ đi hát nhưng giới hạn số lượng quán, phòng khi cô ấy quá ham kiếm thêm. Vài lần tôi chạy xe qua, lén lút vào quán xem vợ hát. Thấy người ta vỗ tay, tôi không khỏi tự hào, hãnh diện.
Thôi thì chấp nhận cuộc sống này cần thực tế, cũng coi như một nghề tay trái hợp pháp, hợp sở trường. Hết giờ làm, tôi lại lao ra đường, còn vợ lên sân khấu.
Nói thì dễ dàng vậy nhưng tôi cũng phải vật vã mãi để đấu tranh với suy nghĩ tiêu cực trong đầu, làm đàn ông không lo được cho vợ, tôi thấy mình kém cỏi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hát và đứng trên sân khấu cũng là sở thích, niềm vui của vợ, tôi không thể cản.
Việc của tôi là chăm chỉ, yêu thương và quan tâm đúng cách, cho cô ấy cuộc sống yên vui, cố gắng có con rồi khắc mua được nhà, "thuận vợ thuận chồng tát biển đông cũng cạn" đúng không?
Nghĩ lại cũng may hôm đó tôi nói ra được tích tụ trong lòng, dù ích kỷ, không vui, nhưng là dịp để cả hai bộc bạch hết suy nghĩ. Chứ cứ âm thầm khó chịu, mệt mỏi thì chắc chắn im lặng đã giết chết hôn nhân của tôi mất.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Buffon và chủ tịch liên đoàn cùng từ chức, bóng đá Ý rơi vào khủng hoảng

Gianluigi Buffon đã thông báo từ chức khỏi vị trí trưởng đoàn tuyển Ý. Trước đó, Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Ý (FIGC) Gabriele Gravina cũng đã rời khỏi vị trí lãnh đạo của mình, sau khi Azzurri không giành được vé dự World Cup 2026.
Thủ môn huyền thoại người Ý cũng đã viết tâm thư khá dài trên trang mạng X để bày tỏ nỗi lòng của mình. Buffon viết: "Giờ đây, khi Chủ tịch Gabriele Gravina đã quyết định rút lui, tôi cảm thấy tự do để làm điều mà tôi cho là một hành động có trách nhiệm. Đây là một hành động khẩn cấp, xuất phát từ sâu thẳm trong tôi, tự phát như những giọt nước mắt và nỗi đau mà tôi chia sẻ với tất cả các bạn.
Mục tiêu của chúng tôi là đưa Ý trở lại World Cup. Nhưng chúng tôi đã không thành công.
Đối với tôi, được cống hiến cho đội tuyển quốc gia là một vinh dự và là sự khát khao ngay từ khi còn nhỏ. Tôi đã cố gắng hoàn thành vai trò của mình bằng cách dồn toàn bộ năng lượng vào đó, kết nối tất cả các đội, làm việc với các huấn luyện viên trưởng khác nhau để xây dựng một dự án bắt đầu từ lứa tuổi trẻ nhất và kéo dài đến đội U21...
Nhưng tất cả đã diễn ra không như ý. Tôi trân trọng tất cả những gì mình có, ngay cả trong kết thúc đầy đau buồn này".
Việc hàng loạt quan chức bóng đá Ý từ chức khiến bóng đá nước này rơi vào khủng hoảng trầm trọng và Chủ tịch UEFA Aleksander Ceferin đã cảnh báo rằng họ có nguy cơ mất quyền đồng đăng cai Euro 2032.
Ông Ceferin nhấn mạnh: "Euro 2032 đã được lên kế hoạch và chắc chắn sẽ diễn ra. Tôi chỉ hy vọng rằng cơ sở hạ tầng ở Ý sẽ sẵn sàng. Nếu không, giải đấu sẽ không được tổ chức ở Ý. Có lẽ các chính trị gia Ý nên tự hỏi tại sao cơ sở hạ tầng bóng đá của họ lại thuộc hàng tệ nhất châu Âu".
