Tôi và bạn trai đều 28 tuổi, quen nhau được hơn hai năm. Trong thời gian quen nhau, chủ yếu chúng tôi gặp nhau ở thành phố vì cả hai đều đi học và đi làm ở đây. Nhà tôi ở ngoại thành Hà Nội, nhà anh ở tỉnh khác, cách nhà tôi khoảng 300 km. Trước đây anh cũng vài lần nhắc tới chuyện đưa tôi về chơi nhưng vì đường xa và công việc bận nên tôi cứ lần lữa. Gần đây anh nói sắp tới muốn tôi về nhà chơi một lần cho bố mẹ biết mặt. Anh bảo đã nói với gia đình về tôi từ lâu, bố mẹ cũng muốn gặp.
Tôi cũng muốn về nhà anh chơi cho biết nhà cửa nhưng lại băn khoăn vì khoảng cách khá xa, đi về trong ngày hơi gấp, thời gian ở lại chơi không được nhiều. Còn nếu ở lại qua đêm thì tôi hơi ngại. Tôi là con gái, ngủ lại nhà người yêu khi chưa cưới khiến tôi thấy không thoải mái. Gia đình tôi khá truyền thống, từ trước đến giờ luôn dặn dò phải giữ ý tứ trong những chuyện như vậy. Tôi sợ người nhà anh có cái nhìn không hay về tôi.
Tôi có nói với anh là thấy ngại, muốn sắp xếp đi về trong ngày hoặc đi cùng bạn bè cho đỡ ngại, nhưng anh nói đã nói hết với bố mẹ rồi, bố mẹ anh bảo cả đi cả về mất 8-9 tiếng rồi, chưa kể khá mệt. Anh bảo tôi về thì ngủ cùng với em gái anh, gia đình anh đều dễ tính và hiểu chuyện nên tôi không phải lo đâu. Hiện tại tôi vẫn còn phân vân. Mong mọi người cho tôi xin lời khuyên
Ánh Nguyệt
Nguồn: https://vnexpress.net/co-nen-o-qua-dem-khi-lan-dau-ve-choi-nha-ban-trai-cach-300-km-5060216.html

Tôi 31 tuổi, yêu một anh cách hơn 200 km. Chúng tôi vốn là bạn của nhau được 5 năm, mới nhận lời yêu 3 tháng. Hai đứa chưa chính thức ra mắt đôi bên gia đình. Tôi về nhà anh chơi hai lần nên mọi người chỉ ngầm hiểu chúng tôi đang quen nhau. Anh là du học sinh mới về nước, chưa ổn định công việc, nhà và xe đều chưa có. Tôi đi làm mỗi tháng được 25 triệu đồng, không thiếu thốn nhưng cũng chẳng dư giả gì.
Lần này yêu tôi cũng muốn xác định lâu dài rồi đi đến đám cưới nhưng lại sợ cảnh lấy chồng xa, không được gần bố mẹ như trước. Rồi tới khi có công việc đột xuất lại không dư giả thời gian để có mặt ngay, nghĩ đến đó là tôi thấy nản. Tôi sẵn sàng lắng nghe lời khuyên của các bạn, chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và bạn trai quen nhau gần hai năm, cả hai đều làm nhân viên văn phòng ở Hà Nội. Anh hơn tôi hai tuổi, lương khoảng 30 triệu một tháng, sống nguyên tắc và có thói quen tiết kiệm từ trước đến nay. Lý do chính khiến tôi bắt đầu suy nghĩ nhiều về mối quan hệ này cũng xuất phát từ cách anh chi tiêu trong cuộc sống hàng ngày.
Những lần đi ăn cùng nhau, anh thường chọn quán bình dân, xem kỹ giá trong menu trước khi gọi món. Có hôm hóa đơn khoảng hơn 100 nghìn, anh vẫn ngồi tính lại xem có bị tính nhầm món nào không. Anh nói tiền ăn uống nên vừa phải, không cần chi quá nhiều cho những thứ có thể tiết kiệm được. Ban đầu tôi thấy bình thường vì bản thân cũng không thích ăn uống sang trọng, nhưng lâu dần việc tính toán từng khoản nhỏ khiến không khí mỗi lần đi ăn trở nên khá ngượng ngùng.
Tuy vậy, anh không hề keo kiệt với tôi. Những dịp sinh nhật hay lễ tết, anh vẫn tặng quà, có khi là túi xách, mỹ phẩm hoặc món đồ tôi từng nói thích. Khi tôi cần gì gấp, anh vẫn sẵn sàng hỗ trợ. Anh nói với tôi rằng tiết kiệm trong sinh hoạt là để dành tiền cho những việc quan trọng hơn, chứ không phải tiếc tiền với những người thân yêu.
