Em 15 tuổi, đang trong giai đoạn ôn thi tuyển sinh vào lớp 10. Hôm nay, 12/04 là ngày sinh nhật của em. Em mong chờ lắm nhưng bố mẹ không nhớ. Em thấy cũng không sao vì em nghĩ ba mẹ lớn rồi, chắc có lúc nhớ lúc quên. Nhưng mẹ lại mắng chửi em không lý do rồi còn nói cho hàng xóm toàn những điều xấu về em cùng với tật xấu của em, có cái thật có cái giả. Em nghe vậy chỉ biết nuốt ngược ấm ức vào trong.
Em áp lực thi cử, mẹ không nói một lời an ủi hay cổ vũ em thì thôi, vào chính ngày sinh nhật của em, mẹ còn mắng chửi, nói em hỗn hào chỉ vì em im lặng khi mẹ chửi. Em thấy mẹ quá đáng nhưng cũng thấy bản thân vô dụng. Bây giờ em cảm thấy bối rối lắm và rất cần lời khuyên của các cô chú, anh chị.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và anh yêu nhau gần 3 năm. Trước khi yêu anh, tôi yêu sâu đậm một người, do gia đình người đó ngăn cản nên chúng tôi chia tay. Sau mối tình đầu đầy đau khổ, tôi không còn tin vào người đàn ông nào nữa. Hơn một năm chia tay mối tình đầu, tôi quen anh qua một người bạn. Anh mang lại cho tôi cảm giác yêu thương và nhung nhớ, tôi đã nhận lời yêu anh sau 3 tháng quen biết.Tôi 26 tuổi, anh hơn một tuổi, gia đình hai bên đều biết và ủng hộ tình cảm của hai đứa, điều này làm tôi thấy vui vì mối tình đầu của tôi không được gia đình ủng hộ. Cũng như bao cặp tình nhân khác, chúng tôi đều có những kỷ niệm hạnh phúc và nhiều lần xảy ra tranh cãi. Trước đây, anh là người luôn chủ động làm lành trước. Mọi chuyện sẽ vẫn tốt đẹp nếu tôi không phát hiện ra anh không như những gì tôi nghĩ. Hai năm trước tôi biết anh chơi lô đề, đã khuyên nhủ anh từ bỏ, anh cũng hứa không bao giờ chơi nữa. Thời gian gần đây, anh vẫn tiếp tục chơi, tôi nói thì anh bảo đàn ông biết một thứ một ít chứ không ham gì. Điều đó làm cho tôi thấy thất vọng, bởi anh hứa như đinh đóng cột vậy mà không làm được.
Trước khi yêu tôi, anh đã trải qua hai mối tình, làm "chuyện ấy" với người yêu cũ của anh. Tôi không quan trọng điều đó, yêu anh chân thành và xem đó là chuyện quá khứ. Tình cờ, cách đây mấy hôm tôi phát hiện anh tán tỉnh một cô bé cùng quê, sau đó tôi hỏi rõ ràng mọi chuyện, lúc đầu anh chối bay biến. Sau khi tôi đưa ra những bằng chứng thuyết phục, anh nhận và xin lỗi, bảo chỉ trêu đùa thôi chứ không bao giờ đi quá giới hạn.Tôi buồn lắm, vì quá yêu anh nên tôi lại tha thứ. Nhiều lần hai đứa cãi nhau, dù ai đúng ai sai, anh cũng chửi mắng tôi thậm tệ, ngoa ngoắt, tôi chỉ im lặng để mọi chuyện lắng xuống. Gia đình anh khó khăn về kinh tế nên hầu như tôi giúp anh nhiều trong chuyện tiền bạc. Anh rất "chịu chơi", có lần tôi đưa anh vài chục triệu đồng để trả nợ, anh lại lấy tiền đó mua sắm điện thoại đắt tiền. Ngoài ra anh còn vay tiền để đổi xe máy, mặc dù đã có xe đi lại. Tôi khuyên nhủ anh phải biết tiết kiệm nhưng chưa thấy được một sự chuyển biến tích cực nào từ lời hứa của anh.
