“Đổ vỡ một lần không hẳn là kết thúc, tổn thương một lần không hẳn là sẽ tổn thương một đời. Hôm nay ta vấp ngã, ngày mai ta đứng lên rồi đi tiếp. Mẹ đơn thân hãy cho mình cái quyền được yêu, được thương và được trân trọng, bù đắp sau những mất mát ấy”.
Chuyện là tôi có người chị từng đổ vỡ sau hôn nhân. Chuyện gia đình chị nên tôi không muốn đào sâu vì sợ sẽ làm tổn thương chị. Sau ngần ấy chuyện tổn thương, tôi thấy chị mất hẳn niềm tin vào hôn nhân, nói đến là chị chỉ bảo: “Sợ”. Tôi cũng thấy thương vì giờ đây chị phải một mình nuôi đứa con. Bẵng đi một thời gian, hôm nay nhận được tin chị chuẩn bị lên xe hoa lần hai, tôi mừng như thể mình được cưới vậy. Chị nói đã tìm được người có thể làm chỗ dựa tinh thần vững chãi.
Mẹ đơn thân à, tôi không tin có người phụ nữ nào có thể mạnh mẽ cả trong tâm hồn để một mình gồng gánh nuôi con mình. Tôi tin các bạn có thể lo tốt phần vật chất, nhưng sau cùng, đêm về một mình chẳng biết thủ thỉ cùng ai. Chưa kể những lúc ốm đau, những lúc khó khăn cần một điểm tựa trong tinh thần, có một người đàn ông bên cạnh vẫn tốt hơn.
Tôi sinh ra trong một gia đình cả ba và mẹ đều là những người từng đổ vỡ trước khi đến với nhau, họ tìm đến nhau để bù đắp những khoảng trống, những thiếu hụt còn lại. Giờ đây, gia đình tôi sống rất hạnh phúc. Vậy nên, mẹ đơn thân hãy cho mình cái quyền được yêu thêm lần nữa, đừng vì tổn thương một lần mà khép cánh cửa hạnh phúc của chính mình lại. Ta sinh ra và chỉ được sống một lần trên cõi đời này, sai một lần, vấp ngã một lần không hẳn là đã kết thúc. Hôm nay ta sai nhưng ngày mai không hẳn sẽ sai tiếp. Vì ta xứng đáng mà, xứng đáng được trân trọng, được che chở và được cưng chiều.
Hạnh phúc là do mình lựa chọn, đi tiếp hay dừng lại cũng là do mình lựa chọn. Nếu đã tìm được người có thể che chở hết những khoảng trống kia, xin các mẹ đơn thân hãy mở lòng mình ra một lần nữa, để cùng nửa còn lại làm rất nhiều điều hạnh phúc trong cuộc sống này. Được cùng nhau cầm tay băng qua từng con núi, từng bãi biển, dòng sông. Được khám phá những điều mới lạ xung quanh ta, được hàn huyên dưới căn nhà hạnh phúc có con cháu sum vầy, được vỗ về mỗi lần yếu đuối. Ta được rất nhiều điều có thể, vậy tại sao chỉ vì một lần ta sai mà tự tay tước đi quyền hạnh phúc của mình. Hãy cứ yêu và cho mình cơ hội đi, rồi các mẹ đơn thân sẽ có thêm rất nhiều điều hạnh phúc.
Tôi hiện là sinh viên năm tư ngành dược. Bạn trai cùng lớp đại học, yêu nhau hơn một năm. Gần đây, tôi có nhiều điều phải suy nghĩ khi nhắc đến tương lai. Quê tôi ở Hà Tĩnh, còn anh ở Phú Yên, khoảng cách quá xa khiến tôi lo lắng rất nhiều. Tôi cũng biết gia đình anh không thích con dâu ở xa, điều đó càng làm tôi suy nghĩ nhiều hơn. Chúng tôi bằng tuổi nên đôi khi vẫn xảy ra những mâu thuẫn nhỏ. Tính anh khá khó, lại có nhiều điểm khác biệt nên cả hai dễ cãi vã. Về phía gia đình tôi, nhà chỉ có hai chị em nên bố mẹ luôn mong con gái lấy chồng gần để tiện chăm sóc, qua lại.
Tôi cứ nghĩ đến viễn cảnh yêu lâu nhưng không đến được với nhau là lại thấy rất mệt mỏi; tương lai vừa khó khăn về công việc, vừa áp lực về tinh thần khi phải xa gia đình. Nhiều lúc, vì khoảng cách địa lý, chuyện tiền bạc và nhiều yếu tố khác, tôi cảm thấy nản và buồn. Tôi thực sự rất băn khoăn và mong nhận được lời khuyên từ mọi người. Cảm ơn vì đã đọc những tâm sự này.
Mấy ngày gần đây tôi nghi ngờ vợ ngoại tình với một gã gần nhà. Chẳng là thời gian này tôi đang nghỉ dưỡng. Tôi đến nhà một bạn gái trước đây từng là thành viên đội bóng chuyền hơi chơi. Tôi là đội trưởng của câu lạc bộ bóng chuyền hơi của thôn. Tính cách của tôi năng động, hòa nhã nên được anh chị em trong câu lạc bộ rất quý mến.