Có lần hai đứa đi du lịch Đà Lạt. Anh đặt nhà nghỉ bình dân ở khá xa địa điểm du lịch để giảm chi phí, chuẩn bị sẵn mì tôm, xúc xích, cà phê gói và bánh quy mang theo. Buổi sáng ăn bánh mì hoặc mì tôm, khi đi tham quan mà đói thì ăn tạm xúc xích hoặc bánh quy mang theo. Những điểm tham quan vẫn đi đầy đủ, chỉ là mọi thứ được sắp xếp sao cho tiết kiệm nhất có thể. Anh nói đi du lịch là để thay đổi không khí, không nhất thiết phải ở khách sạn đẹp hay ăn uống đặc sản đắt đỏ khi điều kiện chưa hoàn toàn cho phép.
Xin nói thêm, anh còn phải nuôi em trai học đại học, mỗi tháng gửi tiền về đều đặn. Bố mẹ làm nông, đã lớn tuổi, không có lương hưu và hay đau ốm nên gần như trông vào anh. Gần đây công việc khó khăn hơn, giá cả mọi thứ tăng cao nên anh càng tiết kiệm để phòng rủi ro.
Gia đình hai bên bắt đầu nhắc đến chuyện cưới xin, còn tôi vẫn đang phân vân. Tôi hiểu cách sống của anh xuất phát từ trách nhiệm và hoàn cảnh, nhưng việc tiết kiệm quá chặt chẽ trong mọi sinh hoạt khiến tôi băn khoăn về cuộc sống sau này. Tôi không tiêu xài phung phí, chỉ mong những lúc ăn uống hay đi chơi có thể thoải mái hơn chút. Tôi chưa biết có nên tiến xa hơn trong mối quan hệ này không.
Diệu Linh

Tôi là nam, 32 tuổi, làm trong lĩnh vực công nghệ thông tin tại TP HCM. Công việc của tôi tương đối ổn định, bản thân có nhiều tham vọng. Từ trước đến nay, tôi là người thiên về lý trí, quen phân tích mọi việc rõ ràng trước khi quyết định. Có lẽ vì vậy, chuyện tình cảm lần này khiến tôi bối rối hơn nhiều, càng suy nghĩ tôi càng thấy không có câu trả lời nào thật đơn giản.
Người con gái tôi thương năm nay 26 tuổi, làm trong lĩnh vực luật. Tôi xin gọi em là T. Chúng tôi quen biết nhau từ lâu trong bối cảnh họ hàng xa. Chúng tôi không có quan hệ huyết thống gần, nhưng do vai vế trong gia đình, em vẫn quen gọi tôi là chú. Tôi từng xuất hiện trong cuộc sống của em như một người hơn tuổi, thỉnh thoảng hướng dẫn, giúp đỡ, hỏi han và chia sẻ khi em cần.
Trước đây tôi không nghĩ nhiều, chỉ xem em như một người em, một người cháu trong gia đình cần được quan tâm đúng mực. Càng lớn, khi có dịp nói chuyện riêng với em nhiều hơn, tôi dần nhận ra cảm xúc của mình đã khác. Em dịu dàng, hiểu chuyện, biết quan tâm và có suy nghĩ chín chắn. Làm trong ngành luật, em có cách nhìn vấn đề rất rõ ràng, nhưng bên trong vẫn là một người sống tình cảm. Ở cạnh em, tôi thấy bình yên theo một cách rất lạ.
Điều làm tôi khó xử là giữa chúng tôi có một lớp quan hệ cũ không dễ gọi tên. Nếu là một cô gái xa lạ, có lẽ tôi sẽ đơn giản hơn: tìm hiểu, quan tâm, nếu phù hợp thì bày tỏ. Còn với T, mọi thứ nhạy cảm hơn nhiều. Chỉ một hành động thiếu tinh tế cũng có thể khiến em khó xử, thậm chí làm hỏng sự tin tưởng vốn có giữa hai người và ảnh hưởng đến gia đình hai bên.
