Tôi và bạn gái yêu nhau cách đây 6 tháng sau khi trải qua đầy rẫy những chuyện khó khăn. Trước đó tôi thích một người con gái khác, khi đó bạn gái chính là người giúp tôi có thể đến với người mình thích, kết quả lại không thành công. Chính bạn gái là người đã động viên an ủi và bên cạnh tôi mọi lúc. Sau đó một khoảng thời gian, tôi đã yêu em.
Quen nhau một năm, yêu được nửa năm, em giờ phải đi du học. Tôi không sợ yêu xa nhưng ngặt nỗi em sẽ học chung trường và ở chung khu nhà với người em từng thích rất nhiều. Tôi cảm thấy buồn bã và lo sợ lắm. Liệu em có rung động một lần nữa với người đó và tôi sẽ mất em không? Tôi buồn mấy ngày nay mà không biết phải suy nghĩ sao cho đúng. Em rất tốt với tôi, tôi có nên tin tưởng tuyệt đối ở bạn gái không?
Tin Gốc: Vnexpress

"Đổ vỡ một lần không hẳn là kết thúc, tổn thương một lần không hẳn là sẽ tổn thương một đời. Hôm nay ta vấp ngã, ngày mai ta đứng lên rồi đi tiếp. Mẹ đơn thân hãy cho mình cái quyền được yêu, được thương và được trân trọng, bù đắp sau những mất mát ấy".
Chuyện là tôi có người chị từng đổ vỡ sau hôn nhân. Chuyện gia đình chị nên tôi không muốn đào sâu vì sợ sẽ làm tổn thương chị. Sau ngần ấy chuyện tổn thương, tôi thấy chị mất hẳn niềm tin vào hôn nhân, nói đến là chị chỉ bảo: "Sợ". Tôi cũng thấy thương vì giờ đây chị phải một mình nuôi đứa con. Bẵng đi một thời gian, hôm nay nhận được tin chị chuẩn bị lên xe hoa lần hai, tôi mừng như thể mình được cưới vậy. Chị nói đã tìm được người có thể làm chỗ dựa tinh thần vững chãi.
Mẹ đơn thân à, tôi không tin có người phụ nữ nào có thể mạnh mẽ cả trong tâm hồn để một mình gồng gánh nuôi con mình. Tôi tin các bạn có thể lo tốt phần vật chất, nhưng sau cùng, đêm về một mình chẳng biết thủ thỉ cùng ai. Chưa kể những lúc ốm đau, những lúc khó khăn cần một điểm tựa trong tinh thần, có một người đàn ông bên cạnh vẫn tốt hơn.
Tôi sinh ra trong một gia đình cả ba và mẹ đều là những người từng đổ vỡ trước khi đến với nhau, họ tìm đến nhau để bù đắp những khoảng trống, những thiếu hụt còn lại. Giờ đây, gia đình tôi sống rất hạnh phúc. Vậy nên, mẹ đơn thân hãy cho mình cái quyền được yêu thêm lần nữa, đừng vì tổn thương một lần mà khép cánh cửa hạnh phúc của chính mình lại. Ta sinh ra và chỉ được sống một lần trên cõi đời này, sai một lần, vấp ngã một lần không hẳn là đã kết thúc. Hôm nay ta sai nhưng ngày mai không hẳn sẽ sai tiếp. Vì ta xứng đáng mà, xứng đáng được trân trọng, được che chở và được cưng chiều.
Hạnh phúc là do mình lựa chọn, đi tiếp hay dừng lại cũng là do mình lựa chọn. Nếu đã tìm được người có thể che chở hết những khoảng trống kia, xin các mẹ đơn thân hãy mở lòng mình ra một lần nữa, để cùng nửa còn lại làm rất nhiều điều hạnh phúc trong cuộc sống này. Được cùng nhau cầm tay băng qua từng con núi, từng bãi biển, dòng sông. Được khám phá những điều mới lạ xung quanh ta, được hàn huyên dưới căn nhà hạnh phúc có con cháu sum vầy, được vỗ về mỗi lần yếu đuối. Ta được rất nhiều điều có thể, vậy tại sao chỉ vì một lần ta sai mà tự tay tước đi quyền hạnh phúc của mình. Hãy cứ yêu và cho mình cơ hội đi, rồi các mẹ đơn thân sẽ có thêm rất nhiều điều hạnh phúc.