Tình Yêu Giới Tính
Im lặng “nuôi con tu hú” suốt 19 năm và biến cố bất ngờ khiến tôi khó xử

Hơn 20 năm trước, vợ tôi là cô gái đẹp nhất làng. Vì nhà nghèo, cô ấy nghỉ học sớm vào làm công nhân cho một xưởng thủ công mĩ nghệ gần nhà. Nhà tôi cuối làng, nhà cô ấy đầu làng. Tôi khi đó đang là sinh viên trường Cao đẳng sư phạm tỉnh, mỗi ngày chạy xe 15km từ trường về nhà. Ngày nào tôi cũng đi ngang qua, dần dần bị hình bóng ấy gây thương nhớ.
Tôi thích cô ấy và mạnh dạn viết thư tỏ tình. Hai hôm sau, tôi nhận thư hồi âm. Cô ấy viết: “Em chưa nghĩ đến chuyện yêu đương”. Cho rằng mình quá đột ngột và vội vàng, tôi định sẽ dành thời gian để lấy lòng cô ấy.
Nhưng không lâu sau thì hay tin cô đã phải lòng con trai chủ xưởng. Ngẫm lại, mình chỉ là một chàng sinh viên nghèo, tương lai cũng sẽ là một thầy giáo nghèo, so sánh thế nào được với cậu trai nhà giàu ấy. Mối tình đầu đơn phương, tôi đành ngậm ngùi chôn chặt.
Tôi ra trường, được phân công đi dạy học một trường ở miền núi cách nhà gần 100km, thỉnh thoảng mới về thăm nhà. Một đợt, tôi về nghỉ lễ. Lúc ngang qua con đê khi trời chạng vạng, thấy cô ấy ngồi ở mương nước đầu làng. Tôi dừng xe lại, hỏi chuyện dăm ba câu, tiện miệng hỏi khi nào thì được cô ấy mời ăn cỗ.
Đáp lại, cô ấy chỉ nhìn tôi rất buồn: “Ai thèm lấy em mà ăn cỗ”. Về nhà, trong bữa cơm tối, tôi mới nghe người nhà bảo cô ấy vừa bị con trai chủ xưởng bỏ rơi chạy theo cô gái xinh đẹp khác.
Trong làng, chuyện họ yêu nhau ai cũng tỏ tường. Cậu trai kia ăn chơi, đào hoa. Yêu đương thế nào mọi người đều rõ. Như cô ấy, trai trong làng đều sẽ e ngại vì đã là bông hoa bị ong chê bướm chán. Trai làng thời đó, tư tưởng vẫn còn cổ hủ như vậy.
Tôi thì không.
Tối ấy, tôi một mình thơ thẩn đi bộ đến đầu làng, rồi mạnh dạn ghé nhà cô ấy chơi. Tôi hỏi: “Lần trước anh tỏ tình, em nói chưa nghĩ tới chuyện yêu đương, vậy giờ nghĩ được không? Nếu em đồng ý làm vợ anh, anh đưa bố mẹ đến nhà xin cưới”. Cô ấy lặng nhìn tôi rồi cúi mặt: “Em sợ là không xứng đáng với anh nữa”.
Chuyện tôi lấy vợ trở thành chủ đề bàn tán của cả làng. Vì mọi thứ diễn ra nhanh chóng quá. Có người nói cô ấy lấy tôi là để trốn chạy nỗi đau bị phụ tình. Cũng có người nói tôi dại dột, bị nhan sắc làm cho mờ mắt. Tôi mặc kệ ai nói ra nói vào. Đời người, nếu sống theo dèm pha của thiên hạ thì có khi sẽ bị nước bọt của họ dìm cho chết đuối.
Sau khi cưới, vợ tôi nhanh chóng có bầu. Vì việc đồng áng vất vả, tôi bàn bố mẹ mở cho cô ấy một tiệm tạp hóa nhỏ ngay trước cửa nhà. Tôi vẫn đi dạy trên miền núi, mỗi cuối tuần mới bắt xe về, đợi khi có cơ hội thì xin chuyển công tác về gần nhà.
Con trai tôi chào đời thiếu tháng. Ai cũng khen thằng bé trộm vía cứng cáp, không giống một đứa trẻ sinh non. Hai ngày sau khi vợ sinh, tôi mới thu xếp để về nhà. Nhìn thằng bé, tôi có cảm giác gì đó rất lạ. Nó có nét gì đó quen quen của một ai đó, không phải người trong nhà tôi. Một đứa bé sinh thiếu tháng cũng không thể cứng cáp thế này.