Tôi sợ nhất là việc tình cảm của mình khiến em áp lực. Em tôn trọng tôi, tin tôi, có thể thoải mái trò chuyện vì nghĩ tôi là người thân đáng tin. Nếu tôi đột ngột nói rằng mình thương em theo kiểu nam nữ, có thể em sẽ thấy bối rối hoặc tự trách vì không biết phải phản hồi thế nào. Tôi không muốn sự tử tế trước đây của mình biến thành gánh nặng khiến em phải đáp lại. Có lúc tôi tự hỏi liệu mình có ích kỷ không khi đem tình cảm đặt vào một mối quan hệ vốn đang yên ổn. Tôi thương em thật, nhưng cũng hiểu tình cảm không thể chỉ đến từ một phía. Tôi không muốn theo đuổi bằng cách dồn dập, nhắn tin quá nhiều, tặng quà đắt tiền hay tạo cảm giác em mắc nợ. Tôi càng không muốn dùng những gì từng giúp em trong quá khứ để khiến em mềm lòng. Với tôi, nếu tình cảm này có cơ hội, nó phải đến một cách tự nhiên và có sự tự nguyện của em.
Hiện tại, tôi chỉ cố gắng giữ mọi thứ nhẹ nhàng. Thỉnh thoảng tôi rủ em đi cà phê, đi dạo hoặc nói chuyện sau giờ làm nếu em thoải mái. Tôi muốn em thấy tôi không chỉ là một người chú trong gia đình, mà cũng là một người đàn ông trưởng thành, biết lắng nghe, có cuộc sống riêng và tôn trọng cảm xúc của em. Tuy nhiên, tôi luôn tự nhắc mình không được đi quá nhanh. Tôi cũng không chắc em đang nghĩ gì. Sự vui vẻ, lễ phép hay biết ơn của em có thể chỉ là tình thân, không phải tình yêu. Thậm chí, nếu nhìn thật tỉnh táo, tôi hiểu ở thời điểm hiện tại khả năng em có tình cảm nam nữ với tôi gần như rất thấp. Có thể trong mắt em, tôi vẫn chỉ là một người chú, một người thân đáng tin, một người từng giúp đỡ em trong vài giai đoạn cuộc sống.
Điều khiến tôi day dứt là dù biết cơ hội rất mong manh vẫn không muốn buông bỏ ngay. Trong rất nhiều người từng gặp, em là người khiến tôi có cảm giác phù hợp nhất để nghĩ đến một mối quan hệ lâu dài. Tôi không nói em hoàn hảo, cũng không thần thánh hóa em, nhưng ở em có sự dịu dàng, tử tế, hiểu chuyện và chiều sâu mà tôi rất khó tìm thấy ở người khác. Vì vậy, tôi cứ tự hỏi: nếu đây là người mình thật sự trân trọng nhất, liệu có nên dành một khoảng thời gian đủ dài để thử hay không?
Tôi từng ví cảm xúc này như việc mua một tờ vé số dù biết xác suất trúng rất thấp. Lý trí nói với tôi rằng khả năng thành công gần như không đáng kể, nhưng trái tim lại nghĩ nếu phần thưởng là được ở bên người mình thật lòng muốn cưới, liệu có đáng để thử một lần trong đời? Tôi biết cách ví von này có thể nghe ngây thơ, thậm chí phi thực tế, nhưng đó là cảm giác thật của tôi lúc này. Tuy vậy, tôi cũng hiểu tình yêu không phải phần thưởng để một người cố gắng là sẽ nhận được. Em không phải mục tiêu để tôi chinh phục, càng không phải người phải đáp lại vì tôi kiên trì. Nếu tôi có dành thời gian, điều đó chỉ nên là tạo thêm vài cơ hội gặp gỡ nhẹ nhàng, tử tế, để xem liệu em có thể nhìn tôi khác đi không. Nếu sau một thời gian đủ dài, có thể là một đến hai năm, em vẫn chỉ xem tôi như người thân, tôi nghĩ mình phải chấp nhận dừng lại.
Tôi đang phân vân giữa hai lựa chọn. Một là giữ mọi thứ như hiện tại, chôn tình cảm này xuống để không làm em khó xử. Hai là cho bản thân một khoảng thời gian có giới hạn để thử tìm hiểu thật chậm, không tỏ tình vội, không gây áp lực, không dùng quá khứ để tạo cảm giác mắc nợ, chỉ quan sát xem có sự mở lòng tự nhiên từ em hay không. Tôi mong độc giả, đặc biệt là những người từng trải qua tình cảm đơn phương hoặc vướng hoàn cảnh họ hàng xa, vai vế gia đình, cho xin lời khuyên. Với một cơ hội gần như không thể, nhưng người đó lại là người mình thật sự muốn gắn bó nhất, tôi có nên dành một đến hai năm để thử một cách chậm rãi và tôn trọng không? Hay ngay từ đầu tôi nên chấp nhận buông để giữ sự bình yên cho em và cho cả hai gia đình?
Tin Gốc: Vnexpress