Hoài Ngọc
Nguồn: https://vnexpress.net/me-don-than-nen-cho-minh-quyen-duoc-yeu-lan-nua-5057288.html

Tôi và vợ kết hôn hơn bốn năm. Trước khi cưới, vì mỗi người sống ở một thành phố khác nhau nên chúng tôi chủ yếu liên lạc qua điện thoại. Dù khoảng cách địa lý không hề nhỏ nhưng nhờ tình yêu và những năm tháng thanh xuân mà cô ấy dành cho tôi, chúng tôi quyết định cùng nhau bước vào hôn nhân. Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê trong một gia đình nghèo, đông anh em. Vì hoàn cảnh khó khăn và phần lớn các anh em đều là con trai, từ nhỏ ba mẹ luôn dạy tôi phải cố gắng học hành, chăm chỉ làm việc để sau này không phải vất vả như ba mẹ đã trải qua. Tôi lớn lên với những lời dạy đó, học tập rồi đi làm. May mắn là ngay sau khi tốt nghiệp, tôi tìm được công việc ổn định. Sau này, tôi quay lại trường học thêm và nhờ chương trình liên kết giữa trường với các công ty Nhật Bản, tôi có cơ hội sang Nhật làm việc.
Vợ tôi là một người hiền lành, dễ thương, biết nấu ăn và chăm lo nhà cửa, tuy nhiên cô ấy không khéo ăn nói. Giống như tôi, cô ấy cũng sinh ra trong một gia đình không mấy khá giả. Từ nhỏ sức khỏe không tốt, lại lớn lên trong gia đình chỉ có chị em gái nên vợ không phải làm những công việc quá nặng nhọc. Sau khi tốt nghiệp cao đẳng, cô ấy sang Nhật theo diện thực tập sinh kỹ năng với công việc không đúng chuyên ngành đã học. Sau ba năm làm việc, cô ấy trở về Việt Nam hai năm, làm thu ngân khoảng nửa năm rồi chúng tôi kết hôn. Sau khi cưới, tôi bảo lãnh và đón cô ấy sang Nhật sinh sống cùng mình.
Những năm làm việc nơi đất khách giúp tôi hiểu rằng muốn có một cuộc sống ổn định thì bản thân phải luôn cố gắng. Đến hiện tại, tôi cũng đạt được một số thành quả nhất định: công việc có nhiều tiến triển, được công ty tin tưởng giao nhiều trách nhiệm hơn, khả năng giao tiếp tiếng Nhật khá tốt và đang tiếp tục học để lấy thêm các chứng chỉ quốc gia tại Nhật. Đến nay, tôi đã sống ở Nhật được tám năm. Vợ tôi có tổng cộng sáu năm ở Nhật, gồm ba năm theo diện thực tập sinh trước đây và ba năm kể từ khi sang sống cùng tôi sau khi kết hôn. Có lẽ vì mỗi người được sinh ra và lớn lên trong những hoàn cảnh khác nhau nên cách suy nghĩ và cách nhìn nhận cuộc sống cũng khác. Điều đó khiến cuộc sống hôn nhân của chúng tôi không tránh khỏi những lần bất đồng và cãi vã.
Vợ thường bảo không mong có một công việc quá lớn hay một cuộc sống giàu sang, chỉ cần cuộc sống bình dị và ổn định là đã đủ hạnh phúc. Còn tôi lại có suy nghĩ khác. Có lẽ vì lớn lên trong hoàn cảnh khó khăn và đã trải qua nhiều năm làm việc nơi đất khách, tôi luôn có cảm giác rằng nếu bản thân không ngừng học hỏi và nỗ lực thì rất dễ bị bỏ lại phía sau. Tôi luôn nghĩ đến những áp lực của tương lai như cơm áo gạo tiền, con cái, chi phí sinh hoạt và cả sự cạnh tranh trong công việc. Tôi sợ rằng nếu chỉ hài lòng với hiện tại mà không tiếp tục phát triển bản thân thì một ngày nào đó mình sẽ bị xã hội đào thải. Chính vì vậy, tôi luôn thúc ép bản thân phải cố gắng nhiều hơn và cũng vô tình kỳ vọng vợ sẽ có cách suy nghĩ giống mình.