Giờ số nợ của anh lên đến vài trăm triệu đồng, tôi không biết nên làm thế nào nữa. Có nên nói cho gia đình anh biết không, vì nói ra lại khiến bố mẹ anh lo lắng. Hai bác đã lớn tuổi, không có khả năng về kinh tế để lo cho anh, tôi cũng không thể mù quáng vay mượn tiền trả nợ để anh cứ tiếp tục ăn chơi như vậy được. Tương lai trước mắt tôi thật mịt mờ, biết làm gì để cho anh thay đổi, sống tốt hơn? Bạn đọc hãy cho tôi lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Ngày yêu nhau, chúng ta đến với nhau rất nhanh. Những buổi tối cùng đi ăn, những lần dạo phố, những cuộc trò chuyện từ sáng đến đêm đã khiến tôi tin rằng anh chính là bến đỗ bình yên của đời mình. Chỉ cần tôi gọi, anh luôn sẵn sàng xuất hiện, đưa tôi đi bất cứ đâu. Tình yêu khi ấy thật đơn giản, mỗi ngày bắt đầu bằng một lời chúc buổi sáng và kết thúc bằng những câu chuyện trước giờ đi ngủ.
Tôi từng nghĩ anh có tất cả: nhà cửa ổn định, công việc riêng và một tương lai vững chắc để cùng tôi xây dựng gia đình. Đến khi về chung một nhà, tôi mới hiểu mọi thứ không hoàn toàn như mình tưởng tượng. Ngôi nhà là của bố mẹ anh, còn công việc của anh tuy ổn định nhưng thu nhập chỉ khoảng 10-15 triệu đồng mỗi tháng, tương đương với tôi.
May mắn là bố mẹ chồng rất hiền lành, luôn tôn trọng cuộc sống riêng của vợ chồng tôi và chỉ mong hai đứa chăm chỉ làm ăn. Vì công việc xa nhà, tôi muốn ra ngoài thuê trọ và anh cũng đồng ý. Anh lo toàn bộ tiền thuê nhà, điện nước, mỗi tháng đưa tôi 10 triệu đồng để chi tiêu cho gia đình. Anh vẫn đều đặn đi sớm về khuya, không rượu chè, cờ bạc hay ăn chơi.
Thế nhưng càng sống cùng nhau, tôi càng cảm thấy áp lực về tương lai. Tôi lo lắng cho cuộc sống sau này, lo chuyện con cái và những dự định lâu dài. Có lẽ chính những áp lực và suy nghĩ đó khiến tôi vô tình đặt thêm gánh nặng lên anh. Chúng tôi dần không còn tìm được tiếng nói chung như trước. Rồi một ngày, sau nhiều tháng mệt mỏi và im lặng, anh quyết định dừng lại. Anh nộp đơn ly hôn, để lại tôi một mình trong căn phòng từng là tổ ấm của cả hai. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh đến mức tôi chưa kịp chuẩn bị cho sự chia xa này.
Chúng tôi không có con chung, cũng chưa tạo dựng được nhiều tài sản chung, chỉ còn lại những kỷ niệm và những cảm xúc dang dở. Chỉ còn vài ngày nữa, chúng tôi chính thức bước ra tòa, khép lại cuộc hôn nhân từng bắt đầu bằng rất nhiều hy vọng. Có lẽ hôn nhân không chỉ cần tình yêu mà còn cần sự thấu hiểu, sẻ chia và đồng hành. Khi những kết nối ấy dần mất đi, khoảng cách giữa hai người cũng ngày một lớn hơn. Dù đau lòng, tôi vẫn chọn giữ lại những ký ức đẹp nhất về quãng thời gian chúng tôi từng bên nhau.
Tôi mong anh sẽ sớm vượt qua những khó khăn phía trước, tìm được bình yên và hạnh phúc mới. Tôi sẽ học cách trưởng thành hơn, chấp nhận những điều đã qua và bước tiếp trên con đường của riêng mình. Mong được các bạn độc giả chia sẻ cùng.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 42 tuổi, là mẹ đơn thân 7 năm, con gái 11 tuổi. Tôi có công việc ổn định, thu nhập khá tốt. Anh 49 tuổi, là bố đơn thân 12 năm, con gái anh 14 tuổi, công việc anh bấp bênh, thu nhập tạm đủ cho hai cha con anh. Sau ly hôn, tôi từng nghĩ mình sẽ không yêu đương gì nữa, ở vậy chăm con. Nhưng một lần bệnh nặng, nửa đêm phải tự đi cấp cứu một mình khi con còn nhỏ khiến tôi thay đổi quan điểm nên sau đó mở lòng. Tôi và con sống ở thành phố không có người thân, chỉ có đồng nghiệp và hai người bạn thân. Nhưng đồng nghiệp hay bạn thân thì ở xa, họ còn có gia đình của họ.
