Em chưa từng biết đến khái niệm khắc cốt ghi tâm cho đến khi gặp anh. Ngày đầu anh nhắn tin làm quen, tin nhắn đặc biệt hơn hết thảy những tin nhắn em từng nhận, rồi em trả lời. Sau đó là những cuộc trò chuyện mà cả hai đều có cảm giác thân thuộc như quen biết nhau từ kiếp nào. Cả anh và em đều tin vào định mệnh, tin có kiếp trước kiếp sau, luôn tìm kiếm một tâm hồn đồng điệu, một linh hồn song sinh đang bị thất lạc ở nhân gian.
Ngày em phát hiện anh là bác sĩ gây mê chứ không phải là bác sĩ phẫu thuật như anh giới thiệu ban đầu, tình yêu em dành cho anh còn nhiều hơn trước. Ngay khi biết anh là bác sĩ gây mê, em đã hỏi anh: tại sao anh là bác sĩ gây mê mà lại giới thiệu mình là bác sĩ phẫu thuật? Anh trả lời: anh giới thiệu thế để em dễ hình dung công việc anh làm. Thế anh có biết, em từng yêu một bác sĩ pháp y trong truyện không? Em vốn trân quý những công việc thầm lặng, em không ham hố hào quang của một vị bác sĩ, anh biết không? Anh lại trả lời: nếu anh biết em từng yêu bác sĩ pháp y thì sẽ không giới thiệu mình là bác sĩ phẫu thuật rồi (cười).
Anh có biết, em vốn trân quý những công việc mang tính thầm lặng không? Thế nên bác sĩ pháp y và bác sĩ gây mê là hai chuyên ngành được em vô cùng trân quý bởi công việc thầm lặng. Bác sĩ gây mê luôn đối diện với áp lực cực kỳ cao, trước và sau mổ còn phải làm bác sĩ tâm lý cho bệnh nhân, thế nhưng hào quang thì không bao giờ xuất hiện, họ luôn vô hình trong mắt truyền thông và đám đông dân chúng. Phần đa người bệnh phải mổ vốn đều không biết đến công lao của bác sĩ gây mê, không biết đến chuyện sống chết của mình trong lúc đang mê man để được giải phẫu, công sức của bác sĩ gây mê là rất lớn.
Nghe em nói về những chuyện mà bác sĩ gây mê phải làm, anh chỉ biết thốt lên: em thấu hiểu công việc anh làm còn nhiều hơn cả đồng nghiệp của anh. Em nói đúng, công việc của anh luôn phải đi sớm nhất và về trễ nhất, luôn vô hình trong mắt người khác nhưng anh vẫn rất vui mỗi khi ca mổ thành công, anh không cần hào quang vì anh yêu thích công việc mình đang làm.
Có lần em hỏi anh: trong hàng trăm bức ảnh và clip anh chia sẻ ở trang cá nhân, tuyệt nhiên không có tấm ảnh mà anh gửi cho em và cũng chỉ có duy nhất tấm ảnh đó là khiến em bị ám ảnh nhất bởi thần thái ma mị và cực kỳ quyến rũ của chàng bác sĩ trong bộ đồ phòng mổ. Anh bảo: muốn cho riêng em nhìn thấy một phần con người khác của anh, điều mà anh không muốn chia sẻ với bất kỳ ai.
Đôi lúc, em quên mất anh là người nước ngoài. Anh dùng Google dịch để trò chuyện với em, và bởi vì hiểu ý nhau nên khi đó những câu từ dịch từ Anh sang Việt cũng gần giống như là tiếng Việt hoàn toàn.
Điều khiến tim em nhói đau chính là phát hiện thêm sự thật: biết anh còn là một sĩ quan. Một bác sĩ quân y hoàn toàn khác so với bác sĩ dân sự. Là một bác sĩ quân y đồng nghĩa anh hoàn toàn không còn được tự do đi lại, được tự do đến gặp một cô gái sống cách xa mình nửa vòng trái đất.
Em từng bảo anh rằng: hay mình dừng lại đi anh. Hai chúng ta hãy trở lại như buổi ban đầu, như lúc anh vẫn còn dùng nick ảo để trò chuyện với em. Lúc đó, chẳng phải anh đã bảo rằng: muốn đi tìm một người bạn tri kỷ để trò chuyện, để được là một người đàn ông bình thường, được là chính mình với những ưu khuyết điểm mà không bị phán xét.
Dạo này chiến sự thế giới đang nổ ra và em biết rằng sự thật không thể thay đổi: anh là một sĩ quan, còn em chỉ có thể yêu chàng bác sĩ gây mê. Khi biết em mang theo nhiều bất an, lo lắng, anh đã bảo rằng: đừng lo lắng nhiều quá. Đừng quan tâm anh là sĩ quan hay bác sĩ, hãy cứ để vũ trụ vận hành em ạ.