Thực ra, tôi nhiều lần động viên và ủng hộ vợ nếu cô ấy muốn học thêm tiếng Nhật, học một kỹ năng mới hoặc tìm một công việc phù hợp để có cơ hội tiếp xúc với nhiều người hơn. Tôi nghĩ điều đó không chỉ giúp cô ấy có thêm sự tự tin mà còn khiến cuộc sống ở Nhật bớt nhàm chán. Nếu cô ấy muốn đi học hay đi làm, tôi luôn sẵn sàng ủng hộ và hỗ trợ trong khả năng của mình. Tuy nhiên, vợ tôi dường như không mấy hứng thú với những điều đó. Có lúc cô ấy nói chưa sẵn sàng, có lúc bảo học không vào, cũng có lúc nói đơn giản là không muốn. Có thể cô ấy có những áp lực hoặc nỗi lo mà tôi chưa thật sự hiểu hết. Nhưng chính sự khác biệt trong mong muốn và cách nhìn về cuộc sống ấy khiến tôi nhiều lần cảm thấy bối rối và không biết mình nên làm gì để cả hai có thể hiểu nhau hơn.
Đến bây giờ nhìn lại, tôi không biết suy nghĩ của mình đúng hay chỉ đơn giản là quá lo xa. Điều tôi nhận ra là chính sự khác biệt trong cách nhìn về cuộc sống đã khiến hai vợ chồng ngày càng khó tìm được tiếng nói chung. Mỗi lần tôi cố gắng góp ý hoặc thuyết phục vợ theo cách nghĩ của mình thì cuộc trò chuyện lại dần biến thành cuộc tranh cãi. Có lẽ điều khiến tôi có lỗi nhất là mỗi khi tranh cãi, vì quá tin rằng suy nghĩ của mình là đúng nên tôi thường phủ nhận hoặc xem nhẹ những gì vợ nói. Thậm chí có những lúc, trong thâm tâm, tôi còn nghĩ vì mình đã cố gắng nhiều hơn, có công việc tốt hơn và đạt được nhiều thành quả hơn nên quan điểm của mình sẽ đúng hơn vợ. Đến khi bình tĩnh lại, tôi mới nhận ra rằng chính suy nghĩ đó đã vô tình khiến tôi cư xử theo cách thiếu sự tôn trọng.
Có thể tôi không cố ý xem thường vợ, nhưng cách tôi nói chuyện, phản bác và thái độ trong lúc nóng giận đã khiến cô ấy cảm thấy mình không được lắng nghe và không được coi trọng. Sau mỗi lần như vậy, có khi tôi là người buột miệng nói rằng cuộc hôn nhân này nên dừng lại, cũng có khi chính vợ tôi là người nói điều đó. Tôi tin rằng cả hai đều không thật sự muốn chia tay. Thế nhưng những lời nói trong lúc nóng giận, khi được lặp đi lặp lại quá nhiều lần, đã khiến cả hai ngày càng tổn thương, mệt mỏi và dần đánh mất niềm tin vào nhau. Thực lòng, tôi không biết mình nên làm gì để cả hai có thể hiểu nhau hơn. Tôi từng nghĩ chỉ cần động viên, góp ý hoặc chỉ ra những điều chưa đúng thì vợ sẽ thay đổi.
Càng cố gắng, mọi chuyện lại càng kết thúc bằng một cuộc cãi vã. Dần dần, tôi cũng không biết phải làm gì nữa và chọn cách im lặng. Có lẽ chính sự im lặng đó đã khiến khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng lớn. Chúng tôi vẫn sống chung dưới một mái nhà, quan tâm đến nhau theo cách riêng của mình, nhưng đôi khi lại có cảm giác như hai người đang sống ly thân. Mỗi lần tranh luận, nếu chỉ xét về lý lẽ, tôi thường cảm thấy mình đúng.
Rồi tôi lại tự hỏi: Trong hôn nhân, liệu đúng hay sai có thực sự là điều quan trọng nhất? Nếu một người luôn cố gắng chứng minh mình đúng, còn người kia chỉ cảm thấy mình không được thấu hiểu, như thế hôn nhân có thể hạnh phúc lâu dài hay không? Liệu tôi có đang quá cứng nhắc và áp đặt? Liệu tôi có đang đặt kỳ vọng vào vợ cao hơn khả năng hoặc hoàn cảnh hiện tại của cô ấy? Hay có phải sau khi kết hôn, tôi đã dần quên mất rằng điều người bạn đời cần đôi khi không phải là những lời phân tích đúng sai, mà là sự lắng nghe, cảm thông và đồng hành?