Tôi và anh quen nhau được một năm qua chuyên mục Hẹn hò của VnExpress. Ngày anh gửi email làm quen với tôi, tôi ấn tượng và cảm động khi biết một người đàn ông gà trống nuôi con gái nhỏ 11 năm nên đã trả lời. Chúng tôi quen nhau rồi yêu nhau, cũng tính đến chuyện về chung nhà nhưng còn nhiều vấn đề tôi không an tâm nên nhiều lần quyết định rồi lại hủy. Vấn đề lớn là quan điểm dạy con của anh và tôi khác nhau. Tôi khá nghiêm khắc, anh thì yêu chiều con, tôi sợ khi về chung nhà, mình sẽ trở thành bà mẹ kế khó tính. Con gái anh nhạy cảm, hay buồn, hay hờn.
Quen nhau, tôi rất thương anh, tôi hiểu kinh tế anh khó khăn nên hiếm khi để anh chi tiền trong các cuộc hẹn hò hay đi chơi của chúng tôi và hai con. Nếu anh chi, tôi luôn tìm cách để gửi lại. Vì thương anh rất nhiều nên tôi chăm lo cho anh như lo cho một người chồng, chăm con gái anh như con gái tôi, mua gì tôi cũng mua đều cho hai bé. Tôi xót khi thấy anh đi làm cực khổ mà thu nhập không bao nhiêu. Thời gian đầu, tôi không cảm nhận được anh thương tôi nhưng về sau, tôi cảm nhận anh thương tôi nhiều. Anh chăm lo cho sức khỏe của tôi. Anh thường sang nhà tôi ở lại qua đêm, đêm tôi hay bị nhức mỏi, khó ngủ, anh chịu khó ngồi xoa bóp cho tôi mà không khó chịu gì. Anh luôn sẵn sàng giúp tôi việc nhà để tôi đỡ cực vì công việc của tôi nhiều khi khá bận rộn và áp lực.
Thời gian quen nhau, chúng tôi nhiều lần mâu thuẫn, chia tay rồi quay lại. Hầu hết các lần mâu thuẫn đều do tôi xuống nước tạo điều kiện cho cả hai làm hòa, vì tôi rất thương anh. Tôi thương anh nhiều có lẽ là do trước giờ chưa ai chăm sóc tôi nhiều như anh, sự chăm sóc của anh làm tôi xúc động. Tôi sống thiên về tình cảm, coi trọng tình cảm, là người phụ nữ của gia đinh, sau giờ làm chỉ muốn về nhà dọn dẹp chăm sóc nhà cửa. Tôi có một tính xấu là nóng tính. Bình thường tôi khá nhẹ nhàng, nhỏ nhẹ nhưng khi bực bội có thể lớn tiếng và có những quyết định bốc đồng. Anh góp ý vài lần và tôi cũng tiếp thu, cố gắng sửa đổi vì cũng không thích tính nóng nảy của chính mình. Tôi ngưỡng mộ những người phụ nữ luôn nhẹ nhàng dù họ có giận.
Quen nhau, anh cũng góp ý tôi nhiều về cách dạy con, tôi tiếp thu, điều gì hay tôi nghe anh. Tôi nghe anh nên nhẹ nhàng với hai con hơn, ít nghiêm khắc hơn. Anh cũng là người sống khá tình cảm nhưng có một tính cách của anh khiến tôi buồn nhiều, nhiều lần mâu thuẫn cũng vì điều đó. Anh hứa thay đổi nhưng đâu lại vào đấy. Khi chúng tôi vui vẻ bình thường, anh rất quan tâm, rất tốt với tôi nhưng khi anh không hài lòng vì bị góp ý điều gì đó hay tôi giận dỗi, anh im lặng mặc kệ tôi buồn, khóc, mất ngủ. Khi tôi mất ngủ mệt quá, tôi nhắn anh là tôi bệnh, anh mới lại đến chăm sóc tôi. Anh thường tỏ vẻ khó chịu khi bị tôi góp ý điều gì, tôi không thích điểm tính cách đó ở anh.