Do sức khỏe không đảm bảo nên tôi đã nghỉ. Bạn gái đó cho biết một gã trai trong đội rất thích vợ tôi, hắn nói với bạn đó là sẵn sàng đi tù để có được vợ tôi, bạn đó khuyên tôi nên cẩn thận. Vợ tôi rất đẹp nên nhiều anh thả thính. Tôi nói với bạn rằng gia đình tôi sống rất hạnh phúc, không có gì phải suy nghĩ. Bạn đó bảo biết thế nào được.
Về phần gia đình mình, phải nói là một gia đình gương mẫu, có điều kiện kinh tế, nói cách khác là thuộc hàng khá giả nhất nhì làng. Con cái tôi cũng rất thành đạt và có địa vị trong xã hội. Còn gã kia thuộc dạng người xấu xí mà hay nói phét, kinh tế chẳng có gì. Vậy tôi đâu cần phải nghĩ. Thế nhưng khi nghe bạn nói, tôi lại thấy có gì đó không ổn, định bụng về hỏi vợ cho ra nhẽ nhưng rồi lại thôi.
Cho đến hôm sau, khi con gái ở thành phố về nhà chơi, vợ tôi đi chợ, tôi gọi điện bảo vợ về sớm vì con về chơi. Khoảng11h30, vợ gọi điện lại bảo tôi và mẹ cùng con gái ăn cơm trước, em bận tý công việc về muộn. Tận 12h40 vợ mới về, lúc này mẹ vợ đã về nhà. Tôi hỏi sao nay về muộn vậy, mẹ không chờ được nên về rồi. Vợ vui vẻ nói em xuống nhà mẹ xem mẹ có chửi bới em không, rồi vứt điện thoại ở bàn và đi ăn cơm.
Tôi liền cầm điện thoại của vợ xem nhật ký cuộc gọi, không thấy có gì lạ. Tôi vào Facebook, thấy có cuộc gọi messenger với gã kia. Tôi cũng để điện thoại của vợ xuống bàn và về phòng mình. Tôi gọi anh vợ hỏi xem vợ có xuống nhà ngoại không, anh bảo không thấy. Tôi sâu chuỗi sự việc lại và thấy rõ ràng vợ nói dối. Rồi tôi nghĩ đến lời cảnh tỉnh của người bạn cùng đội bóng cũ và gã kia, thấy có thể đã đúng. Tôi rất bực tức và kích động cao độ, cầm một vật ở phòng mình, vật đó có thể gây nguy hiểm cho người khác và xuống phòng vợ. Lúc này tôi đã rất khó làm chủ được bản thân, người run rẩy.
Khi vào phòng vợ, tôi thấy em đang ngủ. Tôi khẽ gọi, bảo em dậy đi, anh có chuyện muốn nói. Vợ vẫn ngủ và nói để cho em ngủ, rồi em lại nhắm mắt ngủ luôn. Tôi định làm điều dại dột nhưng cố gắng chống lại cảm giác đó vì con gái và cháu bé đang ở nhà chơi chưa về. Tôi không muốn con gái tôi và cháu phải sợ nên kìm lòng lại, lấy chiếc điện thoại của vợ và lặng lẽ về phòng mình.
Tôi chốt cửa phòng, mở điện thoại vợ ra, vào Facebook mở tin nhắn, giả vờ chát với gã kia để điều tra xem họ có gặp nhau gần đây không. Tôi hỏi anh ở đâu, hắn trả lời: "Em về chưa". Tay tôi run quá không bấm được máy nữa các bạn ạ. Giờ tôi ở trong tình trạng này, xử lý sao đây khi con gái và cháu bé đang ở nhà ông bà ngoại chơi. Mong được các bạn chia sẻ.
Sắp đến kỳ thi chính thức rồi, em rất lo lắng. Em là học sinh giỏi, tất cả các môn đều tốt. Trong ba môn chính, Văn và Tiếng Anh em học ổn định, điểm cao. Còn Toán lớp 6, 7 em học tốt nhưng thường mắc các lỗi vặt, các câu khó hơn em lại làm đúng, lớp 9 điểm hơi xuống phong độ, vẫn còn mắc các lỗi vặt nhưng em đã khắc phục đáng kể. Vài tuần trước, em buồn, chán nản vì nhìn lại các lỗi sai của những bài thi thử. Cô gia sư Toán động viên em, bố mẹ đều là dân Toán cũng lo. Mấy ngày nghỉ lễ, em không đi chơi, học bài, luyện đề thêm cải thiện, đôi khi làm những dạng bài ít xuất hiện em lại hơi hoang mang, lúng túng, đọc kỹ mới hiểu, nhớ lại.
Em thấy cố gắng của mình như chẳng để làm gì cả vì hết lỗi vặt này, em lại mắc lỗi vặt khác. Nghĩ đến là em lại buồn, không còn nhiều lần thi thử nữa, chỉ còn hơn 20 ngày mà em vẫn chưa khắc phục hết. Cảm giác như em không bao giờ có thể vượt qua vậy. Em cũng từng ngã ở môn khác nhưng vẫn đứng dậy được, còn Toán thì mãi em không vươn xa nổi như trước. Em nên làm thế nào bây giờ? Mong các anh chị, thầy cô đọc được bài viết này có thể cho em vài lời khuyên.