Tình yêu online mang đến cho ta thật nhiều cảm xúc. Tuy chưa gặp ngoài đời nhưng cảm xúc lại rất mãnh liệt. Những dòng thơ em làm tặng anh sau ngày nhìn thấy tấm ảnh anh gửi, đến giờ vẫn vẹn nguyên:
Con đường đi đến trái tim,
Phải do tương hợp, chuyện gì cũng thông,
Càng xa, càng muốn nhớ nhiều,
Đến gần cũng thế, bởi vì có nhau.
Thủy chung, thật dạ, thật tình,
Tình mình vẫn thế, không gì đổi thay,
Yêu do ý hợp đầu tiên,
Yêu do mong muốn mở miền tâm linh.
Thật hay, hai đứa chúng mình,
Cùng chung lý tưởng, cứu mình cứu nhân,
Làm cho cuộc sống bọn mình,
Luôn luôn hạnh phúc, chung tình mãi bên.
Tôi 30 tuổi, lấy chồng được gần ba năm, có bé trai hơn một tuổi. Nhà chồng và nhà đẻ chỉ cách nhau vài cây số. Chồng tôi hiền, chịu khó làm ăn nhưng rất để ý chuyện nội ngoại. Năm ngoái, vợ chồng tôi xây nhà. Đúng lúc ấy tôi mới sinh con, con quấy khóc suốt, ngày nào cũng chỉ quanh quẩn bỉm sữa. Chồng đi xuất khẩu lao động một thời gian để kiếm thêm tiền hoàn thiện căn nhà, mọi việc ở nhà chủ yếu nhờ bố mẹ chồng quán xuyến.
Bố tôi ngoài 60 tuổi, bị đau lưng nhiều năm, mẹ thì đang chăm bà ngoại bệnh. Dù vậy, hai ông bà vẫn thỉnh thoảng sang xem thợ làm, có hôm còn mang nước, hoa quả cho mọi người. Mẹ còn bảo khi nào tôi bận thì cứ đưa cháu về, ông bà trông giúp để tôi đỡ vất vả.
Nhưng từ ngày đi làm xa, mỗi lần gọi điện cho tôi, chồng đều trách bố mẹ tôi vô tâm. Anh nói bố mẹ vợ chưa từng góp công sức gì cho căn nhà, chỉ biết đứng ngoài nhìn. Tôi giải thích bố mẹ lớn tuổi, sức khỏe yếu, lại ngại va chạm vì nhà đông người nên không tiện qua lại nhiều. Hơn nữa, đây là nhà của vợ chồng tôi nhưng sau này cũng sẽ đón bố mẹ chồng về ở cùng, không thể bắt bố mẹ đẻ phải có trách nhiệm như bên nội.
Chồng vẫn không đồng ý. Anh cho rằng nếu không giúp được tiền thì ít nhất cũng phải có mặt thường xuyên để thể hiện sự quan tâm. Mỗi lần nghe anh nói bố mẹ tôi "không biết nghĩ", tôi lại thấy chạnh lòng. Tôi không biết phải nói thế nào để chồng hiểu và không nói kiểu đó nữa.
Anh đến với tôi vào lúc anh đã có vợ và mang trong lòng những vết xước quá khứ. Vợ anh không tôn trọng và xem thường anh. Cô ấy đòi ly dị rất nhiều lần nhưng anh là người xuống nước và năn nỉ trước. Vợ đuổi anh đi và lần này lại đòi ly hôn. Anh đi và tôn trọng quyết định của vợ.
Tôi gặp anh và rất đồng cảm, thương anh. Tôi cố gắng bù đắp và chữa lành cho những tổn thương của anh. Tôi biết trong lòng anh còn thương vợ rất nhiều, còn tình nghĩa sâu đậm và còn vì trách nhiệm với con nữa. Tôi đã cố gắng hết sức, lo lắng, quan tâm và trao tình yêu chân thành cho anh. Nhưng trong lòng tôi cũng rất đau vì biết một ngày nào đó, nếu vợ anh muốn quay lại, tôi sẽ là người thua. Nhưng vì thương nên tôi cố chấp mà cố gắng đi thêm quãng đường với hy vọng một ngày nào đó sự cố gắng của mình sẽ được đền đáp xứng đáng.
Họ ly thân được 6 tháng, mỗi người một nơi, vợ quay về ngỏ ý muốn hàn gắn lại hôn nhân. Anh có nói cho tôi biết là ngày hôm đó vợ anh sẽ về để hai người nói chuyện. Ngày hai người gặp nhau nói chuyện trong căn nhà mà vợ chồng con cái họ từng sống chung, tim tôi như thắt lại. Nhưng tôi lại không có quyền hạn gì để xen vào.