Những suy nghĩ này, tôi giấu kín trong lòng. Tôi yêu vợ, và dù có thế nào, tôi cũng muốn bảo vệ cô ấy. Dù cô ấy vô tình hay cố tình lừa dối, chuyện đã đến nước này, thay đổi chỉ làm tất cả khổ đau. Thôi thì, ông bà ta thường nói “cá vào ao ta là của ta”.
Viết ra nghe có vẻ đơn giản thế thôi, nhưng đó là khoảng thời gian khó khăn với tôi. Nhất là thằng bé càng lớn, nét càng rõ hơn. Vài người ác ý bắt đầu bóng gió. Tôi không ngại mắng thẳng vào mặt họ.
Có lần vợ nhìn tôi hỏi: “Anh không nghi ngờ gì thật à?”. Tôi dứt khoát: “Không, đó là con trai anh. Em đừng hỏi lại những câu tương tự thế”.
Mấy năm sau, tôi đi học đại học tại chức, rồi xin chuyển công tác về gần nhà, cùng vợ chăm lo cho con cái.
Thấm thoắt, 20 năm đã trôi qua, con trai lớn đã 19 tuổi, con gái sau vừa tròn 16 và con trai út 12 tuổi. Gia đình tôi có thể coi là gia đình văn hóa kiểu mẫu trong làng. Vợ chồng yêu thương nhau, con cái ngoan, thông minh, chăm chỉ.
Mấy hôm trước, tôi cầm điện thoại của vợ để gọi tìm điện thoại của mình. Tình cờ làm sao, đúng lúc đó có một tin nhắn đến. Tôi mở cuộc trò chuyện, tim như muốn vỡ ra.
Là người đàn ông kia. Hắn đã lấy vợ, sinh được 3 cô con gái. Vừa rồi hắn phát hiện mắc ung thư giai đoạn cuối đã di căn. Hắn nhiều lần nhắn tin cho vợ tôi, muốn những ngày cuối đời được nhận con trai.
Vợ tôi từ chối, nói trước đây hắn đã chối bỏ bắt cô ấy phá thai, giờ không có tư cách nhìn mặt con. Cô ấy van xin hắn ta để cho mình và con trai được yên.
Tôi đọc xong, thấy tim mình như muốn ngừng đập. Dù đã biết trước gần như chắc chắn, nhưng khi được tận mắt biết được sự thật, lòng vẫn không khỏi nhói đau. Là vợ tôi đã cố tình lừa tôi chứ không phải vô tình. Và gã kia, bao nhiêu năm qua biết mình có một đứa con, dù sống chung làng nhưng đến khi nghĩ bản thân sắp chết mới đòi nhận con. Hắn không xứng đáng.
Thế nhưng, từ khi đọc tin nhắn đó, tôi suy nghĩ nhiều, mất ăn mất ngủ. Có lẽ cả vợ tôi và hắn ta đều muốn chôn giấu mọi chuyện, nếu hắn ta không may mắc bệnh nặng. Đối với một người đang đứng trước cửa tử, cũng không ai hẹp hòi với họ làm gì. Chỉ là gia đình tôi đang hạnh phúc, yên bình, tôi không muốn làm cuộc sống đảo lộn chỉ vì một gã đàn ông vô trách nhiệm.
Khi người ta biết mình sắp chết, những ước mong khó nhất cũng muốn làm. Không chỉ là mong có một cậu con trai nối dõi, mà là một lần được thừa nhận, được hối lỗi, hẳn cũng là dễ hiểu.
Tôi đã nghĩ đến việc nói với vợ chuyện này, rằng tôi đã biết sự thật từ lâu để cô ấy không phải sợ hãi mà tùy ý quyết định mọi việc tùy theo lương tâm mình mong muốn.
Nhưng vấn đề tôi lo nhất là con trai. Thằng bé đã là sinh viên đại học. Con đã lớn, có nhận thức, có suy nghĩ riêng. Nếu biết mình từng bị cha ruột chối bỏ, và tôi không phải cha đẻ của nó, con sẽ cảm thấy thế nào? Tôi hoàn toàn không muốn con mình tổn thương chỉ vì một người không xứng đáng.
Một bên là muốn thỏa mãn tâm nguyện của một người ở đoạn cuối cuộc đời. Một bên là giữ sự bình yên cho những người tôi yêu thương. Tôi nên chọn cách nào để mình không hối hận?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