Tối hôm đó, chúng tôi đi dạo rất vui, khi về nhà, lúc ngồi nghỉ, tôi mở điện thoại xem đoạn video trên một show có khách mời là ca sĩ nổi tiếng. Anh thấy thì gọi bằng biệt danh tự chế không hay. Trước kia anh cũng gọi vài nghệ sĩ mình không thích bằng những biệt danh do anh chế ra. Anh tự nhận mình là người phản biện xã hội, thời gian đầu quen nhau, tôi vào mạng xã hội của anh thấy rất nhiều bài đăng lên án người này, mỉa mai người kia bằng những từ khá khó nghe. Tôi không thích điều đó và cũng có vài lần góp ý nên anh không đăng hoặc share các bài kiểu như vậy nữa.
Hôm nay khi nghe anh gọi ca sĩ kia bằng biệt danh thiếu tôn trọng, tôi lại góp ý: "Chồng đừng gọi họ bằng những cái tên chế như vậy, vợ không thích. 50 tuổi rồi chứ không phải còn nhỏ, gọi như vậy có cảm giác bốc đồng như thanh niên mới lớn, trẻ trâu, người ta không làm gì mình, mình nên nhìn vào mặt tốt của người ta chứ đừng cứ nhìn và mặt xấu rồi đặt cho họ những biệt danh không hay". Tôi nói thêm: "Vợ thích xem những talk show, xem để học hỏi chứ không phán xét, chắc chồng không thích xem những cái này đâu". Anh nói: "Chồng không thích xem, vợ thích thì vợ xem, đó là quan điểm của vợ thì kệ vợ, quan điểm của chồng thì kệ chồng".
Tôi nói: "Vợ muốn một người đàn ông điềm đạm, chững chạc, không bốc đồng kiểu như vậy, người ta không làm gì mình, mình không nên gọi người ta như vậy". Anh nói "Vậy vợ chọn sai người rồi". Tôi khó chịu khi quen nhau cả năm rồi mà anh nói "vợ chọn sai người rồi". Tôi nói "hễ vợ góp ý điều gì là chồng lại khó chịu và nói kiểu như vậy". Chúng tôi nói qua nói lại vài câu nữa, anh lại nói "vợ chọn sai người rồi". Tôi giận quá nói "chọn sai người thì chồng về đi". Anh đứng dậy ra về, ra tới cửa anh lấy chìa khóa trả lại cho tôi, tôi càng bực mình nên nói "cảm ơn chồng".
Cả năm quen nhau, đây là lần đầu tiên tôi nặng lời với anh như vậy. Vì biết lòng tự tôn của đàn ông cao và lo anh buồn nên mỗi lần cãi nhau tôi khá chú ý đến câu từ. Anh vài lần nói tôi khá nặng lời, còn tôi chưa bao giờ nặng lời với anh, tôi có lớn tiếng nhưng rất cân nhắc câu từ. Anh ra về và đến khuya, anh hủy kết bạn Zalo với tôi. Tôi khá buồn, nghĩ lại cả năm tình cảm bên nhau, những lần bốn người chúng tôi đi du lịch khá vui vẻ, tôi đã dành cho anh khá nhiều tình cảm. Anh là người đàn ông đầu tiên mà tôi thương nhiều như vậy. Tôi từng lấy chồng nhưng lúc đó lớn tuổi rồi nên lấy đại chứ cũng không yêu thương gì nhiều, cưới về chồng cá độ nên sau đó chia tay. Cả năm bên nhau, anh nhiều lần hứa sẽ chăm sóc tôi cả đời, sẽ nhường nhịn tôi khi cãi nhau, nhưng hôm nay chỉ vì một việc nhỏ mà anh hủy kết bạn.
Tôi không níu kéo nữa dù vẫn còn thương anh nhiều. Vài ngày tới, có lẽ tôi sẽ vật vã trong nỗi nhớ anh, sẽ mất ngủ đến mệt rã người nhưng tôi sẽ chịu được. Có lẽ tôi và anh không hợp nhau, tôi đã tốn khá nhiều nước mắt trong thời gian một năm yêu anh. Anh hứa sẽ không để tôi khóc nữa nhưng... "Anh à, em cảm ơn anh đã chăm sóc em trong thời gian mình quen nhau. Em chúc anh và con gái nhỏ hạnh phúc". Tôi đang khá buồn, mong nhận được lời động viên, lời khuyên chân thành của quý độc giả. Xin chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