Tối đó, tôi nhắn tin cho anh hỏi thăm anh ổn không, chứ không hỏi liên quan gì tới chuyện hai người họ. Anh im lặng, không trả lời tin nhắn, thờ ơ với tôi. Lúc đó tôi hiểu anh đã không chọn tôi. Có lẽ anh chọn gia đình vì còn trách nhiệm và vô cùng thương đứa con gái dù biết lúc trước vợ từng tổn thương rất nhiều đến anh. Nhưng đàn ông, ngoài miệng nói càng ghét, càng hận nhưng trong lòng còn thương.
Tôi cảm thấy trái tim mình như vỡ nát vì những gì mình cho đi cuối cùng không được gì cả. Thế là tôi nhắn một tin nhắn rất dài để trút hết nỗi lòng và tôi sẽ rút lui để anh trở về với gia đình, nơi thuộc về anh. Tôi biết anh có đọc nhưng vẫn im lặng. Tôi hiểu sự im lặng là câu trả lời chắc chắn nhất. Bây giờ chính tôi lại trở thành một người đầy vết xước, tự chữa lành cho những vết thương của mình. Nhưng tôi không bao giờ hối hận vì đã trao tình yêu rất chân thành, không toan tính, không lọc lừa, hết lòng hết dạ với một người.
Hiện tôi lại quay về với cuộc sống một mình, khi thời gian trước tôi đã quen thuộc với con người đó rồi. Tôi phải tập sống một mình lại từ đầu. Khi nhớ tới họ vui vẻ bên gia đình vợ con, tim tôi nhói đau. Nhưng mây của trời mà, hãy để gió cuốn đi.
Tôi 24 tuổi. Tình cờ có một cô gái rất dễ thương, xinh xắn làm chung công ty chủ động làm quen và dành tình cảm cho tôi. Thật lòng tôi chỉ là một người bình thường như bao nhiêu người khác. Ngoại hình chỉ tạm được, không phải là chàng trai hào hoa, bảnh bao, lịch lãm, biết ăn chơi, sành điệu, thậm chí còn có phần hơi cù lần. Có người nhận xét tôi chỉ được hiền hòa, thành thật mà thôi. Tôi sống rất bình dân, có cuộc sống giản dị và cảm thấy mình với cô ấy không thực sự hòa hợp về quan niệm cũng như suy nghĩ trong cuộc sống. Vì vậy, dù ái ngại, tôi vẫn không thể đáp lại tình cảm của cô gái ấy.
Khoảng nửa tháng sau, tôi biết cô ấy kết hôn với một người đàn ông khác. Sau đó tôi được biết người này đã theo đuổi cô ấy gần một năm. Anh ta khá giả, bảnh bao và giữ vị trí trong ban điều hành của một công ty. Dù không phải chức vụ quá lớn nhưng đủ để có cuộc sống sung túc. Anh ấy thường xuyên tặng những món quà giá trị như túi xách đắt tiền, điện thoại, trang sức và nhiều thứ khác cho cô gái cũng như gia đình cô. Tôi biết hoàn cảnh gia đình cô ấy không mấy khá giả. Vì giữa tôi và cô ấy không có quan hệ tình cảm nên chuyện đó thực ra cũng không ảnh hưởng gì đến tôi.
Về phần mình, tôi nghĩ việc cô ấy muốn làm quen và tìm hiểu tôi cũng là chuyện bình thường như bao nhiêu câu chuyện tình cảm khác. Tuy nhiên, một số bạn bè thân thiết và người quen lại cho rằng trường hợp này có phần đặc biệt. Họ nói rằng tôi không hẳn là người theo đuổi cô ấy để rồi bị đem ra so sánh hay lựa chọn. Nhưng họ đưa ra một giả thiết khác: nếu khi đó tôi có tình cảm với cô ấy, đáp lại sự chân thành của cô ấy, rồi hai người yêu nhau và tiến tới hôn nhân thì người chồng hiện tại của cô ấy sẽ bị bỏ lại phía sau. Khi ấy, tôi chỉ đơn giản là người may mắn hơn mà thôi.
Ngược lại, trong hoàn cảnh hiện nay, người chồng của cô ấy là người gặp may, còn tôi chỉ là một lựa chọn mà cô ấy từng thử tìm hiểu. Nếu không thành, cô ấy tiếp tục đến với người khác. Thật ra, tôi không hoàn toàn đồng tình với những suy nghĩ đó của bạn bè và người quen. Tuy nhiên, những lời họ nói khiến tôi có phần băn khoăn và suy nghĩ. Vì vậy, tôi muốn chia sẻ câu chuyện này và mong nhận được sự tư vấn. Xin quý độc giả cho tôi lời khuyên, đồng thời giúp tôi hiểu rõ hơn về những trường hợp tương tự có thể xảy ra trong cuộc sống. Tôi xin chân thành cảm ơn.