Tôi hiểu rằng trong một cuộc hôn nhân, không ai đúng hoàn toàn và cũng không ai sai hoàn toàn. Có thể những gì tôi kể ở trên vẫn chỉ là góc nhìn của riêng mình, chắc chắn sẽ còn nhiều điều tôi chưa nhìn thấy hoặc chưa thật sự thấu hiểu từ phía vợ. Tôi chia sẻ câu chuyện này không phải để tìm người đứng về phía mình hay để phân định đúng sai. Điều tôi mong muốn nhất là được nghe những góc nhìn khách quan, đặc biệt là những góp ý về chính tôi. Nếu thật sự tôi có điều gì cần thay đổi, rất sẵn sàng lắng nghe và học cách thay đổi. Bởi sau tất cả, điều tôi mong muốn không phải là thắng trong một cuộc tranh luận mà là giữ được người phụ nữ mà mình từng yêu, đã lựa chọn và cùng nhau đi hết chặng đường còn lại của cuộc đời.
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Tôi muốn sống cô độc vì quá ám ảnh với việc đổi người tình liên tục của mẹ

Tôi là tác giả của bài viết: "Phòng ngủ, phòng khám tâm lý và nhà thờ là những nơi tôi được sống thật". Đọc bình luận của mọi người, có vài điều tôi muốn chia sẻ thêm với mọi người.
Tôi rất thương cho sự vất vả của mẹ trong việc nuôi tôi và công nhận sự cố gắng của bà ấy trong sự nghiệp, hiểu được là mọi thứ tôi có được hôm nay phần lớn là do mẹ cho mình. Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn cố gắng học tốt, phụ mẹ việc nhà, chưa từng than vãn cũng như tỏ thái độ tiêu cực với mẹ bao giờ, cho tới giai đoạn giãn cách Covid thì mọi thứ mới bùng nổ. Kể cả sau này, khi tôi điều trị tâm lý, có thói xấu là hút thuốc, tôi cũng giấu nhẹm đi, luôn đóng vai đứa con gương mẫu trước mặt mẹ. Hai bí mật ấy cho đến hiện tại, mẹ vẫn chưa biết. Tôi không muốn tạo thêm buồn phiền cho mẹ, thừa biết bản thân sẽ mất đi nhiều lợi ích và niềm tin từ mẹ nếu tôi công khai điều đó.
Còn chuyện mẹ có người mới hậu ly hôn thì tôi không cấm. Nhưng vấn đề là mẹ tôi qua lại với nhiều người thay vì quen cố định một người lâu dài khiến tôi cảm thấy không đúng đắn lắm. Tôi có ít lần khuyên mẹ là hãy quen cố định một người lâu năm mà không cần kết hôn cũng được, tôi sẽ ủng hộ hết mình. Tôi nghĩ làm vậy để tránh việc bị ảnh hưởng hình ảnh gia đình vừa đáp ứng được nhu cầu riêng của mẹ. Không chỉ tôi mà bà ngoại cũng có nhắc mẹ.
Dù nhiều năm nay cuộc sống hai mẹ con tôi rất tốt, mẹ giờ không chỉ lo cho tôi mà còn chu cấp cho bà ngoại, nâng đỡ sự nghiệp cho cậu, dì ruột của tôi. Giờ cuộc sống của cả nhà rất tốt, không còn bị người người miệt thị như hồi xưa mỗi khi về ngoại chơi. Bù lại tôi rất khổ tâm khi phải "đáp trả" những lời hỏi thăm về tình trạng độc thân của mẹ từ người thân quen của hai mẹ con hay họ hàng mỗi khi về ngoại chơi để bảo vệ thể diện của hai mẹ con. Nhưng mẹ tôi không thay đổi gì, luôn mang vỏ bọc giả tạo là người phụ nữ một mình vẫn ổn trước mặt mọi người, trong khi sau lưng qua lại với nhiều người. Lối sống ấy của mẹ tới giờ tôi không dám chia sẻ với ai kể cả nhà ngoại vì thể diện của hai mẹ con.
Tôi đã tích lũy một khoản tài sản không nhỏ suốt mấy năm đại học và sắp tới sẽ đi làm bên ngoài một thời gian để lấy kinh nghiệm trước khi về phụ giúp công việc cho mẹ. Tôi muốn sau này trở thành "bà cô già" chỉ xoay quanh tiền bạc, sở thích cá nhân, đi nhà thờ, từ thiện và trị liệu tâm lý định kỳ. Kế hoạch về già của tôi là tạo thu nhập thụ động để tự do đi du lịch, làm từ thiện, rồi chọn một viện dưỡng lão phù hợp để sống một mình qua ngày. Tính tôi rất cầu toàn và cực kỳ khắt khe, một khi đã mong muốn điều gì thì sẽ tìm mọi cách để đạt được.
Tin Gốc: Vnexpress

